Chap 4

Tùy Chỉnh

            Có mấy ai khi yêu trao hết trọn con tim...
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
_(EndFlashBack)_
Cô bạn tóc xù ngước mắt lên nhìn nhóm người vừa được tôi đề cập đến - hình như qua giọng nói của tôi, cô ta đã hiểu ngay lập tức là tôi muốn nói về những ai.
Bất thình lình, cô gái tóc trắng, người trông có vẻ trẻ nhất, cũng có lẽ là ít tuổi nhất, nhìn sang phía bạn tôi. Cô ta chỉ thoáng nhìn lướt qua cô bạn của tôi trong một giây, rồi đôi mắt đen lay láy ấy chuyển liền sang phía tôi.
Đột nhiên, cô ta lại chuyển hướng nhìn sang chỗ khác, toàn bộ sự việc này diễn ra rất nhanh, nhanh đến mức tôi không kịp có phản ứng nào, mà chỉ vừa mới chớp mắt vì bối rối, ngượng ngùng mà thôi.
Sau cái nhìn chớp nhoáng đó, gương mặt cô ta chẳng biểu lộ cảm xúc gì - như thể cô bạn tôi vừa gọi tên cô ta.
Và, cô ta đã ngước mắt lên theo phản ứng, nhưng rồi quyết định không lên tiếng trả lời vậy.
Cô bạn tóc xù của tôi cũng có vẻ bẽn lẽn, nhưng rồi lại phá lên cười khúc khích và nhìn sang một bàn khác như tôi.
- Đó là Edward, Emmett, Paul và Eira Cullen, Rosalie và Jasper Hale. Người vừa mới đi khỏi là Alice Cullen; mấy người đó sống chung với bác sĩ Cullen và vợ ông ta - Cô bạn khẽ khàng giải thích.
Tôi liếc mắt nhìn sang người bảnh trai nhất trong nhóm, lúc này đây, anh ta đang nhìn xuống khay thức ăn của mình, những ngón tay dài, trắng muốt nhặt các chiếc bánh vòng nhỏ lên.
Anh ta nhai rất nhanh, đôi môi hoàn hảo chỉ hơi mở ra. Năm người còn lại vẫn nhìn sang hướng khác, tuy vậy, tôi vẫn có cảm giác là anh ta đang nói chuyện gì đó với họ.
Thật lạ, tôi chợt nghĩ, những cái tên không phổ biến chút nào. Đấy là kiểu tên chỉ có trong thời ông bà tôi mà thôi. Chẳng lẽ đấy là "mốt" ở đây - những cái tên tỉnh lẻ?  Cuối cùng, tôi cũng nhớ ra được tên cô bạn ngồi cạnh mình là Jessica, một cái tên rất thông thường. Trong lớp lịch sử của tôi ở trường cũ, có tới hai người cùng mang tên Jessica.
- Họ... cũng khá xinh - Tôi buông lời nhận xét.
- Ừ! - Jessica đồng ý với tôi bằng một tràng cười khúc khích khác - Bọn họ theo cặp đấy... Ý mình là Emmett và Rosalie, Jasper và Alice. Họ sống chung - Giọng nói của cô bạn tóc xù tràn đầy cảm xúc, mang hàm ý chỉ trích thường thấy ở tỉnh lẻ.
Trong bụng, tôi đánh giá hơi thấp điều ấy. Nhưng công tâm mà nói, ngay cả ở Phoenix, người ta cũng thường hay bàn tán xôn xao những chuyện như vậy lắm.
- Ai là Cullen? - Tôi hỏi - Không thấy họ có nét gì giống...
- Ừ, đúng vậy. Bác sĩ Cullen còn rất trẻ, khoảng hai mươi mấy, ba mươi tuổi thôi. Tất cả họ đều được nhận về nuôi. Hale là anh em sinh đôi, một trai, một gái, là cặp tóc vàng ấy. Họ là con nuôi. Còn Paul và Eira cũng là anh em sinh đôi, một trai, một gái, là cặp tóc trắng ấy. Họ cũng là con nuôi của bác sĩ.
- Mình thấy họ đã quá lớn để làm con nuôi rồi.
- Hiện thời thì Jasper và Rosalie đều đã mười tám tuổi, nhưng họ đã ở với bà Cullen từ năm lên tám. Bà ta là cô hoặc dì gì đấy của họ thì phải.
- Ông bà bác sĩ quả là những người tốt khi quyết định chăm nom cho từng ấy đứa trẻ, nhất là khi họ còn quá trẻ, trẻ về mọi thứ.
- Có lẽ là vậy - Jessica thừa nhận một cách miễn cưỡng, khiến tôi có cảm giác rằng hình như cô ta không thích vợ chồng bác sĩ vì một lý do nào đó.
Trước cái nhìn mà cô bạn tóc xù đang dành cho những học sinh được nhận làm con nuôi kia, tôi đoán lý do đó là lòng đố kỵ - Mình nghĩ, bà Cullen không thể sinh con - Jessica nói thêm, như để hạ thấp lòng tốt của ông bà bác sĩ.
Trong suốt cuộc nói chuyện đó, mắt tôi vẫn không rời chiếc bàn của gia đình người lạ nọ. Họ vẫn nhìn đăm đăm vào mấy bức tường, không hề ăn uống gì.
- Họ vẫn luôn ở Forks hả bồ? - Tôi lại hỏi. Lẽ ra tôi đã phải trông thấy họ trong mấy mùa hè tôi ở đây rồi mới phải.
- Không - Jessica trả lời một cách chắc nịch, như thể cô ta muốn nhấn mạnh rằng họ cũng là "ma mới" như tôi - Bọn họ chỉ mới chuyển xuống vùng này đâu được hai năm, từ một vùng nào đó ở Alaska.
Trong lòng tôi bỗng dậy lên một niềm trắc ẩn, xót xa. Trắc ẩn là bởi họ xinh đẹp, gây ấn tượng như vậy mà vẫn bị xem là những người ngoài và rõ ràng là không được chào đón.
Xót xa là bởi ở đây, không phải chỉ có tôi mới là "lính mới", song, riêng tôi thì lại chẳng có được lấy một "tiêu chuẩn" nào để gọi là có tí chút cuốn hút cả.
-Cậu tốt nhất đừng gây chuyện với Eira - Jessica xoay qua thì thấy khuôn mặt đang say mê nhìn người con gái tóc trắng thì nhắc nhở.
-Sao thế? - Tôi khó hiểu nhìn Jessica - Cô ấy nóng tính hay gì sao?
-Không phải, cô ấy là một người có tính cách rất lạnh lùng và giống như mọi người trong gia đình đó vậy! - Jessica uống một ngụm nước rồi nói tiếp - Nhưng một khi đụng vào cô ta thì cậu không chết cũng xem như may mắn.
-Mình không phải loại người thích gây chuyện đâu! - Tôi khẳng định với Jessica.
-Những người lúc trước gây sự với cô ấy vẫn còn trong bệnh viện, chưa khỏi hẳn! - Jessica rùng mình khi nhớ lại cảnh tượng Eira đánh những người đó.
Trong lúc tôi đang mải ngắm nhìn nhóm học sinh nọ như vậy, người trẻ nhất bọn, một trong những người mang họ Cullen, đã ngước mặt lên và bắt gặp ánh mắt của tôi, lần này thì anh ta ngạc nhiên thấy rõ.
Khi tôi vội vã chuyển hướng nhìn sang chỗ khác thì hình như trong đôi mắt của anh ta có lộ ra một điều gì đó giống như nỗi thất vọng.
- Cái anh chàng có mái tóc nâu đỏ kia là ai vậy? - Vừa hỏi Jessica, tôi vừa đưa mắt liếc trộm anh ta và nhận ra rằng anh ta vẫn đang đăm đăm nhìn mình, nhưng không phải là bằng đôi mắt trố ra một cách ngớ ngẩn như những học sinh khác, mà là bằng đôi mắt đang phảng phất một nỗi trông chờ tuyệt vọng. Tôi lại cụp mắt xuống.
- Đó là Edward. Anh ta quá đẹp trai, tất nhiên rồi, nhưng đừng có phí thời gian. Anh ta sẽ không hẹn hò đâu. Hình như chẳng có bạn gái nào xứng đôi với anh ta cả - Jessica tặc lưỡi như ăn phải nho chua. Có lẽ cô ta đã từng bị Edward từ chối.
Tôi mím môi để không phải bật cười, rồi nhìn lại Edward lần nữa. Lúc này, anh ta đã quay mặt đi, nhưng gò má thì hơi nhô lên như thể anh ta cũng đang mỉm cười.
Lúc đó tôi thấy cô gái tóc trắng ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng và vô cảm, nhưng tôi vẫn thấy sâu trong đó là một ý cười rất rõ ràng. Cô ấy chỉ nhìn tôi một chút rồi quay mặt đi.

Tôi cảm thấy người này có gì đó rất khác so với anh chàng tên Edward, bèn hỏi Jessica
-Jessica, người con gái tóc trắng đó là ai vậy?
-Đó là Eira. Cô ta quá xinh đẹp, tất nhiên là vậy, nhưng đừng có phí thời gian. Cô ta sẽ không nói chuyện hay mở lời đâu. Hình như chẳng có ai xứng đôi với cô ta cả - Jessica tặc lưỡi nhìn về phía Eira - Kể cả đẹp trai như Edward cũng bị lu mờ khi đi với cô ta.
Tôi không ngờ người con gái Eira mà Jessica nhắc nhở tôi đừng kiếm chuyện lại là người mà tôi say mê nhìn.
Cuộc đời này quả thật quá là nhiều sự trùng hợp đi.
Vài phút sau, sáu người còn lại bỏ đi. Sáu người họ thật sự quá cuốn hút - ngay cả cái anh chàng to lớn, vạm vỡ cũng vậy. Giờ thì không còn gì để quan sát nữa. Anh chàng có cái tên Edward và cô gái có tên Eira cũng không hề ngoái lại nhìn tôi thêm một lần nào.
Tôi vẫn phải ngồi với Jessica và đám bạn của cô ta, nếu chỉ ngồi một mình thôi thì tôi đã không ngồi lâu đến thế. Tôi đang lo, không muốn mình phải vào lớp trễ trong ngày đầu tiên đi học.
May sao, một cô bạn khác tôi mới quen tên là Angela đã đến nhắc tôi rằng tiết học tới, chúng tôi sẽ học chung ở lớp sinh học II. Thế là tôi rời bàn, cùng đi với Angela đến phòng học, chằng ai nói với ai lời nào. Angela cũng rụt rè, nhút nhát như tôi.
Vào đến lớp học, Angela chọn chỗ ngồi ở bàn thí nghiệm có trải nhựa, giống như tôi ngày trước. Angela đã có bạn ngồi cạnh. Thật ra, tất cả các bàn đều đã có người ngồi, chỉ duy nhất còn có một chỗ trống ở cái bàn giữa lớp, ngay sát bên cạnh lối đi và cái bàn cuối lớp học
Tôi nhận ra Edward Cullen và Eira Cullen nhờ mái tóc đặc biệt của anh ta và cô ấy Bên cạnh Edward và Eira chính là cái chỗ trống duy nhất đó.
Trong lúc đi xuống phía cuối lớp để giới thiệu mình với giáo viên phụ trách lớp và để thầy giáo ký tên vào tờ giấy lấy chữ ký giáo viên của mình, tôi đã lén nhìn Eira.
Khi tôi đi qua, cô ta đột nhiên như bị ghim chặt xuống ghế. Eira chằm chằm nhìn tôi bằng một vẻ mặt vô cùng kỳ lạ - đó là một vẻ mặt lạnh lùng và không có một chút cảm xúc nào , tôi vội vã quay đi, sửng sốt, mặt lại đỏ lựng lên.
Tôi vấp phải một quyển sách nằm chình ình trên lối đi, rồi va đầu vào cạnh bàn. Một cô gái ngồi ở ngay đấy bật cười khúc khích.
   
_( Waru : thấy người ta té mà không đỡ dậy, ngồi đó cười?  Ta mà là Yuko thì cho con đó xuống diêm vương tỷ tỷ uống trà cmnr!! )_
Tôi nhận ra đôi mắt của Eira rất đen - đen như than.
Thầy Banner ký tên vào tờ giấy của tôi rồi đưa cho tôi một quyển sách, thầy không đả động gì đến việc tôi phải giới thiệu này nọ. Tôi chỉ có thể nói là rồi đây chúng ta sẽ hợp tác tốt. Và dĩ nhiên, thầy giáo không còn sự chọn lựa nào khác hơn là dẫn tôi đến chỗ ngồi còn trống ở ngay cuối lớp.
Tôi cúi gằm mặt xuống khi đi đến cái chỗ ngồi bên cạnh Eira, bối rối trước cái nhìn chòng chọc không có một chút thiện cảm hay ác cảm nào mà cô ta đang dành cho tôi.
Đặt quyển sách lên bàn, bước vào chỗ ngồi rồi, mà tôi vẫn chưa dám ngước mặt lên, nhưng khi liếc nhìn trộm Eira, tôi thấy cô ta đã thay đổi tư thế. Eira né người ra xa khỏi tôi, xích ra tới tận cạnh ghế và ngoảnh mặt đi như vừa ngửi thấy một mùi gì đó khó chịu.
Một cách kín đáo, tôi kiểm tra lại mái tóc của mình. Quả thật, tôi chỉ nhận ra mỗi một mùi dâu, mùi thơm của loại dầu gội tôi yêu thích mà thôi. Đó là một mùi hương dễ chịu cơ mà? 
Tôi cứ để tóc rũ qua bờ vai phải, tạo thành một vạch ngăn cách đen tuyền giữa hai chúng tôi, và tôi hết sức cố gắng chú ý vào bài giảng của thầy giáo.
Không may cho tôi, bài học hôm nay có chủ đề về cấu tạo tế bào, bài này, tôi đã học rồi. Dù sao thì tôi vẫn phải ghi chép cẩn thận, tôi cúi đầu xuống.
Nhưng dù gì thì gì, tôi vẫn không sao ngăn mình thỉnh thoảng lại nhìn trộm người con gái đang ngồi bên cạnh qua làn tóc rũ bên bờ vai phải của mình.
  Trong suốt giờ học, dáng ngồi đáng ghét của cô ta không hề thay đổi, vẫn giữ nguyên cái kiểu ngồi kịch bờ ghế, càng xa tôi càng tốt. Tôi nhìn thấy bàn tay của cô ta đặt trên đùi bên trái đang siết chặt lại, những đường gân bên dưới lớp da trắng muốt nổi hết cả lên.
  Và, cô ta cứ giữ cái thế căng cứng như vậy, chẳng có dấu hiệu nào của sự thư giãn. Eira mặc áo sơ- mi trắng dài tay, tay áo xắn lên đến tận khuỷu, để lộ cánh tay trắng mịn hơn cả da em bé đến lạ thường.
Trông cô ta chẳng còn một chút nào cái vẻ mang ý cười như khi ngồi ở bên cạnh người chị gái lúc nãy nữa.
Dường như giờ học này kéo dài hơn những giờ học khác. Phải chăng vì bởi đây là giờ học cuối cùng phải ngồi trong lớp hay bởi tôi đang trông chờ cái nắm tay kia thả lỏng ra?
Eira vẫn ngồi yên lặng như không hề hít thở. Cô ta đang có điều gì bất ổn chăng? Có lẽ nào đây lại là lối cư xử thông thường của Eira ? Tôi bắt đầu nghiền ngẫm lại câu nói của Jessica trong buổi ăn trưa. Hình như cô bạn tóc xù không hề có ác cảm với Eira như tôi từng nghĩ.
Không biết cách cư xử như thế nào cho phải với tôi, rõ ràng là Eira không hề biết tí gì về con gái.
Tôi lén nhìn Eira thêm lần nữa và cảm thấy ân hận. Cô ta đang nhìn tôi, đôi mắt đen chứa đầy sự vô cảm trong đó . Tôi cảm thấy nao lòng, bắt đầu thu người lại trên ghế, bất chợt câu nói "nếu nhìn, sẽ giết" vang lên trong đầu tôi.
Ngay lúc ấy, tiếng chuông hết giờ vang lên thật lớn, khiến tôi muốn nhảy dựng lên, còn Eira Cullen thì vội vàng nhao ra khỏi ghế. Khi đứng dậy, trông Eira cao hơn tôi tưởng. Cô ta quay lưng về phía tôi rồi lao nhanh ra khỏi cửa, trước tất cả những người khác cũng vừa mới bước ra khỏi chỗ ngồi.
 Tôi ngồi như trời trồng trên ghế, ngây người nhìn Eira. Cô ta thật xấu, thật không công bằng. Tôi bắt đầu thu dọn tất cả các dụng cụ làm thí nghiệm một cách chậm rãi, cố gắng kìm nén cơn tức giận đang dâng lên, chỉ chực trào ra thành nước mắt. Chuyện gì cũng vậy, tâm trạng của tôi luôn luôn được nối với tuyến lệ thì phải. Mỗi khi tức giận là tôi lại khóc, thật xấu hổ.
- Cậu là Isabella Swan phải không? - Có một giọng nam sinh cất tiếng hỏi.
Tôi ngước mặt lên và nhận ra một chàng trai có gương mặt trẻ con, rất đáng yêu với mái tóc vàng nhạt được vuốt keo một cách cẩn thận, tạo thành hình những gai nhọn, đang nhìn tôi, mỉm cười thân thiện. Rõ ràng là anh ta không hề phát hiện ở nơi tôi có mùi hương gì lạ.
- Bella - Tôi mỉm cười sửa lại.
- Mình là Mike.
- Chào Mike.
- Cậu có cần mình giúp đến lớp học giờ tiếp theo không?
- Bây giờ mình còn phải đến phòng tập thể dục. Mình nghĩ là tự mình có thể tìm được.
- Mình cũng phải đến đấy đấy - Hình như anh chàng có vẻ run lên vì phấn chấn, dù rằng sự trùng hợp này chẳng có gì là đặc biệt trong một ngôi trường bé tí tẹo như thế này.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
     Waru : lên rank nên cao hứng :))  viết thêm 1chap 😂
            See you❤