Chương 199

Tùy Chỉnh

Chương 199:

Cùng người thương nằm ngủ trên cùng một chiếc giường, mỗi ngày mở mắt là được nhìn thấy nhau, tất nhiên là điều hạnh phúc nhất. Rốt cuộc hôm nay Thương Vãn Trăn cũng cảm nhận được cái cảm giác này, nàng nhìn Đệ Ngũ Sơ Diệp còn đang vùi vào lòng mình say ngủ. Vốn dĩ phượng hoàng thần tộc không cần ngủ, mà yêu quái thì cũng không cần. Nhưng hiện tại Đệ Ngũ Sơ Diệp bị trọng thương mới khỏi, Nhạc yêu cốc lại là nơi dư thừa linh lực, ngủ cũng có thể hấp thu, huống chi Đệ Ngũ Sơ Diệp cũng cần nghỉ ngơi cho thật tốt.
Thương Vãn Trăn vốn không muốn ngủ, mà chỉ muốn ngắm nhìn gương mặt của Đệ Ngũ Sơ Diệp mà thôi, rồi lại sợ ánh mắt quá mức chăm chú của mình sẽ đánh thức nàng, cho nên cũng theo nàng cùng nhau ngủ mất. Bây giờ tỉnh lại trước nàng một bước, liền không cách nào khống chế phần rung động đó, không có biện pháp dời đường nhìn ra khỏi gương mặt của nàng.
Đệ Ngũ Sơ Diệp khi ngủ không lạnh lùng cao ngạo như bình thường, mà là yên lặng, nhìn qua khiến cho người ta rất muốn đem nàng ôm chặc vào lòng. Thương Vãn Trăn không cách nào kiềm chế liền làm như vậy, lực đạo lớn đến nỗi có thể đánh thức Đệ Ngũ Sơ Diệp, nhưng Thương Vãn Trăn quyết định, lần này liền tùy hứng một lần. Quả nhiên, Đệ Ngũ Sơ Diệp bị nàng ôm tỉnh, tuy rằng lúc đầu có chút kinh ngạc, nhưng sau đó liền khôi phục lại dáng vẻ đạm mạc bình thường.
"Nên dậy rồi." Đệ Ngũ Sơ Diệp cũng không để tâm chuyện Thương Vãn Trăn đánh thức nàng, giọng điệu bình thản từ trên giường đứng lên, nếu là người không biết Đệ Ngũ Sơ Diệp, thì nhất định sẽ thấy nàng lạnh lùng, nhưng thực ra, cái lỗ tai đỏ ửng đã bán đứng nàng mất rồi.
"Ừ, chúng ta dậy thôi. A Diệp, mấy ngày nữa là tới ngày hẹn chiến của chúng ta rồi."
Thương Vãn Trăn vừa nói vừa mặc quần áo, cuộc hẹn chiến lần này, ý nghĩa thực sự của nó đã thay đổi liên tục. Ban đầu, là do Thương Vãn Trăn được ăn cả ngã về không, vả lại cũng là do Đệ Ngũ Sơ Diệp muốn mượn cơ hội này để trừ bỏ Thương Vãn Trăn. Mà nay, các nàng đã tâm ý tương thông, cuộc hẹn chiến này, e rằng cũng chỉ là một cái vỏ trống rỗng, kì thực, chính là các nàng tỷ thí với nhau mà thôi.
"Ngươi chớ có thả lỏng, ta sẽ không lưu tình." Đệ Ngũ Sơ Diệp thấp giọng nói, Thương Vãn Trăn đã sớm đoán được sẽ như vậy, huống chi nàng cũng không có ý định thả lỏng. Nàng vẫn luôn muốn đứng ở bên cạnh Đệ Ngũ Sơ Diệp, cái từ thả lỏng này, không hề có bất cứ quan hệ gì với nàng. Hai người cùng nhau đi ra ngoài, vừa lúc đụng phải Nhiễm Huân và Đệ Ngũ Hoa Thường đang ra ngoài phơi nắng, rõ ràng là hai người không phải là đi dạo bâng quơ, mà là cố ý đến xem tình hình.
Thấy đường nhìn mập mờ của Đệ Ngũ Hoa Thường dao động trên người mình, không ngừng lia qua phần ngực và phần chân, lại còn dừng hẳn trên cổ mình một hồi lâu. Ngay sau đó, nàng đi tới lôi kéo Thương Vãn Trăn, dùng tần sóng mà tất cả mọi người có thể nghe được nói.
"Ôi chao, gà con, ngươi và tiểu Diệp vẫn còn chưa thành? Sao ngươi lại hèn nhát như vậy chứ, đã như vậy rồi mà vẫn không được?" Đệ Ngũ Hoa Thường nét mặt vô cùng đau đớn, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nhìn Thương Vãn Trăn.
"Cô, chuyện này không phải như ngươi nghĩ." Đương nhiên Thương Vãn Trăn không thể nào báo cáo với Đệ Ngũ Hoa Thường rằng nàng và Đệ Ngũ Sơ Diệp đã làm những gì, nhưng lại không thể quá đáng với Đệ Ngũ Hoa Thường. Với tình huống khó xử ở trước mắt, Đệ Ngũ Sơ Diệp đã tiến lên phía trước. Nàng lấy tay nhẹ nhàng đẩy Đệ Ngũ Hoa Thường ra, lần đầu tiên chủ động nắm tay của Thương Vãn Trăn.
"Cô, nàng không thích người khác gọi nàng như vậy, ngươi quên rồi sao?" Đệ Ngũ Sơ Diệp thấp giọng nói, ý tứ cảnh cáo rất rõ ràng, mặc dù không có nguồn năng lượng như trước đây, nhưng khí tràng của nàng vẫn không hề tiêu giảm một chút nào. Đệ Ngũ Hoa Thường liếc nhìn nét mặt không chút biến hóa của Thương Vãn Trăn, phát hiện người trong cuộc căn bản không có bất mãn, ngươi gấp làm cái gì. Sau đó nghĩ nghĩ, nhìn vẻ mặt tươi cười của Nhiễm Huân, lúc này cũng hiểu ra.
Xem ra hai tên tiểu tử này, thành rồi.
"Được rồi được rồi, sau này cô không gọi nữa là được, đỡ mắc công tiểu Diệp nhà ta hất đổ bình dấm chua."
"Nói xằng nói bậy." Nghe Đệ Ngũ Hoa Thường nói như vậy, Đệ Ngũ Sơ Diệp nhướng mày, cũng không quản Thương Vãn Trăn vẫn còn đang muốn lên tiếng, liền kéo nàng đi ra sau núi.
"Ngôn nhi, đừng làm rộn, rất ngứa." Hôm nay Dịch Sơ lại bị Nguyễn Khanh Ngôn đánh thức, nàng xoa mắt tỉnh lại, liếc nhìn Nguyễn Khanh Ngôn đang liếm tới liếm lui trên người mình, nhịn không được cười nói."Ai bảo mấy ngày gần đây Du Du cứ ngủ lâu như vậy? Rõ ràng bình thường đều là ngươi gọi ta thức dậy, vậy mà bây giờ đã đổi thành ta gọi ngươi." Nguyễn Khanh Ngôn bĩu môi nói, nằm ở trên ngực Dịch Sơ, nghe nhịp tim của nàng, nhịn không được dùng mặt cà lên.
Thực ra điều mà Nguyễn Khanh Ngôn nói, không phải là Dịch Sơ không biết. Mấy ngày nay nàng cũng phát hiện, mình ngủ nhiều hơn trước đây. Hơn nữa khi tỉnh lại, sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Bởi vì mặc dù nàng đang ngủ, nhưng lại luôn luôn lạc trong một giấc mơ không rõ ràng, nó làm cho nàng có cảm giác mình căn bản không có ngủ, mà là đang nhìn lại một phần trí nhớ của một người khác, mà những thứ này đều bắt đầu là từ cái ngày nàng sờ soạng sợi xích vàng trên ngực Thu Ánh Hàn.
Ở trong mộng, nàng nhìn thấy Thu Ánh Hàn, thấy Trọng Nhan Nặc, cũng nhìn thấy một cô gái mặc áo đỏ. Chỉ có điều gương mặt của cô gái này, nàng lại không thấy rõ lắm. Cô gái ấy luôn nói muốn lấy mình, thỉnh thoảng còn nói thích mình. Mỗi khi Dịch Sơ muốn xem rõ mặt của nàng, thì nàng lại tiêu tan không thấy. Dịch Sơ không rõ tại sao mình sẽ gặp một giấc mơ kỳ lạ như thế này, đến tột cùng là bản thân nàng mơ tới, hay là cái tên không an phận còn ở trong cơ thể của nàng mơ tới đây?
"Du Du, ngươi làm sao vậy? Vẻ mặt đầy tâm sự." Nguyễn Khanh Ngôn thấy Dịch Sơ nhíu chặc mày, có phần lo lắng, thực ra nàng cũng cảm thấy mấy ngày nay Dịch Sơ ngủ rất lâu, lại tiều tụy, có phải là do tu luyện mệt mỏi quá hay không?
"Ta không sao, Ngôn nhi, chúng ta đứng dậy đi điều tức một chút đi, ngươi đã nằm ở trên giường vài ngày rồi." Dịch Sơ nói, xoa nhẹ gương mặt của Nguyễn Khanh Ngôn, bị nàng nói như vậy, Nguyễn Khanh Ngôn cũng biết, ừm. . . mình thật là quá lười.
Hai người mặc quần áo chỉnh tề, liền đi ra phía sau núi, trùng hợp gặp phải Thương Vãn Trăn cùng Đệ Ngũ Sơ Diệp đang ở đây điều tức. Thấy Nguyễn Khanh Ngôn hiếm khi tới luyện công, Thương Vãn Trăn liếc nhìn Đệ Ngũ Sơ Diệp đang chuyên tâm tu luyện, liền đi tới bên cạnh, kéo Nguyễn Khanh Ngôn sang bên kia, Dịch Sơ biết hai người bọn họ nhất định là có lời muốn nói riêng, cũng không có đi theo, mà chỉ xếp bằng ngồi trên thềm đá, tiếp nhận linh lực của Nhạc yêu cốc.
Đệ Ngũ Sơ Diệp đã sớm biết Dịch Sơ và Nguyễn Khanh Ngôn tới đây, nhưng lúc này cảm nhận được một người khác đang điều tức, không khỏi mở mắt ra. Lần đầu tiên gặp mặt, Đệ Ngũ Sơ Diệp đã cảm thấy Dịch Sơ không giống như người thường, rồi những chuyện xảy ra sau này, cũng đều chứng thực điểm ấy. Dịch Sơ cho người ta cái cảm giác nàng rất khác với những người bình thường, có lẽ là do linh lực thể, cũng có thể là do có liên quan tới xuất thân từ chùa miểu của nàng, cái khí tức an tĩnh trên người nàng rất nồng, nồng đến mức làm cho mình cũng cảm nhận được, chỉ cần ở bên người nàng, thì sẽ cảm thấy có một loại cảm giác an tâm.
"Đệ Ngũ cô nương, thương thế của ngươi đã tốt chưa?" Thấy Đệ Ngũ Sơ Diệp nhìn mình hồi lâu, Dịch Sơ ngẩng đầu nở nụ cười với nàng, lễ phép hỏi. Lúc này nàng mặc một bộ váy dài màu thủy lam, mái tóc màu đen không có chải chuốt cẩn thận, chỉ đơn giản là xõa ra mà thôi. Nụ cười như vậy làm cho Đệ Ngũ Sơ Diệp cảm thấy thoải mái, đương nhiên, so với nụ cười mà Thương Vãn Trăn dành cho mình, thì lại là một sự thoải mái có ý nghĩa khác.

"Vốn cũng không phải là đại thương, ngươi tiến bộ rất nhanh." Đệ Ngũ Sơ Diệp quan sát Dịch Sơ một trận, là một người bình thường, quả thực Dịch Sơ tiến bộ rất nhanh, đương nhiên, cũng không bài trừ khả năng là Nhiễm Huân hoặc là Bá Hải đã cho nàng không ít tài liệu tốt.
"Có nhanh nữa thì cũng không bằng trình độ trong lòng ta mong muốn, bất quá mọi việc đều phải nhẫn nại, không gấp được." Dịch Sơ nói xong, an tĩnh nhìn về phía xa xa, đó chính là hướng Thương Vãn Trăn và Nguyễn Khanh Ngôn cùng đi.
"Thương Vãn Trăn, ngươi lôi kéo ta qua đây làm gì." Nguyễn Khanh Ngôn bất mãn nói, rõ ràng là nàng muốn cùng Dịch Sơ tu luyện, vậy mà con người này lại lôi mình ra đây làm chi.
"Không có gì, chỉ là mấy ngày không gặp ngươi, muốn đòi ngươi vài thứ."
"Nga, là cái gì?" Thấy Thương Vãn Trăn hiếm khi đòi mình cái gì, Nguyễn Khanh Ngôn có chút ngạc nhiên, nếu như là muốn thức ăn, thì nàng sẽ không cho.
"Con rắn nhỏ, ngươi lấy quyển sách ngươi cất trong nhẫn tùy hành, đưa cho ta xem. "Sách? Ta làm gì có sách, nhưng Dịch Sơ có rất nhiều."
"Không, thứ ta muốn cũng không phải là loại sách đó, mà là. . . là loại sách mà ngươi thích nghiên cứu nhất."
Nói đến đây, Thương Vãn Trăn muốn lấy cái gì, đã không cần nói cũng biết, thấy nàng có chút ngượng ngùng, Nguyễn Khanh Ngôn nhịn không được bật cười."Ta còn tưởng là cái gì, hóa ra là xuân cung đồ, Thương Vãn Trăn, ngươi muốn cái đó sao không nói thẳng, còn nữa, không phải trước đây ngươi nói không muốn làm chuyện ấy với phượng hoàng sao, sao bây giờ lại muốn."
Nguyễn Khanh Ngôn tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, nhưng cũng không keo kiệt đem hết đống đông cung đồ nàng cướp đoạt từ khắp mọi nơi đưa hết cho Thương Vãn Trăn, nhìn các loại tư thế cùng chú giải, Thương Vãn Trăn không khỏi xúc động, Dịch Sơ. . . rốt cuộc là đã trải qua những ngày tháng như thế nào.
"Ta chẳng bao giờ nói không muốn cùng a Diệp làm việc ấy, chẳng qua là lúc đó thời cơ vẫn chưa chín muồi. Con rắn nhỏ, ta có chút thức ăn, coi như là cảm ơn ngươi cho ta sách." Thương Vãn Trăn cho Nguyễn Khanh Ngôn không ít thịt bò khô, mà Nguyễn Khanh Ngôn cũng không khách khí nhận lấy, nàng cười cắn một cái, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy có chút buồn nôn. Trên thực tế, gần đây Nguyễn Khanh Ngôn ăn cái gì cũng muốn ói, quả thực giống như là lúc đến phượng hoàng tộc trước đây. Nàng che ngực, vô cùng khó chịu nôn ra một trận, Thương Vãn Trăn thấy thế, vội vàng tiến lên xem xét tình huống của nàng.
"Con rắn nhỏ, ngươi có chỗ nào khó chịu sao?" Thấy Nguyễn Khanh Ngôn khó chịu như vậy, hai mắt thậm chí đều bởi vì đau đớn mà đỏ lên, Thương Vãn Trăn cảm thấy rất không thích hợp, đây căn bản không giống như là ăn phải cái gì rồi bị nôn.
"Lạnh. . . Thương Vãn Trăn, ta lạnh quá. . ."
Nguyễn Khanh Ngôn đã khó chịu đến mức nằm dài trên mặt đất, nàng khổ sở ôm hai vai, Thương Vãn Trăn thấy thế, vội vàng kéo y phục của nàng, phát hiện dải ấn chú bởi vì vào tà mà sinh ra ở hai bên bả vai của nàng đang từ đen chuyển thành đỏ, con mắt màu máu đỏ lộ ra luồng ma khí màu đen, nhìn qua rất kinh người.
"Đau quá. . . Thương Vãn Trăn. . . Đau. . . Mắt. . ." Nguyễn Khanh Ngôn dùng sức che mắt, Thương Vãn Trăn vội vàng kéo tay nàng, liền phát hiện mắt trái của nàng đang nhanh chóng biến thành đen, chỉ có con ngươi là chảy ra máu đỏ tươi. Tình huống này, so với tình hình lúc vào tà trước đây, căn bản là không quá khác nhau. "Con rắn nhỏ, ngươi nhịn một chút, ta truyền âm cho Bá Hải, hắn lập tức tới ngay."
"Ha. . . Ha ha ha ha. . . Đau quá. . . Ha ha ha. . . Đau quá. . . Ta thích. . . Ta thích cái cảm giác này. . . Giết. . . Ta muốn máu."
"Con rắn nhỏ! Tỉnh táo một chút!" Thấy hai tròng mắt của Nguyễn Khanh Ngôn đều biến thành màu đỏ đen, Thương Vãn Trăn phải dùng phong ấn trói nàng lại, nhìn gương mặt của Nguyễn Khanh Ngôn bị máu trong con ngươi của nàng nhuộm đỏ, Thương Vãn Trăn nhíu mày, không rõ vì sao có long châu áp chế, mà Nguyễn Khanh Ngôn vẫn còn có dấu hiệu vào tà.
"A Thương, đỡ nàng." Lúc này, Bá Hải đã chạy tới, hắn móc ra ba cây kim châm dài nhỏ từ trong tay áo, rất nhanh đâm vào đỉnh đầu cùng hai vai của Nguyễn Khanh Ngôn, rồi lại lấp một viên đan dược tản ra màu vàng kim vào trong miệng của nàng. Sau một lát, con ngươi của Nguyễn Khanh Ngôn không còn chảy máu nữa, ma khí trên người cũng dần dần tiêu tan. Nhìn Nguyễn Khanh Ngôn sau khi khôi phục lại không hề lên tiếng, Thương Vãn Trăn đỡ bả vai của nàng, nhẹ nhàng vỗ xuống.
"Con rắn nhỏ, ngươi có còn khó chịu không?" Thương Vãn Trăn biết, mỗi một lần vào tà, cơ thể đều phải tiếp nhận cơn đau như bị xé rách, lần này tuy rằng Nguyễn Khanh Ngôn vẫn chưa hoàn toàn vào tà, nhưng cũng là có dấu hiệu, cái loại đau đớn này, nàng đã từng trải nghiệm, liền càng thêm khó quên. Thực ra Nguyễn Khanh Ngôn đã sớm có dự cảm, nàng không phải là kẻ ngốc, cũng không phải thật sự là cái gì cũng không hiểu, mấy ngày nay, nàng có thể cảm giác được long châu trong cơ thể dường như đang xao động bất an.
"Cơ thể không khó chịu, chỉ là. . . ở đây không thoải mái." Nguyễn Khanh Ngôn bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Thương Vãn Trăn, nàng chỉ vào lồng ngực của mình, giống như là cái gì cũng đã biết.
"Thương Vãn Trăn, ta có thể biến thành quái vật hay không? Nếu như ta biến thành thứ lúc nãy, thì Du Du nên làm cái gì bây giờ?"
------------------------------------------------------

Hôm nay tranh thủ up sớm để dành thời gian coi lại live stream của đôi 1 đồng. Thiệt quá sức tưởng tượng. Đi uống cafe mà mị tưởng có uống "thim" chút rượu, mặt ai cũng đỏ lè :))))
Quay dìa câu chuyện, lại xuất hiện một bạn áo đỏ tóc dài (=.=)
Phần 2 bắt đầu từ chương 200 được tiếp tục ở đây: https://www.wattpad.com/story/103608830-bhtt-edit-p2-tình-trường-kiếp-thượng-kết-hiểu-bạo