Chương 13

Chương 13


Tiếng đập cửa vang lên, Vũ Yên trong lòng kích động, nhưng vẫn cố trấn định:"Mời vào."

"Vũ Yên cô nương." Quân Lâm gọi.

"Là ngươi?" Vũ Yên kinh ngạc, nhưng rất nhanh thu liễm,"Công tử thỉnh thay y phục đi." Không biết vì sao, biết vị khách đặc biệt của mình là Quân Lâm, nàng ngược lại không như vậy khẩn trương .

"Ha ha, tại hạ có chuyện muốn mời cô nương hỗ trợ." Quân Lâm cười nói.

"Chuyện gì?" Vũ Yên nghi hoặc nói.

"Đây là khế bán mình của cô nương, nghe nói cô nương thiên tư thông minh, Quân Lâm ở trong thành mở tửu lâu đang muốn khai trương, lại thiếu cái chưởng quầy, thành tâm mời cô nươn làm chưởng quầy của ta, không biết cô nương ý như thế nào?" Quân lâm mỉm cười nói.

"Công tử là muốn trêu đùa Vũ Yên sao?" nàng thật sự không dám tin, hắn thay mình chuộc thân, là vì muốn mình làm chưởng quầy cho hắn sao?

"Không phải, cô nương, tại hạ là thành tâm thành ý ." Quân lâm hạ thấp người nói, nói xong liền đem khế bán mình của Vũ Yên xé bỏ.

"Ngươi......" Vũ Yên thanh âm run run.

"Vũ Yên cô nương ý định thế nào?" Quân Lâm chờ đợi.

"Ta nguyện ý." Vũ Yên cúi đầu nói làm Quân Lâm thấy không rõ của nàng biểu tình.

"Như vậy, công tử có thể thay y phục chưa?" Vũ Yên mặt đỏ nói.

"Cái kia, Vũ Yên cô nương, ngươi cứ ngủ đi, ta đi về trước, ngày mai phái người tới đón ngươi được không?" Quân Lâm ngập ngừng .

"Hảo." Vũ Yên nhẹ nhàng thở ra, đồng thời cũng buồn bực, chẳng lẽ hắn không thích dung mạo của ta sao?

"Kia tại hạ cáo từ ." Nói xong liền cúi đầu đi trở về.

Vũ Yên sửng sốt một lúc lâu mới hồi trên giường nghỉ ngơi.

Quân Lâm đi vào ngoài cửa gọi tú bà nói:"Nếu có người hỏi, cứ nói tiền chuộc thân của Vũ Yên là hai vạn lượng, biết không?"

"Đã biết." Tú bà ý vị thâm trường nhìn Quân Lâm liếc mắt một cái, thầm nghĩ: Vũ Yên nha đầu kia hảo phúc khí a.

Tú bà đi đến phòng nàng, nói:" Vũ Yên, đã ngủ chưa?"

"Vẫn chưa." Vũ Yên mở cửa nghênh tú bà tiến vào.

"Vũ Yên a, mụ mụ cũng không nhẫn tâm đem ngươi đẩy vào hố lửa, có đôi khi ta là thực bất đắc dĩ , ngươi không nên trách mụ mụ, nay gặp được người hữu duyên, ngươi phải biết quý trọng a." Tú bà nói.

"Vũ Yên hiểu được." nàng nhẹ giọng nói.

"Ân, ngươi cũng biết Quân công tử đã chuộc thân cho ngươi ?" Tú bà hỏi.

"Biết."

"Về sau ngươi chính là người của Quân công tử, hảo hảo nắm bắt đi, hắn là người tốt."

"Vũ Yên muốn biết, Quân công tử lấy bao nhiêu ngân lượng vì Vũ Yên chuộc thân ?"

"Hai vạn lượng." Tú bà nói,"Thời gian không còn sớm , ngươi đi nghỉ ngơi đi, Quân công tử ngày mai hội phái người tới đón ngươi."

"Đã biết."

Quân Lâm đón nàng về, liền chuẩn bị số học dạy cho nàng, cũng tự mình chỉ đạo, Vũ Yên cũng thật sự học tập, không đến nửa ngày đã học được không ít .

"Về sau sẽ dạy ngươi phức tạp hơn , hôm nay cũng đã mệt mỏi , hảo hảo nghỉ ngơi." Quân Lâm nói.

"Ân, ta đây về phòng trước ." Vũ Yên cười nói.

"Vũ Yên, hiện tại không ai hầu hạ, ngươi có quen không?" Quân Lâm nhớ tới cái gì đó liền hỏi.

"Ta sẽ quen ." Vũ Yên cười đến sáng lạn.

"Không được, ta cũng không hy vọng bàn tay đánh đàn của ngươi trở nên thô ráp ." Quân Lâm khả luyến tiếc cho mỹ nhân làm việc nặng,"Ta sẽ tìm cho người một tỳ nữ."

"Quân Lâm, không cần." Vũ Yên cảm giác buồn cười, hắn tựa hồ so với chính nàng còn số sắnghơn, chẳng lẽ...... Vũ Yên bỗng dưng mặt đỏ, đáng tiếc Quân Lâm đại nhân không phát hiện.

"Liền như vậy quyết định đi." Quân Lâm bá đạo nói. Sau liền đến Phiêu Hương lâu đem tỳ nữ bên người của Vũ Yên là Tiểu Cúc chuộc ra, đem nàng giao cho Vũ Yên, chủ tớ vừa gặp mặt liền lệ nóng doanh tròng, làm hại Quân Lâm hốc mắt đều có điểm ướt .


Loading...
Loading...