[Q5].Chương 222 - Chương 240

Tùy Chỉnh

Quyển 5: Chờ đợi tình yêu lúc đầu thu
Chương 222: Năm ấy
Chiếc xe xông pha mưa gió, lao nhanh như chớp trên đường, khi tới ranh giới Thụy Lệ thì mưa cũng ngừng, đường chân trời hiện lên những tầng mây đa dạng, dày và nặng, chồng lên nhau, chạy dài vạn dặm. Có ánh cầu vồng xuyên qua mây đen, giao thoa với ánh sáng càng lúc càng rõ nét phía Tây. Vừa vào Thụy Lệ đã lập tức cảm nhận được hơi thở dân tộc nồng đậm, từ những cây đa to hay rừng cây có thể dễ dàng bắt gặp, tới những phong cách kiến trúc cao lớn, rực rỡ. Khi xe đi bên bờ sông, ngoài cửa xe những dòng nước siết ùn ùn dâng lên, La Trì chép miệng mấy tiếng: "Đây chính là dòng sông nổi tiếng sao, nhờ 'hồng phúc' của giáo sư Lục, tôi đã kịp nhìn thấy phong cách Thụy Lệ khi còn sống trên đời rồi."
Lục Bắc Thần nhận ra ngữ khí châm chọc của anh ấy, không thèm đoái hoài.
"Rốt cuộc cậu tới Thụy Lệ để làm gì?" La Trì hỏi.
Dọc đường, việc Lục Bắc Thần làm nhiều nhất là nhắm mắt, tảng lờ toàn bộ phong cảnh tươi đẹp ngoài cửa sổ, cũng để ngoài tai cả những câu hỏi chốc chốc lại xuất hiện của La Trì. Cho tới khi La Trì hỏi một lần nữa.
"Cùng một câu hỏi cậu đã hỏi không dưới mười lần rồi, còn dám hỏi lần thứ mười một thì cậu lập tức xuống xe." Cuối cùng anh cũng lên tiếng cảnh cáo.
Có đánh chết La Trì, anh ấy cũng không xuống xe, đối với hành vi của Lục Bắc Thần, anh ấy quá tò mò, thế nên để được an toàn, La Trì chọn cách trật tự.
Trời đã sáng lên.
Sắc cầu vồng lơ lửng giữa trời và đất cũng tan đi.
Ánh sáng phía xa xa sốt sắng chiếu xuống mặt đất, vẫn còn những chỗ vòm mây chưa mở ra cũng đã những tia sáng chen nhau rơi xuống, thành bó, hệt như bầu trời bị hổng một lỗ, đẹp tuyệt vời. Bóng nắng hắt lên cửa sổ êm dịu vì đã được lọc qua, đung đưa giữa trán và gò má Lục Bắc Thần, sống mũi cao được soi rọi, trông lại càng thẳng tắp.
Sau khi xe đi vào đường phố sầm uất, ngoài cửa xe xuất hiện những trang phục dị thường đủ màu đủ sắc. Thụy Lệ là nơi phong phú về các dân tộc, vì thế trên đường luôn rực rỡ, mặc dù các dân tộc thiểu số hiện giờ cũng đã bị Hán hóa rồi nhưng vẫn còn một bộ phận nhỏ giữ được nét đặc sắc của mình, như trang phục, thức ăn, tập tục...
Hôm nay chẳng biết họ đến đúng ngày lễ gì đó mà đường to phố nhỏ đều cực kỳ náo nhiệt, trang phục gì cũng có, khiến La Trì nhìn đến hoa cả mắt.
Lục Bắc Thần cũng mở mắt ra nhưng anh cũng không có dự định ngắm nhìn quang cảnh đông vui, chỉ báo cho tài xế một địa chỉ, xe liền đi thẳng tới địa điểm đó. La Trì rất thính tai, nó nghe giống như tên một nơi giao dịch đá quý, đầu óc anh ấy bắt đầu xoay chuyển nhanh lẹ nhưng cho dù có tò mò trăm ngàn lần cũng không được hỏi Lục Bắc Thần nữa, nếu không với tính cách một là một, hai là hai của Lục Bắc Thần, anh ấy chắc chắn sẽ bị đuổi xuống xe.
Thế là anh ấy đã phát huy hết mình sức liên tưởng tưởng tượng, rồi trong đầu chợt lóe lên một bản tin mấy tháng trước có vô tình lướt qua, hình như nói rằng ở Thụy Lệ, Vân Nam sắp tổ chức một buổi đấu giá đá quý xưa nay chưa từng thấy. Thụy Lệ là thành phố của phỉ thúy, là nơi giao dịch phỉ thúy Myanmar lớn nhất. Cái gọi là 'xưa nay chưa từng thấy' là ám chỉ việc phá bỏ một số thói quen giao dịch phỉ thúy hoặc các loại đá quý khác mang tính chất nhỏ lẻ, riêng tư ở Thụy Lệ, mà lần này sẽ 'gióng trống khua chiêng', thậm chí mời gọi các phóng viên trong và ngoài nước cùng tham gia một buổi đấu giá.
La Trì tự nhận mình là một người qua quýt, dù là cược đá hay đấu giá đều không có chút hứng thú nào. Trong mắt anh ấy, những đá quý đó có quý giá cỡ nào, lấp lánh cỡ nào đi chăng nữa, nói trắng ra vẫn chỉ là đá, chỉ là con người khiến nó trở nên giá trị mà thôi. Qua phân tích địa chỉ mà Lục Bắc Thần nhắc tới, anh ấy cảm thấy gần như chắc chắn đó là địa chỉ của buổi đấu giá rồi.
Rồi anh ấy lại liên tưởng tới những người dân xiêm áo sặc sỡ, rộn ràng khắp đường, nhất định là không tránh khỏi liên quan tới buổi đấu giá mà bản tin đề cập.
Chuyện này có chút thú vị rồi đây.
Nếu đích thực Lục Bắc Thần tới tham gia buổi đấu giá vậy tức là anh có đồ muốn đem ra đấu giá hay là cạnh tranh đấu giá? Mà thứ đồ ấy là gì?
La Trì càng nghĩ càng cảm thấy hay ho, thế là lòng ngập tràn mong đợi.
Ở vị trí trung tâm nhất thành phố, một tòa kiến trúc mang văn hóa Phật giáo cực kỳ nổi bật, người qua lại không ít nhưng bị chặn ngoài dây chăng của cảnh sát. Xe đi vào bãi đậu, La Trì nhìn kỹ lại, ôi chao, cả một bãi đậu xe rộng thế này mà cũng chật kín, xem ra người xuất hiện không ít.
Xe vừa đỗ yên, lập tức có người vận Âu phục, đi giày da bước tới, trông dáng vẻ có lẽ là nhân viên làm việc ở đây, chào hỏi cực kỳ cung kính: "Anh Lục!"
Lục Bắc Thần không dừng bước, bước vượt qua người đó, hờ hững hỏi: "Tới giờ chưa?"
"Anh đến vừa kịp lúc, còn khoảng nửa tiếng nữa là 'Khuynh vũ' xuất hiện, năm phút trước vừa bán thành công một sợi đài sen phỉ thúy bạch ngọc từ đầu thời nhà Thanh." Người nhân viên đi theo bên cạnh Lục Bắc Thần, nhẹ nhàng nói: "Phòng nghỉ của anh đã được sắp xếp xong, tới giờ tôi lại sẽ thông báo cho anh, mời anh đi bên này."
La Trì quả thật ù ù cạc cạc, xem ra tên này tới đây để đấu giá.

Không dưng mua mấy viên đá ghẻ này làm cái gì?
Anh ấy càng phải xem xem rốt cuộc là viên đá thô kệch nào đã khiến Lục Bắc Thần đường sá xa xôi, đồng thời hại cả anh ấy ngồi máy kéo cả đêm, rung lắc tới mức ruột sắp rơi cả ra ngoài, thậm chí còn chưa ăn một bữa tử tế đã vội vàng lên đường. Đều là cái viên đá đó hại, còn mệt hơn cả bình thường phá án...
***
Thượng Hải.
"Đây chính là chủ ý mà cậu đưa ra cho Cố Sơ?"
Càng về đêm càng náo nhiệt.
Quán bar cũng đã đông khách, ngay cả tiếng nhạc Jazz cũng nóng hơn.
Các ly cocktail đủ màu được bày khắp chiếc bàn dài để cung cấp cho mấy người con gái uống, còn từng ly Martini được bỏ muối và lát chanh, vừa uống hết một tá ngay lập tức lại có một tá mới chính là thành phẩm của Kiều Vân Tiêu.
Trong chỗ ngồi, Tiêu Tiếu Tiếu ngồi ở một góc sát cạnh nhất, cầm một ly 'Blue lover', những viên đá lấp lánh khiến đầu ngón tay cậu ấy ánh lên những sắc màu kiều diễm. Cậu ấy nhìn về phía Kiều Vân Tiêu và Cố Sơ ngồi gần đó, tâm trạng có đôi chút buồn bã, khi quay qua nhìn Lăng Song, ngữ khí hơi tệ.
Lăng Song vừa từ sàn nhảy trở về, chơi rất cao hứng, sau khi ngồi xuống bèn tiện tay cầm một ly cocktail lên uống cạn, nghe được câu hỏi của Tiêu Tiếu Tiếu lập tức phản đối: "Chủ ý này sao chứ?"
"Cách thăm dò của cậu là mượn một người đàn ông khác để anh ấy ghen tuông? Cậu không thấy ấu trĩ à?"
Lăng Song đặt chiếc ly xuống, ngồi sát lại Tiêu Tiếu Tiếu, nhìn cậu ấy từ trên xuống dưới.
Tiêu Tiếu Tiếu bị cậu ta nhìn đến nỗi cả người thiếu tự nhiên, bèn nhíu mày: "Nhìn cái gì vậy?"
"Cậu ghen rồi sao?" Lăng Song bất thình lình hỏi.
Sắc mặt Tiêu Tiếu Tiếu sững lại, rồi lập tức đẩy cậu ta ra, ngữ khí bực bội: "Ai ghen?"
Tối nay Lăng Song đã uống không ít, cả người đã đạt tới một sự hoạt bát trước nay chưa từng thấy, trước đây luôn thờ ơ không quan tâm tới Tiêu Tiếu Tiếu, giờ lại thích chọc ghẹo cậu ấy. Cậu ta dựa sát một bên, một tay chống lên má, một tay chỉ vào Lăng Song cười e thẹn: "Cậu chứ còn ai nữa, nhìn thấy Kiều Vân Tiêu đối xử tốt với Cố Sơ, cậu ghen tỵ, vì cậu thích Kiều Vân Tiêu."
"Cậu nói vớ vẩn cái gì thế!" Tiêu Tiếu Tiếu lập tức bổ nhào tới, bịt chặt miệng Lăng Song, rồi lại dè dặt ngó nhanh về phía Cố Sơ.
Lăng Song đẩy cậu ấy ra: "Căng thẳng cái gì? Tiếng nhạc to thế này, anh ấy không thể nghe được đâu."
"Sao cậu lại gọi anh ấy tới đây?" Tiêu Tiếu Tiếu có phần bực dọc.
"Cách tốt nhất để kích động Lục Bắc Thần chính là Kiều Vân Tiêu." Lăng Song rất thản nhiên: "Tình địch... là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm tình yêu đích thực."
Tiêu Tiếu Tiếu cười khẩy: "Thật sự quá nhạt nhẽo rồi!" Rồi cậu ấy cố tình nhìn ngó khắp nơi: "Tình địch xuất hiện rồi, thế Lục Bắc Thần đâu? Anh ấy tới rồi sao? Ngay cả bóng dáng cũng không thấy! Cậu tưởng đang quay phim điện ảnh đấy à, bên này nhìn thấy bóng tình địch, bên kia nam chính lập tức xuất hiện sáng bừng?"
"Gấp gáp cái gì, kịch hay còn ở phía sau, một người thông minh như tôi sao có thể nghĩ ra một trò chơi tồi tệ chứ?" Lăng Song cười rồi tiện tay với lấy một ly cocktail, giơ ly ra trước mặt Tiêu Tiếu Tiếu: "Ngược lại là cậu đấy, rõ ràng là yêu thầm cậu chủ nhà họ Kiều, có bản lĩnh ngồi đây ầm ĩ với tôi, mà không có bản lĩnh tới trước mặt anh ta tỏ tình?"
"Tôi... Tôi không hề yêu thầm anh ấy!" Tiêu Tiếu Tiếu lập tức phản bác.
Lăng Song chép miệng, cố tình tỏ ra tiếc nuối: "Có biết loại con gái nào đáng thương nhất không? Chính là loại người như cậu đấy!" Cậu ta ghé sát tới, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Tiêu Tiếu Tiếu: "Đừng tưởng tôi không biết cậu giảm cái lớp mỡ thừa trên người này chỉ vì anh ta, thứ có thể khiến con gái hoàn toàn thay đổi chỉ có tình yêu thôi."
"Tôi không muốn cả người béo mập trở thành gánh nặng, tôi muốn được sống khỏe mạnh có gì không đúng nào?" Sắc mặt Tiêu Tiếu Tiếu có phần cự nự nhưng vẫn cứng miệng: "Tôi là một bác sỹ, biết rõ nhất sự nguy hiểm của bệnh béo phì đối với cơ thể, tôi vì sức khỏe của bản thân không được hay sao? Cậu cũng đã tới trung tâm thẩm mỹ, lẽ nào cũng vì tình yêu?"
"Tiểu bảo bối, tôi và cậu là hai tính chất khác nhau." Lăng Song không giận mà bật cười: "Tôi chưa bao giờ tin vào thứ trò chơi tình yêu này, tin vào một thằng đàn ông chẳng bằng tin vào một con chó. Tôi ấy à chỉ vì muốn bản thân được sướng mắt đẹp lòng. Phụ nữ sống phải vì bản thân mình, tự nhìn mình thấy vui vẻ thì mới có thể ở bên ngoài như cá gặp nước. Cậu thì khác, động lực duy nhất cổ vũ cậu chính là Kiều Vân Tiêu. Tiêu Tiếu Tiếu, mặc dù chúng ta không phải bạn bè thân thiết gì, nhưng dẫu sao cũng đã ở cùng một ký túc xá năm năm trời, tôi hiểu cậu hơn bất kỳ ai. Khi còn chưa biết tới Kiều Vân Tiêu cậu là đứa được chăng hay chớ, câu cửa miệng chính là tốt nghiệp là được rồi, nhưng sao sau khi quen Kiều Vân Tiêu, cậu lại trở nên chăm chỉ cần cù vậy? Không những nghiêm túc học hành còn nỗ lực giành được học bổng, thi nghiên cứu sinh cậu bỏ nhiều công sức hơn ai hết. Cậu tưởng tôi thật sự không hiểu cậu nghĩ gì sao? Chẳng phải chỉ muốn bản thân trở nên xuất sắc để xứng

1 2 3 ... 32 »
Loading...