Chương 35



Kế tiếp vài ngày, ba người lại đến Lạc Dương du ngoạn các thắng cảnh nổi tiếng.
Xe ngựa chạy lên đường núi, người trong xe lúc này đang nhàn nhã thưởng thức cảnh sắc.
"Ah, dừng dừng,..." Bỗng có người kêu to.
"Sao thế?" Quân Lâm ngó ra xem, bảo : " Xa phu, dừng một chút."
Xe ngựa dừng lại, liền thấy một đôi nam nữ chạy đến. " Công tử, chúng tôi có thể đi nhờ xe ngưa của ngài một chút không? Nơi này đến thị trấn còn rất xa, chúng tôi thật sự đi không nỗi nữa." Nam hài kia mặc y phục rách tươm, trên mặt nhem nhuốc, mà cô gái lại ăn mặc phú quý, dung nhan tú lệ.
"Có thể ah." Quân Lâm cười nói. Nghĩ rằng mình thật là tốt ah!
"Tùy tiện để người khác lên xe, ngươi không ý thức được nguy cơ sao?" Nhan Tử Đình nói.
"Ai da, ngươi cũng quá cẩn thận rồi, chỉ là hai đứa nhỏ thôi mà. Các ngươi lên xe đi." Quân Lâm đối hai người nói.
"Đa tạ ca ca." Nam hài cười nói, nữ hài thì đang ngắm cảnh đẹp bên ngoài.
"Không cần khách sáo, các ngươi sao lại ở nơi hoang dã thế này?" Quân Lâm hỏi. Vũ Yên nhìn chăm chăm nữ hài, sau đó lại nhìn sang Quân Lâm, thấy nàng không để ý đến cô gái kia, trong lòng nhẹ nhỏm, mặt đỏ lên.
"Chúng ta nguyên là muốn đến Vũ Di Sơn, kết quả lúc đến được đây, ngựa đều chạy không nỗi nữa, nên đành đi bộ." Nam hài cười khổ giải thích, trong lòng thầm nghĩ:" Nếu nàng kia không giở tính tình đại tiểu thư, cũng không đến nước xuống đi bộ ah. Nhưng lại không nỡ trách nàng."
"Ha ha. Chúng ta coi như hữu duyên. Bọn ta cũng đang muốn đến đó, vậy cùng nhau đi, thế nào?" Quân Lâm cười nói, không biết sao nhưng nàng cảm thấy nam hài này có điểm quen thuộc.
"Đây..." Nam hài do dự nhìn về phía cô gái.
"Tùy ngươi." Nàng kia nói xong liền quay đầu đi. Quân Lâm nghẹn cười, tiểu tử này tương lai nhất định bị thê quản nghiêm.
"Ta có thể hỏi một chút vấn đề không?" Quân Lâm thật sự nghi vấn.
"Vấn đề gì?" Nam hài nói.
"Y phục của ngươi đã rách như vậy, sao còn mặc nữa?" Trong xe lập tức cười lên.
"Cái Bang chẳng lẽ còn mặc hoa phục ra đường sao?" Cô gái kia cười nói.

"Nhưng sao ngươi lại không mặc như vậy?" Quân Lâm nhìn nàng kia hỏi. "Cùng nhau lên đường, thế sao một người mặc như vậy, người kia lại không?"
"Ngươi dám đem bổn tiểu thư thành ăn mày!" Nữ tử kia cả giận.
"Cô nương đừng hiểu lầm, Quân Lâm không có ác ý, chỉ là tò mò thôi." Vũ Yên dịu dàng giải thích.
"Đúng vậy, đúng vậy." Nam hài gật đầu nói, nghĩ rằng đại tiểu thư này cũng thật là, không xem lại. Hiện tại còn đang nhờ vã người ta.
"Hừ, bổn tiểu thư không giống tên Cái Bang kia." Cô gái kiêu ngạo phủ nhận.
"Vậy ngươi là ai?" Quân Lâm hỏi.
"Người ta là ai liên quan gì đến ngươi." Nhan Tử Đình nói. Quân Lâm cười không thèm để ý, ngược lại nắm tay Vũ Yên thị uy, khiến tên kia tức giận.
"Quân Lâm..." Vũ Yên biết nàng cố ý, nhưng không hy vọng nàng đem mình ra hướng người khác làm trò. Quân Lâm cũng ý thức được vừa rồi mình sai lầm, liền nhìn nàng tỏ ý xin lỗi. Vũ Yên cũng nhẹ cười tha thứ. Nam hài kia nhìn hai người nắm tay, ngây ngẩn cả người.
"Tên quái dị, khi nào mới đến nơi?" Nữ tử hỏi nam hài.
"Này... Ca ca, khi nào thì đến Vũ Di Sơn ah? Nam hài hỏi.
" Nhanh đến thôi." Quân Lâm nói. Vũ Yên cũng đã mệt mỏi, liền tựa vào vai đang ngủ.
Rốt cuộc cũng đến nơi, Quân Lâm liền đỡ Vũ Yên xuống, Nhan Tử Đình cũng theo phía sau. Nam hài vốn định đỡ nử tử kia xuống, lại bị nàng tránh đi, trực tiếp nhảy xuống xe.
"Tên quái dị, chúng ta liền ở đây phân ra, mỗi người một hướng."
"Ngươi đi một mình sẽ rất buồn ah, chúng ta cùng đi có bạn vẫn tốt hơn."
"Hừ!" Nữ tử liền xoay người bước đi. Nam hài hướng về phía Quân Lâm xin lỗi liền chạy đuổi theo nàng.
"Ha ha, xem ra nam hài kia vất vả rồi." Vũ Yên cười nói.
"Đúng vậy ah." " Chúng ta bây giờ đi ngắm phong cảnh của Vũ Di Sơn thôi." Quân Lâm cười nói.
"Vũ Yên cô nương cũng đã mệt mỏi, trước nghỉ ngơi một lát chút đã." Nhan Tử Đình nói.
"Ân, vậy chúng ta đi tìm khách điếm qua đêm." Quân Lâm tán thành nói.

Loading...
Loading...