Chương 34



"Vũ Yên, nàng có biết thắng cảnh nổi tiếng nhất ở Lạc Dương ở đâu không?" Quân Lâm hỏi.
"Nghe nói là vườn hoa Mẫu Đơn Lạc Dương, hiện tại là mùa xuân, không biết hoa có nở hay không." Vũ Yên cười nói.
"Ân, vậy chúng ta đi vườn Mẫu Đơn xem một chút. Tử Đình, ngươi đi hỏi đường đi." Quân Lâm nói.
"Ngươi...." Nhan Tử Đình muốn nổi nóng, mình khi nào lại trở thành người hầu của kẻ này chứ, nhưng nhìn đến vẻ mặt mong chờ của Vũ Yên, liền bất đắc dĩ đi hỏi đường.
Quân Lâm cười vui vẻ, Vũ Yên kéo tay nàng, nhẹ nhàng nói:" Ngươi đừng khi dễ Nhan công tử."
"Ai bảo hắn cứ quấy rầy chúng ta." Quân Lâm oán giận, Vũ Yên đỏ mặt cúi đầu. Quân Lâm định cười trêu chọc nàng một chút, bỗng cảm thấy từ phía đám đông có một đạo ánh mắt mãnh liệt nhìn về hướng nàng, nhưng nhìn xung quanh lại không thấy gì đặc biệt, trong lòng một trận mất mát, sẽ không phải là...
"Vũ Yên, Mẫu Đơn viên rẽ ở phía trước là tới." Nhan Tử Đình không biết khi nào thì đã hỏi đường xong.
"Vậy đi thôi." Quân Lâm không chút khách khí kéo tay Vũ Yên đi trước. Nhan Tử Đình tức đến muốn băm nàng thành trăm mảnh, dựa vào cái gì mình phải đi hỏi đường, còn nàng đứng bên mỹ nhân bầu bạn chứ.
Mẫu Đơn là đầu hạ mới nở rộ, hiện tại là vào xuân nên chỉ có nụ hoa.
"Xem ra là tới sớm." Quân Lâm cười nói, Vũ Yên thì có chút thất vọng.
Quân Lâm nhất thời cảm hứng liền ngâm một bài thơ.
Vũ Yên nội tâm mất mát liền quên hết." Thơ thật hay"
"Nào có, cũng chỉ là mượn văn của người ta thôi." Quân Lâm đỏ mặt.
"Quân công tử quá khiêm tốn rồi." Nhan Tử Đình cười lạnh, trong lòng thầm mắng kẻ này chỉ tiện nghi khoe mẽ. Vũ Yên kéo tay Quân Lâm thản nhiên cười, làm nàng xấu hổ, mặt si ngốc nhìn chằm chằm Vũ Yên.
"Vũ Yên, nàng so với Mẫu Đơn còn đẹp hơn." Vũ Yên cùng Nhan Tử Đình nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nàng cũng không nhịn được cười.

Cứ như vậy ba người ở nơi này dạo tới dạo lui, Quân Lâm bị chê cười không ít. Nàng dù sao cũng không phải cổ nhân ah, làm sao học được người ta văn nhã chứ, mượn thơ thôi cũng đủ mất mặt lắm rồi. Tuy da mặt không đủ dày nhưng có thể rèn luyện nha, điểm này Quân Lâm là tự tin mình rất có tiềm lực.
"Vũ Yên, nàng nếu thích có thể mua một ít Mẫu Đơn về trồng." Quân Lâm đối nàng nói.
"Không cần, nếu không lần sau ngươi lại đưa ta đến đây xem là được." Nàng mỉm cười nói.
"Nga, được thôi."
Nhan Tử Đình ánh mắt âm trầm ở phía sau nhìn hai người.
"Vũ Yên, chúng ta ba ngày sau sẽ xuất phát đi Vũ Di Sơn được chứ?" Quân Lâm hỏi
"Ân, tốt."
"Ta cũng đi." Nhan Tử Đình chen vào.
"Ngươi không phải bàn sinh ý sao?" Quân Lâm hiện tại bắt đầu chán ghét kẻ này, suốt ngày cứ quấn theo các nàng, làm cho nàng muốn cùng Vũ Yên thân mật một chút cũng không được.
"Ba ngày sau thì sinh ý cũng đã bàn xong rồi." Nhan Tử Đình nói.
"Ngươi có thể tự mình đi ah." Quân Lâm cả giận.
"Quân Lâm" Vũ Yên thấy nàng muốn phát hỏa liền sốt ruột nói :"Nhan công tử, ngươi có thể hay không..." Vũ Yên chính là nói không được, nàng tổng cảm thấy thiếu hắn rất nhiều. Nàng làm sao nhìn không ra Nhan Tử Đình có tình cảm với mình. Nhưng là trong lòng nàng chỉ có Quân Lâm. Cho dù hắn là một hảo nam nhân có thể để cho nữ tử phó thác cả đời, nữ nhân đó cũng không phải nàng.
"Ta biết, ta tự mình đi." Nhan Tử Đình không muốn làm nàng khó xử.
Quân Lâm nhìn Vũ Yên cũng biết mình làm khó nàng, thở dài nói :" Quên đi, quên đi, cùng đi đi. Chỉ cần ngươi đừng quấy rầy chúng ta là tốt rồi.
Nhan Tử Đình không nói gì, Vũ Yên cũng trầm mặc. Quân Lâm đành kéo tay nàng trở về khách điếm, trong lòng buồn bực, hôm nay hảo tâm tình đều bị phá hủy.
Quân Lâm phiền toái nằm trên giường, thể xác và tinh thần đều cảm thấy mệt mỏi. Một Vũ Yên đã khiến mình mệt như thế, về sau còn Nhược Huyên cùng Y Tình, kia còn không phải mệt chết sao.

Loading...
Loading...