Chương 5

Editor:  Broccoli
Beta: Raitguy

"Quân Lâm, Quân Lâm ......" Ngụy Viễn Chinh vỗ vỗ mặt nàng, xem ra là đã say rồi. Vì thế hắn trả tiền rượu, sau đó ôm lấy Quân Lâm mang về nhà.

"Hứa Kiện, an bài một phòng khách cho huynh đệ của ta." Ngụy Viễn Chinh tiến vào phủ tướng quân liền phân phó Hứa tổng quản, sau đó lại phân phó nha hoàn tiểu Tình giúp Quân Lâm rửa mặt chải đầu

"Aizz, đừng phá ta!" Quân Lâm ngủ mơ mơ màng màng ,chỉ cảm thấy có một miếng vải ở trên mặt mình chà chà lau lau , vì thế không kiên nhẫn gào thét.

"Công tử, công tử......" Tiểu Tình thấy mình làm cách gì thì Quân Lâm cũng không để cho mình hầu hạ, còn đẩy tay mình ra, liền bất đắc dĩ nhìn Ngụy Viễn Chinh. Mà hắn nhìn Quân Lâm nghĩ có lẽ hắn cũng thật mệt lắm rồi, không muốn bị quấy nhiễu, bất đắc dĩ nói:"Quên đi, đắp chăn cho hắn, làm cho hắn ngủ một giấc trước đã."

Lúc này, Tấn Thắng cung lại loạn đến độ gà bay chó sủa .

"Tiểu Lan, ngươi nói điện hạ làm sao lại vô duyên vô cớ mất tích ?" Tấn Phi rưng rưng hỏi.

"Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết! Chắc là Điện hạ trốn ra ngoài chơi rồi." Tiểu Lan quỳ trên mặt đất khóc nói, thầm nghĩ: Điện hạ, ngươi rốt cuộc đi nơi nào ?

"Ngươi đứng lên đi, chỉ có thể chờ ngày mai , để xem Lân nhi có trở về hay không? Chuyện này không thể truyền ra ngoài, biết không?" Tấn phi lo lắng dặn.

Ngày hôm sau, Quân Lâm tỉnh lại, phát hiện mình ở một địa phương xa lạ, trong lòng hốt hoảng.

Lúc này tiểu Tình bưng chậu rửa mặt tiến vào, khom người nói:"Công tử, ngài tỉnh rồi, để nô tỳ hầu hạ người rửa mặt chải đầu." Nói xong liền mở ngăn tủ lấy ra một bộ quần áo mới định giúp Quân Lâm thay quần áo.

"Ta tự mình thay được rồi, ta không quen để người khác hầu hạ ." Quân Lâm vội vàng nói, sau đó tự động đến sau bình phong thay quần áo.

Tiểu Tình nhìn Quân Lâm đỏ mặt chạy đến bình phong không khỏi bật cười.

"Nơi này là chỗ nào vậy?" Quân Lâm rửa mặt chải đầu xong liền nghi hoặc hỏi, nàng nhớ rõ ngày hôm qua là đang cùng Ngụy Viễn Chinh uống rượu mà .

"Nơi này là phủ của Ngụy tướng quân, công tử là do tướng quân mang về." Tiểu Tình đáp.

"Tướng quân phủ?" Quân Lâm mặt có chút đăm chiêu, chẳng lẽ Ngụy đại ca là tướng quân?

"Tướng quân của các ngươi đang ở nơi nào? Có thể mang ta đi gặp ngài ấy không?" Quân Lâm hỏi.

"Có thể, tướng quân đang chờ ngài cùng ăn sáng." Tiểu Tình dẫn Quân Lâm đến phòng ăn, nói.

"Quân Lâm, tối hôm qua ngủ như thế nào?" Ngụy Viễn Chinh xa xa thấy nàng tới liền hỏi.

"Tốt lắm, đại ca, ngài là tướng quân sao?" Quân Lâm không thích quanh co lòng vòng , dù sao cũng là đại ca của mình , liền trực tiếp hỏi.

"Đúng vậy. Về sau nếu có ai khi dễ Quân Lâm, cứ tìm đại ca, đại ca giúp ngươi trút giận, ha ha!" Ngụy Viễn Chinh thẳng thắn nói.

"Hì hì, nào có ai dám khi dễ lão đệ của huynh, bất quá nếu có, đệ khẳng định nhờ đại ca giúp đệ làm chủ." Quân Lâm cười nói. Trong lòng nghĩ đến, có nên nói cho đại ca biết thân phận thật của mình hay không?

"Hahaha, tốt, chúng ta dùng bữa trước đi." Ngụy Viễn Chinh bưng chén cháo ăn từng ngụm từng ngụm.

"Dạ." Quân Lâm cũng liền nghe theo hắn, nhưng nàng hiện tại có chút không yên lòng.

Giữa trưa, Quân Lâm "điện hạ" mới nhớ đến tối hôm qua không hồi cung, Tiểu Lan cùng Tấn phi khẳng định lo sắp chết, liền quyết định nói đại ca lời chào từ biệt. Lúc nàng đi vào đại viện, liền nhìn đến Ngụy Viễn Chinh múa kiếm tư thế oai hùng, nhất thời hâm mộ không thôi.

"Đại ca, thân thủ giỏi! Tiểu đệ cũng muốn học kiếm pháp." Lúc này phỏng chừng Quân Lâm sớm đã quên mục đích mình đến đây là gì.

"Ha ha. Tiểu đệ muốn học, đại ca nhất định sẽ dạy ngươi!" Ngụy Viễn Chinh cười to nói, nghĩ rằng Quân Lâm vẫn là còn tâm tính trẻ con, hoạt bát vui vẻ.

"Dạ, đại ca, về sau tiểu đệ liền đi theo huynh." Quân Lâm nói, đột nhiên nhớ đến nên trở về cung , liền uể oải nói, "Nhưng hôm nay tiểu đệ phải về nhà trước , nếu không nương của ta sẽ lo lắng ."

Ngụy Viễn Chinh xem tiểu để mình tỏ vẻ đáng thương, thấy thật buồn cười, liền nói:"Vậy liền chờ đệ khi nào có thời gian rảnh liền đến học. Tướng quân phủ của đại ca luôn rộng mở chào đón đệ, đệ thấy sao?"

"Tốt, tốt!" Quân Lâm thật vui vẻ, nghĩ rằng tương lai không lâu nữa mình có thể trở thành một nữ hiệp nha!

"Tốt lắm, đại ca phái người đưa đệ trở về." Ngụy Viễn Chinh sờ sờ đầu nàng.

"Không cần, đại ca, tiểu đệ chính mình trở về là được rồi." Quân Lâm vội vàng nói, để cho huynh ấy đưa, còn không phải bại lộ thân phận sao, nghĩ rằng một ngày nào đó nhất định sẽ cùng đại ca nói, nhưng không phải hiện tại.

Loading...
Loading...