Chương 25 - Y Tình bức hôn



Editor : Raitguy (Lê Nhân)
 ** Thiên Âm cung **
"Nơi này là nơi nào?" Quân Lâm hỏi.
"Thiên Âm cung". Cô nương trả lời
Vài vị nữ tử che mặt đem Quân Lâm đẩy vào một căn phòng. Tức thì có một mùi thơm xông vào mũi, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái.
"Đây là phòng ngủ của ngươi sao?". Quân Lâm tò mò hỏi, cô nương kia không nói gì đem cửa đóng lại.
"Ngươi ngồi xuống trước đi. Hiện tại ngươi hãy nhớ kỹ tên ta, ta tên Lạc Y Tình".
"À, tên rất hay, tên rất hay." Quân Lâm cười nói.
"Ba ngày sau chúng ta sẽ thành thân."
"Cái gì??" Quân Lâm nhảy dựng lên, may mắn là không trực tiếp té xỉu. "Không được, ta không thể cùng ngươi thành thân."
"Ngươi đã hủy đi trong sạch của ta. Bây giờ ngươi không cưới liền chết." Y Tình mặt không đổi sắc nói.
"Còn có con đường thứ ba nào để chọn không a?" Quân Lâm biết là vô vọng nhưng vẫn ảo tưởng còn có một khả năng khác.
"Có."
"Thật sao?" Quân Lâm kinh hỉ nói.
"Làm thái giám." Y Tình cười lạnh nói.
Quân Lâm chán nản cúi đầu, nghĩ rằng: "Ta là nữ nhân thì làm thái giám kiểu gì đây!?"
"Có thể để ta suy nghĩ vài ngày không?"
"Có thể." Y Tình nói xong liền rời đi.
"Ngươi chính là trượng phu mà Tình Nhi chọn sao?" Lời một vị bà bà đánh gãy suy nghĩ trầm tư của Quân Lâm.
"Ngài là?" Quân Lâm nghi hoặc.
"Ta là mẫu thân của Tình Nhi, là nhạc mẫu tương lai của ngươi." Nói xong liền đột nhiên tập kích Quân Lâm, Quân Lâm sững sờ tại chỗ, chỉ có thể giương mắt nhìn hai ngón tay bà bà hướng về phía hai mắt mình đâm tới.
"Võ nghệ của ngươi chỉ có như vậy mà đòi xứng đôi với Tình Nhi hay sao. Nếu tương lai Tình Nhi gặp nạn, ngươi làm sao có thể bảo hộ được con ta." Lão bà bà chỉ trích.
"A... Ta cũng là vừa mới bắt đầu luyện võ thôi." Quân Lâm nghĩ: "Nếu ta của trước khi chịu luyện võ, bây giờ cũng đã danh chấn giang hồ rồi."
Lão bà bà lấy ra một viên đan dược, nhét vào miệng Quân Lâm, hại Quân Lâm bị nghẹn ho khan một trận. " Bà... Bà vừa... khụ... cho ta... ăn cái gì?"

"Hừ, tiện nghi cho tiểu tử nhà ngươi, đây là lễ vật mà phụ thân Tình Nhi cho con rể tương lai, có thể tăng ba mươi năm công lực." Lão bà bà hừ lạnh nói.
"Ngươi không sợ ta có công lực rồi khi dễ Y Tình sao?" Quân Lâm nghi hoặc vì sao lão bà bà có thể tín nhiệm mình như vậy.
"Hừ, ngươi nghĩ Tình Nhi là ai. Con ta bây giờ là thiên hạ đệ nhất, cho dù nó đánh không lại thì cũng còn có lão bà bà ta giáo huấn ngươi. Ngươi nếu dám khi dễ Tình Nhi, ta sẽ khiến ngươi thành thái giám."
Quân Lâm âm thầm lau mồ hôi lạnh, nguyên do không phải tín nhiệm ta, mà là tin tưởng chính mình, hai người này không hổ là mẹ con, ngay cả nói chuyện cũng một ngữ điệu. Thái giám? Biến ta thành thái giám được thì trừ khi các người có yêu thuật.
Quân Lâm lại nghĩ, nếu lão bà bà biết nàng là nữ nhân, chỉ sợ nàng có mười cái mạng cũng không đủ cho các nàng giết. Nghĩ nghĩ liền đổ mồ hôi lạnh.
"Ngươi nghỉ ngơi đi, đừng nói cho Tình Nhi là ta đã tới." Lão bà bà giáo huấn xong cũng rời đi.
Ngày hôm sau, Y Tình tới gặp Quân Lâm.
Quân Lâm vội vàng chào đón, nói: "Y Tình, ta không thể cưới nàng."
"Vì sao?" Y Tình nhìn chằm chằm Quân Lâm hỏi.
"Bởi vì.... Bởi vì hôn nhân cần có tình yêu, không có tình yêu thì sẽ không hạnh phúc." Quân Lâm qua loa tắc trách nói, không có biên pháp nào khác, chẳng lẽ lại nói ta là nữ nhân, không thể cưới nàng sao!?
"Ngươi không thích ta?" Y Tình nói, thanh âm có chút buồn.
"Làm gì có chuyện đó. Ta thích ngươi, nhưng đó là thích kiểu bằng hữu... Ưm... Giống như là tình cảm đối với muội muội." Quân Lâm nói.
"Muội muội? Chính là muội muội?" Y Tình lẩm bẩm nói. "Vậy vì sao ngươi lại muốn xem cơ thể của ta?" Nàng kích động quát.
"A.... Đó là do ta không cẩn thận, lúc đó ta không nghĩ là nàng đang ... " Quân Lâm vội giải thích.
"Hừ, ngươi nói thật là dễ dàng, một câu không cẩn thận rồi phá hủy đi sự trong sạch của ta, bây giờ ngươi khiến ta phải làm sao bây giờ?" Y Tình căm hận nói. "Vô luận ngươi có lý do gì, ta cũng không chấp nhận." Nàng xoay người bay ra ngoài.
"Trầm Nghiêp, chúng ta đã mất dấu điện hạ, làm sao bây giờ?" Trương Tân lo lắng hỏi.
"Ngươi không cần lo lắng, cô nương kia nếu muốn đả thương điện hạ thì đã sớm xuống tay. Lúc cô nương ấy mang điện hạ đi, ngươi có thấy điện hạ bị thương gì hay không?"
"Không có."
"Phỏng chừng cô nương kia thích điện hạ rồi. Yên tâm đi, điện hạ nhất định trở về, chúng ta chỉ cần ở chỗ này chờ là tốt rồi."
"Nghe ngươi nói vậy, ta đã hiểu. Điện hạ cơ trí như vậy, nói không chừng cô nương kia muốn làm thê tử của điện hạ rồi." Trương Tân cười nói.
"Có khả năng, nhưng hôn sự của điện hạ thì ngay cả chính mình, điện hạ cũng không thể làm chủ được."
"Ừ. Hay là cô nương kia đem điện hạ của chúng ta cướp về làm áp trại phu quân."
"Hahaha, chắc là vậy." Trầm Nghiệp cười nói.


Loading...
Loading...