[Q8].Chương 401 - Chương 410

Tùy Chỉnh

Chương 401: Là anh
Nhưng Cố Sơ vẫn cúi đầu, nước mắt càng rơi lã chã.
Một tiếng thở dài vang lên trên đỉnh đầu, anh lau nước mắt của cô đi, khẽ hỏi: "Vì sao không nhìn anh?".
"Em sợ." Giọng Cố Sơ vừa e dè vừa cô đơn, yếu đuối trơ trọi khiến người ta xót xa, "Rất nhiều lần em nằm mơ thấy anh, lần nào cũng muốn nhìn rõ anh, anh lại biến mất".
"Anh ở đây mà." Anh thì thầm.
Cố Sơ vẫn còn nắm chặt tay anh, nghẹn ngào nói: "Anh nói cho em biết đi, đây không phải mơ".
Anh vòng tay qua đầu cô, hôn khẽ lên trán cô, hơi thở ấm nóng lướt qua chóp mũi. Anh nói: "Đây không phải mơ đâu Sơ Sơ, là anh, anh quay về rồi".
Là mùi hương của anh, khi đầu ngón tay anh chạm nhẹ lên mặt cô, hơi thở quen thuộc len lỏi vào trong hô hấp của cô, làm sục sôi dòng máu trong người. Bây giờ môi anh còn thấm hương hoa nhè nhẹ, nhuốm cả vào chiếc sơ mi, rơi xuống má cô, là sự ấm áp rất lâu rồi mới được gặp lại.
Cuối cùng cô mới ngước lên.
Sau lưng anh là đoạn phim được chiếu, dằn vặt một nỗi đau xé ruột xé gan. Loáng thoáng có khoảng bóng hắt lên gương mặt anh, trông anh có chút nhợt nhạt, vẫn còn sắc màu của người bệnh. Nhưng gương mặt thân thuộc này vẫn bấu lấy trái tim cô, khiến nó đau nhói. Cô bất chợt giơ tay chạm nhẹ lên khóe mắt chân mày anh, lệ lại nhòa hai mắt.
"Bắc Thần..." Cô gọi tên anh, răng môi dính vào nhau. Một giây sau cô ôm chặt lấy anh, "Anh trở về rồi, trở về là tốt rồi".
...
Sau khi nhận được tài liệu, La Trì bắt đầu công việc tìm kiếm, cả một ngày trời liên hệ với các vụ án mất tích ở các nơi, có những hồ sơ thậm chí đã phủ bụi nhiều năm, bị Cục cảnh sát liệt vào án dở, muốn điều tra lại cực kỳ khó khăn. Nhưng không thể không thừa nhận, manh mối Kiều Vân Tiêu cung cấp cho La Trì cực kỳ hữu dụng. Vì chuyện này, anh đã đặc biệt gọi điện thoại tới cảm ơn.
Kiều Vân Tiêu trả lời rất khách khí: Hợp tác với cảnh sát là trách nhiệm của công dân chúng tôi.
Khiến cho La Trì càng thêm khó xử.
Vụ án khu triển lãm tượng sáp trông có vẻ không liên quan tới vụ tai nạn nửa năm trước, nhưng chính vì có một Ngải Hân, khiến giữa hai bên có một mối liên hệ kỳ lạ. Sau một ngày mệt nhọc, La Trì nhận được hồ sơ vụ án mà bộ phận địa phương chuyển lại, mặc dù không được toàn bộ nhưng cầm lên tay đều là từng vụ mất tích ly kỳ, hơn nữa đúng như Kiều Vân Tiêu nói, giống như thi thể của Ngải Hân, họ đều tử vong, sau đó xác mất tích thần bí.
Vậy thì tổng kết lại, trong triển lãm tượng sáp mà Kỳ Quái tổ chức, toàn bộ các bức tượng đều có nguyên mẫu. Trong nhóm tượng mà Ngải Hân là tiêu biểu, nguyên mẫu chết trước, sau đó xác biến mất, nhóm này tính cả Ngải Hân thì có tổng cộng bốn người; Còn các bức tượng khác, hồ sơ La Trì nhận được đều được liệt vào án mất tích, cũng tức là nguyên mẫu đã biến mất, tới giờ còn chưa rõ tung tích.
La Trì báo cáo lên cấp trên, cấp trên cực kỳ coi trọng, ra lệnh thành lập tổ chuyên án điều tra việc này.
Người ta đã bận, thời gian sẽ trôi qua rất nhanh. Vì liên quan tới việc chỉnh lý và lựa chọn tài liệu, Cố Tư đang rảnh rang đã thay La Trì làm hạng mục công việc này. Đêm xuống, cuối cùng La Trì mới hoàn thành hành trình xa xôi, mới nhớ ra Cố Tư cũng đã bôn ba khắp nơi cùng mình cả ngày, cả cơm còn chưa ăn.
Ra khỏi phòng làm việc, tới phòng khách, La Trì giật nảy mình.
Cố Tư đang khoanh gối ngồi giữa ghế sofa, đọc tài liệu, bên cạnh xếp đầy đồ ăn vặt, đủ các loại đồ ăn ngọt, các loại đồ ăn chiên, trong miệng còn ngậm một miếng khoai tây. Thấy anh đi ra, cô vẫy tay về phía anh: "Ấy, cảnh sát La, em phát hiện ra một vấn đề".
"Vấn đề gì vậy?"
"Nguyên mẫu các bức tượng trong nhóm có Ngải Hân đều gặp chuyện trong năm nay." Cố Tư cắn khoai tây, bày tất cả các phần tài liệu ra, "Anh xem đi, đủ các kiểu chết, quan trọng hơn, tất cả đều là tự sát".
Bao gồm cả Ngải Hân thì có tổng cộng bốn phần tài liệu, cô đều đã ghi chú nguyên nhân và thời điểm tử vong. La Trì nhìn thấy vậy, rất kinh ngạc, "Được đấy, em chuyên nghiệp quá".
"Dĩ nhiên." Cố Tư dương dương tự đắc, "Chị em là bác sỹ ngoại khoa thiên tài, anh rể em lại là một pháp y thần thánh, ở trên đầu có hai con người cẩn trọng đến từng chi tiết như vậy, liệu em có thể kém sao?".
La Trì rất hiếm khi đấu võ mồm với cô, có lẽ phát hiện này của Cố Tư quả thực đã mở ra con đường phá án. Anh cầm lấy tài liệu, so sánh một lúc lâu rồi lẩm bẩm: "Sao lại trùng hợp như vậy? Đều là tự sát?", rồi anh cầm tài liệu của Ngải Hân lên, nhíu mày, "Cô ta cũng được coi là tự sát sao?".
Cố Tư ôm lấy bịch khoai tây, cắn rồm rộp, "Em chẳng hiểu, cái chết của cô ta cùng lắm chỉ coi là chuyện ngoài ý muốn thôi nhỉ? Nhưng vì sao Kỳ Quái lại sắp tượng sáp của cô ta cùng những trường hợp này?".
La Trì cũng rơi vào trầm tư.
"A!" Cố Tư lập tức nghĩ ra gì đó, đập mạnh vào bả vai La Trì.
La Trì giật mình, sau đó nhe răng nhe lợi quay đầu nhìn cô, "Em là con gái mà sao mạnh tay thế hả?".
"Em chỉ dùng "ba phần công lực" thôi đấy." Cố Tư đùa cợt, lại nói: "Trở lại chuyện chính, em cảm thấy anh nên hỏi Kỳ Quái, dù sao thì giờ anh ta cũng đã thoát khỏi phạm vi kiểm soát của anh đâu, bắt lại".
"Đây chính là điều em vừa nghĩ tới?" La Trì bóp vai.
Cố Tư nghiêm túc gật đầu.
La Trì giơ tay vò mạnh đầu cô, búi tóc của cô lập tức rối loạn. Anh thu dọn tài liệu vào, chuyển trở về phòng làm việc, lúc đi ra rất thoải mái nhẹ nhàng, "Đi nào, ăn cơm thôi".
"Mặc kệ vụ án sao?"
"Vụ án không thể phá xong trong một hai ngày đâu, với lại, dính líu tới những vấn đề mang tính chuyên nghiệp như nguyên nhân tử vong, cả hai chúng ta đều không giải quyết được".
"Anh định tìm ai?"
La Trì thở dài nặng nề: "Bây giờ tên Lục Bắc Thần đó không có ở đây, anh chỉ còn cách đi cậy nhờ Phan An thôi".
Cố Tư vui hẳn lên: "Cậy nhờ?".
"Em không biết đâu, bây giờ họ còn phải hợp tác với phòng thực nghiệm bên Mỹ hoàn thành một số công việc, theo như Phan An kể thì bận chết luôn. Không có Lục Bắc Thần, muốn sai bảo họ còn khó hơn lên trời."
Cố Tư không đồng tình, "Dễ thôi, em tìm chị em".
"Chị em đúng là từng cùng Lục Bắc Thần xuất hiện ở hiện trường nhưng chuyên ngành của cô ấy còn kém lắm."
Cố Tư nhìn anh bằng ánh mắt bó tay, "Em đâu có bảo anh mời chị em tới phá án".
"Hả?"
"Ý của em là anh hãy bảo chị em tới tìm Phan An, Phan An sẽ nể mặt chị ấy. Lúc đột nhập vào khu triển lãm, chẳng phải chính vì nghe lời chị em, Phan An mới đi đó sao?"
Một câu nói đã chỉ đường giúp La Trì. Anh vui vẻ ngồi xuống bên cạnh cô, không kìm được lòng mình, ôm lấy cô, "Thông minh quá".
Hơi thở nam tính sát gần khiến lòng Cố Tư rối loạn, cô lập tức đẩy anh ra, "Đừng có lợi dụng giở trò bổn cô nương!".
"Tư Tư..."
"Suýt nữa thì quên mất, có thứ này đưa anh." Nói rồi Cố Tư với lấy túi xách.
Mắt La Trì sáng rực lên, "Thành ý anh dành cho em cuối cùng đã có hồi báo rồi sao?".
Một chiếc hộp được "đập" vào tay anh, "Của anh đấy, trả lại cho anh".
La Trì vừa nhìn đã ngẩn người, khi mở ra thì chính là sợi dây chuyền đá ruby chính mẹ tặng cô hôm Tết, "Tư Tư, thế này...".
"Quý giá quá, em không nhận đâu." Cố Tư thể hiện rõ lập trường.
"Đừng, đây là tấm lòng của tiền bối."
"La Trì, anh còn chuyện giấu em phải không?"
La Trì nhướng mày: "Nào có?".
Cố Tư đứng dậy, chỉ xung quanh phòng, "Anh chỉ là một cảnh sát nhỏ mà lại ở một căn nhà lớn nhường này sao? La Trì, anh tưởng cô đây chưa từng trải sự đời à?".
Nghe xong, La Trì ngượng ngập vò đầu, "À... Chẳng phải anh sợ em giận sao?".
Cố Tư đứng dựa vào quầy bar nhỏ, hậm hực lườm anh, "Để xem anh giải thích thế nào".
"Nhà anh hả... đúng là có chút tiền của." Nói tới đây, La Trì lại lập tức giải thích: "So với nhà họ Cố của em thì nhà anh tuyệt đối chỉ là số ít thôi!" Dứt lời, anh khai báo tường tận tình hình trong nhà, như một tên tội phạm còn chưa bị dùng hình đã nhận hết.
Sau khi hiểu rõ, Cố Tư cười nói: "Được lắm, anh cảnh sát nhỏ cũng biết ngụy trang lắm, là cậu chủ chứ gì? Vờ vịt nỗi gì?".
"Em... không giận chứ?"
"Em giận gì?"
La Trì lập tức thở phào, vỗ ngực, "Làm anh hết cả hồn, anh còn tưởng em sẽ chia tay với anh, không thèm để ý tới anh nữa".
Cố Tư nhìn anh, "Đúng là suy nghĩ quê mùa, em chưa "thánh nữ" đến mức ấy, đừng làm như em chưa bao giờ nhìn thấy tiền vậy, vì sao em lại không để ý tới anh nữa? Tiền là của anh, liên quan gì tới em. Quan trọng hơn là chúng ta còn chưa yêu đương, đừng có động một tý là nói chia tay chia chân".
Mặt La Trì lập tức xị xuống, "Không phải chứ, Tư Tư? Anh có ý gì lẽ nào em không hiểu?".
"Đó là chuyện của anh, đừng nói thành nghiện." Cố Tư nói: "Em chắc chắn là không thể nhận dây chuyền, cứ làm như chúng ta đính hôn vậy".
"Thì bố mẹ anh có ý này mà."
Cố Tư mím môi, "Liên quan tới dây chuyền, em đã nói rất rõ ràng, đừng có lằng nhằng. Có ăn cơm không".
La Trì đáp vội: "Ăn, ăn chứ".
"Anh mời đấy, ai bảo anh là cậu chủ."
La Trì toát mồ hôi.
...
Lục Bắc Thần bao trọn cả nhà hàng, cho cô một màn lãng mạn chưa từng có.

Nhưng những món ăn tinh túy của nhà hàng cũng chẳng bằng sự dịu dàng của anh. Cố Sơ mất hết cảm giác ăn uống, chỉ một lòng tập trung vào anh. Trên sofa, cô dựa vào lòng anh, áp mặt lên vòm ngực anh, nghe những nhịp tim mạnh mẽ, lúc ấy mới cảm thấy giây phút này là thực.
"Anh không nên chọn chỗ này." Cô lẩm bẩm: "Nó sẽ khiến em nhớ lại nửa năm trước, cảnh anh ngã trong vũng máu làm em như mất hồn.", rồi cô ôm chặt anh, nói tiếp: "Sau này anh không được hù em như vậy nữa".
Anh cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, bờ môi dịu dàng, hứa hẹn: "Được, anh đồng ý với em".
~Hết chương 401~


Chương 402: Anh phải bảo vệ sự an toàn của em

Cố Sơ cảm thấy trong những năm tháng sau này, đêm nay sẽ là đêm cô khó quên nhất. Khi cô gần như khô héo, khi cô sắp thỏa hiệp với hiện thực từng chút một thì Lục Bắc Thần của cô lại quay về, cứ tự nhiên xuất hiện trước mặt cô như thế, tiếp tục hoàn thành buổi hẹn hò còn dang dở nửa năm về trước. Khoảnh khắc này, nửa năm xa cách đã lặng lẽ biến mất không dấu vết, tựa như anh chưa từng rời xa vậy.
Đêm nay, Cố Sơ đã nói rất nhiều, dốc cạn những nhớ mong suốt hơn nửa năm trời. Quan trọng hơn là cô cũng kể lại cho anh nghe những thành tích và bằng khen cô nhận được ở bệnh viện. Lục Bắc Thần nói rất ít, từ đầu tới cuối chỉ mỉm cười lắng nghe. Khi cô đã nói tới khô cả miệng, luôn có một cốc nước hoa quả đưa đến bên. Rồi anh lại dặn cô: "Ăn thêm chút gì đi, em ăn ít quá".
Sao cô nỡ lãng phí thời gian vào việc ăn uống? Cô bám lấy anh như một động vật ký sinh, nói: "Em sợ em vừa cúi đầu là anh lại biến mất".
Lục Bắc Thần không biết nói sao, giơ tay xoa nhẹ đầu cô, khẽ nói: "Ngốc ạ".
...
Tối nay, Lăng Song không ra ngoài tiếp khách, tan làm là về nhà ngay. Tạp chí tuần trước bán chạy, mức độ hot không hề kém hai kỳ có Lục Bắc Thần và Kiều Vân Tiêu, giám đốc phấn khích tới mức hai mắt như phát sáng, nhìn từ xa trông giống như hai viên trứng bồ câu lấp lánh khảm trên gò má như hạch đào của ông ta. Ông ta bắt chặt lấy tay Lăng Song, nói: Đúng là gừng càng già càng cay, tạp chí của chúng ta không thể thiếu những "phúc tướng"* như cô được.
*Phúc tướng: Chỉ những viên tướng may mắn, lần nào ra quân cũng giành thắng lợi.
Lăng Song đặt đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn, nghĩ tới tay giám đốc mang kiểu đầu Địa Trung Hải, ưỡn cái bụng bia to phệ mà cười khẩy. Nhớ lại lúc trước khi cô rơi vào tình cảnh khó khăn vì chuyện của Bàng Thành, cũng chẳng thấy ông ta ra mặt bảo vệ một câu: Cô đây là "phúc tướng" của tòa soạn chúng tôi.
Xã hội này, ai ai cũng hiện thực, tình người dường như càng ngày càng không đáng giá rồi. Đây vốn là suy nghĩ nhất quán của cô. Cái gì mà nhân tình đạo nghĩa, cái gì mà đến chết không rời. Những kẻ có thể giữ trọn lời hứa chỉ vì chưa đủ điều kiện để phản bội và bán đứng mà thôi.
Nhưng không hiểu vì sao, suy nghĩ này của cô bỗng bắt đầu bị hóa giải, thậm chí dấy lên trong cô một sự khó chịu. Có lẽ cô cũng giống Tiếu Tiếu, sau khi bước qua một đoạn đường khó tin, tâm tư bắt đầu có sự thay đổi?
Cô không biết vì sao bản thân đã nhạt nhòa với những chuyện từng nhiệt tình như thế.
Giống như khi trước, cô chưa bao giờ về nhà sớm vậy. Nhưng hôm nay cô vô cùng muốn về nhà, trốn tránh ánh đèn đường nóng bỏng, trốn tránh những danh lợi của bản thân, nấu cho mình một bữa ăn ngon, uống thêm chút rượu vang, cứu vãn một tâm hồn đã đi càng ngày càng xa.
Mặc dù cô thừa nhận tay nghề nấu nướng của mình không bằng được Cố Sơ.
Chưa bao giờ yên tĩnh như vậy, sau khi màn đêm ập xuống, qua ô cửa sổ sát sàn là những tòa nhà đẹp nhất và ngàn vạn gia đình đã lên đèn.
Lăng Song là một người rất sợ cô đơn, thế nên sau khi học y cô đã chọn ngành thời trang, từ một bác sỹ chuyển qua một người xuất bản ấn phẩm thời trang, đây là một bước ngoặt cực lớn, là hai ngành có tính chất hoàn toàn khác biệt. Ngành phía trước cần phải bật ra được sự bình tĩnh và chín chắn trong cái cô đơn, ngành phía sau lại phải dành được danh tiếng và danh lợi giữa những mối quan hệ. Cô đã chọn phía sau. Có lẽ chỉ có mình cô mới hiểu rõ đằng sau sự lựa chọn này chất chứa tâm sự gì, cô cần phải tìm được giá trị tồn tại của bản thân trong sự náo nhiệt.
Ngay cả chỗ ở của cô cũng nằm giữa nơi phồn hoa đô hội. Như vậy dù có cô độc một mình, nhìn ra ngoài cũng là hình ảnh nhộn nhịp, có thể xua tan mọi quạnh quẽ.
Nếu không phải vì anh, có thể cô sẽ cam tâm khuất phục sự bình lặng. Nhưng chính vì anh từng xuất hiện mới đốt cháy lại quyết tâm muốn làm một ngọn lửa khác biệt của cô. Cô muốn trở nên xuất sắc, muốn giỏi giang thế nào có thế ấy. Cô luôn hy vọng có một đôi mắt đang chứng kiến sự thành công của cô.
Ở phía đối diện trên bàn ăn, Lăng Song cũng bày một bộ bát đũa, ngăn nắp tề chỉnh song song với của mình. Sau đó, cô không dùng bữa ngay mà châm một điếu thuốc lên. Ánh đèn hơi tối, thân điếu thuốc mảnh khảnh giữa ngón tay cô bị ánh sáng màu cam nuốt dần từng chút một.
Khói thuốc màu trắng xám, còn ký ức lại rất rực rỡ.
Đêm đó, cảnh đó hệt như một giấc mơ, một giấc mơ cô chưa bao giờ dám nhìn thẳng.
Có lẽ chỉ có lúc đã uống say, cô mới nhìn rõ được gương mặt anh. Cô ngắm anh như ngắm nhìn một vị thần vừa hạ phàm, sửng sốt, quên hết mọi nghĩ suy.
Cô không dám tin vào đôi mắt của mình, vô thức giơ tay lên chạm vào. Anh thực sự tồn tại, khuôn mặt đó đã thật sự được ngón tay cô phác họa. Khuôn mặt anh phản chiếu vẻ thảng thốt của cô. Anh nói: Là anh, anh quay về rồi.
Ngón tay cô khẽ run lên, tàn thuốc rơi xuống một nửa.
Lăng Song bước ra khỏi ký ức, cúi đầu nhìn tàn thuốc trên mặt bàn, rất lâu sau mới nhẹ nhàng gạt đi. Mùi thuốc lá đã nhạt, một bộ đồ ăn khác trên bàn vẫn trống rỗng. Cô hít sâu một hơi, ném nửa điếu thuốc còn lại vào trong ly rượu, phát ra một tiếng "xèo", ánh sáng màu cam lập tức tắt lịm.
...
Lúc Cố Tư trở về nhà Tây, Cố Sơ không có nhà. Nó bật đèn, thay giày, lên gác tìm một vòng, rồi quay đầu nói với La Trì: "Chắc là có ca phẫu thuật gì đó làm lỡ thời gian".
La Trì "ồ" lên một tiếng rồi tự động ngồi xuống sofa.
Cố Tư nhìn thấy thế, trong lòng buồn bực, đi tới trước đẩy anh, "Này, không phải anh nhìn thấy rồi sao? Chị em không có nhà".
"Anh biết." La Trì trả lời rất tự nhiên.
"Sao anh còn không đi?"
Ăn cơm xong, La Trì bèn đưa cô về nhà, vào nhà cùng cô, lấy cái cớ đẹp đẽ là muốn nói với Cố Sơ chuyện muốn Phan An cùng tham gia phá án. Bây giờ Cố Sơ không có nhà mà người này vẫn không hề có ý định ra về.
La Trì nghe xong, cười: "Tối nay kiểu gì cô ấy cũng về phải không? Anh đợi cô ấy".
"Hả?" Cố Tư không ngờ anh lại cố chấp như vậy, ngước mắt lên nhìn giờ rồi nhắc nhở anh, "Sắp mười giờ rồi đấy, mai anh lại đến đi".
"Gấp gì chứ?"
Cố Tư làm mặt bối rối: "Cảnh sát La à, em còn phải nghỉ ngơi".
La Trì giơ tay lên làm động tác, "Em mệt thì cứ đi nghỉ đi".
Câu nói này khiến Cố Tư gần như phát điên. Cô ngồi phịch xuống bên cạnh La Trì, đánh giá anh từ trên xuống dưới. La Trì đường hoàng tiếp nhận sự "kiểm duyệt" của cô, nói với vẻ hứng khởi: "Quan sát ở khoảng cách gần như vậy, có phải em cảm thấy anh cũng rất đẹp trai không?".
"Thì cũng cao ráo, thế mà sao không tâm lý chút nào vậy?" Cố Tư đánh giá không chút khách sáo.
La Trì nhướng mày, "Anh không tâm lý? Đùa sao?".
"Nửa đêm nửa hôm anh ở lại nhà một cô gái có ổn không?" Cố Tư trừng mắt với anh, "Hơn nữa sau khi bị người ta đuổi về rồi, vẫn chẳng hiểu gì".
La Trì cười, đột ngột sát lại gần cô, "Anh đang vì nhân dân phục vụ. Cô bé à, đừng nghĩ oan cho lòng tốt của chú cảnh sát".
"Cái gì mà vì nhân dân phục vụ?" Cố Tư ngửa ra sau, né tránh hơi thở nóng rực của anh.
Trên người đàn ông này luôn toát ra một khí khái đàn ông, mỗi lần sát gần luôn khiến cho con tim bỏng rát.
Ai dè, cô ngửa ra sau anh càng áp sát, ngữ khí nửa đùa nửa thật, "Chị em bây giờ vẫn còn chưa về, em ở nhà một mình thiếu an toàn đến mức nào? Anh là cảnh sát, bảo vệ sự an toàn của người dân là nghĩa vụ của anh".
Cố Tư cảm thấy có một ngọn lửa nhỏ trong lòng đang bốc cháy. Hơi thở và nhiệt độ cơ thể anh trở thành chất dẫn cháy khiến nó cháy mãi cháy mãi, thiêu đốt cổ họng rồi tứ chi của cô.
"Anh... Anh đừng có xán lại gần em như thế." Cô lắp bắp, có chút thiếu tự nhiên.
La Trì lại quyết chọc ghẹo cô, quyết không nghe, ngược lại một tay chống lên sofa, đè người xuống, cười: "Anh lại gần em thì sao?".
Trái tim Cố Tư suýt nữa thì vọt ra khỏi cổ họng. Cô giơ tay chặn ngực anh lại, hơi thở không ổn định: "Làm cảnh sát là được ức hiếp người phải không?".
"Anh muốn bảo vệ em, sao lại trở thành ức hiếp em rồi?" La Trì cười khẽ.
"Thế này còn không gọi là ức hiếp à?" Mặt anh rất gần cô, gần tới mức hơi thở đan cài, gần tới mức cô có thể nhìn rõ những sợi râu mới mọc của anh, nhìn rõ nụ cười mỉm nơi đáy mắt, thậm chí dự cảm được chuyện sắp xảy ra.
La Trì chăm chú nhìn cô, ánh sáng màu vàng nhạt khiến đôi mắt cô càng thêm rực rỡ, có một chút bướng bỉnh, mùi hương của người con gái len lỏi vào hơi thở của anh, khuấy đảo trái tim anh khiến nó nóng bừng. Anh bất chợt nói khẽ: "Thế này đã gọi là ức hiếp em? Nếu vậy... thế này thì sao?".
Ngay sau đó, anh không kiểm soát được bản thân, cúi đầu hôn lên bờ môi gần ngay trước mắt.
Cố Tư chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu, trước mắt lập tức trắng xóa, cô ngẩn ngơ như mất đi ý thức. Bờ môi người đàn ông ấm nóng, lại có mùi thuốc lá thoang thoảng đâu đây, cuốn theo nét nam tính mạnh mẽ trong con người anh, cùng xâm chiếm môi cô. Cô run lên, định mở miệng nói "không" thì đã bị anh thừa cơ lấn tới.
Nụ hôn từ sự dịu dàng ban đầu chuyển sang thế chủ động, khi ý thức của cô dần dần trở lại, đã cảm thấy nhịp thở của anh mỗi lúc một dồn dập, nửa người trên đã gần như đè lên người cô, làm đau các khớp xương của cô.
Hành động của anh tiết lộ một tín hiệu nguy hiểm, Cố Tư cảm giác được, dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra, mặt đỏ bừng, nhìn anh phẫn nộ. La Trì đờ đẫn ở bên, nhìn cô cười, cảm xúc còn chưa tan hết, "Ngượng gì chứ? Em là bạn gái của anh, hôn em thì làm sao?".
"Ai là bạn gái của anh? Không biết xấu hổ!" Cố Tư tìm lại khả năng phản kháng.
La Trì tỏ vẻ bị tổn thương, "Lẽ nào vừa nãy anh thể hiện chưa được tốt? Không sao, anh thử lại..." Nói rồi, anh giơ tay định bắt cô.
Làm Cố Tư hết hồn nhảy dựng lên, sự xấu hổ hóa thành cơn giận dữ. "Anh thích đợi thì cứ đợi đi, em đi ngủ đây".
"Tư Tư..."
"Em cảnh cáo anh, anh mà dám xông vào phòng em thì em sẽ tố cáo anh!" Cố Tư để lại một lời uy hiếp.
La Trì cười khổ.
...
Cố Sơ không trở về phòng Tây, sau khi ra khỏi nhà hàng, cô và Lục Bắc Thần trở lại căn nhà bên bến Thượng Hải. Một bữa cơm ăn rất lâu, nên nói là tâm sự rất lâu. Cố Sơ nói, đa phần Lục Bắc Thần ngồi nghe, hỏi vì sao anh quay về còn cố tình ra vẻ bí ẩn thì anh cười: "Muốn cho em một bất ngờ".
Nghe xong, cô rất cảm động. Trước nay anh không phải là một người đàn ông biết tạo bất ngờ cho phụ nữ. Một người theo chủ nghĩa đàn ông như anh ngày trước cảm thấy mấy chuyện lãng mạn rất kỳ cục.
Khi trở về bến Thượng Hải đã qua mười giờ, dọc đường, Cố Sơ nắm chặt lấy tay phải anh, như sợ đánh mất, khiến anh dở khóc dở cười.
Căn nhà ở bến Thượng Hải vẫn vậy, giữ nguyên như trước khi anh đi. Vừa mở cửa, trong phòng đã thoảng một mùi hương nhàn nhạt, Cố Sơ nói: "Em mới mua tinh dầu hương hoa, cảm thấy mùi hương không tệ nên đã để ở đây hai lọ". Cô ôm lấy hông anh, cúi đầu nũng nịu hỏi: "Mùi hương này khiến người ta cảm thấy ấm áp, anh có thích không?".
Trong phòng khách không bật đèn, ánh đèn

1 2 3 ... 7 »