Q8.C428: Nhẫn của cô rất đẹp

Tùy Chỉnh

Cảnh đêm ngoài cửa sổ lấp lánh đến nỗi khiến lòng người rạo rực. Cố Sơ chọn một chiếc thang máy trong suốt. Dọc đường đi lên, từng khung cảnh của bến Thượng Hải càng lúc càng rõ nét, khắc sâu trong đôi mắt. Từ nhỏ cô đã hiểu, mặc dù mẹ tự nhiên ban phát cho con người mọi thứ bình đẳng, nhưng không thể không thừa nhận có những thứ cần trả giá mới có thể sở hữu. Giống như khi cô còn rất nhỏ, muốn đi xem gấu trúc con, bố cô không nói không rằng, đưa cô bay thẳng tới Thành Đô, đưa cho cô một khoản tiền, để cô được chơi với chúng trọn một tuần; rồi lại giống như khi cô muốn ăn món Cua đế vương tươi ngon nhất, cô sẽ cùng mẹ tới thẳng vùng biển Alaska của Mỹ, tận mắt quan sát các ngư dân, trải nghiệm nỗi vất vả của họ khi phải lênh đênh trên biển những ngày giá lạnh; hoặc cũng giống như bây giờ, Thượng Hải với một cảnh đêm biết bao huy hoàng, nhưng phải được đứng trên cao mới có thể thưởng thức trọn vẹn cái đẹp của nó.
Cho dù Cố Sơ có không muốn thừa nhận cũng bắt buộc phải nhìn rõ một sự thật, trước khi muốn sở hữu, bạn phải có đầy đủ khả năng để sở hữu.
Thang máy đi thẳng lên cao, không cần nhân viên phục vụ giới thiệu thêm, Cố Sơ cũng rõ, xét về cao độ hay góc độ tầng này cũng là góc độ ngắm cảnh tuyệt nhất, phòng tổng thống ắt nằm ở đây.
Lớp thảm trải sàn cao cấp hút hết mọi tiếng bước chân, cửa sổ bằng thủy tinh công nghiệp tối màu ngăn cách nơi đây với mọi ồn ã bên ngoài. Phía trước là bóng nhân viên phục vụ dẫn đường, không quá xa, không quá gần, một khoảng cách vừa đủ để cô điều chỉnh.
Tới trước cửa phòng, nhân viên nhẹ nhàng cúi người, rời đi.
Cô đứng trước cửa, vừa tò mò vừa căng thẳng, trái tim cứ dội từng tiếng, từng tiếng vào lồng ngực, nhắc nhở cô cuộc gặp này không đơn giản. Cô hít sâu một hơi rồi ấn chuông cửa.
Không bao lâu sau, cánh cửa từ từ mở ra.
Ánh đèn trong phòng màu vàng ấm áp, soi rõ gương mặt người phụ nữ. Cố Sơ nhìn thấy rất rõ, tim lỡ một nhịp, rồi buột miệng: "Bác sỹ Tần... Bác Lục!".
Tần Tô mỉm cười, "Mau vào đi".
Cố Sơ hoang mang bất an...
...
Bắc Kinh.
Khi Lục Bắc Thần tới nhà hàng, đối phương còn chưa tới. Anh lệnh cho nhà hàng chuẩn bị trước một chai rượu vang, trong lúc đó anh lấy tạm một cuốn tạp chí, vừa đọc vừa đợi.
Anh ngồi cạnh cửa sổ, mặt nghiêng là khung cửa sát sàn, bên ngoài là hình ảnh đèn đường xen lẫn dãy đèn xe đỏ chót cực kỳ hoành tráng trên con đường Bắc Tam Hoàn.
Khi Tố Diệp tới nhà hàng thì vừa hay nhìn thấy cảnh này.
Trời tối đen như mực, ánh đèn lấp lánh như ánh sao, nổ tung ngàn vạn vòng sáng xuống ô cửa sổ. Người đàn ông đó ngồi một mình, hơi cúi mặt xuống, yên lặng đọc tạp chí. Mặc dù trong nhà hàng vẫn còn những người khác nhưng duy chỉ có anh ta là cực kỳ bắt mắt, cho dù ngồi một góc bên cạnh cửa sổ.
Cô không ngờ có một ngày lại nhận được điện thoại của người đàn ông này. Đối với cô, anh ta như một nhân vật trong truyền thuyết, trước đây Niên Bách Ngạn cũng từng nhắc đến anh ta, nhưng vô vàn những câu chuyện về anh ta lọt vào tai cô đều là truyền kỳ.
Cô từng tiếp xúc gián tiếp với anh ta hai lần, một lần trong buổi đấu giá ở Nội Mông, trợ lý của anh ta vung tiền như rác, lần nữa trong hôn lễ của cô, anh ta không tới nhưng quà lại rất quý giá.
Từ lâu cô đã nghe danh tiếng của người này, chỉ khổ nỗi anh ta như thần long thấy đầu không thấy đuôi, không ngờ hôm nay lại tự nhiên kết giao. Ngay cả giọng nói của anh ta trong điện thoại nghe cũng giống như một người bạn quen biết đã lâu. Anh ta nói: "Bác sỹ Tố, nếu tiện thì tôi cần gặp cô một buổi".
Tố Diệp cũng là người thông minh, cộng thêm việc tin tức của Lục Bắc Thần tại Trung Quốc lan truyền rất nhanh, dĩ nhiên cô biết anh ta bất thình lình tới tìm mình tuyệt đối không phải để ôn lại chuyện cũ. Làm nghề tư vấn tâm lý sao lại không hiểu mấy người này?
Có điều, một nhân vật cấp quốc bảo thế này tìm tới cửa, cô cũng mừng thầm một phen.
Cái dáng cúi đầu đọc báo đó đủ để thu hút mọi sự chú ý, chỉ riêng những đường nét của một bên gò má đã quá tuấn tú, phi phàm.
Cô bước lên, khẽ nói: "Giáo sư Lục?".
Lục Bắc Thần ngẩng đầu, thấy Tố Diệp đã tới bèn mỉm cười, đặt tạp chí qua một bên, đứng dậy, lịch sự chào, "Là tôi đây, mời ngồi".
Tố Diệp ngồi xuống đối diện anh ta, ở khoảng cách gần thế này cô càng cảm thán về một dung mạo hơn người, chẳng trách mấy cô gái trên mạng vẫn hay si mê điên dại, ngay cả một người không thiếu giai đẹp như cô cũng không kìm được lòng mình, muốn nhìn thêm mấy cái.
Có lẽ vì ánh mắt của cô quá bạo dạn, Lục Bắc Thần phát giác ra, hỏi với vẻ không hiểu, "Mặt tôi dính gì sao?".
"Chưa ai nói rằng anh rất đẹp trai à?" Tố Diệp thoải mái thừa nhận, "Ai cũng có lòng ngưỡng mộ cái đẹp, anh có diện mạo tiêu chuẩn cao, tôi nhìn đến mức hiếu kỳ cũng là chuyện bình thường".
Từ Niên Bách Ngạn, Lục Bắc Thần đã sớm biết về cách nói chuyện không nể nang của Tố Diệp. Anh chỉ cười khẽ, "Hiếu kỳ?".
"Phải, hiếu kỳ tại sao anh lại đẹp trai như vậy." Tố Diệp cười.
Lục Bắc Thần khó xử, đẹp trai là điều anh có thể quyết định sao?
"Nhưng mà..." Tố Diệp chuyển chủ đề đột ngột.
Lục Bắc Thần ngước lên, hơi nhướng mày.

Tố Diệp chỉ tay vào bộ quần áo của anh, như đùa như thật, "Nếu đã chuyện cậy nhờ, dù sao anh cũng nên ăn vận nghiêm chỉnh? Tôi ấy à, mặc dù không nổi tiếng như giáo sư Lục đây nhưng chí ít cũng là một bác sỹ tâm lý. Tôi tin là cuộc nói chuyện tiếp theo đây của chúng ta là về chuyện công, có phải giáo sư Lục hơi tùy tiện quá không?".
Người đàn ông ngồi đối diện cô đang vận một chiếc áo phông đơn giản cộng thêm một chiếc quần thoải mái, khi quay lại thấy mọi người trong nhà hàng đều chỉn chu đạo mạo còn anh ta lại tùy hứng, cô bỗng hơi nghi hoặc, người này vào đây bằng cách nào?
Cô từng đọc bài báo viết về anh ta, trên trang bìa cũng áo vest quần Âu là lượt, khí thế bức người. Cô cứ ngỡ tối nay gặp gỡ anh ta cũng chuyên nghiệp, tinh anh như vậy, nào ngờ trông như anh trai nhà hàng xóm.
Lục Bắc Thần vẫn chỉ cười mỉm nãy giờ, kiên nhẫn đợi cô nói hết câu. Từ nhỏ Tố Diệp đã lớn lên tại Bắc Kinh, ngữ khí ăn nói cũng toát ra cái hào sảng của cá tính con gái phương Bắc, nói chuyện bằng giọng địa phương, từ nào cũng mang âm uốn lưỡi. Anh bất chợt nhớ tới Cố Sơ, cô nhóc Thượng Hải ấy một lòng muốn học tiếng Bắc Kinh, những âm uốn lưỡi vụng về lọt vào tai anh lại trở thành những âm sắc đẹp nhất.
Anh bỗng cười từ lúc nào.
Tố Diệp hiểu lầm, hỏi: "Tôi nói buồn cười lắm sao?".
Lục Bắc Thần giải thích, "Xin lỗi vì đã ăn mặc kiểu này".
"Xem ra anh có nỗi khổ riêng." Tố Diệp cười khẽ.
Người phục vụ lần lượt bê những món Lục Bắc Thần đã gọi sẵn lên, cũng đẩy rượu vang tới. Lục Bắc Thần ra hiệu cho người đó rời đi. Anh nói: "Cô nhóc nhà tôi biết tôi tới Bắc Kinh gặp một cô gái thế nên đã ra lệnh cấm tôi ăn mặc nghiêm chỉnh".
Tố Diệp thính tai, chú ý ngay vào mấy chữ "cô nhóc nhà tôi" cùng ánh mắt dịu dàng của anh ta khi nói câu này, lập tức hiểu ra, "Những người đàn ông quá hút ong dụ bướm quả thực khiến người ta không yên tâm".
Lục Bắc Thần cũng chỉ cười, không giải thích bất kỳ điều gì.
"Vụ án khiến giáo sư Lục phải nhờ cứu viện bên ngoài, xem ra không đơn giản." Tố Diệp quay về chuyện chính.
"Vụ án này đúng là có dính líu tới một lĩnh vực không phải sở trường của tôi."
"Từ trước tới giờ, pháp y vẫn không liên quan tới tâm lý."
"Thành kiến mà thôi."
"Nhưng tôi có thể thông cảm." Tố Diệp nói tiếp, "Chỉ là tín ngưỡng khác biệt, duy vật hoặc duy tâm mà thôi".
"Trên thực tế, tôi tôn trọng mỗi một cách thức giải thích bí mật." Nói rồi, Lục Bắc Thần định rót cho cô một ly rượu vang.
Nhưng Tố Diệp từ chối, "Tôi không uống rượu, cảm ơn".
Lục Bắc Thần không cưỡng ép, cũng không hỏi nguyên do, gọi phục vụ tới thêm một cốc nước hoa quả rồi tự rót rượu vang cho mình, "Nghe Bách Ngạn kể tửu lượng của cô không tồi".
Ánh mắt Tố Diệp tối đi một chút rồi cô mỉm cười ngay, "Bây giờ tôi cai rượu rồi".
Lục Bắc Thần không nói nhiều chuyện liên quan tới Niên Bách Ngạn, tiếp tục quay về vụ án. Anh kể lại quá trình xảy ra vụ án, Tố Diệp cũng không lãng phí quá nhiều thời gian vào chuyện tình cảm nam nữ mà nhanh chóng tập trung.
Rất nhiều lúc là như vậy, có những người vừa gặp đã như thân thiết, lại có những người dù quen biết nhiều năm vẫn như những người xa lạ. Tố Diệp không chuyên nghiệp bằng Lục Bắc Thần về y học, nhưng nghe anh miêu tả tình huống các nạn nhân liên tiếp tự sát thì cảm thấy nó thuộc phạm trù tâm lý nhiều hơn.
"Trong tâm lý học, đích thực có một hiện tượng gọi là tự sát mang tính lan truyền." Tố Diệp khẳng định suy nghĩ của Lục Bắc Thần, nét mặt nghiêm túc, "Án lệ này mặc dù không thường gặp tại Trung Quốc nhưng từng xảy ra ở nước ngoài".
"Từ góc độ chuyên nghiệp của cô, giải thích hiện tượng này như thế nào?" Lục Bắc Thần hỏi.
"Tiềm thức ảnh hưởng tới sự bắt chước." Tố Diệp đáp ngay, "Chúng ta thường cho rằng tâm lý của con người chịu sự ảnh hưởng của những người xung quanh. Thực tế còn vượt xa hơn nữa. Nhiều lúc, qua báo đài, tạp chí, đều có thể hình thành môi trường dẫn dắt hình thành tiềm thức. Bốn nạn nhân mà anh kể, tôi tin rằng ở một mức độ nhất định đều nhận được ám thị trong tiềm thức, từ đó dẫn tới hành vi tự sát. Đương nhiên, họ có thể hoàn toàn không nghĩ rằng đây là một kiểu kết thúc".
Lục Bắc Thần trầm tư suy ngẫm.
"Tôi tin rằng cả bốn nạn nhân này khi còn sống đều có một tình trạng tâm lý tồi tệ. Thường thì những loại người này dễ bị ảnh hưởng về mặt tâm lý nhất. Anh kể rằng khi chết biểu cảm của họ rất quái dị, tôi nghĩ, có thể vì ảo giác mà tiềm thức do bị dẫn dắt kích phát ra khiến biểu cảm của họ trở nên như vậy. Trung khu thần kinh thị giác bị tổn thương có thể là do thuốc, cũng có thể do hung khí, tóm lại tôi phán đoán sơ bộ là phải bị tổn thương về mặt tâm lý trước rồi mới xảy ra biến đổi mang tính chất bệnh lý, chứ không phải ngược lại."
"Chúng tôi rất cần sự giúp đỡ của cô trong vụ án này." Lục Bắc Thần chân thành nói.
Nhưng trông Tố Diệp có chút khó xử.
"Có gì cô cứ nói thẳng." Anh nhìn ra được sự mâu thuẫn trong nội tâm cô.
Tố Diệp trầm mặc một lúc rồi nói: "Trước mắt tôi không thể rời khỏi Bắc Kinh".
"Yên tâm, chúng tôi chỉ cần sự đóng góp ý kiến của cô, các tài liệu cần thiết phía cảnh sát Thượng Hải sẽ

1 2 »
Loading...