Q9.C430: Tôn nghiêm của sinh mạng

Quyển 9: Hãy bất chấp để yêu
Tròn nửa năm, anh sống như một kẻ tàn phế.
Ngư Khương nói câu này đã kéo Cố Sơ ra khỏi nỗi đau nghẹt thở nhưng lại đẩy ngay cô vào một vùng đất cứa tim. Cô ta cụp mặt xuống, từ tốn khuấy từng muỗng café, "Ban đầu tôi chỉ tò mò về Vic. Anh ấy bị thương nặng như vậy, tiếp nhận những cuộc phẫu thuật nguy hiểm đến thế, sống được vốn đã là một kỳ tích rồi. Sau khi anh tôi ra viện tôi vẫn thường tới bệnh viện. Người nhà của anh ấy cũng tới rất nhiều, có thể nhận ra họ rất quan tâm tới anh ấy, nhưng anh ấy cứ câm lặng như thế suốt nửa năm trời".
Nửa năm, Lục Bắc Thần không nói một câu, đã từng có khoảng thời gian bác sỹ hiểu lầm là dây thanh quản của anh bị tổn thương. Trong nửa năm ấy, anh đập phá không ít đồ đạc, khao khát được sống trở nên rất nhạt nhòa, thậm chí không hợp tác chữa trị, khiến không ít chuyên gia tâm lý phải vào cuộc. Ban đầu Ngư Khương chỉ để tâm cho biết, dần dà càng lúc càng chú ý tới anh nhiều hơn. Vào một lần khi anh lại tuyệt thực, cô bước vào phòng anh, nói với anh rằng: Anh đâm anh trai tôi bị thương nặng như vậy, lẽ nào không định chịu trách nhiệm ư? Ông trời để anh sống là có mục đích đấy.
Về sau, Lục Bắc Thần đã yên tĩnh trở lại, không còn điên rồ, không còn tiếp tục từ chối chữa trị. Sau nữa, bác sỹ nói dây thần kinh của anh bị tổn thương, sẽ ảnh hưởng tới độ nhạy bén của cánh tay phải, dù có tiếp tục phẫu thuật cũng vô ích.
"Khoảng thời gian đó gần như ngày nào tôi cũng đến bệnh viện, thế nên nghe được chuyện này. Có một người, có lẽ là bố của Vic, tôi nghe thấy ông ta khẩn thiết cầu xin bác sỹ nghĩ cách cứu cánh tay phải của Vic, nói rằng anh ấy học y, sau này còn phải cầm dao mổ." Ngư Khương thở dài, "Nhưng thật ra bệnh viện đã có kết luận rồi, cả đời này Vic cũng không thể cầm dao mổ được nữa. Tôi nghĩ Vic cũng hiểu đạo lý này, thế nên gần như có một tuần trời, anh ấy trầm mặc, một sự yên lặng đến tĩnh mịch, khiến người ta cảm thấy sợ hãi".
Trái tim Cố Sơ đang rỉ máu. Vào lúc anh đau đớn nhất, cô không thể ở bên cạnh anh. Khoảng thời gian đó, cho dù chưa trải qua nhưng cô vẫn hiểu đó là một kiếp nạn. Trong kiếp nạn đó, tiền đồ của anh đã bị hủy hoại, con người anh đã bị đánh mất.
Cô căm hận bản thân mình như vậy.
Thật ra cô đã hối hận từ lâu, nhất là cho tới hôm nay. Cô nghĩ rằng họa chăng trên đời có một thứ gọi là "nếu như" thì bất luận thế nào cô cũng không làm tổn thương anh triệt để. Anh là người đàn ông cô yêu nhất, là sinh mạng của cô, cho dù không cần gì cả cũng phải giữ mạng sống cho anh.
"Tôi những tưởng anh ấy sẽ sụp đổ từ đó, mất đi người yêu lại thêm tiền đồ đứt gánh, đổi lại là ai cũng sẽ từ bỏ mọi thứ." Ngư Khương uống một ngụm café, có lẽ đã nguội, vị đắng thấm sâu, rất lâu không phai nhạt. Cô ta nói tiếp, "Nhưng chính vào một ngày tôi tới thăm anh ấy, anh ấy đột nhiên lên tiếng, câu hỏi đầu tiên anh ấy hỏi tôi là: Anh cô sao rồi?".
Ngư Khương vĩnh viễn không thể quên câu nói đầu tiên của anh, giọng anh nghe hơi khàn nhưng lại trầm trầm, rất êm tai. Cô không ngờ anh lại lên tiếng, sững người. Anh quay đầu nhìn cô: Yên tâm đi, tôi sẽ bồi thường mọi tổn thất cho anh trai cô.
Thật ra anh trai Ngư Khương đã xuất viện từ lâu, cũng không có gì đáng ngại. Sở dĩ trước đó cô nói vậy chỉ vì không muốn nhìn thấy anh ủ ê. Cô bèn giải thích với Lục Bắc Thần, anh nghe xong lại lặng im.
"Chắc là cô rất lấy làm lạ về quan hệ giữa tôi và Vic?" Ngư Khương ngước mắt lên nhìn Cố Sơ, "Vic đối xử với tôi ít nhiều cũng khác với mọi người, tôi nghĩ cô đã cảm nhận được điểm này".
Không sai, lần đầu tiên cô gặp Ngư Khương ở Quỳnh Châu, cô đã cảm giác được. Cô nhìn thấy một Lục Bắc Thần lạnh lùng tỏ ra thân thiện với Ngư Khương, nụ cười trên gương mặt chưa bao giờ thoải mái đến thế. Ngư Khương chưa bao giờ tôn trọng gọi anh là "giáo sư Lục" như những người khác, tiếng "Vic" dường như đã trở thành cách gọi riêng của cô ta. Trong khoảng thời gian làm trợ lý cho Lục Bắc Thần, cô cũng hoàn toàn cảm nhận được địa vị khác biệt của Ngư Khương. Lục Bắc Thần rất tôn trọng chuyên ngành của cô ta, thậm chí bao dung cho mọi biểu hiện khiêu khích và phản cảm của cô ta đối với cô.
Có lúc, cô trách cứ Ngư Khương hành xử quá đáng nhưng Lục Bắc Thần cũng chưa từng vì người bạn gái này mà trách Ngư Khương, ngược lại chỉ an ủi cô rằng: Tính Ngư Khương là vậy, em cứ mặc kệ cô ấy là được.
Thế nên từ trước tới nay, Cố Sơ vẫn luôn hoài nghi nếu Ngư Khương và Lục Bắc Thần chỉ đơn thuần là quan hệ hợp tác thì với tính cách của anh, sẽ không quan tâm mọi thứ về cô ta như vậy.
"Tôi biết Vic không yêu tôi, nhưng đối với anh ấy, tôi vẫn là một sự tồn tại đặc biệt." Ngư Khương nói câu này không phải để khoe khoang, ngược lại, biểu cảm rất nặng nề.
"Vì sao?"
Ngư Khương nhìn cô, nhấn mạnh từng từ từng chữ, "Vì nếu không có tôi, Vic sẽ không có được thành tựu như ngày hôm nay".
Nghe xong, Cố Sơ sững người.
Cô từng nghĩ ra vô số khả năng, khả năng lớn nhất là lúc đó khi Lục Bắc Thần nhụt chí, cô ta đã cổ vũ động viên, thế nên bây giờ ở trong lòng Lục Bắc Thần, cô ta mới trở nên khác biệt. Cô hoàn toàn không ngờ là lại như vậy.

"Ý của chị là..." Lát sau cô mới lẩm bẩm, "Vì chị, anh ấy mới làm pháp y?".
Ngư Khương uống café, sau khi đặt chiếc cốc xuống mới khẳng định lại câu hỏi của cô, "Đúng vậy, nếu không với kiểu tàn phế của anh ấy năm đó liệu sẽ làm được gì?".
"Tàn phế gì chứ?" Cố Sơ cực kỳ không vui.
"Cố Sơ, tôi không hề nói sai." Ngư Khương biết cô nghe thấy sẽ không thoải mái nhưng vẫn tàn nhẫn đổ hết mọi sự thật, "Cô có biết tụ máu trong não ảnh hưởng lớn đến anh ấy như thế nào không? Tụ máu chèn vào dây thần kinh, không những ảnh hưởng tới tay phải của anh, thậm chí còn ảnh hưởng rất lớn tới thị lực và khả năng vận động. Nói cách khác, anh ấy còn không thể chạy nhảy như một người bình thường. Cô học y, còn nghiên cứu về thần kinh học, cho rằng tôi nói anh ấy là kẻ tàn phế là sai ư? Lúc đó, chính bản thân anh ấy cũng nhận định về mình như vậy".
Cố Sơ như hóa thạch, nhưng trái tim vẫn đang lăn lộn trong lồng ngực. Từng câu từng chữ của Ngư Khương trở thành lưỡi dao, đâm chằng chịt lên ngực anh.
"Tôi đã từng chứng kiến thời điểm anh ấy suy sụp nhất." Ngư Khương thở dài, ánh mắt nặng nề, đau đớn, "Tôi nói dối rằng anh trai tôi chưa ra viện, thế nên nhân tiện ngày ngày tới thăm anh ấy. Anh ấy tiều tụy như một con quỷ, ngày nào cũng kéo kín rèm cửa, từ chối mọi ánh sáng".
Cuối cùng tới một ngày, Ngư Khương không chịu nổi nữa đã phải bùng phát, đưa cả một đám người xông vào phòng bệnh của Lục Bắc Thần, giật tung rèm cửa ra. Lục Bắc Thần phẫn nộ bảo cô cút ra ngoài. Cô mặc kệ những câu nói sắc lẹm của anh, kiên quyết lôi anh ra khỏi phòng bệnh.
Bác sỹ và các y tá đều sợ đến ngây ngốc. Vệ sỹ của nhà họ Lục nghe được phong thanh, vội kéo tới.
Nhưng mấy người anh em da đen mà Ngư Khương kéo tới cũng không hề kém cỏi, mấy người họ giải quyết được đám vệ sỹ, kiên quyết bắt Lục Bắc Thần lên xe.
"Tôi vẫn luôn nghiên cứu về độc vật học, thời điểm đó thường xuyên hợp tác với FBI điều tra một số vụ án." Ngư Khương giới thiệu ngắn gọn về công việc trước đây của mình, tiếp tục nói: "Tôi bảo mấy người bạn đưa Vic tới nơi tôi làm việc. Chẳng phải anh ấy ngày nào cũng sống dở chết dở sao? Đã vậy tôi cho anh ấy đối mặt với cái chết, để anh ấy cảm nhận thế nào mới là cái chết thật sự".
Cố Sơ sửng sốt, mặc dù chưa được tận mắt chứng kiến cảnh đó nhưng cô cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ấy, quả thực thảng thốt.
Về sau Lục Bắc Thần nói với Ngư Khương, đó là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy bàn khám nghiệm xác, cũng là lần đầu tiên cảm nhận được ý nghĩa của cái chết. Ngư Khương ở bên cạnh quan sát anh, nói với anh rằng đây đều là những nạn nhân vô tội bị sát hại bởi kẻ giết người liên hoàn. Họ đã chịu đủ mọi hoảng sợ và lăng nhục, cuối cùng bị giày vò cho tới chết.
Nhưng cho dù là vậy, mỗi một nạn nhân ở đây vẫn cố gắng tranh đấu để được sống tiếp, dù cuối cùng không thoát khỏi nanh vuốt của Tử thần nhưng dẫu gì họ cũng đã nỗ lực, họ đã giữ được tôn nghiêm cuối cùng của sinh mệnh. Đây là những lời Ngư Khương nói với Lục Bắc Thần, thế là cô hỏi anh: Còn anh thì sao? Ông trời ban cho anh sinh mạng, thậm chí để anh trải qua một tai nạn giao thông nghiêm trọng như vậy vẫn được sống, anh đã từng tôn trọng mạng sống của mình chưa? Ý nghĩa của sinh mạng là bất luận thế nào cũng phải sống tiếp, đây cũng là tôn nghiêm mà sinh mạng ban cho chúng ta.
Hôm đó, Lục Bắc Thần đã ở lại nơi làm việc của Ngư Khương rất lâu. Anh chứng kiến cách họ giải phẫu, cách họ chứng nhận cho người chết. Cũng chính vào ngày hôm đó, Lục Bắc Thần có được một sự lĩnh ngộ hoàn toàn mới đối với sinh mạng. Mặc dù vẫn chỉ im lặng nhưng Ngư Khương đã nhìn thấy những tia sáng trong đôi mắt khô cằn của anh.
"Đó là ánh sáng của một người mạnh mẽ, là sự hồi sinh, là ý chí chiến đấu một lần nữa được nhen lên." Ngư Khương khẳng định chắc chắn, "Vic phải là kẻ mạnh, một người đứng dậy sau những chết chóc, anh ấy sẽ trở nên mạnh mẽ, không gì có thể phá vỡ".
Vì hành động của mình, Ngư Khương bị liệt vào danh sách đen. Ngày thứ ba sau khi Lục Bắc Thần trở lại bệnh viện, cô có tới thăm nhưng bị đám vệ sỹ chặn hoàn toàn. Cô những tưởng mình không bao giờ gặp lại anh được nữa thì nghe thấy tiếng anh từ trong phòng vọng ra, anh ra lệnh cho họ để cô vào.
Ngư Khương những tưởng mình sẽ nhìn thấy hình ảnh anh buồn bã nằm trên giường, không ngờ cảnh tượng ấy lại khiến cô ngỡ ngàng. Lục Bắc Thần đang đọc sách, vì thị lực bị tổn thương, anh phải đeo kính cận, nghiêm túc lật từng trang, từng trang. Thấy cô tới, anh cười nói: Cô tới đúng lúc lắm, tôi đang có chỗ nghi vấn muốn nhờ cô chỉ.
"Anh ấy đang đọc sách về pháp y, đây là điều khiến tôi bất ngờ." Khóe môi Ngư Khương hơi cong lên, "Về sau anh ấy nói: Nếu số phận đã định tôi không thể dùng dao mổ để tôn trọng sinh mạng của người sống, thì tôi sẽ dùng dao giải phẫu để bảo vệ tôn nghiêm của người chết".
Cố Sơ bàng hoàng.
Đó là một sự thay đổi tâm lý như thế nào? Đi từ tuyệt vọng tới bùng lên lòng kính trọng

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Giới thiệu

Lời mở đầu

[Q1].Chương 1 - Chương 20

[Q1].Chương 21 - Chương 58

[Q2].Chương 59 - Chương 70

[Q2].Chương 71 - Chương 90

[Q2].Chương 91 - Chương 100

[Q2].Chương 101 - Chương 110

[Q3].Chương 111 - Chương 120

[Q3].Chương 121 - Chương 130

[Q3].Chương 131 - Chương 140

[Q3].Chương 141 - Chương 150

[Q3].Chương 151 - Chương 163

[Q4].Chương 164 - Chương 180

[Q4].Chương 181 - Chương 190

[Q4].Chương 191 - Chương 200

[Q4].Chương 201 - Chương 210

[Q4].Chương 211 - Chương 221

[Q5].Chương 222 - Chương 240

[Q5].Chương 241 - Chương 250

[Q5].Chương 251 - Chương 264

[Q6].Chương 265 - Chương 280

[Q6].Chương 281 - Chương 290

[Q6].Chương 291 - Chương 300

[Q6].Chương 301 - Chương 313

[Q7].Chương 314 - Chương 320

[Q7].Chương 321 - Chương 330

[Q7].Chương 331 - Chương 340

[Q7].Chương 341 - Chương 350

[Q7].Chương 351 - Chương 360

[Q7].Chương 361 - Chương 370

[Q7].Chương 371 - Chương 387

[Q8].Chương 388 - Chương 400

[Q8].Chương 401 - Chương 410

[Q8].Chương 411 - Chương 420

Q8.C414: Chỉ có hủy hoại cô, anh ấy mới không phải chịu khổ

Q8.C421: Anh cũng biết ngượng

Q8.C422: Tự làm tự chịu

Q8.C423: Sau này con trai anh khổ rồi

Q8.C424: Anh tưởng em sẽ khoản đãi anh?

Q8.C425: Đẹp đẽ bề ngoài

Q8.C426: Những gì em nói, anh đều nhớ cả

Q8.C427: Ai muốn gặp cô?

Q8.C428: Nhẫn của cô rất đẹp

Q8.C429: Nguyên nhân thực sự của vụ tai nạn

Q9.C430: Tôn nghiêm của sinh mạng

Q9.C431: Cô ấy thích hư vinh, anh sẽ cho cô ấy hư vinh

Q9.C432: Chỉ sợ sẽ có một ngày

Q9.C433: Báo cảnh sát, bắt lưu manh

Q9.C434: Cuộc đời thật hay giả

Q9.C435: Thái độ thay đổi quá nhanh

Q9.C436: Cuốn nhật ký năm ấy

Q9.C437: Người đã có gia đình

Q9.C438: Nỗi bất an của Cố Sơ

Q9.C439: Em phải bảo vệ anh

Q9.C440: Kẻ ngốc cũng nhận ra anh không nỡ

Q9.C441: Việc riêng rất quan trọng

Q9.C442: Không phải thương lượng, mà là thông báo

Q9.C443: Không thể thay đổi sự thật, chỉ có thể thay đổi tương lai

Q9.C444: Vốn cùng một rễ

Q9.C445: Có thể về hưu sớm

Q9.C446: Chim sẻ đứng sau

Q9.C447: Là kém chứ gì?

Q9.C448: Cách biệt quả thực không chỉ là một chút

Q9.C449: Để lỡ là để mất

Q9.C450: Viên thuốc trong lòng bàn tay

Q9.C451: Tướng mạo tương đồng, sở thích khác biệt

Q9.C452: Chọc vào nỗi đau của mày sao?

Q9.C453: Trợ thủ Ngư Khương

Q9.C454: Lục Bắc Thần, em sẽ lấy anh

Q9.C455: Hai anh chị không thể kết hôn!

Q9.C456: Nợ một lời giải thích

Q9.C457: Cuộc điện thoại thần bí

Q9.C458: Không mời tự đến

Q9.C459: Chỉ muốn tới tìm em

Q9.C460: Những thay đổi kỳ quái

Q7.C461: Vu Linh

Q9.C462: Thích hợp nói chuyện với tôi hơn

Q9.C463: E rằng không chỉ có ba con

Q9.C464: Ôm cây đợi thỏ

Q9.C465: Anh chỉ tin em

Q9.C466: Khó cả đôi đường

Q9.C467: Người trong cuộc

Q9.C468: Ký ức thiếu hụt

Q9.C469: Thế nên anh mới cần em

Q9.C470: Anh nuôi em

Q9.C471: Nỗi sợ hãi của Lục Bắc Thâm

Q9.C472: Lẽ nào anh còn muốn bỏ rơi em lần nữa?

Q9.C473: Sự thật đã sớm phát hiện ra

Q9.C474: Bí mật không nỡ chia sẻ cùng ai

Q9.C475: Là biển hoa hay vực sâu?

Q10.C476: Bán em cho anh được không?

Q10.C477: Anh cũng hồi hộp

Q10.C478: Người biến mất là ai?

Q10.C479: Dịp khác

Q10.C480: Trò giết người diệt khẩu

Q10.C481: Cầu cứu

Q10.C482: Gần như suy sụp

Q10.C483: Hiện tại và quá khứ

Q10.C484: Sự thật không thể né tránh

Q10.C485: Cần một con hổ tới bảo vệ em

Q10.C486: Hy vọng chỉ là một giấc mơ

Q10.C487: Tình tiết mỗi lúc thêm rõ nét

Q10.C488: Có một sức mạnh gọi là tình yêu

Q10.C489: Nhất định phải ngã đau

Q10.C490: Lấy thân phận để đánh đổi

Q10.C491: Nếu chỉ là bạn bè

Q10.C492: Kiếp trước nợ nhà họ

Q10.C493: Nguyện tin là giả hơn

Q10.C494: Nỗi phiền muộn của Lục Bắc Thần

Q10.C495: Chị, em yêu chị!

Q10.C496: Đoạn clip trút giận

Q10.C497: Những gì họ nợ em, anh trả

Q10.C498: Một mảnh giấy

Q10.C499: Thì ra đây là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn

Q10.C500: Đêm tân hôn náo nhiệt

Q10.C501: Chị dâu

Q10.C502: Người mắc nợ là nhà họ Cố

Q10.C503: Thay đổi thái độ

Q10.C504: Bình thản tới mức gần như tàn nhẫn

Q10.C505: Anh không sợ cô đòi hỏi

Q10.C506: Lục Bắc Thần, anh đừng sợ

Q10.C507: Cảm giác khác lạ

Q10.C508: Chưa từng yêu anh

Q10.C509: Em thất hứa rồi (Kết thúc vụ án 3)

Q11.C510: Thôn bị nguyền rủa

Q11.C511: Vượt mưa vượt gió

Q11.C512: Là quỷ núi hay có kẻ giả thần giả quỷ?

Q11.C513: Tai nạn tại nơi chụp ảnh

Q11.C514: Bao năm qua, em ổn chứ?

Q11.C515: Thả một dải cờ cầu nguyện

Q11.C516: Dấu tay hoen máu

Q11.C517: Quỷ núi cũng không giúp được

Q11.C518: Tôi không muốn quan tâm tới chuyện này

Q11.C519: Bắc Thần, cứ làm điều gì anh thích!

Q11.C520: Có muốn thông đồng làm bậy không?

Q11.C521: Người lạ với bộ râu xồm

Q11.C522: Nghi lễ tế bái quái dị

Q11.C523: Nan đề

Q11.C524: Manh mối trong bức ảnh

Q11.C525: Nồi nào úp vung nấy

Q11.C526: Khi cần thiết bán chút "sắc" cũng được

Q11.C527: Vợ tôi

Q11.C528: Xương vụn của mấy người?

Q11.C529: Số cả rồi

Q11.C530: Áp lực quá lớn

Q11.C531: Lễ hội dời núi trong đêm

Q11.C532: Thiên Huyền Nữ

Q11.C533: Manh mối kỳ lạ

Q11.C534: Cuộc chiến lý luận

Q11.C535: Thân phận của nạn nhân

Q11.C536: Nguy hiểm lúc nửa đêm

Q11.C537: Ai đang lợi dụng ai?

Q11.C538: Sóng gió thi nhau ập tới

Q11.C539: Nghi vấn trùng trùng

Q11.C540: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề

Q11.C541: Nhân tài toàn năng

Q11.C542: Mẹ chồng

Q11.C543: Ý kiến mâu thuẫn

Q11.C544: Quyết định của Lục Bắc Thâm

Q11.C545: Mùi hương trên thi thể

Q11.C546: Suy đoán đáng sợ

Q11.C547: Dự cảm của La Trì

Q11.C548: Tình cũ của anh

Q11.C549: Uy hiếp

Q12.C550: Không cần lo lắng

Q12.C551: Oan gia ngõ hẹp

Q12.C552: Lén la lén lút

Q12.C553: Oan hồn

Q12.C554: Chứng cứ chắc chắn

Q12.C555: Dự cảm

Q12.C556: Nỗi lo của La Trì

Q12.C557: Kẻ đứng phía sau

Q12.C558: Bí mật của núi Tây Nại

Q12.C559: Bí mật đằng sau bí mật

Q12.C560: Chiếc bóng ấy

Q12.C561: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đợi phía sau

Q12.C562: Em có từng phản bội anh không?

Q12.C563: Đêm mưa căng thẳng

Q12.C564: Sai lầm của nó, để anh gánh

Q12.C565: Nhân tính vốn không có sai hay đúng

Q12.C566: Mệt rồi thì chúng ta về nhà

Q12.C567: Kết thúc

Ngoại truyện: Giáng sinh ngập tuyết

Ngoại truyện 1: Lục Bắc Thần

Ngoại truyện 1: Lục Bắc Thần (II)

Loading...