Q9.C474: Bí mật không nỡ chia sẻ cùng ai

Tùy Chỉnh

Cố Sơ không thể thay Lục Bắc Thâm trả lời câu hỏi này, vì ngoài bệnh tình của anh ấy ra, cô chẳng nghĩ được nguyên nhân nào khác. Một lát sau, tâm trạng của Lăng Song mới ổn định trở lại. Cố Sơ không nhìn cô ấy mà yên lặng hướng ánh mắt về phía một đôi tình nhân đứng dưới tán ngọc lan cách đó không xa. Nam sinh có lẽ vừa đánh bóng xong, đầu nhễ nhại mồ hôi, cô gái mỉm cười đưa giấy cho cậu ấy lau. Trên con đường này người qua kẻ lại nhộn nhịp nhưng trong mắt họ chẳng chứa thêm được ai nữa. Hai người nhìn nhau mỉm cười, ngọt ngào thấm vào không khí, ngay cả Cố Sơ ngồi bên cạnh cũng cảm nhận được.
"Nếu như..." Cô lên tiếng, có chút ngập ngừng.
Lăng Song nhìn cô.
"Nếu bệnh tình của Lục Bắc Thâm thật sự rất nghiêm trọng, cậu còn ở bên anh ấy không?" Cố Sơ hỏi câu này.
Lăng Song khẽ thở dài, "Cố Sơ, nghe nói Lục Bắc Thần cũng không khá khẩm gì, sao cậu không rời xa đi?".
Cố Sơ sững người, quay đầu nhìn cô ấy. Lăng Song cười, giải thích: "Có một lần Tiếu Tiếu kể, nhưng cậu ấy cũng không có ác ý gì đâu, chỉ vì lo cho cậu thôi." Thấy Cố Sơ vẫn nhìn mình mãi, Lăng Song hết cách, "Cậu yên tâm, tôi làm tạp chí chứ không làm paparazzi, sẽ không công khai chuyện này đâu".
"Đạo đức nghề nghiệp của cậu không có biên giới." Cố Sơ lẩm bẩm. Nhưng thật ra cô hiểu nếu Lăng Song đã nói vậy thì cậu ấy sẽ không làm.
Lăng Song bĩu môi.
"Tôi sẽ không rời xa anh ấy." Cố Sơ trả lời, "Thật ra là như vậy. Có một loại người mà cậu đã gặp rồi thì cho dù bỏ lỡ để tìm kiếm ai khác, tất cả bọn họ đều có hình bóng của người ấy, tôi không cần một kẻ thế thân".
Lăng Song trầm mặc, rất lâu sau mới buồn bã nói: "Suy nghĩ của tôi nào có khác cậu".
Cố Sơ nhìn cậu ấy, cậu ấy mỉm cười, "Làm con gái thật ngốc, phải không?".
"Yêu đúng người thì không gọi là ngốc." Cố Sơ nói.
"Không ngốc ư?" Lăng Song cười khẩy, "Ngốc nghếch chỉ chờ đợi một người, ngây ngô cho rằng trong lòng người ấy có cậu, khờ dại từ chối hoa hồng của tất cả những người khác, ngờ nghệch lãng phí cả tuổi xuân".
Cố Sơ thở dài, "Đó gọi là cố chấp. Nếu trên đời này tồn tại một loại tình cảm có thể khiến chúng ta vì nó mà cố chấp thì ngoài tình thân ra còn có tình yêu. Chính vì cố chấp nên đợi chờ mới trở nên có ý nghĩa".
Lăng Song cười khẽ, không nói gì. Cố Sơ quay đầu nhìn cậu ấy, tủm tỉm cười, nhưng tận sâu trong đáy mắt là một sự kiên định. Phải, có lúc đối mặt với tình yêu, người con gái nào cũng vậy, bất luận đoạn đường đầy chông gai, đã nhắm chuẩn ai là sẽ không hối hận. Cô tin rằng Lăng Song là người có thể đợi chờ. Chẳng phải bao nhiêu năm rồi cậu ấy vẫn đợi mãi đó sao?
"Xem ra cậu không muốn chia sẻ chuyện giữa cậu và Bắc Thâm."
Lăng Song nghiêng đầu nhìn thẳng cô, "Xem ra giao tiếp với người thông minh cũng có cái lợi, không cần nói mấy câu dư thừa".
Cố Sơ mím môi cười khẽ. Không nói thì thôi, ai chẳng có một chút bí mật riêng tư. Lăng Song cũng cười, nhẹ nhõm hơn nhiều so với lúc mới tới, có lẽ đã được giải tỏa. Khoảng thời gian ở bên Bắc Thâm tuy ngắn nhưng cũng là những kỷ niệm quý giá của cậu ấy. Chính vì quá quý giá nên mới không nỡ mang ra chia sẻ với người khác.
...
Đó là khoảng thời gian ai ai cũng thích lên mạng chơi trò "Ném bình thư"*. Mặc dù học y nhưng cô rất yêu thích văn chương nên thi thoảng lại viết những câu văn "súp gà" bồi bổ tâm hồn rồi nhét vào trong bình thư, rồi cũng nhận được không ít hồi đáp. Trong số vô vàn những lời thư trả lời ấy, có không ít những câu trả lời tương đồng nhau. Chỉ duy có một người không đồng tình, thậm chí phê bình rằng: Nếu canh gà mà chỉ nấu bằng mỗi trứng gà không thì uống vào cũng chẳng có dinh dưỡng mấy.
~*Một trò chơi giao lưu tìm bạn trên QQ bằng cách ấn nút chọn ném bình thư hoặc vớt bình thư trong một khu vực được người chơi lựa chọn. Những người bắt cặp sẽ chia sẻ thư và trò chuyện, làm quen với nhau.~
Lúc đó trên mạng hay đăng một số bài báo đưa tin những quốc gia và khu vực gặp thiên tai. Mặc dù thường ngày cô không nói ra nhưng thực chất vẫn rất quan tâm mấy tin thời sự này, hay cùng với các bạn trên mạng gửi lời chúc phúc tới những nạn nhân, sau đó ký gửi cảm xúc của mình vào chiếc bình thư. Nghe người đó nói vậy, cô phản bác: Lẽ nào tặng lời chúc phúc cũng là sai? Làm người lẽ nào nên lạnh lùng hờ hững?
Người đó trả lời lại rất nhanh: Biểu hiện của sự quan tâm nên dừng lại ở những hành động thực tế. Một là bạn không kịp thời tới được hiện trường để giúp đỡ, hai là bạn cũng không quyên tiền ủng hộ cho họ. Cùng cả đám người hô hào ầm ĩ rồi bình luận cố lên, đừng khóc để làm gì chứ? Nói trắng ra đó cũng chỉ là một trò tiêu khiển trên mạng. Nó không chứng minh được sự quan tâm của bạn, chỉ thể hiện rõ sự rảnh rỗi của bạn.
Thế là cô đã đối đầu với người ấy.
Dần dà, cô cảm thấy tò mò về con người này. Mặc dù anh nói năng không lọt tai cho lắm nhưng suy nghĩ rất độc đáo, không hiểu sao, cô bắt đầu chờ đợi được nói chuyện với anh hằng ngày. Mạng ảo không nên tiếp xúc với thực tại, giống như biết bao người bạn khác, cô nên triệt để tuân theo nguyên tắc "không ai liên quan tới ai, cả hai là người xa lạ". Thế nhưng cô vẫn tới gặp mặt người đó.

Giây phút gặp gỡ cô đã sửng sốt, hóa ra chính là Lục Bắc Thâm.
Nhưng lúc đó Lục Bắc Thâm và Cố Sơ đã qua lại rất thân thiết rồi. Mặc dù hai người họ chưa chính thức ở bên nhau nhưng ngày nào Cố Sơ cũng lải nhải như một kẻ si dại: Học trưởng Lục của tớ, Lục soái ca của tớ... Cố Sơ là một cô gái hành động rất mạnh mẽ. Sau đợt quân sự trở về, cậu ấy liền chống nạnh đứng bên cạnh bàn trong ký túc xá, tuyên bố với cô và Tiếu Tiếu: Học trưởng Lục là của tớ, mấy cậu dám có ý nghĩ gì sai lệch với anh ấy, đừng trách tớ trở mặt tuyệt giao!
Vì thế, cô thường xuyên nhìn thấy Cố Sơ chạy tới phòng thực nghiệm của Lục Bắc Thâm, viện đủ mọi lý do, thậm chí có lúc nửa đêm hưng phấn không ngủ được còn kéo cô và Tiếu Tiếu hỏi: Này, hai cậu bảo có phải học trưởng Lục thích tớ không? Tớ cảm thấy anh ấy thích tớ, tớ xinh thế này, anh ấy kiểu gì cũng thích.
Cô rất muốn nói với Cố Sơ rằng: Bạn của mạng của tớ chính là học trưởng Lục đấy.
Cô bỗng bứt rứt, một mặt ngập ngừng không biết có nên nói cho Cố Sơ không, một mặt lại mong ngóng được gặp mặt Lục Bắc Thâm. Cô biết mình làm vậy là không đúng, nhưng không kiểm soát được trái tim mình, sau đó lại ra sức viện cớ cho chính mình: Không sao đâu, Cố Sơ còn chưa phải bạn gái của anh ấy mà...
Mỗi lần hẹn hò, Lục Bắc Thâm đều chọn buổi tối. Họ luôn nói chuyện rất tâm đầu ý hợp. Cô biết mình đã yêu anh nhưng lại không dám hỏi anh: Rốt cuộc anh thích em hay Cố Sơ?
Cuối cùng có một ngày, Lục Bắc Thâm đã hôn cô. Có một lần hẹn hò bên bến Thượng Hải, bỗng nhiên trời đổ mưa. Anh kéo tay cô lao vào trú mưa, tối đó dưới mái hiên chỉ có mình cô và anh, đứng trong không gian nhỏ hẹp, quần áo của họ đều ướt sũng.
Ngoài trời mưa như trút nước, hơi thở của cả hai quấn bện vào nhau. Anh cúi đầu hôn cô, giây phút ấy, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Lục Bắc Thâm thích cô. Anh không nói nhưng cô có thể cảm nhận được. Thế nên mỗi lần nhìn thấy Cố Sơ hớn ha hớn hở kể về Lục Bắc Thâm, cô lại rất muốn nói với cậu ấy: Đừng mơ hão nữa, học trưởng Lục thích tôi.
Cô những tưởng như vậy, thế nên có một ngày cô đã lấy hết dũng khí để hỏi anh: Bắc Thâm, người anh thích là Cố Sơ ư?
Anh im lặng nhìn cô rất lâu. Tối đó, đôi mắt anh sáng rực lạ thường. Cô hơi rụt rè vì sự trầm mặc ấy, cô bỗng sợ câu trả lời của anh. Thế là cô lí nhí nói: Nếu anh cũng thích Cố Sơ thì sau này đừng tới tìm em nữa.
Cô không muốn chìm trong mối quan hệ này, mặc dù cô đã lún xuống rất sâu rồi.
Nhưng anh bỗng kéo cô lại, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu.
Sự im lặng của anh khiến cô bối rối, nhưng nụ hôn của anh lại vô hình khiến cô kiên quyết. Cô muốn lật bài ngửa với Cố Sơ, bắt Cố Sơ lùi bước. Cô yêu Lục Bắc Thâm, không thể rời xa anh được.
Nhưng vào lúc cô đang chuẩn bị cách nói rõ ràng thì không ngờ Cố Sơ lại dội cho cô một quả bom. Lục Bắc Thâm tỏ tình với cậu ấy vào đúng ngày sinh nhật, tuyên bố cậu ấy là bạn gái của anh trước mặt rất nhiều người. Hôm đó cô cũng có mặt, vì biết Lục Bắc Thâm có cuộc thi nên đứng từ xa nhìn anh, không dám bước tới làm phiền, sợ anh phân tâm. Vậy mà điều khiến cô không ngờ là Cố Sơ lại dẫn theo cả một đội cổ vũ tới cổ động. Hôm đó vì lời tỏ tình của Lục Bắc Thâm, Cố Sơ trở thành công chúa được mọi người chú ý.
Cô đứng trong đám đông nhìn thấy hai người họ. Cố Sơ cười tươi như hoa, nụ cười cũng vo tròn trong đôi mắt Lục Bắc Thâm, vừa ngọt ngào, vừa cưng chiều. Trái tim cô vỡ vụn, anh cũng đã từng nhìn cô như thế.
Tối đó, Cố Sơ hạnh phúc tới mất ngủ, ngay cả Tiếu Tiếu cũng mừng cho cậu ấy, chẳng ai chú ý tới sự lạc lõng và đau khổ của cô.
Cô liều mạng liên lạc với Lục Bắc Thâm, thậm chí chặn anh trước cửa phòng thực nghiệm, bất chấp tất cả. Cô chất vấn anh vì sao lại làm vậy. Đôi mắt anh nhìn cô lại vô cùng lạnh nhạt và xa lạ. Anh không nói gì, mặc cho cô điên cuồng.
Cuối cùng cô mệt mỏi, khóc lóc, lao tới ôm anh, vứt hết mọi tôn nghiêm để van nài anh: Bắc Thâm, em yêu anh, em không thể không có anh...
Nhưng cảnh ấy bị Cố Sơ nhìn thấy.
Kể từ ngày đó, ở trong mắt Cố Sơ, cô trở thành kẻ đào góc tường của bạn, ngay cả Tiếu Tiếu cũng trách cô không phải. Cô có trăm cái miệng cũng không thể ngụy biện, mỗi lần đi tìm Lục Bắc Thâm, anh lại né tránh không gặp.
Cô bắt đầu căm hận Lục Bắc Thâm, cũng trở nên ghét Cố Sơ. Tới tận khi Cố Sơ và Lục Bắc Thâm chia tay, có một tối anh uống say xỉn bị cô bắt gặp. Cô dìu anh về ký túc xá. Anh nhìn cô bằng ánh mắt mơ màng say: Gã họ Kiều kia tốt hơn anh ư? Yêu em hơn anh ư?
Cô biết anh nhận cô thành Cố Sơ. Cô đỏ mắt, định bỏ đi nhưng anh giữ rịt tay cô lại, nghiến răng nghiến lợi nói: Em dám giấu anh, lén lút vụng trộm với tên họ Kiều đó trong khách sạn, anh sẽ không để em sống yên đâu! Cố Sơ, em nhớ kỹ đấy, anh sẽ bắt em sống không bằng chết!
Cô ngẩn người, không biết hóa ra Cố Sơ lại làm chuyện ghê tởm ấy.
Nhưng Lục Bắc Thâm bỗng bật khóc. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh khóc, nước mắt chảy dọc theo hốc mắt, mỗi giọt lệ

1 2 3 »
Loading...