[Q7].Chương 351 - Chương 360

Tùy Chỉnh

Chương 351: Ước mơ gãy cánh
Café đã xong, sau khi lọc hương vị càng đậm đà. Bác sỹ Smith đã chuẩn bị sẵn hai tách café bằng sứ trắng phau như ngọc Côn Lôn, đặt trên một chiếc đĩa cùng màu. Ông coi như không nghe thấy lời xin lỗi của Lục Bắc Thần, xem ra đã sớm quen với kiểu này của anh. Sau khi rót café, ông đưa cho anh một cốc, còn mình thì bê cốc kia ngồi bên một phía sofa, lúc ấy mới từ tốn nói: "Ngồi đi."
Nghe xong, Lục Bắc Thần ngồi xuống.
Bác sỹ Smith quan sát gương mặt anh một lúc rất tỉ mỉ rồi thở dài nặng nề.
Lục Bắc Thần đưa tay xoa xoa mũi, có vẻ ngượng ngập.
"Giáo sư Lục còn bận rộn hơn cả ông già này, tới Trung Quốc lâu như vậy rồi mà bao nhiêu lần không gặp được cậu, còn nhờ người chuyển lời tới cậu mà cậu vẫn lấy lý do công việc làm cớ." Bác sỹ Smith ăn nói điềm đạm: "Tôi tới Bắc Kinh tham gia hội nghị giao lưu y học quốc tế, đặc biệt tới gặp cậu, kết quả cậu còn trốn tôi, sao hôm nay lại nghĩ thông suốt vậy?"
"Chú hiểu lầm rồi, con có trốn ai cũng nào dám trốn chú." Lục Bắc Thần cười trừ từ đầu tới cuối.
"Không cần trưng ra cái mặt hòa nhã này với tôi, muộn rồi." Smith rốt cuộc vẫn không vui.
Lục Bắc Thần chỉ cười không nói, quay người tiện tay nâng hộp quà mang tới lên. Smith không nhận, hừ khẽ: "Đừng có tưởng tặng chút quà là tôi vui đâu."
"Chú giận thật à?" Lục Bắc Thần tươi cười nhìn ông.
Smith bật ra những tiếng hậm hực từ trong mũi, lườm nguýt anh.
"Mới có một thời gian không gặp, sao chú trở nên hẹp hòi vậy?" Lục Bắc Thần cố nhịn cười.
Bác sỹ Smith vẫn không thèm đoái hoài tới anh.
Lục Bắc Thần thấy vậy, cố tình thở dài, chủ động bóc hộp quà ra. Chiếc hộp tinh xảo, thứ bên trong càng đẹp hơn. Là hai chai rượu Mao Đài, bình rượu được thiết kế hình rồng mạ vàng, chỉ tính riêng thiết kế ấy thôi đủ trở thành vật sưu tầm. Anh lấy chai rượu từ trong hộp ra, nói: "Con nghĩ chú thích uống rượu Trung Quốc, phải cất công nhờ người mới mua được rượu Mao Đài ngâm, không thể mua đại ngoài chợ mà có được đâu. Con vừa nhìn đã biết là quý, lập tức nghĩ ngay đến chú, không ngờ chú lại không hứng thú. Đáng tiếc thật, vốn dĩ định cùng chú không say không về, nếu chú không vui thì thôi vậy."
Nói tới đây, Lục Bắc Thần lại liếc mắt nhìn ông. Mặc dù ông chưa thay đổi thái độ cũng đang len lén đánh mắt nhìn chai rượu. Lục Bắc Thần thấy vậy khẽ cong môi cười, hắng giọng nói: "Hay là thế này đi, con mở ra cho chú ngửi thử nhé? Rượu ngon mở nắp là ngửi thấy mùi ngay. Nếu chú vẫn không thích, con mang về nhà uống vậy."
Dứt lời anh vừa định mở nắp thì Smith đã giật lại.
"Ấy..."
"Rượu ngon thế này con bảo mở là mở hả?" Smith giữ rịt chai rượu trong lòng, thấy anh lại định lấy chai kia ra hành quyết, ông vội giật luôn cả chai thứ hai, một tay ôm rượu, trừng mắt lườm Lục Bắc Thần: "Là rượu tặng cho chú, con mở làm gì hả?"
"Con nếm thử không được ạ?" Lục Bắc Thần cố tình tỏ ra sửng sốt.
Smith nhíu mày: "Con không rõ tình trạng sức khỏe của mình à? Uống rượu? Không muốn sống nữa hả?"
Lục Bắc Thần thở dài: "Sức khỏe của con rất tốt mà."
"Rất tốt?" Smith nghe xong ánh mắt trở nên nghiêm nghị, đặt chai rượu lên bàn: "Con lừa được người khác, lừa sao được chú? Đừng quên, người cứu con khỏi tay thần Chết là chú, bác sỹ chính bao năm nay của con cũng là chú, chú còn hiểu bệnh tình của con hơn con nữa!"
Trên đời này nếu có một người có thể khiến Lục Bắc Thần vừa kính trọng vừa nể sợ thì chính là vị bác sỹ Smith trước mặt này. Anh vội vàng giơ tay đầu hàng: "Được được được, chú bớt giận đi đã, có gì từ từ nói." Bác sỹ Smith, chuyên gia ngoại khoa thần kinh nổi tiếng quốc tế, y thuật cao siêu của ông chẳng biết đã cứu được bao nhiêu sinh mạng, mấy năm nay cũng chính ông là người vẫn luôn chăm sóc cho sức khỏe của anh. Smith nói không sai, năm xưa nếu không có ông, Lục Bắc Thần đã sớm không còn trên cõi đời này nữa. Bao năm nay nếu không có ông, Lục Bắc Thần cũng chẳng thể chống chọi tới ngày hôm nay. Cộng thêm Smith lớn tuổi, nên đối với Lục Bắc Thần, ông không phải là cha mà còn đáng quý hơn cha.
Thế nên, cho dù bác sỹ Smith có nổi nóng với anh thế nào, anh cũng tươi cười nghênh đón.
Bác sỹ Smith thấy thái độ của anh ôn hòa, biết thừa nhận khuyết điểm, lúc ấy mới hạ hỏa, đổi sang giọng điệu khuyên nhủ chân thành: "Lần trước trong email con nói con không định làm phẫu thuật nữa, chuyện này khiến chú rất lo lắng."
"Thế nên chú muốn khuyên con làm phẫu thuật?"
Smith sắc mặt nặng nề: "Con biết rất rõ một khi không chịu làm phẫu thuật hậu quả của con sẽ nghiêm trọng cỡ nào. Nếu chú đoán không nhầm, bây giờ con đã có biểu hiện rồi."
"Vâng, khoảng thời gian trước chỉ có tay phải run, bây giờ con bắt đầu không kiểm soát được tay trái nữa."
"Còn biểu hiện nào khác không?"
"Mắt thường xuyên đau nhức, còn nữa, thời tiết chuyển lạnh hoặc ngày mưa âm u, vết thương sẽ rất khó chịu."
"Trước khi con về nước chú đã nói sẽ phát sinh những hiện tượng này. Con có thể sống sót sau vụ tai nạn đó hoàn toàn là vì ý chí nghị lực của con, năm mươi lần phẫu thuật lớn nhỏ, dù là người trước đó khỏe mạnh cỡ nào cũng sẽ gục ngã. Phần đầu con bây giờ có vô số những tụ máu chèn lên dây thần kinh, mặc dù đã hút đi một phần, nhưng những tụ máu vụn vặt mắc kẹt tại những dây thần kinh trọng yếu thì vẫn chần chừ không dám động vào. Con run tay, nhức mỏi mắt đều vì dây thần kinh bị chèn ép." Bác sỹ Smith muôn vàn lo lắng. "Chú nghĩ, không bao lâu nữa, chân con cũng sẽ bị ảnh hưởng, thần kinh vận động, thần kinh thị giác đều bị chèn ép tổn hại, đây chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."
Lục Bắc Thần cười: "Mấy chuyện chú nói con hiểu cả mà. Chú đừng quên, thành tích ngoại khoa thần kinh của con vẫn luôn xuất sắc."
"Đừng có đùa cợt!" Bác sỹ Smith sa sầm mặt lại.
Lục Bắc Thần lập tức im bặt.
"Chú biết ý chí của con rất kiên cường, có thể nói như vậy, con là bệnh nhân khó tin nhất cũng là người tạo ra nhiều kỳ tích nhất mà chú từng gặp. Thế nên vì sao không tiếp tục tiếp nhận phẫu thuật chứ? Trước đây con chỉ do dự, giờ thì thái độ kiên quyết đến mức này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
...
Năm năm trước, ông tận mắt chứng kiến một vụ tai nạn giao thông. Đó là chiếc xe đi ngược chiều ông. Lúc chiếc xe lao vút qua, ông bỗng nghe thấy một tiếng động rầm trời, khi ấy mới phát hiện chiếc xe vừa đi sượt qua mình đã lật qua dải phân cách. Đó là một vụ tai nạn thảm khốc vô cùng, đầu xe đâm nát dải phân cách, xe lăn từ trên cao xuống, cả thân xe đập lên mỏm đá vỡ nát. Ông vội vàng gọi xe cấp cứu nhưng trong lòng đã ngấm ngầm cảm thấy chủ xe không thể sống được nữa.
Đó cũng là lần đầu tiên ông gặp Lục Bắc Thần, cũng là chủ xe của chiếc xe gặp nạn. Lúc đó ông theo lên xe cấp cứu với tư cách bác sỹ đồng thời là người chứng kiến. Lục Bắc Thần đã hấp hối rồi, khắp người toàn là máu, chiếc xe vừa lăn bánh tim đã ngừng đập. Trên xe cấp cứu, bác sỹ đã thông báo tử vong. Lúc đó chẳng hiểu sao ông lại không tin, là một bác sỹ, ông càng không muốn giương mắt nhìn một sinh mệnh ra đi trước mắt mình, thế là ông không ngừng tiến hành cấp cứu, các bác sỹ xung quanh đều tưởng hai người là người thân.
Kết quả, Lục Bắc Thần quả thật không chịu khuất phục, cuối cùng cũng hồi phục được nhịp tim.
Cậu vốn không phải bệnh nhân ông phụ trách, hơn nữa những người gặp tai nạn giao thông kiểu này mỗi năm đếm không xuể. Nhưng ông bỗng vô thức ghi nhớ cậu nhóc ấy, nghe ngóng mới biết được cậu vẫn trong thời kỳ cấp cứu, bèn quyết định tiếp nhận. Tròn ba năm trời, Lục Bắc Thần là bệnh nhân ông trị liệu lâu nhất. Thời kỳ phẫu thuật chủ yếu tập trung vào năm đầu tiên. Năm đó, ông đã kéo các học trò cũ của mình từ nội khoa tới ngoại khoa, mục đích là giữ mạng sống cho cậu.
Cuộc đại phẫu thuật lần thứ nhất, qua ba ngày ba đêm. Trong thời gian ấy, cậu đã bị ông và một chuyên gia ngoại khoa thần kinh khác thông báo tử vong. Nhưng khi đẩy ra khỏi phòng mổ, ông lại nói với cậu: Lục Bắc Thần, tên nhóc này, cậu cứ bỏ cuộc như vậy sao?
Đó là một lần bùng nổ kỳ tích, y tá vừa định rút hết các ống khỏi người cậu, máy báo nhịp tim bỗng có phản ứng. Lần đó, ông và các học trò vui mừng như những đứa trẻ.
Có lẽ vì có duyên phận ấy, có lẽ vì cảm thấy cậu nhóc này có một sức mạnh khác với người thường, mà thực tế là qua hết trải nghiệm này tới trải nghiệm khác, quả thực có thể chứng minh cậu nhóc ấy rất đặc biệt. Kỳ tích cậu tạo ra đâu chỉ có lần một lần hai? Một vụ tai nạn, tim chịu tổn thương nghiêm trọng, nói chi tới rất nhiều nơi gãy xương và những tổn thương thần kinh trên cơ thể, nhưng cậu vẫn quyết vượt qua ca mổ. Năm đầu tiên hoàn toàn hợp tác trị liệu, cuối năm đã có thể hồi phục một số thể lực và có thể đi lại được.
Năm thứ hai, Lục Bắc Thần nói với ông: Bác sỹ Smith, con không muốn nằm trên giường làm một kẻ tàn phế.
Ông hỏi cậu muốn làm gì, Lục Bắc Thần ngẫm nghĩ rồi nói: Con còn một kỳ thi bác sỹ phải tham gia, thế nên con phải học.
Lúc đó ông mới biết thì ra Lục Bắc Thần học y giỏi như vậy, nhất là ngoại khoa thần kinh. Điều này cũng có thể lý giải được, rất nhiều lúc phẫu thuật xong cậu đều hiểu rõ nguyên nhân những chuyện cần chú ý. Khoảng thời gian đó ông thường xuyên trao đổi những vấn đề y học về ngoại khoa thần kinh với Lục Bắc Thần, thường xuyên khen ngợi cách suy nghĩ của cậu. Thế là ông càng cảm thấy may mắn đã cứu được cậu vì cậu có thể trở thành một bác sỹ thiên tài.
Cậu học hành ngày đêm, ngày nắng đẹp thì nhờ y tá đẩy mình ra vườn hoa. Vì các chức năng của cơ thể chưa ổn định nên không thể xuất viện. Cậu bé ấy rất khôi ngô, trên mặt quả thực cũng đã bị động dao kéo, nhưng cũng may người cậu ngã nghiêm trọng, lúc đó túi khí của ô tô bắn ra, cậu hướng mặt xuống dưới, nó bảo vệ được gương mặt. Có lúc cậu lại nhìn vào gương rất lâu. Ông bèn hỏi cậu đang nghĩ gì, Lục Bắc Thần nói: Thật may mặt con còn lành lặn...
Ông cho rằng tâm lý này cũng là bình thường, người đẹp trai quan tâm tới diện mạo cũng không có gì đáng trách. Nhưng câu nói tiếp theo đó của cậu lại khiến người ta khó hiểu: Nếu không, cô ấy sẽ không bao giờ nhận ra con nữa...
Bọn họ đối thoại đều dùng tiếng Anh nên ông nghe rất rõ ràng, Lục Bắc Thần nói là 'cô ấy'.
Ngay cả ông cũng tin tưởng chắc chắn rằng sau này Lục Bắc Thần sẽ theo ngành y. Nhưng ông trời rốt cuộc vẫn muốn thử thách con người. Trong đầu Lục Bắc Thần còn những vụn máu tụ, trong đó có rất nhiều tụ máu chèn ép dây thần kinh, khiến tay phải của cậu không thể cầm những vật quá nhỏ, thậm chí không thể dùng sức. Đó là lần ông nhìn thấy Lục Bắc Thần suy sụp nhất, cậu đập nát mọi thứ trong phòng bệnh như phát điên, bao gồm việc xé cả những cuốn sách y đó, những niềm hy vọng đã từng chống đỡ cậu tiếp tục sống...
Phải, nếu ngay cả dao mổ cầm lên còn khó khăn, nếu có thể trở thành bác sỹ ngoại khoa thần kinh xuất sắc nhất thì sao? Khả năng của tay phải đã bị tổn hại, lại chịu tổn thương nghiêm trọng như vậy, cho dù sau này tới bệnh viện xin việc, có bệnh viện nào dám mạo hiểm nhận cậu ấy đây?
~Hết chương 351~


Chương 352: Nhưng bây giờ con chỉ muốn sống tiếp
Khi phải lựa chọn giữa mạng sống và cánh tay phải, bạn sẽ lựa chọn thứ gì?
Cả đời này Smith đã gặp rất nhiều bệnh nhân, cận kề ranh giới sinh tử, phải đối mặt với việc hoặc sống tiếp, hoặc ra đi. Ông tin rằng đại đa số mọi người khi đối mặt với tình huống này đều sẽ lựa chọn phương án đầu tiên, nhưng ông cũng tin rằng Lục Bắc Thần càng hy vọng giữ được bàn tay phải hơn. Đối với một bác sỹ ngoại khoa, đôi tay quá quan trọng, không khác gì sinh mệnh, thậm chí còn cao hơn sinh mệnh. Vận mệnh bao lần trắc trở, sẽ cho phép bạn lầm đường lạc lối, có thể quay về đi lại từ đầu, nhưng đối mặt với ca phẫu thuật, quyết định sống chết của bệnh nhân, đôi tay không cho phép bạn sai lầm, dù chỉ là một lỗi sai nhỏ nhặt.
Sau khi biết được kết quả phẫu thuật, Lục Bắc Thần trầm mặc đúng một tuần. Người đàn ông dù bao lần dạo bước giữa sự sống và cái chết, chịu đựng biết bao đau khổ vẫn không sa sút, vậy mà nghe tin ấy xong lại sụp đổ. Tuần đó, cậu không làm gì hết, nằm im trên giường bệnh như một người thực vật, hoặc là ngồi cả ngày trước cửa sổ, không đi dạo ngoài vườn, không trị liệu vật lý, không nói chuyện.

Ông hiểu, một người có ý chí hơn người, trong lòng ắt có một thứ để kiên trì, nhưng khi kiên trì sụp đổ thì sự đả kích này còn hơn cả lấy mạng cậu. Ông lo lắng cho tình hình của cậu, sợ lỡ như cậu lại nghĩ quẩn. Ông tìm rất nhiều bác sỹ tâm lý để tiến hành tư vấn, nhưng Lục Bắc Thần vẫn không suy suyển. Chính vào lúc ông cảm thấy bất lực sâu sắc thì ngày thứ tám, Lục Bắc Thần lên tiếng, câu đầu tiên chính là: Con có thể làm pháp y.
"Gì cơ?" Lúc đó ông vô cùng sửng sốt, còn ngỡ là mình nghe nhầm.
Cảnh tượng ấy tới tận bây giờ ông vẫn khó quên.
Đó là một buổi sáng, ánh nắng vô cùng rực rỡ, tựa hồ có ngàn vạn tia sáng như vàng lỏng rót xuống gờ cửa sổ. Lục Bắc Thần đứng sững trước cửa sổ, bộ quần áo bệnh viện nhạt màu càng khiến cậu thêm yếu ớt, gầy gò. Cậu quay người lại, gò má nhợt nhạt chìm trong quầng sáng, nhưng đôi mắt thì cực kỳ tinh anh, như một lưỡi kiếm sắc xuyên qua đêm đen, đủ khiến người ta sửng sốt. Cậu nhìn về phía ông, nhấn mạnh từng câu từng chữ: "Tay phải bị liệt con có thể dùng tay trái, không làm được bác sỹ, con có thể làm pháp y."
"Vì sao phải làm pháp y?" Ông không hiểu, cứ cho là không cầm được dao mổ cũng có thể chuyển sang khoa nội. Giờ đổi cả ngành nghề hay sao?
"Nếu lên trời xuống đất cũng không tìm được, con chỉ muốn chứng minh rằng nó không chết." Lúc nói câu này, đáy mắt cậu âm u.
Ông không biết 'nó' là ai, chỉ biết đây tuyệt đối không phải chỉ là một câu nói cho có.
Lục Bắc Thần luôn nói cậu không đủ thời gian, nói đã lãng phí quá nhiều thời gian. Cậu tìm lại được sự kiên trì trong lòng, từ bác sỹ chuyển qua pháp y, còn tích cực phối hợp chữa trị. Đây là một bệnh nhân khó tin nhất mà ông từng gặp.
Mấy năm nay, ông đã chứng kiến sự thành công của Lục Bắc Thần.
Những người biết cậu đều rõ, vụ án đầu tiên cậu phá trên giường bệnh. Đó là vụ một người đột tử được đưa vào nhà xác, cậu nghe thấy đám y tá rôm rả bàn tán chuyện này bèn lẻn vào trong nhà xác, nhưng sau khi nhìn thấy thi thể thì lại nói người đó bị giết. Cảnh sát nhanh chóng tham gia, kể từ ngày hôm đó, danh tiếng của Lục Bắc Thần đã lan truyền.
Cậu vẫn tích cực như thế, vẫn tranh thủ từng phút từng giây, nói theo lời của cậu thì: Con phải hoàn thành được một số việc trong thời gian ngắn nhất.
Ông hiểu tâm nguyện dang dở của Lục Bắc Thần, nhưng bây giờ thật sự không hiểu suy nghĩ của nó nữa.
...
Nghe xong câu chất vấn của Smith, Lục Bắc Thần cười: "Bao năm rồi, con biết rõ hậu phẫu thuật kéo dài bao lâu."
Smith nhìn anh như vừa nghe chuyện cười, thực chất là phát bực, râu rung rinh: "Chỉ vì thời gian hồi phục dài?"
"Không chỉ đơn thuần vì nguyên nhân này." Lục Bắc Thần uống một ngụm café. Sau khi đặt chiếc cốc xuống, anh điềm đạm nói: "Phần nhiều là vì tính nguy hiểm của phẫu thuật."
Smith hít sâu một hơi, khuyên giải: "Con là người đã trải qua năm mươi lần phẫu thuật rồi, giờ lại nói tính nguy hiểm với chú?"
Lục Bắc Thần hiểu ý của ông, dựa người ra sau: "Con hiểu phẫu thuật luôn có sự nguy hiểm. Nếu là trước đây, con sẽ chấp nhận, bây giờ nó đã trở thành nhân tố quan trọng nhất để con suy tính."
"Con nên hiểu rõ tình trạng tụ máu trong đầu con." Smith có thể nói là hết lòng hết sức. "Nếu cứ lần lữa mãi không làm phẫu thuật, có thể cuối cùng con sẽ thật sự tàn phế, tay không nhấc được, chân không bước được, lỡ như cả mắt con cũng bị ảnh hưởng..."
Ông không nỡ nói tiếp nữa.
"Vậy được, con hỏi chú, nếu con chấp nhận phẫu thuật, phần trăm nguy hiểm là bao nhiêu?" Lục Bắc Thần nhắm trúng vấn đề.
Sắc mặt Smith nặng nề: "Rất lớn."
"Tình thế nghiêm trọng nhất là gì?"
Smith nhìn về phía anh: "Không bao giờ ra khỏi phòng mổ được nữa."
"Thế nên con không thể mổ, ít nhất chưa phải bây giờ." Lục Bắc Thần kiên quyết.
"Không giống con chút nào, trước đây cho dù chỉ có một tia hy vọng con cũng sẽ giành giật."
Lục Bắc Thần cười: "Nhưng bây giờ con chỉ muốn được sống tiếp thôi."
Smith sững người.
"Con hiểu, nếu là bệnh nhân khác chú sẽ không khuyên hết lần này tới lần khác, dù sao thì không phải ai cũng chịu đựng được nguy hiểm." Lục Bắc Thần chân thành nói: "Không phẫu thuật, con chỉ cần có sự kiểm soát với sức khỏe là được. Tình huống tệ nhất có thể là vài năm nữa mới xảy ra, nhưng nếu làm phẫu thuật, sinh mệnh này không phải của con. Mà bây giờ con không thể để nó có bất kỳ tổn hại nào."
Smith nhìn anh đầy suy tư.
Lục Bắc Thần thấy vậy, vội giải thích: "Chú đừng hiểu lầm, con chưa bao giờ nghi ngờ y thuật của chú."
"Không, chú không nghĩ về chuyện này." Gương mặt Smith sâu xa.
Lục Bắc Thần không hiểu ông nghĩ gì, hơi nhướng mày.
"Hình như chú đoán ra nguyên nhân thật sự con không muốn làm phẫu thuật rồi."
Nghe xong, Lục Bắc Thần bật cười, nhún vai: "Nguyên nhân con đã nói rồi đó thôi. Bác sỹ Smith, chú bắt đầu đãng trí từ khi nào vậy?"
"Nguyên nhân mà con nói, chú tin." Bác sỹ Smith mỉm cười, giơ tay chỉ vào anh: "Nhưng con người có thể thay đổi lớn đến như vậy, chỉ chứng tỏ một điều."
"Gì ạ?"
"Hoặc là lợi ích, hoặc là người." Đôi mắt xanh của Smith sáng bừng lên. "Con... là vì người."
Lục Bắc Thần cong môi: "Chú đổi ngành khi nào thế? Qua làm tâm lý à?"
"Có muốn nghe kết quả suy đoán của chú không?"
"Con xin rửa tai lắng nghe."
Smith chậm rãi uống café, đặt chiếc cốc xuống rồi cười với anh bằng vẻ 'quỷ quyệt': "Con ấy à, Trung Quốc có một câu là "Chết dưới mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu", nói con đấy. Cô bé đó tên là Cố Sơ chứ gì?"
Lục Bắc Thần sững người. Anh hoàn toàn không ngờ cái tên Cố Sơ lại bật ra từ miệng Smith.
"Khỏi kinh ngạc, chú không có giỏi như cậu bạn thám tử của con đâu." Smith thành thật nói: "Cô nhóc ấy từng tới tìm chú."
Lần này thì Lục Bắc Thần ngơ thật sự.
"Thằng nhóc này, mắt nhìn người khá đấy, đó là một cô gái tốt." Smith thở dài: "Cô ấy tới tìm chú để hỏi về bệnh tình của con. Bạn gái con rất quan tâm tới con. Nhìn cái biểu cảm này của con chắc là hoàn toàn bất ngờ chứ gì?"
Lục Bắc Thần chau mày rồi gật đầu rồi lại anh ngẩng phắt lên: "Cô ấy biết tình trạng hiện giờ của con ạ?"
Smith cười: "Đây là chuyện riêng của con. Nếu nói ra thì cũng phải để con tự mở lời mới thích hợp. Nhưng chú cảm thấy cô nhóc đó lém lỉnh lắm. Mặc dù chú nói không chút sơ hở nhưng không biết nó có tin không."
...
Lần đầu tiên gặp cô bé đó, Smith đã cảm thấy con bé vừa tinh nghịch vừa thông minh. Dĩ nhiên, nó rất lễ phép với ông, không bất lịch sự như bọn trẻ bây giờ. Cái miệng con bé rất ngọt, sau khi gặp ông liền kêu 'bác sỹ Smith', cái tên ấy lọt vào tai mà ngọt như rót mật. Cô cũng lập tức xưng danh tính, giới thiệu: Cháu là bạn gái của Lục Bắc Thần.
Ông chưa từng tiếp xúc với nó, thậm chí còn chưa từng nghe nói Lục Bắc Thần có bạn gái. Nó bèn cười trừ, nói với ông: Cháu biết gần đây Bắc Thần luôn trốn chú, anh ấy nhờ cháu tới gửi lời với chú.
Lúc đó ông cảm thấy kỳ lạ, có lẽ Cố Sơ nhận ra sự ngập ngừng của ông, càng cười tươi rói: "Bác sỹ, cháu không lừa chú đâu. Cháu là bạn gái của anh ấy thật mà, nếu không sao cháu biết địa chỉ của chú?"
Câu này nghe cũng có lý, nghi hoặc trong lòng ông giảm đi ít nhiều. Ông bèn hỏi nó chuyển lời gì. Nó nói: Gần đây Bắc Thần bận quá, di chứng trên lưng càng lúc càng nghiêm trọng. Anh ấy biết chú tìm anh ấy, một thời gian tới sẽ đến tìm chú. Bây giờ hy vọng chú kê cho anh ấy ít thuốc.
Con bé nói phải gọi là chân thành khẩn thiết, chất giọng ngọt ngào nghe mà tai cứ ngứa ngáy, đôi mắt to xinh đẹp cũng long lanh vô tội như nai. Suýt nữa thì ông buột miệng: Di chứng nghiêm trọng rồi sao? Triệu chứng thế nào?
Ông vừa buột miệng chữ đầu tiên thì mới ý thức được sự bất thường, lập tức rút lại, thầm kinh ngạc suýt chút nữa thì mắc bẫy cô nhóc này. Ông hỏi nó: Di chứng? Di chứng gì cơ?
Nó vẫn rất điềm nhiên: Bắc Thần là bệnh nhân của chú, bệnh tình ra sao chú quên rồi ạ? Vết sẹo trên lưng anh ấy từ đâu mà có chú rõ nhất mà.
Nếu là người bác sỹ khác, có lẽ đã sớm mắc bẫy, hơn nữa ông tin chắc rằng với đầu óc của nha đầu này tuyệt đối có thể cạy miệng bác sỹ. Sống lưng ông lạnh ngắt, cũng may ông nhớ lời dặn dò của Lục Bắc Thần, nếu không nhất định sẽ khai sạch sẽ, hoặc là thẳng thừng kê đơn cho con bé. Nó

1 2 3 ... 6 »