Chương 18 - Mỹ nhân đang tắm



Lời editor: Do tên kia lười biếng quá nên từ đây sẽ do đại nhân ta đây edit tiếp - Raitguy
Quân đội đi tới địa phận Long Thành, Quân Lâm cho quân đội đóng quân ở ngoại ô. Chính mình thì mang theo "trầm lặng cô nương" cùng vài tên tùy tùng đi vào thành tìm khách điếm.
Hằng ngày, Quân Lâm đốc thúc quân đội tập luyện. Trở về đến nơi, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, liền muốn đi xem cô nương kia nhằm đề cao tinh thần.
"Ba" một tiếng, cửa cũng không gõ, Quân Lâm trực tiếp tiến vào phòng, kết quả nhìn đến một màn không nói nên lời. "Trầm lặng cô nương" ngồi trong dục dũng ( dục dũng = bồn tắm), ở dục dũng tràn ra một tầng hơi nước, nhìn có vẻ mộng mị câu lòng người, Quân Lâm xem đến ngây ngẩn.
Phản ứng không cần suy nghĩ, "trầm lặng cô nương" liền cầm lấy quần áo che người, sau đó với lấy kiếm đem cửa ngoài khép lại, tiếp theo liền nhìn Quân Lâm vẻ mặt phẫn nộ. Quân Lâm hốt hoảng té trên mặt đất, thầm nghĩ " Cái mạng nhỏ này chắc không còn".
"Trầm lặng cô nương" đâm liên tục vài nhát kiếm, bởi vì kích động mà chạm đến vết thương, dẫn đến thế công chậm dần, Quân Lâm tùy thời liền tránh thoát kiếm của nàng, một tay cầm lấy tay nàng, tay kia đem kiếm của nàng đoạt đi. Sau đó ôm chặt lấy thân thể trầm lặng kia.
"Ta không phải cố ý, ngươi trước bình tĩnh một chút". Nhưng nàng cứ như không nghe thấy, liên tục liều mạng giãy dụa, phải chăng nguyên bản miệng vết thương sắp khép lại, một lần nữa lại vỡ ra.
"Tỉnh táo lại cho ta". Quân Lâm quát lớn một trận khiến cho "trầm lặng cô nương" sững sờ tại chỗ.
"Ngươi là tên dâm tặc". "Trầm lặng cô nương" lấy lại tinh thần liền nổi giận nói.
"Trước mắt ngươi đừng lộn xộn, vết thương đều đã chảy máu". Quân Lâm nhẹ nhàng ôm nàng đang còn giãy dụa đến bên giường nói "Ngươi nếu còn động, ta liền cưỡng bức ngươi". Nói xong còn lộ ra một nụ cười khinh bạc. Cô nương trong lòng quýnh lên, liền khóc ra, thầm nghĩ "Nếu như không phải nội lực bị quản chế, như thế nào có thể để hắn làm càn như thế?"
"Đừng khóc". Quân Lâm luôn không thể chịu được việc nữ nhân rơi lệ, liền mềm nhẹ lau đi nước mắt của nàng.
"Dâm tặc, ta muốn giết ngươi". Lúc này nàng đã không còn là băng sơn mỹ nhân bình tĩnh lạnh lùng, vừa nghẹn ngào vừa tức giận quát Quân Lâm.
"Được, được, được, ngươi muốn giết cứ giết, nhưng trước tiên đem thương thế dưỡng tốt đươc không?" Quân Lâm giống như dỗ đứa trẻ vỗ vỗ tay nàng, sau đó đứng dậy lấy kim sang dược (thuốc trị thương). "Trầm lặng cô nương" vẫn trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt kia như muốn đem Quân Lâm thiên đao vạn quả.
"Ta nói với ngươi này, kỳ thật a... Kỳ thật là ta nhìn thấy thân thể ngươi cũng không sao a". Quân Lâm một bên đổ dược, một bên nói, chỉ thấy ánh mắt nàng ta càng sắc bén hơn.
"Thật sự, thật sự, bởi vì ... chờ lúc sau ta sẽ nói với ngươi. Dù sao trong sạch của ngươi cũng không sao cả". Quân Lâm nhìn ánh mắt hung ác đang trừng mình, trong lòng run run, ai kêu chính mình đuối lý trước?!
Rốt cuộc thoa xong dược, Quân Lâm nhân tiện nói "Mặc quần áo vào, đừng đụng đến miệng vết thương, nếu không sẽ lại chảy máu, nữ hài tử không nên lưu lại sẹo trên người". Sau đó liền đứng dậy ly khai.
Nàng thầm nghĩ "Cơ thể của ta đã bị hắn nhìn thấy, hiện tại chỉ có hai lựa chọn, một là gả cho hắn, hai là giết hắn. Ta đến tột cùng nên làm như thế nào? Cho dù giết hắn cũng không thể vãn hồi trong sạch của bản thân"
Nhất thời nhớ đến uy hiếp của hắn, nàng liền hận nghiến răng nghiến lợi. Một ngày nào đó ta sẽ cho ngươi biết tay.
Cơm chiều, Quân Lâm nói với nàng "Ngày mai chúng ta phải tiếp tục khởi hành, thương thế của ngươi cần tỉnh dưỡng cho tốt, ta lưu lại hai người bảo hộ ngươi, chờ ngươi thương lành lại thì trở về nhà đi"

Nàng không nói mắt lạnh nhìn hắn, nghĩ rằng "Hừ, ngươi tưởng chiếm tiện nghi của ta xong liền chạy đi, không có cửa đâu!" Ngoài miệng lại đáp "Ừ". Chờ ta khôi phục võ công, ngươi sẽ biết lợi hại.
Quân Lâm cười cười, gắp chút đồ ăn cho nàng nói "Ngươi ăn nhiều một chút mới có dinh dưỡng, thương cũng sẽ nhanh chóng lành lại". Nàng yên lặng ăn, nàng có điểm không hiểu hắn, có chút háo sắc, nhưng lại không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, có chút bá đạo, nhưng lại không mất ôn nhu.
 ### Kinh thành Duyệt Tân Lâu ###
"Tiểu thư, tiểu thư..." Tiểu Cúc kêu lên
"A, có việc gì sao tiểu Cúc?" Vũ Yên hỏi
"Tiểu thư, cô lại ngẩn người ?" Tiểu Cúc nói
"À". Vũ Yên nắm chặt ngọc bội trong tay nghĩ "Đã vài ngày không gặp hắn, hắn đi chỗ nào rồi?"
"Tiểu thư nghĩ đến công tử". Tiểu Cúc khẳng định nói
"Ừ" ngoài dự kiến của tiểu Cúc, Vũ Yên lại thẳng thắn thừa nhận
"Hừ, công tử cũng thật là, sai người đến đưa thư cũng không đến gặp cô. Chẳng lẽ tiểu thư không xứng với công tử sao?" Tiểu Cúc bất bình nói
"Tiểu Cúc, Quân Lâm gia thế trong sạch, chỉ sợ là ta si tâm vọng tưởng". Vũ Yên ảm đạm nói
"Như thế nào có thể, tiểu thư băng tuyết thông minh, muội thì thấy công tử mới không xứng với tiểu thư mới đúng".
"Aizz... Muội đừng an ủi ta"
"Tiểu thư, chỉ cần cô đem sinh ý của công tử làm tốt, mở thêm vài cái tửu lâu, phỏng chừng công tử cũng sẽ không rời đi cô."
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Vũ Yên thầm nghĩ "Đúng vậy, nếu mình ở thương trường làm tốt, Quân Lâm sẽ cần đến mình, mình liền có thể ở bên chàng". Nghĩ xong liền sờ sờ ngọc bội, ngây ngốc nở nụ cười.
Ban đêm, Quân Lâm không ngủ được, liền lấy ra võ công bí tịch của Tần sư phụ luyện tập, vận khí một vòng thấy cả cơ thể đều thoải mái. Sờ sờ bí tịch, liền nhớ tới Vũ Yên, không biết nàng có luyện tập hay không?! Cũng không dám nghĩ đến Nhược Huyên, chỉ có thể đem nàng chôn ở đáy lòng, bất quá Vũ Yên thì không muốn buông tha. Nằm trên giường, Quân Lâm nghĩ đến "trầm lặng cô nương" kia, bất tri bất giác nở nụ cười. Quân Lâm nghĩ đến bộ dạng lúc chiều của nàng, bộ dáng tức giận nhưng không dám nói kia của nàng thật khiến người ta động tâm. Ngẫm lại ngày mai rời đi, thật là có điểm đáng tiếc.
Lời editor: Xong được một chương, 2tiếng đồng hồ chơi bời của ta đã ra đi. TT_TT. Tốc độ ra chương mới của ta không ổn định, nên các vị đừng hối thúc ta, ta còn phải đi làm a. Có hối thúc thì hối cái tên kia giúp ta nhá héhé. Ta đi đây.... <bay...bay...bay> . Raitguy




Loading...
Loading...