Chương 6

 Editor: Broccoli
Beta: Raitguy

Quân Lâm đi vào đường lớn, trong đầu hồi tưởng đường hồi cung, đã thấy một vị cô nương che mặt bước ra từ một tiệm ngọc khí, bên người mang theo một tiểu nha hoàn. Nàng nhìn vị cô nương kia, hai người tầm mắt gặp nhau, chỉ thấy trong mắt cô nương kia hiện lên một tia kinh ngạc. Mà Quân Lâm cảm thấy ánh mắt của nàng ấy rất quen thuộc, lại nhớ không nổi mình đã gặp ở đâu.

Vị cô nương nhìn Quân Lâm trong chốc lát liền xoay người muốn rời đi, tiểu nha hoàn trừng mắt nhìn Quân Lâm liếc một cái, xem ra là đã biến nàng trở thành đăng đồ tử(*).

"Cô nương, đợi đã." Quân Lâm đuổi tới phía trước vị cô nương kia, ngăn trở nói.

"Thật to gan, dám chắn đường tiểu thư nhà ta sao." Tiểu nha hoàn mắng.

"Tiểu Như, không thể vô lễ!" Cô nương kia phất tay ngăn Tiểu Như.

"Xin hỏi công tử có chuyện gì?" nàng dịu dàng nói.

"Chúng ta đã gặp mặt qua chưa, ta thấy cô nương rất quen, thứ lỗi tại hạ mạo muội." Quân Lâm lời vừa ra khỏi miệng liền cảm thấy chính mình có chút thất lễ , nhưng là không muốn để cho nàng cứ như vậy rời khỏi.

"Công tử nói đùa, tiểu nữ chưa gặp công tử bao giờ." Vị cô nương chớp mắt nói.

"A..., là ta không phải , hy vọng cô nương thứ lỗi!" Quân Lâm xoa đầu, có chút xấu hổ nói.

Cô nương kia thấy Quân Lâm có động tác ngại ngùng như vậy thì không tự giác cong lên khóe miệng. Nhưng nha hoàn tiểu Như lại mở miệng mắng:"Về sau chưa biết rõ ràng thì đừng làm loạn chặn đường người khác!"

"Tiểu Như!" Vị cô nương có chút sinh khí, liền trách mắng tiểu Như.

"Tiểu thư, là lỗi tại hắn mà ." Tiểu Như ủy khuất nói.

"Đúng vậy, đúng vậy, là lỗi của tại hạ, tại hạ thiếu cô nương một lời giải thích ." Quân Lâm thấy nàng tức giận liền xấu hổ vì Tiểu Như giải thích, bộ dạng thật đau khổ, khiến cô nương kia cùng Tiểu Như bật cười.

"Ha ha, cái này.. cái này. Xin phép tại hạ cáo từ ." Quân Lâm lưu luyến cáo biệt.

"Công tử...... Tiểu nữ vừa mới nhìn thấy công tử hỏi đường, không biết công tử muốn đi đâu?" Nàng có chút ngượng ngùng, nhưng xem ra Quân Lâm hình như là lạc đường .

"Aizzz, không dối gạt tiểu thư, tại hạ quên mất đường về nhà ." Quân Lâm nói xong, còn ra vẻ bất đắc dĩ thở dài.

"Có ai như ngươi đãng trí như vậy? Ngay cả nhà của mình cũng không nhớ ở đâu?" Tiểu Như đứng một bên vui sướng khi người gặp họa.

"Tiểu Như!" Vị tiểu thư trách mắng Tiểu Như một tiếng, rồi nói,"Công tử cứ đi thẳng hướng tây, có thể sẽ tìm được đường về nhà ."

Quân Lâm cảm thấy kỳ quái, liền nhìn tiểu thư kia liếc mắt một cái, chỉ thấy nàng xoay người bước đi, liền nói:"Đa tạ cô nương chỉ điểm." Trong lòng cũng nghi hoặc, nàng làm sao biết nhà của ta ở nơi nào a? Chẳng lẽ nàng biết ta là......?

"Tiểu Như, chúng ta trở về đi." Nàng thúc giục Tiểu Như, lại nhìn Quân Lâm nói,"Công tử, cáo từ ." Sau đó liền mạc danh kỳ diệu (*) rời đi.

Quân Lâm nhìn bóng dáng nàng ngẩn người, chỉ cảm thấy mình chắc chắn gặp qua nàng.

Trên đường, Quân Lâm càng không ngừng nghĩ đến ánh mắt của nàng, đột nhiên thông suốt, là nàng! Là mỹ nhân ngày ấy cùng thái tử ngắm hoa. Nghĩ nghĩ liền nở nụ cười, như vậy coi như là hữu duyên đi. Xem ra lần này xuất cung cũng thu hoạch không ít a!
Chú thích: 
(*)Đăng đồ tử: kẻ háo sắc (vốn truyện khác đã chú thích rồi, nhưng thôi cứ chút thích lại =.=" )
Sự tích:
Thời tam quốc, nhà văn học của nước Sở là Tống Ngọc, không những viết văn chương hay, mà còn là một nghi biểu nhân tài, lại rất biết nói chuyện.
Một hôm, Đăng Đồ Tử nói với Sở vương là Tống Ngọc rất háo sắc, thế là Tống Ngọc biện giải, nói:
–"Nữ nhân đẹp nhất trong thiên hạ chính là hàng xóm ở bên phía đông nhà tôi, cô ta thường leo lên tường nhìn lén tôi đã ba năm rồi, nhưng tôi vẫn chưa đón nhận tình yêu của cô ta ! Trái lại, nhìn vợ của ông Đăng Đồ Tử, tóc tai rối bời, lỗ tai nghiêng lệch, răng không ngay ngắn, trên mặt mọc nhiều mụn, khi đi thì eo lưng cong, lại còn chân cao chân thấp nữa, đàn bà như thế, ông Đăng Đồ vốn đã không thích bà ta, nhưng bà ta lại có năm đứa con với ông ta. Đại vương, theo ngài thì ai là người háo sắc ?"

(*)Mặc danh kỳ diệu: không hiểu ra sao, không nói rõ được.

Loading...
Loading...