Chương 30

Tùy Chỉnh

"Lâu quá đấy."
Ngô Cẩn Ngôn vừa lên xe đã cằn nhằn. Có thêm người ở ghế sau mà hai người kia vẫn vô tư vô lo thể hiện tình cảm. Ngô Cẩn Ngôn rủa thầm bản thân, đi nhờ xe của những cặp đôi yêu nhau là một quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời.
"Tô Thanh, chị có thể ngưng nắm tay Tử Tân khi tôi có ở đây không? Chướng mắt." Ngô Cẩn Ngôn lèm bèm vừa đủ nghe.
"Không được nên ghen tức thì nói đại đi. Xe tôi, tôi có quyền." Tô Thanh không vừa lườm lườm lại cô.
Ngô Cẩn Ngôn cứng họng không nói được gì, bực bội khoanh tay ngã người ra sau. Được một lúc lại ngẩn dậy.
"Này, chị cũng đang học ở đó phải không?"
"Tôi có sự lựa chọn khác sao?" Tô Thanh nói giọng yểu xìu.
"Em đã rất vui khi biết Thanh đến trường với em nhưng ngay ngày đầu tiên đã có chuyện." Tử Tân bĩu môi nói.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Ngô Cẩn Ngôn cũng đủ hiểu. Dù Tô Thanh đã ngăn lại nhưng Tử Tân nhất mực muốn kể.
Hôm qua, là ngày đầu tiên đến trường, Tô Thanh đã bị vài người vây quanh. Cô chính là rất ghét như vậy. Bàn tay siết chặt lấy tay Tử Tân không buông. Có thể nói cô chính là hình mẫu lí tưởng khi nói đến sự chung tình tuyệt đối.
Và đối với mấy đứa bánh bèo thấy đồ ngon mà không được ăn, Khương Tử Tân vốn đã là cái gai trong mắt giờ lại càng bị ghét hơn. Không biết cảm giác đi qua cửa tử là gì, một cậu trai đang chạy giỡn qua các hành lang không biết vô tình hay cố ý đã va mạnh vào Tử Tân. Cú chạm rất có lực khiến nàng phải chới với ra sau.
Chuyện xảy ra ngay sau đó có thể sẽ in sâu vào trí nhớ nhiều người. Ngay sân trường đại học vào buổi sáng đẹp trời, đã có tận hai SerM to lớn kỳ dị xuất hiện. Hai tên đồng lòng giữ lấy hai cánh tay cậu thanh niên to gan giơ cao lên và kéo căng ra hai bên.
Khương Tử Tân mặt trắng bệch, vội khống chế họ lại. Tô Thanh có vẻ đã bình tĩnh trước, cô buông tay cậu ta ra nhưng bên Nhĩ Tình thì không. Cô ta vẫn nghiến răng ken két, móng vuốt sắc nhọn liên tục cứa vào da thịt cậu ta.
Đám sinh viên gần đó bỏ chạy tán lạn, có vài thành phần hóng chuyện đứng ở những góc cây bàn tán. Giáo viên và bảo vệ đều đã xuất hiện, tất nhiên sẽ không thể thiếu các vị cảnh sát.
Nhưng điều Khương Tử Tân không ngờ nhất là sự xuất hiện của hai người quan trọng.
Xa Thi Mạn lái xe vào tới cổng đã chứng kiến một màn náo nhiệt. Quay sang than thở với Vương Viện Khả vài câu rồi mở cửa bước ra.
Xa Thi Mạn đi tới, đưa thẻ tên cho vị cảnh sát lớn tuổi. Mới sáng sớm đã phải tốn hơi sức vào những việc thế này khiến cô có hơi bực bội. Nói mãi đám cảnh sát mới chịu rút lui. Bên kia, Vương Viện Khả cũng phải đóng một vở kịch hay cho những vị giáo viên xem.
"Gì cơ? Đến đại tỷ cũng phải ra mặt giúp à?" Ngô Cẩn Ngôn trợn mắt thốt lên.
"Chứ chị nghỉ làm sao để mọi người cho qua chuyện này? Làm phiền đại tỷ như vậy cũng ngại lắm nhưng biết làm sao được? Grr~ em còn phải tiêm thuốc cho Thanh trước mặt mọi người." Tử Tân úp mặt vào hai bàn tay.
"Vậy cái này..." Ngô Cẩn Ngôn chọt chọt vào cái vòng màu đen mỏng ôm vào cổ Tô Thanh.
"Một loại hình phạt." Tử Tân cầm trên tay một vật nhỏ nhìn như một cái công tắc huơ trước mặt cô.
Ngô Cẩn Ngôn nhìn qua đã biết, cái vòng này là để giam hãm Nhĩ Tình. Tô Thanh đeo nó thì dù có trở dạng Nhĩ Tình cũng không thể xuất hiện, nếu dám phản động, hình phạt dành cho Tô Thanh sẽ rất thê thảm.
"Cái nút chết tiệt đó, em nỡ ấn?" Tô Thanh nhướn mi dò xét Tử Tân.
Khương Tử Tân bị nói trúng tim đen, đỏ mặt quay phắt đi, không quên lẩm nhẩm, "Chị thử quậy xem..."
"Này." Tô Thanh quay đầu gọi người phía sau, "Chuyện của Tần lão sư..."
"Đến nước này rồi, đành chịu..." Ngô Cẩn Ngôn chống cằm nhìn ra cửa xe, hờ hững nói.
Nghe vậy, nhưng Tô Thanh lẫn Tử Tân đều hiểu rõ Ngô Cẩn Ngôn là lo cho Tần Lam như thế nào.
Tầm mười phút sau, xe của Tô Thanh đã đỗ vào bãi giữ của trường đại học. Nhìn Tử Tân và Ngô Cẩn Ngôn đeo balo định mở cửa đi ra, Tô Thanh buột miệng hỏi.
"Cẩn Ngôn, cô trở lại trường rồi...tôi chắc không cần..."
"Chị đừng mơ, tôi không trở lại để làm vệ sĩ cho Khương tiểu thư nữa. Tôi có công việc riêng rồi." Ngô Cẩn Ngôn nháy mắt tinh nghịch.
"Hừ trong cái trường này ngoài Tần lão sư và Tử Tân cô còn mối bận tâm nào khác?" Tô Thanh dò xét.
"Trừ Tử Tân ra, chính là nguyên nhân còn lại..." Ngô Cẩn Ngôn cười rất bình thản, "Mấy ngày qua, tôi đã bị xử một trận, có thể nói đã thông suốt."
Hai người rời đi để Tô Thanh ở lại tìm chỗ đỗ xe. Tô Thanh bị xếp vào một lớp cá biệt do ấn tượng không tốt ban đầu, dù vậy cũng không ngăn được cô ta bảo vệ cho bảo bối.
"Ầy tự nhiên muốn được làm Host của chị thử. Sẽ ngầu lắm." Tử Tân mơ màng nói.
"Tô Thanh và Nhĩ Tình không ngầu à? Chị ấy là SerM hiếm đấy."
"Chán cơm thèm phở rồi, chỉ là muốn thử làm Host cho một SerM háu chiến như chị." Tử Tân không quên khoáy lại chuyện lần trước ở bãi đỗ xe nơi ở của nàng.

"Làm Host của ai cơ?"
Giọng nói phía sau truyền đến làm hai người giật bắn mình. Tử Tân thiếu chút nữa là đu hẳn lên cánh tay của người bên cạnh.
Ngô Cẩn Ngôn quay lại liền cứng người. Tần Lam ở ngay đó, trước mặt cô với đôi mắt mở to.
"Ngô Cẩn Ngôn..."
Không biết từ khi nào, đôi chân cô đã lùi ra được một khoảng. Tần Lam gượng cười chào hỏi, nhưng đôi mắt nàng lại đỏ dần. Ngô Cẩn Ngôn vô thức siết chặt bàn tay, nơi ngực trái khẽ nhói một cái.
"Em...đi với chị." Giọng Tần Lam hơi run, nói gần như van xin.
Và thật khốn kiếp, Ngô Cẩn Ngôn chính là không thể nào từ chối nàng. Quay sang nói vài lời với Tử Tân rồi nhanh chóng cất bước theo sau.
---
Ở sân thương, Tần Lam kiên trì quay lưng lại với cô. Còn Ngô Cẩn Ngôn ở ngay phía sau, không dám tiến tới cũng chẳng thể lùi lại. Hai người đều là tự đâm vào vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
"Tần lão sư? Có chuyện gì sao?" Cuối cùng, Ngô Cẩn Ngôn đành phải mở lời trước.
Tông giọng trầm ổn này, có vẻ như Ngô Cẩn Ngôn không có điều gì cho nàng như cách nàng đã lo lắng cho cô suốt mấy ngày. Tần Lam cố gắng vẻ ra một nụ cười giả tạo rồi quay lại đối mặt với cô.
"Mấy ngày qua em không đến trường, có chuyện gì sao?"
Ngô Cẩn Ngôn không trả lời ngay mà chậm rãi quan sát nàng. Ở bên nhau cũng đã bảy năm, có thể không nhìn ra nàng đang che giấu gì sao. Sự thống khổ hằn rõ lên qua đôi mắt nàng rồi và cô cũng không phải dạng người sỏi đá mà không biết đau lòng. Tin cô đi, thằng khốn nào làm nàng buồn chắc chắn sẽ không được yên.
"Em đi với hội thám hiểm vào rừng, rất thú vị." Cô thầm tán dương mình vì đã nghĩ ra một cái lí do siêu thực như thế.
Có vẻ cô đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ bên bạn bè. Mọi lo lắng của nàng tất cả đều vô dụng.
"Ít ra cũng phải gọi cho chị chứ." Tần Lam lại phô ra chất giọng nũng nịu của mình.
"Vâng vâng, là lỗi của em. Mà vào rừng chả có gì ngoài cây cối, không có quà cho chị rồi." Ngô Cẩn Ngôn gãi đầu cười.
"Ai cần quà chứ, về an ổn là được rồi."
"Ừm mình đi chứ, tới giờ vào lớp rồi."
Tần Lam gật đầu và như một thói quen, Ngô Cẩn Ngôn chạy đến khoác lấy cánh tay nàng kéo đi. Có vẻ mối quan hệ này cũng không gián đoạn cho lắm. Chỉ là nàng có hơi buồn một chút.
Còn Ngô Cẩn Ngôn, cô đã gom hết can đảm của mình để có thể nắm tay nàng như trước. Khi ôm lấy, cô có thể nhận thấy tay nàng đã gầy hơn trước. Mắt hằn lên sự tức giận cùng cực, Tần lão sư chỉ vì một người khác đã hành hạ bản thân như thế. Sao không đặt tâm tư vào cô này? Ngô Cẩn Ngôn cảm thấy bản thân mình cực kỳ mâu thuẫn, nửa thì luôn tìm cách duy trì mối quan hệ sư đồ trong suốt bảy năm, nửa lại tham lam muốn Tần Lam chỉ được đặt tầm mắt vào mình. Cô là đang ích kỷ quá rồi.
---
Ngô Cẩn Ngôn cùng Tần Lam vừa đi khỏi thì từ vách tường phía sau xuất hiện hai thân ảnh quen thuộc.
"Hai người này, thật làm người ta tức chết mà. Sao có thể cùng lúc đần độn như thế chứ?"
Vương Viện Khả điên tiết liên tục tuôn ra những lời lẽ khó nghe. Xa Thi Mạn chỉ lo chỉnh lại nút áo cho nàng, tâm tình cũng gọi là có chút buồn bực.
"Thôi nào, chuyện của họ thì để họ tự làm chủ đi."
"Chị không bực sao? Em nghe nãy giờ chỉ muốn tung một cước đạp bọn họ ra khỏi sân thượng này."
"Chị có, nhưng không phải bực chuyện của họ."
Vương Viện Khả im bặt, nheo mắt nhìn Xa Thi Mạn khó hiểu. Nhìn biểu cảm hụt hẫng trên mặt cô, cộng với việc làm bị gián đoạn của hai người, nàng dần hiểu ra. Cố không bật cười, nàng ôm gương mặt cô bằng cả hai bàn tay mình.
"Ái chà chà, bây giờ sao lại có người ham muốn nhiều hơn cả em vậy?"
Khuôn mặt nằm trong hai bàn tay nàng khẽ xụ xuống. Giọng nói có phần không hài lòng.
"Là em cố tình câu dẫn chị..."
Vương Viện Khả mím môi nín cười, tay kéo cô đứng thẳng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi.
"Gì thì gì cũng phải dừng lại, tới giờ lên lớp rồi. Công cuộc đánh nhanh thắng nhanh lần này thất bại rồi."
Có nghe sơ cũng biết rõ Vương Viện Khả chính là đang trêu chọc cô. Xa Thi Mạn lườm lườm, tay tiện thể vỗ mông nàng một cái.
"Đánh nhanh thắng nhanh thất bại thì để đại cuộc tối nay hoành tráng một chút."
Vương Viện Khả ngẩn ra vài giây, mặt bắt đầu nóng lên, rất nhanh đánh vai cô một cái rồi chạy ù đi.