Q9.C457: Cuộc điện thoại thần bí

Tùy Chỉnh

Xe cứ thế chạy thẳng một mạch về Thượng Hải.
Khi về tới trung tâm, sắc trời tối đã tối mịt. Đèn đã lên, bóng xe cộ qua lại nườm nượp. Một đêm quá đỗi bình thường nhưng Cố Sơ không tìm được cảm giác nhẹ nhõm mọi ngày nữa. Dọc đường , trong đầu cô toàn văng vẳng giọng nói điên cuồng của Tư Tư, muốn bình tĩnh không phải chuyện dễ. Chỉ còn cách cố gắng kìm nén cảm xúc của bản thân mới có thể sắp xếp lại mọi tư duy.
Đầu tiên, chắc chắn có kẻ nói với Tư Tư chuyện này, nếu không có rất nhiều chi tiết bên trong mà con bé không thể biết được.
Thứ hai, kẻ đứng đằng sau này là ai? Có liên quan gì tới nhà họ Lục? Làm nhiều chuyện như vậy nhằm mục đích gì? Vì sao lại biết rõ những chuyện năm đó của nhà họ Cố, nhà họ Kiều và nhà họ Lục đến thế?
Sau khi suy nghĩ lại, Cố Sơ mới cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô nghĩ một khi chuyện năm đó của nhà họ Cố có ẩn tình đã đáng sợ rồi, nhưng bây giờ còn bị một kẻ đứng sau điều khiển trong lòng bàn tay còn khiếp đảm hơn.
Bọn họ đứng ngoài sáng còn hắn đứng trong tối, dường như chỉ có Tư Tư biết được tình hình của đối phương, nhưng rõ ràng là con bé sẽ không nói. Cô có thể hiểu được tâm trạng của Tư Tư. Năm xưa khi gia đình gặp chuyện, nó đã tận mắt chứng kiến đám người đòi nợ xông vào nhà đập phá, cướp bóc, tận mắt chứng kiến ngôi nhà của mình bị niêm phong, ngay cả con búp bê nó yêu nhất cũng không kịp mang ra ngoài. Khi bố mẹ được đưa vào bệnh viện, máu của bố còn dính vào áo của Tư Tư. Lúc đó nó còn quá nhỏ để phải hứng chịu những đau khổ mà những đứa trẻ cùng tuổi chưa từng phải gánh chịu.
Nếu lùi lại vài tuổi, cô cũng sẽ phát điên lên như Tư Tư. Giống như hai năm trước cô vẫn luôn cánh cánh chuyện của nhà mình trong lòng, cho dù nghe thấy một chút động tĩnh cũng không thể bình tĩnh được. Thật ra cô hiểu, Tư Tư cũng giống như cô của năm nào, không thể chấp nhận sự thật bố mẹ của mình mắc sai lầm.
Lục Bắc Thần cũng im lặng từ đầu tới cuối. Anh giống như đang tập trung lái xe nhưng cũng giống như đang đắm chìm vào suy tư. Cô không chỉ một lần quay qua nhìn anh, lần nào cũng thấy anh nhíu mày.
Có một dự cảm không lành đang dâng lên, mặc kệ cô có không muốn thừa nhận đến mức nào. Có lẽ chuyện nhà họ Cố thật sự liên qan tới nhà họ Lục.
Vậy thì... cô phải làm sao?
Trái tim trôi dạt, bất an.
Trở về nhà Tây, Lục Bắc Thần dừng xe lại, lúc đi vào trong nhà, anh vẫn nắm lấy tay cô.
Cô cảm nhận được bàn tay lớn đang đan vào tay mình, ngón tay hơi lạnh, lòng bàn tay lại nóng rực. Cô vô thức siết chặt, nếu có thể cô muốn cứ nắm tay anh mãi không buông như vậy, cứ đi mãi như vậy, tới một nơi không ai quen biết họ.
Trong phòng rất tối, vì ngọn đèn vàng vọt nơi góc đường, vì trong nhà còn chưa bật đèn. Cảm giác tối tăm này khiến cô không thoải mái. Cô đang định bật đèn lên thì nghe thấy Lục Bắc Thần khẽ nói: "Đừng bật đèn".
Cố Sơ sững người.
Qua tia sáng mỏng manh, cô nhìn thấy Lục Bắc Thần đứng dựa vào cửa, như một người đã mệt mỏi quá lâu. Cơ thể cao lớn chìm đắm trong bóng tối. Cô không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng có thể thông qua giọng nói trầm thấp ấy đoán được tâm trạng của anh.
Cô đứng im, họ cứ đứng trong bóng tối như vậy mãi.
Sau ba, bốn phút im lặng, cuối cùng Lục Bắc Thần cũng lên tiếng, chất giọng khô khốc và khản đặc.
"Anh đã từng sợ hãi một lần."
Bả vai Cố Sơ khẽ run lên, nhìn anh bị bóng tối bao phủ.
"Năm đó, vào giây phút tai nạn xảy ra, tia sáng chói lóa đó đã làm đau đôi mắt anh. Lúc chiếc xe rơi xuống biển, anh đã sợ." Anh nhìn về phía cô, giọng vẫn trầm trầm, "Anh sợ từ nay mất đi ánh sáng sẽ không nhìn thấy dáng hình em nữa. Anh cũng sợ mình sẽ mất mạng, không thể quay về Thượng Hải tìm em. Anh sợ cảm giác mất mát ấy, mất mát vĩnh viễn".
Anh rất ít khi kể lại chuyện tai nạn của mình. Hầu như cô đều được nghe qua lời kể của Ngư Khương. Rất ít người sau khi trải qua một kiếp nạn nguy hiểm tới tính mạng mà vẫn có thể điềm nhiên, cảm giác đau đớn và đáng sợ đó sẽ luôn bám riết.
Hôm nay anh đã nhắc đến, mặc dù chỉ một hai câu nhưng đã khiến con tim cô đau thực sự. Kiên cường như anh cũng chịu ảnh hưởng của vụ tai nạn đó. Tạm thời không nhắc tới tụ máu vẫn luôn ảnh hưởng tới sức khỏe của anh thì ngay việc lúc ngủ ghét ánh sáng há chẳng phải là sự thỏa hiệp với nỗi sợ hãi?
"Sơ Sơ." Anh gọi tên cô, giọng trầm đến nỗi người ta xót xa.
Đôi mắt cô đã quen với bóng tối, dễ dàng đọc được nỗi đau trong mắt anh. Anh nhìn cô, khẽ nói: "Anh luôn nghĩ mình rất vững vàng, nhưng bây giờ anh sợ hãi rồi." Dứt lời, anh lại tự trào, "Anh... cũng chỉ là một người đàn ông hết sức bình thường thôi".
Thấy anh như vậy, thật ra Cố Sơ cũng đã dự cảm được điều gì đó. Cô hoang mang, trái tim như nứt vỡ. Nhưng cô lại không kìm được lòng mình, tiến sát gần anh, ngẩng đầu nhẹ nhàng nói: "Bắc Thần, anh muốn nói gì với em?".
Một giây sau, cô bị anh ôm chặt vào lòng.
Cánh tay người đàn ông mạnh mẽ dẻo dai, gần như đang cố gắng khảm sâu cô vào cơ thể.
Cố Sơ đứng im trong lòng anh, mặc cho anh ôm lấy mình, nhưng cảm nhận được rõ ràng tay anh đang run rẩy.
Phải, giây phút này ngay cả cô cũng cảm nhận được anh đang sợ hãi.
"Đừng rời xa anh." Anh cầu xin bên tai cô.
Giống như cuộc chia tay năm năm trước, anh cũng bất lực như thế.
Cố Sơ vô thức ôm lại anh. Phải, cô đã hứa với anh, cả đời không bao giờ rời xa anh nữa...
...
Lục Bắc Thần là một người không giỏi biểu đạt, rất nhiều tình cảm anh đều chôn sâu tận đáy lòng, rất nhiều chuyện không biết phải giải thích thế nào. Trước đây, Cố Sơ luôn cho rằng tính anh ngạo mạn bướng bỉnh, những chuyện cần giải thích anh quyết không giải thích. Cô nghĩ rằng anh không thèm, về sau mới phát hiện là anh không giỏi.
Chung sống cùng một người đàn ông như vậy, cách tốt nhất là đợi anh chủ động mở lời.

Cô tin rằng một người đàn ông dù có trưởng thành cỡ nào cũng đều có mặt trẻ con, có lúc trơ trọi. Hôm nay cô cũng trơ trọi nhưng so sánh thì dường như Lục Bắc Thần khiến người ta đau lòng hơn.
Anh trọn cách trút hết mọi thứ trên giường.
Thế nên mọi trơ trọi và áp lực đều hóa thành cách biểu đạt nguyên sơ nhất của anh. Ở cửa, anh gần như thô lỗ xé váy cô, khi lao vào còn cắn mạnh môi cô, gọi tên cô hết lần này tới lần khác.
Cuộc chiến ấy kéo dài từ cửa ra vào tới phòng khách, rồi từ phòng khách vào phòng ngủ. Anh điên cuồng, cô say đắm, dường như chỉ còn cách thức trực tiếp này có thể giúp họ thoát khỏi trò đùa của số phận.
Khi kết thúc, cô nằm rạp lên ngực anh. Rất lâu sau anh mới nói câu này: "Năm xưa, nhà họ Lục đích thực đã làm chuyện có lỗi với nhà họ Cố".
Cố Sơ áp mặt lên ngực anh, câu nói ấy vọng từ lồng ngực anh vào tai cô. Giọng nói không cao nhưng khiến đôi tai rung lên bần bật. Cô không kinh ngạc vì sự trầm mặc, lo lắng và điên cuồng của anh đều đã chứng thực sự thật này.
"Em có tin anh không?" Anh vuốt ve gò má cô, nâng cằm cô lên.
Cố Sơ nhìn thẳng vào mắt anh, "Em tin anh không phải là người giỏi trả thù." Nếu chuyện này liên quan đến nhà họ Lục thì chắc chắn không giống như Tư Tư nói. Năm năm trước cô từng làm anh tổn thương, năm năm sau anh lại vượt ngàn dặm xa xôi về đây, mục đích thực sự sao có thể là báo thù? Mặc dù khi gặp lại đôi mắt anh ngập đầy giá lạnh nhưng rốt cuộc anh vẫn đâu làm gì tổn thương cô, không phải sao?
Lục Bắc Thần nghe xong, ánh mắt trở nên ôn hòa hơn nhiều.
"Em muốn biết nguyên nhân." Nếu anh đã thừa nhận thì với tư cách một người nhà họ Cố, cô cũng có quyền biết chân tướng chứ?
Lục Bắc Thần bọc lấy người cô, rất lâu sau mới nói: "Tranh chấp thương trường".
Cố Sơ sững người.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, "Sau này anh mới biết hai nhà có làm ăn qua lại. Có lẽ là chia chác lợi ích không đều nên mới khiến nhà Lục trở mặt với nhà họ Cố".
"Chuyện này anh biết được bao nhiêu?" Cố Sơ ngồi dậy, kéo chăn lên che vai, hàng mi run rẩy.
Lục Bắc Thần đau lòng nhìn cô, "Anh không can dự vào chuyện làm ăn của Lục Môn nên chỉ biết đại khái. Tóm lại là chuyện làm ăn của hai gia đình có rạn nứt, khiến năm đó nhà họ Cố xảy ra chuyện, Lục Môn không những không giúp đỡ mà còn dậu đổ bìm leo".
Cố Sơ bàng hoàng: "Em chưa từng nghe bố kể...".
Bố cô chưa bao giờ nói về chuyện làm ăn với người nhà họ Lục.
Nhưng mà khoan đã...
Cố Sơ bất thình lình nhớ lại chuyện bố từng dặn dò mình. Ông nói: Nếu đã chia tay thì đừng quay lại nữa.
Sống lưng chợt căng ra.
Lúc đó bố nhắc tới anh, cô nghĩ đó chỉ là sự quan tâm của bố dành cho con gái. Nhưng bây giờ nhớ lại, càng lúc cô càng cảm thấy có sự dây dưa giữa hai gia đình, nếu không sao khi ấy bố lại nhắc nhở cô như thế?
Bố hy vọng cô có một cuộc sống hoàn toàn mới, thậm chí hy vọng sau này cô có thể ở bên cạnh Kiều Vân Tiêu, không quay lại với Lục Bắc Thần nữa. Thế mà bố không hề nhắc một chữ nào tới nhà họ Lục hay Lục Môn trong nhật ký...
"Bố em đã chuyện gì với Lục Môn sao?" Đây là kết luận của cô sau nhiều lần bình tĩnh phân tích, mặc dù cô không muốn tin ông có thủ đoạn đen tối nào trên thương trường.
Nếu không phải vì cảm thấy áy náy thì vì sao không nhắc tới nhà họ Lục. Nếu không phải vì lo lắng sao lại ngăn cản cô quay lại với anh?
Lục Bắc Thần kéo cô lại, tựa cằm lên đỉnh đầu cô, "Không, chuyện thương trường đúng sai thế nào không thể dễ dàng đoán định. Có thể cả hai đều có lỗi nhưng lỗi nhiều hơn là ở nhà họ Lục. Tư Tư nói đúng, năm đó nếu không vì nhà anh can dự, nhà họ Cố có thể sẽ được tài trợ vốn".
Cố Sơ nằm trong lòng anh, im lặng rất lâu.
Thấy vậy, Lục Bắc Thần có phần hoảng hốt. Anh nâng mặt cô lên, "Em trách anh đi, hận anh cũng được, nhưng đừng rời xa anh".
Cố Sơ nhìn anh, vẻ ngập ngừng.
"Em nói gì đi." Lục Bắc Thần khẩn cầu, "Nói đại câu gì cũng được".
Chỉ xin em đừng im lặng nhìn anh như thế, khiến anh hồi tưởng lại nỗi đau cách chia thuở nào.
"Em..." Cố Sơ há hốc miệng, cổ họng khô rát, có rất nhiều lời nhưng không sao nói ra được.
Cô muốn nói: Chuyện này không liên quan đến anh, em không trách anh đâu;
Cô muốn nói: Chỉ là ân oán của đời trước, em chỉ muốn cùng anh yên bình sống hết cuộc đời này;
Cô muốn nói: Vì sao người nhà họ Lục lại tuyệt tình như vậy? Chỉ là tranh giành thương trường thôi mà, có cần phải đuổi cùng giết tận cả gia đình họ không?;
Cô muốn nói: Em biết anh vô

1 2 »
Loading...