[Q8].Chương 411 - Chương 420

Tùy Chỉnh

Lục Bắc Thần, nhưng cũng còn một tình huống khác là anh phát hiện ra cô cố tình thăm dò.
Tinh thần bất an trong chớp mắt, cô cuộn chặt ngón tay, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi.
Anh cầm một miếng cam lên tay, đang từ từ bóc, động tác cực kỳ nho nhã, chậm rãi, từ tốn. Cố Sơ quan sát hết, như có một chiếc gậy đập thẳng xuống đầu, đầu óc cô chợt trống rỗng. Cô cứ đờ đẫn nhìn chằm chằm người đàn ông gần đó. Anh đút miếng cam đã bóc xong vào miệng, vừa ăn vừa suy tư.
Hai chân Cố Sơ mềm nhũn, phải bám vào chỗ ngăn cách mới không ngã khuỵu, cũng vì vậy đã gây ra một tiếng động không nhỏ. Anh nghe thấy tiếng động, bỏ miếng cam trong tay xuống, rảo bước đi tới. Thấy cô mềm người dựa bên cạnh, anh vô cùng kinh ngạc, vội chạy tới đỡ.
"Em sao vậy?"
"Em... ban nãy không cẩn thận bị trẹo chân." Cố Sơ đè nén con sóng trong lòng xuống, khi lên tiếng giọng đã lí nhí.
"Sao lại bất cẩn vậy?" Anh khẽ nói, "Còn đi được không?".
Anh lại gần, bờ môi vẫn còn thơm mùi cam. Cô quên cả hô hấp, lắc đầu, "Anh cõng em về sofa ngồi một lát, chắc không có gì nghiêm trọng đâu".
"Được." Anh quay lại người.
Cố Sơ hít sâu một hơi, nhân lúc anh ngồi xuống, cô túm lấy áo sơ mi của anh, giật mạnh lên trên, thứ đập vào mắt ngay sau đó là sống lưng người đàn ông!
Một sống lưng trơn nhẵn, không có dù chỉ một vết sẹo!
Lần này cô ngợp một ngụm khí lạnh, cả cơ thể đứng không vững lùi sau hai bước. Còn anh cũng không ngờ cô lại có hành động này, đột ngột quay đầu nhìn cô chằm chằm, nét mặt dấy lên sự bực bội, khẽ quát: "Cô làm cái gì vậy?".
Cố Sơ không rời mắt khỏi anh, trong đó chất đầy sự cảnh giác. Cả người cô xù lên như lông nhím, từng lỗ chân lông như sắp nổ tung!
Anh nhìn thẳng vào mắt cô một lúc, khi đọc được sự cảnh giác trong đó, khóe môi từ từ cong lên. Anh bước từng bước về phía cô, cô định tránh, anh đã đặt một tay lên, tay kia giữ chặt cô lại, gương mặt điển trai áp sát cô.
Cố Sơ không thoát ra được, đành thận trọng quan sát gương mặt mỗi lúc một cúi sát hơn đó. Cánh tay bị nắm đến đau đớn, cô muốn hét mà không hét được, cổ họng như bị bông bịt chặt. Anh cười không chút thiện cảm, sống mũi thẳng tắp sắp chạm vào cô. Anh cười khẽ, hỏi: "Nói cho tôi biết, cô định chứng minh cái gì?".
Cô há hốc miệng, mãi vẫn không bật ra được chữ nào.
"Đầu tiên thì vô duyên vô cớ nhắc tới chuyện kết hôn, sau đó tới cam, giờ thì cô âm thầm giở trò. Có phải tôi cũng nên đáp trả mới công bằng hay không?" Dứt lời, bàn tay anh phủ lên eo cô.
Nó vừa động đậy, giọng Cố Sơ đã phá tan mọi giận dữ. Cô lạnh lùng lên tiếng: "Rốt cuộc anh là ai?".
Anh dừng tay, nhìn vào gương mặt cô, một lúc sau bật cười, "Tôi là Lục Bắc Thần".
Cố Sơ ngẩng đầu lên, bám riết lấy hai con ngươi của anh, "Anh không phải Lục Bắc Thần!".
Anh buông cô ra, quần áo vẫn còn hơi xộc xệch, nụ cười ấy hoàn toàn trở nên xa lạ với Cố Sơ. "Tôi có chỗ nào không giống Lục Bắc Thần?".
Hơi thở của Cố Sơ trở nên gấp gáp. Cô siết chặt bàn tay.
"Nếu tôi không phải Lục Bắc Thần, cô nghĩ tôi là ai đây?" Anh cười hỏi.
Động tác bóc cam vừa rồi vô thức lướt ngang qua đầu cô. Mọi ký ức bùng nổ, cô chỉ tay vào anh, hét lớn: "Anh là Lục Bắc Thâm!".
Người đàn ông bỗng nhiên cười lớn.
Không hiểu sao, Cố Sơ cảm thấy sợ hãi vu vơ. Người đàn ông trước mặt thật sự là Lục Bắc Thâm, vậy có nghĩa là người từng yêu cô một năm đại học chính là người trước mắt? Nhưng không đúng, không phải!
Cô đột ngột đẩy anh ra, quay người định bỏ chạy.
Tiếc là Lục Bắc Thâm chân dài tay dài, túm chặt lấy cô. Cô quát lên giận dữ: "Buông tôi ra!".
Một giây sau cô bị anh ấn vào tường, không thể chạy được nữa. Lục Bắc Thâm nắm chặt cằm cô, "Cô sợ tôi? Sao cô có thể sợ tôi chứ? Đừng quên, hồi học đại học chúng ta từng yêu nhau, chẳng phải cô vẫn luôn nhung nhớ tôi không thể nào quên ư?".
"Không! Người ở đại học không phải là anh!" Cố Sơ nói chắc như đinh đóng cột.
"Không phải tôi ư? Thế cô nghĩ đó là ai?" Lục Bắc Thâm cười sâu xa, "Lẽ nào cô đã quên cô yêu tôi điên dại đến mức nào?".
"Không đúng..." Cảm giác anh ta mang lại không giống Bắc Thâm. Nói một cách khác, có lẽ anh ta đúng là Lục Bắc Thâm, nhưng không phải người cô yêu thời đại học. Đầu cô đột ngột đau nhói, cái dự cảm bao lâu nay luôn bị cô đè nén cuối cùng vẫn cứ bộc phát. Cô nhìn anh ta, sắc mặt tái nhợt, "Lục Bắc Thâm, anh chỉ mất tích, vậy năm đó... người xảy ra tai nạn là...".
Lục Bắc Thâm buông tay ra, nụ cười dần dần tắt ngấm. Anh ta nhìn về phía cô, ánh mắt gần như giá băng. Anh ta nói rành mạch từng từ từng chữ, "Không sai, năm xưa người vì cô thỏa hiệp với gia đình không phải tôi, người nghe thấy cô đính hôn với gã họ Kiều đó lập tức phát điên cũng không phải tôi, người vì cô xảy ra tai nạn, suýt nữa mất mạng càng không phải tôi!".
Theo con chữ cuối cùng rơi xuống, nét mặt anh ta cũng không còn nhiệt độ. Anh ta vung mạnh tay, Cố Sơ lập tức ngã xụi xuống đất.
Cô chỉ còn nghe được một tiếng vang ầm lên trong đầu. Rất nhiều kỷ niệm trong quá khứ lần lượt lướt qua đầu, từ khi gặp mặt tới lúc chia tay, từng cảnh từng cảnh nhảy vọt ra ngoài.
Sau đó bên tai chỉ còn tiếng Lục Bắc Thần nói với cô: Bắc Thâm nghe thấy tin cô đính hôn với cậu chủ Kiều, đã như phát điên, bỏ mặc mọi lời phản đối của gia đình, nhất quyết quay về Thượng Hải, muốn trở về tìm cô. Kết quả trên đường vội ra sân bay đã gặp tai nạn... Rồi dường như cô lại nghe thấy anh nói: Vết sẹo này... để lại trong một lần điều tra án.
Lục Bắc Thâm ngồi xổm xuống, một lần nữa vân vê gương mặt cô, nghiến răng: "Cô có biết đã bao nhiêu lần tôi muốn hủy hoại cô không. Chỉ cần hủy hoại cô, anh ấy mới không phải chịu khổ! Đồ đàn bà lòng dạ rắn rết!".
Cô không còn nghe thấy người đàn ông nói gì nữa. Bao ký ức giày vò tới mức cô phát điên. Cô đột ngột đẩy anh ta ra, loạng choạng chạy ra khỏi nhà.
Anh không đuổi theo, chỉ từ từ đứng dậy, cảm giác giá lạnh trong đôi mắt cũng dần dần tan biến...
...
Mưa xối xả không ngừng. Có lẽ đêm nay cơn mưa sẽ không tạnh. Cố Sơ không biết mình đã trở về nhà bằng cách nào, chỉ biết rằng khi mở cửa ra, tay cô cầm chìa khóa cứ run lẩy bẩy, ngón tay lạnh cóng không thể co lại. Cuối cùng, Cố Tư nghe thấy tiếng động, chạy ra cửa, nhìn thấy cô thì giật nảy mình, kinh hoàng kêu lên: "Chị, chị sao vậy?".
Trông Cố Sơ rất thê thảm, cả người từ trên xuống dưới ướt rượt nước mưa, mái tóc dầm dề dính chặt lên gò má, càng khiến gương mặt trắng nhợt như tờ giấy, ngay cả bờ môi cũng nhạt màu.
Thấy cửa đã mở, cô hẩy Cố Tư ra, không kịp thay giày mà chạy ngay vào nhà. Cố Tư quả thực hết hồn hết vía, con bé nhớ lại lúc bố mẹ vừa qua đời, chị cũng như người mất hồn thế này. Một tia chớp lóe lên, ngay sau đó là một tiếng sấm vang rền. Cố Tư rùng mình, tận đáy lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Nó vội vàng nhặt chùm chìa khóa dưới đất lên, trở về phòng.
Nền nhà toàn là dấu giày của Cố Sơ, đầy bùn đất.
"Chị?" Cố Tư nghe thấy có tiếng động trong phòng ngủ bèn đi vào, không ngờ lại thấy Cố Sơ lao ra, đâm vào nó khiến nó lảo đảo.
Trong mắt Cố Sơ không còn ai khác. Cô tiếp tục lao vào phòng thay đồ, Cố Tư vội vàng bám theo, giữ chặt cô lại, "Chị... chị đang kiếm cái gì?".
"Chìa khóa căn nhà ở Quỳnh Châu... Chìa khóa để đâu?" Cố Sơ nói không gãy gọn lắm, giọng run run.
Cố Tư hoang mang theo, nhỏ giọng hỏi: "Chỗ em... có một bộ".
"Đưa chị." Cố Sơ nắm chặt cánh tay nó.
Đau tới nỗi mặt Cố Tư méo xệch, nó ra sức gật đầu, "Bây giờ em sẽ tìm cho chị. Chị buông ra đã... buông ra đã".
Cố Sơ buông ra, Cố Tư lập tức lật balo của mình trên giá ra, rút một bộ chìa khóa đưa cho Cố Sơ. Cố Sơ không nói năng gì, giật lấy, rồi chạy ngay ra ngoài. Cô bị Cố Tư giữ lại, hỏi vội: "Chị rốt cuộc định làm gì?".
"Chị phải về Quỳnh Châu một chuyến." Cố Sơ cố đè nén cảm giác run run trong giọng nói, cố gắng nói hoàn chỉnh một câu.
Cố Sơ sững người: "Về Quỳnh Châu làm gì chứ?".
"Lấy đồ." Cố Sơ nắm chặt chiếc chìa khóa, nó cứa đau vào lòng bàn tay cô, "Một thứ rất quan trọng".
"Lấy đồ?" Cố Tư nhìn cô thảng thốt, quan sát từ trên xuống dưới, "Ngay bây giờ ư?".
Cố Sơ không nói nhiều, hất tay nó ra định đi. Cố Tư rất tỉnh táo, nó chặn ngoài cửa, dang hai tay, "Chị, sao chị lại về Quỳnh Châu? Chị nhìn lại mình đi! Hay thế này, chị cứ nói với em xem chị định lấy thứ gì, em lấy về giúp chị, hoặc bảo dì ký gửi lên cũng được mà".
Cố Sơ nghe không lọt tai, "Em đừng quan tâm".
"Bây giờ không có xe, không có máy bay, chị định về kiểu gì? Đi bộ về sao?" Cố Tư quát lên với cô.
Tiếng quát ấy như một nhát đập thức tỉnh Cố Sơ. Cô ngây ra một lúc sau đó từ từ ngồi sụp xuống, cả người như mất hết sức lực, ngay cả sức để ngẩng đầu cũng không có.
Cố Tư cuống quýt, vội đỡ cô dậy, "Chị à, chị đừng dọa em...".
Khó khăn lắm mới ngồi lại được lên sofa, Cố Tư ôm chặt lấy cô, sợ cô lại định chạy ra khỏi nhà, "Rốt cuộc chị muốn lấy thứ gì? Nói với em đi, em bảo đảm sẽ giúp chị lấy về, được không?".
"Tranh..." Cố Sơ yếu ớt, "Những bức tranh ngày xưa của chị".
Cố Tư ngồi thẳng người dậy, nhìn cô hỏi: "Chính là số tranh của chị ở Quỳnh Châu?" Nó còn nhớ, bức nào cũng giống Lục Bắc Thần y như đúc, nhưng lúc đó cô lại bảo nó người đàn ông trong tranh không phải anh ấy.
Cố Sơ gật đầu, nước mắt rớt xuống.
Cố Tư vội vàng lấy khăn giấy cho cô lau nước mắt, "Nếu là chỗ tranh đó thì chị không cần về, nó không còn ở Quỳnh Châu từ lâu rồi".
Cố Sơ sững sờ, "Em... nói gì cơ?".
"Lúc chị tới Thượng Hải, tranh đã được anh rể tương lai cầm đi rồi." Cố Tư kể lại đầu đuôi, "Em nghe dì bảo lúc ấy anh rể tương lai cất tranh vào một cái hòm màu đỏ rất to. Sau khi hai người đi, em ở trong nhà mãi, đúng là chỗ tranh đó không còn nữa".
Một cái hộp màu đỏ rất to?

Cố Tư thì thầm: "Lẽ nào... chị không biết chuyện này?".
Cố Sơ không nghe thấy gì hết. Cô đang gắng sức nghĩ lại mình có từng nhìn thấy chiếc hòm nào màu đỏ không, nhưng mãi vẫn không có ấn tượng gì. Rồi cô hỏi Cố Tư: "Rốt cuộc trông nó như thế nào?".
Cố Tư sợ sệt, khẽ nói: "Em nghe dì nói chính là chiếc hòm gỗ màu đỏ trước kia nhà mình để quần áo cũ." Ngẫm nghĩ rồi con bé vỗ đầu tả lại, "Đúng, chính là chiếc hòm gỗ trầm hương màu đỏ nạm vàng, trước kia dì còn bảo nó giá trị lắm".
Cố Sơ đột nhiên nhớ ra nó, hình ảnh trong đầu nhanh chóng dừng lại vào ngày sửa sang lại nhà Tây. Lúc ấy Lục Bắc Thần sai hai người thợ chuyển chiếc hòm đó lên gác xép. Cô thấy vậy còn cười hỏi anh: Cái hòm nặng thế này làm sao anh chuyển được từ Quỳnh Châu tới đây?
Anh chỉ mỉm cười, không trả lời. Cô lại tiện miệng nói một câu: Là hòm đựng quần áo cũ thôi mà, chuyển qua chuyển lại làm gì cho mệt. Nhưng Lục Bắc Thần nói: Trong này là bảo bối của anh đấy. Cô chê cười: Anh lấy hòm nhà em đựng bảo bối của anh hả? Anh xoa đầu cô: Đúng thế, không được xem trộm đâu đấy.
Đó là chiếc hòm được khóa kỹ, cô không để tâm, sau đó thì chẳng còn thời gian rảnh ngó qua bảo bối của anh nữa.
"Gác xép..." Cố Sơ lẩm bẩm rồi lao ngay lên gác xép...

~Hết chương 414~


Chương 415: Ngày ấy... Năm ấy...

Cố Sơ còn nhớ mẹ từng nói với cô rằng, phàm là những đồ cổ đều được chế tác bằng cả tấm lòng với những chất liệu thượng hạng, kỹ thuật điêu khắc tinh xảo. Cho dù chỉ là một lớp mạ vàng không quá nổi bật thì người ngày nay cũng không thể làm ra được. Những năm tháng xưa cũ ấy, con người ta rất chuyên tâm, không như ngày nay, lòng người như nước trôi. Những thứ đồ cũ luôn được gói theo những kỷ niệm, những vui buồn hờn giận của những ngày tháng đã dần dần bị vùi lấp, tất cả sẽ được cất kín.
Trên gác xép toàn là những đồ cũ kỹ, bình thường cô chẳng bao giờ lên đây lục lọi. Chiếc hòm đỏ ấy mặc dù đã được khóa nhưng không chắc chắn lắm, cô dùng sức cạy một chút là bật ra. Từ từ mở chiếc hòm ra, từng bức tranh được cuộn tròn, bọc đẹp đẽ làm đôi mắt cô nóng rực, xót xa. Chúng được đặt trong những chiếc ống để chống mục, từng bức từng bức đều được xếp rất ngay ngắn. Thì ra anh đã đối xử với chúng đầy "thiện chí" như thế.
Đã có những khoảng thời gian, đêm nào cô cũng mất ngủ, ở bên chúng. Năm năm ấy như một vực sâu tối tăm không nhìn thấy đáy, lôi kéo cô, bám riết lấy cô. Gương mặt trong ký ức chưa bao giờ phai mờ, ký ức quá rõ nét nên cô chỉ còn cách vẽ từng nét kỷ niệm lên giấy.
Ánh đèn trên gác xép màu vàng tối, như cảm giác ấm áp tỏa ra từ những con đom đóm, rơi xuống đầu ngón tay cô. Cô từ từ trải tranh ra cũng tựa như đang dát vàng. Những thứ đang được gợi mở từng chút từng chút đâu chỉ là tờ giấy vẽ? Ngón tay Cố Sơ run rẩy. Đã từng có lúc cô nghĩ rằng cả đời này mình cũng sẽ không chạm vào những bức tranh này nữa, vào giây phút cô quyết định gói kín chúng lại, cô đã tâm niệm như thế.
Trên giấy vẽ là thứ màu cô quen thuộc. Thế mà cô đã nghĩ mình quên sạch sẽ rồi, nhưng khi nhìn lại, mỗi nét bút cô vẫn còn nhớ rõ.
Cô không biết vì sao mình lại cố chấp xem lại chúng cho bằng được, có thể chính vì lời nói của người đàn ông đó. Anh ta nói anh ta là Lục Bắc Thâm, là người đàn ông đã khiến cô nhung nhớ suốt năm năm trời, là người đàn ông đã từng mang theo bao ước mơ ảo vọng thời thanh xuân của cô. Cô già rồi sao? Cô cảm thấy lạ lẫm với Lục Bắc Thâm ấy, thế nên cô phải tìm lại ký ức của mình.
Bức tranh được trải tới tận cùng, ngón tay cô chợt khựng lại.
Có chữ!
Cố Sơ sững người, ngẩn ngơ nhìn hàng chữ cuối cùng trên tờ giấy vẽ tranh.
Sao lại có chữ?
Bỗng nhiên, Cố Sơ đứng dậy đổ tất cả tranh ra, nhanh chóng trải bức thứ hai, có chữ...
Bức thứ ba, có chữ...
Bức thứ tư, có chữ...
Bức thứ năm...
Cố Sơ không còn dám tin vào đôi mắt mình. Cô đọc từng hàng chữ thêm vào dưới mỗi bức tranh. Tranh do chính tay cô phác họa từng nét một, còn những hàng chữ này...
Ngày ấy... Năm ấy... Em bướng bỉnh, thà nhịn đói cũng quyết giận dỗi anh.
Ngày ấy... Năm ấy... Em kiêu ngạo, dùng thành tích trong vòng ba phút thắng được của anh một lời hứa.
Ngày ấy... Năm ấy... Trên sân khấu, em vừa đàn ghita vừa hát rất xinh, em không biết rằng ngoài anh ra còn rất nhiều chàng trai chăm chú ngắm nhìn em.
Ngày ấy... Năm ấy... Anh đã yêu cô nhóc thích đỏ mặt là em, nhưng, em chỉ mới mười bảy tuổi.
Ngày ấy... Năm ấy... Anh nói với em, làm bạn gái của anh nhé, em lại đỏ mặt.
Ngày ấy... Năm ấy... Em nói với anh rằng hoa ngọc lan rất đẹp, em muốn có tất cả ngọc lan trên đời này.
Ngày ấy... Năm ấy... Em nói với anh, tới đảo Cổ Lãng phải làm rất nhiều việc, phải đi tìm đường này, tìm cảnh đẹp này, tìm đồ ăn ngon này, còn phải tìm mèo nữa. Ánh nắng ở đó rất rực rỡ, cũng rất nhiều mèo, ở đó anh có thể dệt cho mình một giấc mơ lớn.
Ngày ấy... Năm ấy, em kể anh nghe quê hương Quỳnh Châu của em rất đẹp, biển ở đó xanh vô tận. Khi trời mưa, những bậc thềm xanh màu rêu trên con đường du lịch rất lãng mạn. Anh hứa với em sẽ có một ngày sẽ cùng em che ô dạo bộ trên con đường đó.
Ngày ấy... Năm ấy... Em nói em thích những món đồ nhỏ nhặt anh tặng em, chúng là những món quà tuyệt nhất em từng được nhận.
Ngày ấy... Năm ấy... Em nói với anh rằng em rất muốn có một chuyến du lịch thích đi là đi ngay, gửi mọi hy vọng vào bầu trời sao xa xôi. Trong lều, em đã ngủ rất ngon, trước giờ anh không hề biết thì ra bảo vệ một người cũng là một điều hạnh phúc.
Ngày ấy... Năm ấy... Em khóc hết lần này tới lần khác khi xem bộ phim của Trương Quốc Vinh, ôm anh và nói: Chúng ta phải ở bên nhau một đời, thiếu một năm, một tháng, thậm chí là một giờ cũng không được.
Ngày ấy... Năm ấy... Em đã lạnh nhạt với anh, em nói: Chúng ta chia tay đi.
Ngày ấy... Năm ấy... Em nói em không còn thích những món đồ chơi rẻ tiền ấy nữa, những món quà đắt đỏ nhất mới xứng với thân phận của em, còn anh thì không xứng.
Ngày ấy... Năm ấy... Em mở cánh cửa khách sạn, em nói: Em đã thuộc về hắn rồi.
Ngày ấy... Năm ấy... Anh ra nước ngoài nhưng lại đứng dưới cửa sổ nhà em tới tận khi trời sáng, chỉ muốn được nhìn em lần cuối cùng.
Ngày ấy... Năm ấy... Em đã đính hôn, con tim anh cũng đã chết.
Ngày ấy... Năm ấy...
Cố Sơ lật xem từng bức tranh một, nước mắt lã chã tuôn như những hạt châu đứt dây, hạt này nối hạt kia, làm nhòe tầm mắt. Nhưng mỗi hàng chữ trên mỗi bức tranh đều như đâm thẳng vào mắt cô, nhói buốt trái tim cô.
Mỗi một bức tranh là một đoạn ký ức. Từng kỷ niệm vụn vặt đều được anh gói gọn trong mấy con chữ này. Cô giơ tay, chạm vào những con chữ ấy, nước mắt rớt xuống đầu ngón tay, lạnh lẽo khiến cô phát run.
Những nét bút cô quen thuộc, thanh tú, đẹp đẽ, những nét bút cô quen thuộc, sau mỗi câu nói đều có một chữ ký rắn rỏi ngông cuồng: Lục Bắc Thần.
Cố Sơ nhìn rất lâu vào ba chữ ấy, khóe mắt một lần nữa đỏ rực lên, nước mắt trào ra, trái tim đau đớn như nổ tung.
Cô mở bức tranh cuối cùng ra, đây cũng là bức sau cuối cô vẽ ở Quỳnh Châu, từ đó cô đã gác bút, cất mọi kỷ niệm thời đại học đi. Trong tranh là bóng anh, dựa bên cây ngọc lan, cái bóng cao lớn, thẳng tắp.
Cô vẫn nhớ nó, là bức tranh cô chần chừ mãi không dám vẽ hình ảnh quay đầu lại. Đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy bóng anh, để rồi anh rời xa khỏi thế giới của cô.
Dưới cùng vẫn có một câu nói: Em vẫn ở đó, anh không thể không quay lại, cho dù thương tích đầy mình, cho dù vượt mọi bão táp mưa sa. Cứ ngỡ hận sâu sắc, thế mà... cũng chẳng bằng yêu sâu đậm...
Mặc dù không còn cái tên ký dưới cùng nữa nhưng cô nhận ra nét chữ này, Lục Bắc Thần.
"Bắc Thần..." Cái tên bị chặn trong cổ họng đã bật ra.
Đã nhiều lần, cô thuyết phục bản thân tin rằng họ mới gặp nhau một năm trước, nhưng bây giờ cô không thể lừa gạt mình nữa, thật ra cô luôn hiểu rằng trên đời này thật sự có một kiểu gặp gỡ gọi là "trùng phùng".
Giây phút này cô đã hiểu ra quá nhiều chuyện.
Hiểu được sự lạnh lùng của anh lúc ban đầu, hiểu được sự nóng lạnh bất chợt, âm u vô định của anh. Hiểu được những lời anh từng nói: Cô có thể ở bên cạnh gã họ Kiều đó, vì sao không thể ở bên tôi?. Hiểu được lời chất vấn của anh: Khó lắm sao? Ở bên cạnh tôi khó lắm sao?.
Là cô quá giỏi lừa mình, hoặc phải nói rằng cô luôn tự cho là mình đúng. Hơn một năm nay, cô đã đè chết dây thần kinh nhạy cảm nhất của mình, ra sức tự nhủ: Anh ấy là Lục Bắc Thần, là anh trai của Lục Bắc Thâm, không phải là người đàn ông thời đại học.
Thật ra cô quá hiểu suy nghĩ của mình, một khi thật sự thừa nhận anh là người ấy, cô biết phải làm sao đây? Những tháng ngày phản bội như nung nấu cô, cô không thể đối mặt. Thậm chí, cô không muốn thừa nhận, thừa nhận anh chính là Lục Bắc Thâm ngày xưa ấy.
Cố Tư đứng cách cô một khoảng không xa. Tranh trong hòm bị cô lật mở hết, bày ra khắp nhà, giống hệt như ngày sinh nhật năm ngoái, cô cũng trở về nhà trong bộ dạng mất hồn, ngắm nghía từng bức tranh.
Nó không biết Cố Sơ bị làm sao, cũng không biết hôm nay chị nó đã trải qua chuyện gì, nhất thời không dám tiến lên. Cố Sơ đang khóc, khóc rất yên lặng, lệ cứ rơi, chẳng biết chiếc sơ mi kia đang thấm đẫm nước mưa hay nước mắt, đôi mắt đỏ quạch ấy khiến Cố Tư nhói lòng.
Rất lâu sau, nó mới dè dặt đi vào trong gác xép, vòng qua chỗ tranh được trải ra, cùng cô ngồi bệt xuống nền nhà đã cũ kỹ. "Chị, chị đừng làm em sợ." Nó lên tiếng, cầm khăn giấy lau nước mắt cho cô.
Cố Sơ không nói gì, chỉ cúi gằm, nước mắt rơi xuống bức tranh.
Cố Tư vội vàng rút bức tranh cô đang vân vê trong tay ra, chợt liếc thấy cái tên ký bên dưới. Nó sửng sốt rồi lại xem các bức khác, đều có chữ cả. Nó chợt khó hiểu, trước đây nó từng xem chỗ tranh này, nhưng đâu có thấy chữ.
"Những dòng chữ này..." Cố Tư hạ thấp giọng nói ngập ngừng. Nó không biết có nên hỏi đây có phải chữ Lục Bắc Thần hay không, trong tranh chẳng phải em trai anh ấy sao?
Cố Sơ lại đột ngột đứng dậy, lao ra khỏi gác xép. Cố Tư thất kinh: "Chị, chị định đi đâu?".
...
Mưa lại tầm tã, qua cửa kính, bến Thượng Hải mờ mịt như dáng hình một yêu nghiệt. Lục Bắc Thâm dựa vào sofa, yên lặng nhìn mưa táp vào cửa sổ, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc. Ánh sáng trong phòng rất tối, trên ngón tay cậu chỉ có duy nhất một chấm đỏ như thế, như có như không.
Bỗng nhiên, một chuỗi những tiếng gõ cửa gấp gáp quấy nhiễu suy nghĩ của cậu. Ngón tay chợt run, hơn một nửa tàn thuốc rơi xuống đất . Cậu dập tắt đầu lọc, đứng dậy ra mở cửa.
Ngoài cửa là Cố Sơ, ướt

« 2 3 4 5 6 ... 9 »