[Q4].Chương 181 - Chương 190

Tùy Chỉnh

Chương 181: Anh sẽ giải quyết

Thanh âm của Cố Sơ rất nhỏ, khẽ va đập vào hương hoa đang lượn lờ. Cô nghe thấy giọng mình run rẩy.
Không ai đáp lại.
Tim cô đang dần dần chìm xuống đáy.
"Tỉnh rồi à?"
Một giọng nói bất thình lình vang lên khiến Cố Sơ giật thót.
Cô đột ngột quay đầu lại, đối diện với nụ cười mỉm của người đàn ông.
"Bắc... Thần." Cố Sơ phải rất cố gắng mới gọi được tên anh lên, răng hơi run rẩy, là sự căng thẳng vì quá sợ đánh mất rồi lại vô vàn kích động khi anh chưa rời xa. Cô há hốc miệng, lại hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
"Anh đi đâu chứ?" Lục Bắc Thần nhướng mày, nhìn cô có phần nghi hoặc.
Lúc này Cố Sơ mới tỉnh táo lại, lập tức đổi giọng: "À không... em hỏi anh đang làm gì ấy mà."
Cô gạt đi hình ảnh Lục Bắc Thần trong giấc mơ.
Bây giờ anh đang đứng trước mặt cô một cách chân thực, cũng giống như vừa mới tỉnh lại chưa lâu, vừa tắm qua, nửa người trên để trần vẫn còn hương thơm của sữa tắm, mái tóc còn chưa khô, trước trán có mấy lọn tóc cụp xuống khiến gương mặt anh càng thêm góc cạnh. Anh chỉ mặc một chiếc quần ngủ rộng rãi, cơ bắp rắn chắc mặc sức thể hiện sức mạnh nam tính mạnh mẽ của anh. Đường nhân ngư thấp thoáng, những đường nét gợi cảm luôn khiến người ta tưởng tượng xa xôi.
"Đang làm bữa sáng." Anh nói xong, lại liếc nhìn xuống chân cô, hơi nhíu mày: "Đi dép vào."
Cố Sơ vội vàng làm theo.
Sau khi cô đi dép xong, bước ra ngoài, Lục Bắc Thần đã trở lại phòng ăn. Cố Sơ đi theo, đứng trước cửa ngắm anh.
Bóng lưng anh mạnh mẽ, trôi chảy, bờ vai rộng, hông hẹp, một hình tam giác ngược cực kỳ tiêu chuẩn. Chỉ có điều vết sẹo nơi bả vai phải kia cực kỳ ấn tượng. Cô nhìn mãi, trái tim bỗng nhói đau vu vơ. Một người đàn ông như vậy, giống như dung hòa cả thiện lương và tà ác, cũng giống như ánh sáng và bóng tối của đời người. Cô nhớ La Trì từng nói với cô, Lục Bắc Thần phá được không ít vụ án, người muốn giết anh cũng nhiều vô kể.
Vết sẹo này chắc chắn là kết quả của một lần vào sinh ra tử, phải không?
Nhưng trong một buổi sáng sớm như thế này, trong phòng ăn có một người đàn ông cao lớn đang làm bữa sáng, chỉ yên lặng ngắm nhìn thôi cũng không đói nữa. Ô cửa sổ sạch sẽ trong phòng ăn, chiếc bàn ăn màu trắng, chiếc ghế cũng màu trắng, ngay cả bệ cửa sổ cũng màu trắng, bị nắng mai nhuộm lên một màu chói lóa, hắt xuống cả những chiếc đĩa tinh xảo.
Cũng có mùi hương dìu dịu của ngọc lan.
Ngoài cửa sổ cũng có mấy cành, cánh hoa trắng muốt đang lặng lẽ bung nở.
Anh đứng trong ánh nắng ban mai, đang làm sandwich. Có lẽ lại là nguyên liệu người phục vụ mang tới cho anh, thế nên đủ để anh phát huy. Nhìn từ góc độ của Cố Sơ, anh vô cùng nghiêm túc, một bên gò má vì chuyên chú mà trở nên đầy quyến rũ, từng ngón tay mảnh dẻ cực kỳ linh hoạt.
Đúng như anh nói, anh là một người cực kỳ kén chọn đồ ăn, e là đối với tất cả các loại đồ ăn, đã làm khó cho người phục vụ ở đây.
"Xong ngay đây." Tuy anh quay lưng về phía cô nhưng cũng biết cô đang đứng đợi ngoài cửa bèn nhẹ nhàng nói một câu.
Cố Sơ dựa vào khung cửa: "Em giúp gì được cho anh không?"
Cảm giác khi tỉnh lại như thế này thật tuyệt.
Ánh nắng dịu nhẹ, người đàn ông đứng trong quầng sáng chưa từng rời xa, trong lòng cũng chưa từng ôm người con gái khác, ở ngay trước mặt cô, để làm bữa sáng cho hai người họ mà đang dồn hết mọi sự tập trung. Lòng cô chợt ấm áp, xua tan mọi cảm giác bí bách trong giấc mơ.
Hạnh phúc có lẽ chỉ đơn giản như vậy.
"Lại đây." Anh nói.
Cô bước tới.
"Ôm anh." Anh cười xấu xa.
Trái tim bé nhỏ của Cố Sơ lại đập thình thịch, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nghe lời, nhẹ nhàng ôm lấy hông anh từ phía sau, áp mặt lên tấm lưng trần của anh.
Anh tận hưởng cảm giác mềm mại khi lồng ngực cô đè lên người anh.
"Bắc Thần..." Cô khẽ gọi.
"Ừ?"
Cô lại không nói gì nữa.
Lục Bắc Thần cảm nhận được rõ ràng cánh tay cô đang siết chặt, gương mặt nhỏ cũng dính sát vào anh, thậm chí hình như người cô còn hơi run. Anh đặt chiếc đĩa trong tay xuống, quay người lại, ôm cô vào lòng, cúi đầu nhìn cô.
"Sao thế?"
Cô lắc đầu, cúi gằm.
Lục Bắc Thần quan sát cô, giơ tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, để cô ngẩng cao mặt, lúc này anh mới phát hiện ra mắt cô hơi đỏ. Anh hơi bàng hoàng: "Em khóc đấy à?"
Cố Sơ vẫn lắc đầu.
Thấy vậy, Lục Bắc Thần bỗng lại hơi luống cuống. Anh khẽ nói: "Có phải hôm qua lúc ở ngoài mỏm đá, anh làm em đau không?"
Cố Sơ lại lập tức ôm chặt lấy anh, nhưng vẫn không nói gì.
Hành động này càng khiến Lục Bắc Thần hiểu lầm. Anh thật sự nghĩ là động tác của mình hơi thô lỗ, bèn nhẹ giọng an ủi, nhìn cô bằng ánh mắt sầu não: "Lần sau anh sẽ nhẹ nhàng chút."
Câu nói ấy lại khiến Cố Sơ bật cười, giơ tay đấm anh.
Anh liền nắm lấy cú đấm của cô, cúi đầu tựa vào trán cô. Hơi thở nam tính sạch sẽ, mát rượi, hòa vào hơi thở của cô. Dáng vẻ của cô khi tươi cười như những giọt sương buổi sớm, mê hoặc tâm hồn người đàn ông. Lục Bắc Thần bất giác hôn lên trán cô, rồi di chuyển từng chút từng chút, tới ấn đường dịu dàng của cô, tới sống mũi xinh xắn, cuối cùng triền miên trên bờ môi.
Cô không từ chối mà đáp lại nụ hôn nóng bỏng của anh.
Bàn tay anh lại bắt đầu thiếu nghiêm túc.
Hai người dính vào nhau rất sát, cô đương nhiên nhận ra sự thay đổi trên cơ thể anh, bèn khẽ đẩy anh ra. Lục Bắc Thần bật cười, còn định cúi xuống, cô liền nói: "Em đói rồi."
"Anh cũng đói mà." Trong mắt Lục Bắc Thần có sự tham lam, ngón tay làm nóng bỏng lồng ngực cô: "Em là bữa ăn tuyệt nhất."
"Đáng ghét." Cố Sơ đỏ bừng mặt, đẩy anh một cái.
Lục Bắc Thần phá lên cười, gương mặt ngập tràn sự nguy hiểm nam tính.
Anh giơ tay lên, khều đai váy ngủ của cô, trong ánh mắt chỉ còn lại nụ cười xấu xa. Cố Sơ cúi nhìn, dưới đai váy nở bung mấy đóa hoa mai, chính là kiệt tác của anh. Cô bèn ngượng ngùng, đập bộp vào tay anh, lẩm bẩm: "Đồ háo sắc!"
Da dẻ cô trắng trẻo, có thêm mấy đóa hoa ấy lại càng trở nên nõn nà, khêu gợi.
Lục Bắc Thần ngứa ngáy trong lòng, thò cánh tay dài vào trong lòng cô, cúi đầu lại đặt lên cổ cô một nụ hoa nữa, khiến Cố Sơ kêu đau. Lúc ấy anh mới thả cô ra. Cô ôm cổ, nhìn anh chằm chằm như một chú báo con dũng cảm.
Ngay sau đó cô nhào tới, cũng để lại một đóa mai trên xương đòn của anh.
Tha thứ cho cô đi, thật ra cô cũng muốn cắn vào cổ nhưng điều kiện là cần phải kiễng chân lên, cô vẫn chưa nhanh tới vậy.
Động tác này quá bạo dạn, trừ phi quan hệ thân mật tới một mức độ nhất định nếu không đàn ông không thích phụ nữ làm vậy cho lắm vì điều này hoàn toàn đi ngược lại sinh lý của đàn ông. Để lại dấu hôn nói trắng ra giống như việc chiếm địa bàn của những động vật nguyên sơ, quyền chủ động phải rơi vào phái mạnh, phái yếu không có cơ hội trả đũa. Nhất là Lục Bắc Thần, cao ngạo lạnh lùng, có thể cho phép phụ nữ để lại một trò chơi mờ ám như vậy trên người anh sao?
Nói thật lòng, cô hơi sợ Lục Bắc Thần sẽ không vui.
Thế mà sắc mặt Lục Bắc Thần vẫn ôn hòa, không giận mà còn cười, khẽ véo má cô, sau đó một lần nữa kéo cô vào lòng, thấp giọng hỏi: "Bây giờ có thể nói cho anh biết vì sao em khóc rồi chứ?"
Thì ra anh vẫn chưa quên chuyện này.
Cô thở dài, nghĩ rất lâu mới nói giảm nói tránh: "Em nằm mơ thấy anh... bỏ em mà đi."
Nói lời này rất khoác lác, càng chứng thực cô là người lập trường không vững, đứng nói này trông núi nọ. Cô xấu hổ vì mình có thể nói ra câu này, càng sợ hơn là Lục Bắc Thần sẽ hiểu lầm cô là loại phụ nữ như thế.
Lục Bắc Thần hơi kéo cô ra xa một chút, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt nghiêm nghị. Cô hơi ngước nhìn anh giây lát rồi lại lập tức cúi đầu. Nhưng anh vẫn chỉ ôm cô, lần này giọng nói càng dịu dàng hơn: "Ngốc ạ!"
Anh không nói thêm gì nhiều nhưng câu nói này dường như đã san bằng mọi lo lắng trong lòng anh...
***
Bữa sáng rất phong phú.
Càng là người đàn ông kén chọn thì lại càng là một nhà ẩm thực, ví dụ như Lục Bắc Thần.
Chỉ có điều, anh để cam lên đĩa.
Cố Sơ đứng dậy định cầm đi bỗng bị Lục Bắc Thần ngăn lại.
"Anh không thể ăn cam."
Lục Bắc Thần kéo cô ngồi xuống: "Chẳng phải em thích ăn sao?"
"Em..." Cố Sơ ngẫm nghĩ rồi đẩy đĩa hoa quả qua một bên: "Ai nói em thích ăn cam nào? Thật ra em cũng không thích."
Anh nói câu ấy khiến lòng cô rung động.
"Thế em thích ăn gì?" Lục Bắc Thần cười khẽ.
Cố Sơ bèn tùy tiện đáp qua loa: "Em... ăn chuối."
"Chuối?"
Cố Sơ gật đầu: "Thích ăn chuối lạ lắm à?"

Lục Bắc Thần chống tay lên trán, cố nhịn cười: "Được, em thích ăn chuối chứ gì, ngày rộng tháng dài, sau này anh sẽ cho em ăn chán thì thôi."
"Oh." Cố Sơ vẫn chưa hiểu ý tại ngôn ngoại của anh, gật đầu đồng ý.
Thấy thế, Lục Bắc Thần cuối cùng vẫn không nhịn cười nổi nữa, Cố Sơ càng chẳng hiểu mô tê gì. Cuối cùng, anh từ bỏ ý định giải thích rõ ràng cho cô, kéo tay cô lại, nắm chặt và nói: "Em phải nhớ ở cùng với anh không cần thay đổi điều gì cả, hiểu không?"
Cố Sơ gật đầu, liếc nhìn cam: "Nhưng bây giờ em thật sự không thích ăn nó nữa rồi."
Lục Bắc Thần không biết nói sao, đang định lên tiếng thì màn hình tinh thể lỏng trên tường bắt đầu đưa tin thời sự hôm nay, trong đó có một bản tin rất chi tiết: Quỹ tài chính nổi tiếng quốc tế, quỹ Bắc Thần, thời gian gần đây liên tục bị cản trở, giá cổ phiếu tụt dốc thảm hại. Theo tin tiết lộ, một số cổ đông sáng lập quỹ tài chính liên tục rút vốn đầu tư, dẫn tới việc quỹ tài chính sẽ xuất hiện tình trạng căng thẳng nguồn vốn, rạn nứt các chuỗi đầu tư, người sở hữu quỹ Bắc Thần, Lục Bắc Thần, tới nay vẫn chưa có câu trả lời cho tình hình này...
Cả người Cố Sơ run lên.
Nhưng Lục Bắc Thần thì bình thản, gắp cho cô một miếng xúc xích được nướng hoàn hảo vào đĩa, khẽ nói: "Mau ăn đi."
Tivi vẫn còn đang đưa tin về tình hình quỹ Bắc Thần bị thiệt hại nghiêm trọng, hình ảnh thay đổi lại tới tình hình giá cổ phiếu của quỹ, đã có một lượng lớn cổ đông đang bán tháo, tình hình cực kỳ không lạc quan. Cố Sơ nhớ lại lời Lâm Gia Duyệt nói, sống lưng bỗng lạnh toát. Thì ra mỗi lời cô ta nói đều là sự thật.
"Tình hình có phải rất tệ không?" Cô không an tâm chút nào, có một dự cảm chẳng lành.
Cảm giác này giống hệt như tình hình của nhà họ Cố năm xưa.
Lục Bắc Thần bỏ dĩa xuống, liếc nhìn màn hình rồi quay sang cô và nói: "Yên tâm, anh sẽ giải quyết."
~Hết chương 181~



Chương 182: Vì sao cứ phải là em?
Nếu không có tin tức này, Cố Sơ sẽ vẫn tiếp tục sống trong thế giới nhỏ của mình, tính toán xem chuyện tình này của cô và Lục Bắc Thần sẽ trải qua những trắc trở như thế nào. Bố cô đã nghiêm khắc ra lệnh cho cô không được liên quan tới Bắc Thâm nữa. Nếu ông ở dưới suối vàng có linh, liệu có cho phép cô và Bắc Thần xây dựng tình cảm hay không? Cô cũng từng hoài nghi vì sao thái độ của bố lại cứng rắn đến vậy, vì dù có thế nào, đối với bố Bắc Thâm cũng là một người xa lạ, họ hoàn toàn chưa từng gặp mặt.
Tiếc là cô không biết bắt đầu điều tra từ đâu.
Cô là hung thủ gián tiếp hại chết Bắc Thâm, chuyện này Lục Bắc Thần biết rõ, bố mẹ của anh ấy chưa chắc đã không hay, vậy thì nếu cô và anh có thể nắm tay nhau đi tiếp, con đường này ắt sẽ đầy chông gai. Từ nhỏ, cô đã nhìn thấy rất nhiều những chuyện không thể theo ý mình phía sau quyền quý. Phải bước qua cánh cửa Lục Môn này thế nào, cô đang gặp khó khăn.
Cho tới khi tin tức này xuất hiện, cô mới ý thức được đây là kiếp nạn đầu tiên mà Lục Bắc Thần đang chống đối lại hoặc Lục Môn hoặc nhà họ Lâm. Quỹ tài chính Bắc Thần lớn mạnh nhường nào, sở dĩ leo lên đỉnh những quỹ tài chính quốc tế đều bắt nguồn từ mục đích của quỹ này. Từ trước tới nay, quỹ Bắc Thần đều cung cấp tiền bạc để ủng hộ những tổ chức hoặc cơ quan mật đấu tranh với những phần tử tội phạm, đây cũng là nguyên nhân những băng nhóm tội phạm lớn trên thế giới đều muốn mạng của Lục Bắc Thần.
Quỹ Bắc Thần có bao nhiêu tiền cô không rõ, nhưng cô biết rõ rằng phía sau có Lục Môn. Nhưng bây giờ cô lại biết thì ra quỹ ấy còn có tiền vốn đóng góp của những cổ đông khác, trong đó bố của Lâm Gia Duyệt là một trong những người quan trọng.
Ông Lâm rút vốn, theo như cách nói của Lâm Gia Duyệt, lần này Lục Bắc Thần đã chủ động nhổ răng trong miệng hổ. Ông Lâm không lý nào không biết rõ nguồn sức mạnh Lục Môn ở phía sau nhưng vẫn mặc sức tung hoành, không hề e sợ chắc vì đã có đủ lý do. Vậy thì có thể suy đoán ra thật ra Lục Môn rất hài lòng Lâm Gia Duyệt, cũng nhất định đã bàn bạc với bố của Lâm Gia Duyệt chuyện của bọn họ rồi, nếu không ông Lâm sao có thể thẳng thừng trở mặt.
Là đời sau của Lục Môn, một khi phải chịu áp lực từ gia đình, chắc chắn cả cô và anh sẽ phải đối mặt với trùng trùng khó khăn.
Lục Bắc Thần nói thản nhiên như vậy nhưng cô vô cùng lo lắng.
Buổi chiều, Lục Bắc Thần muốn cùng cô ra ngoài đi chơi thêm nhưng cô từ chối khéo léo. Tin tức quỹ tài chính xảy ra chuyện vừa được tung ra, chưa tới mười phút, chuông di động của Lục Bắc Thần đã réo mãi không ngừng. Những phóng viên thích tọc mạch mọi chỗ đương nhiên anh mặc kệ nhưng có những người anh quen biết, sau khi nhận điện thoại, nói toàn chuyện của quỹ tài chính.
Lục Bắc Thần lấy làm áy náy với cô nhưng cô đã thu dọn xong hành lý, đề nghị trở về trung tâm thành phố Hạ Môn trước. Lục Bắc Thần không phản bác lại ý kiến của cô. Anh sắp xếp xe, trước khi trở về đã đặt sẵn khách sạn. Vừa về tới phòng, di động của anh lại vang lên. Cố Sơ đi ngay sau anh, tiện thể đã nghe được nội dung cuộc điện thoại.
Giọng nói uy nghiêm, giống như bề trên: Rút lại tất cả những quyết định ngu xuẩn trước đây của con, mấy chuyện rối rắm của quỹ tài chính bên này bố sẽ thu dọn giúp con.
Cô chỉ tiện tai nghe được đúng câu đó, ngay sau đó, Lục Bắc Thần vào phòng sách.
Khi cửa phòng đóng lại, Cố Sơ nghe thấy Lục Bắc Thần đáp lại một câu với ngữ khí kiên quyết: Con biết rất rõ quyết định của con, đây là chuyện của riêng con.
Sau đó, tiếng trò chuyện bị cánh cửa phòng chặn lại.
Cố Sơ ngồi trên sofa trong phòng khách, ánh nắng ngoài cửa sổ vẫn còn gay gắt tới cháy bỏng, những tia sáng bị thủy tinh phản chiếu tới chói mắt, vậy mà cô chỉ cảm thấy lạnh. Cô rất muốn đi vào phòng sách nói với Lục Bắc Thần: Anh có thể ôm em không?
Thế nhưng chỉ có thể cuộn chân ngồi co quắp ở đó, bất động.
Cảm giác thật bất lực.
Là cảm giác bất lực khi rõ ràng có liên quan đến cô mà đành bó tay đầu hàng.
Chỉ cách nhau một cánh cửa vậy mà sao khoảng cách quá xa xôi. Là khoảng cách mà cô không thể nào vượt qua, tuy rằng cô có thể bước vào, tuy rằng cô có thể tìm kiếm sự quan tâm của anh nhưng thực tế là, cô chẳng thể giúp được anh bất kỳ chuyện gì.
Lòng cô hoang mang, giống như năm đó.
Cố Sơ đứng dậy, bắt đầu thu dọn hành lý, quần áo đã lấy ra lại gấp gọn bỏ vào, thật ra chẳng qua chỉ làm mấy việc vô ích mà thôi. Cho tới khi, di động vang lên. Cô tưởng là dì vì từ lúc cô tỏ rõ thái độ muốn ở lại Thượng Hải phát triển, dì đã triển khai một loạt các cuộc gọi liên tục như đòi mạng, cô bắt buộc phải bảo đảm với dì hết lần này tới lần khác rằng cô nhất định sẽ quay về Quỳnh Châu giải thích rõ ràng, lúc ấy cô mới được nghỉ ngơi. Nghĩ sẵn nội dung nói trong đầu, cầm di động lên xem, cô hơi sững người, không phải dì gọi tới.
Là Lâm Gia Duyệt.
Dây thần kinh khắp người bỗng chốc bị kéo căng.
Cô nhận máy, giọng nói đầu kia vẫn rất nhẹ nhàng.
"Những tin tức có liên quan tới quỹ tài chính Bắc Thần, cô xem rồi chứ?"
Cố Sơ không rõ mục đích cô ta gọi tới đây làm gì, bèn đè giọng xuống nói: "Xem rồi."
"Bây giờ Bắc Thần gặp rất nhiều phiền phức."
"Đây chẳng phải việc cô đã sớm dự liệu được rồi sao?" Cố Sơ cố gắng nói chuyện một cách bình thản.
"Cô bình tĩnh quá nhỉ."
"Tôi phải phát điên lên sao?" Cô nhẹ giọng hỏi ngược lại.
Bên đó trầm mặc giây lát rồi hỏi: "Tôi rất muốn biết trước đây rốt cuộc cô và Bắc Thần có quan hệ gì?"
Cố Sơ hít sâu một hơi, rồi lại thở hắt ra: "Chuyện giữa tôi và anh ấy chẳng phải cô đã điều tra rõ ràng rồi sao?"
"Thế nên tôi mới càng kỳ lạ." Giọng Lâm Gia Duyệt rất thấp: "Quỹ tài chính là tâm huyết của Bắc Thần, tôi hiểu rõ suy nghĩ của anh ấy, nhưng anh ấy chưa bao giờ kiên trì như vậy. Cố Sơ, thật ra tôi nghĩ mình vẫn may mắn, tuy rằng đã tới tìm cô nói một số chuyện nhưng tôi nghĩ một khi cổ đông của quỹ tài chính gây áp lực, quyết định của Bắc Thần có thể sẽ thay đổi."
Cô lại thở dài nặng nề: "Đúng là tôi đánh giá thấp rồi."
Ở trong tình yêu, có ai không mong mình gặp may mắn đây? Ví dụ như Lâm Gia Duyệt hay bản thân cô.
"Nếu trước đây giữa hai người không có quan hệ gì, vì sao anh ấy lại làm vậy vì cô?" Giọng Lâm Gia Duyệt vẫn nhẹ nhàng từ đầu tới cuối nhưng từ nội dung có thể nhận ra vẻ hăm dọa. "Bắc Thần là người đàn ông rất lý trí, anh ấy sẽ vì một người con gái mới quen có mấy tháng mà không ngại hy sinh sao? Trước đây tôi chỉ coi như anh ấy hồ đồ, đánh mất lý trí trong chốc lát nhưng bây giờ xem ra vốn không phải như vậy. Cố Sơ, tôi có thể chấp nhận sự thật Lục Bắc Thần không yêu tôi nhưng tuyệt đối không chấp nhận hai người có chuyện gì giấu tôi, tôi mong là cô không lừa tôi."
Cố Sơ có trăm cái miệng cũng khó mà giải thích, một lúc sau bèn nói: "Tôi không cần phải lừa cô."
Lẽ nào cô lại không hoài nghi?
Một người luôn miệng nói căm hận bạn, cuối cùng lại công khai theo đuổi, khả năng duy nhất cô có thể nghĩ đến là anh muốn trả thù, đây cũng là hòn đá tảng tới tận bây giờ vẫn còn đè lên trái tim cô. Có những lời cô không thể hỏi vì cô cảm thấy mấy chuyện tình cảm này vốn dĩ rất kỳ diệu.
Giống như ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Lục Bắc Thần cô đã cảm thấy một sự thân thiết và quen thuộc.
Cho dù đã biết anh là anh trai của Bắc Thâm, ánh mắt cô vẫn bất giác dõi theo anh.
Chỉ trong vòng mấy tháng đã yêu sắc sắc một người, chuyện này dễ dàng sao?
Không dễ dàng.
Nhưng cô tình nguyện tin là như vậy vì bây giờ cô hiểu rất rõ tâm tư của mình. Cô thích Lục Bắc Thần, say đắm anh, yêu thương anh, thế nên cô mới khinh bỉ bản thân vô cùng và chìm sâu vào tình yêu ấy không thể thoát ra.
Có lẽ thấy thái độ của cô quá kiên quyết, cuối cùng Lâm Gia Duyệt đành thỏa hiệp: "Thôi được rồi, thật ra tôi gọi tới là rất muốn hỏi rõ ràng chuyện này. Cô cũng hiểu Bắc Thần đấy, có rất nhiều chuyện anh ấy luôn giấu trong lòng không nói ra. Quỹ Bắc Thần bây giờ xảy ra chuyện lớn như vậy quả thực là điều tôi đã dự liệu từ trước, tôi chỉ sợ cô chưa chuẩn bị tâm lý."
"Cô có thể giúp được anh ấy?" Cố Sơ hỏi.
"Tôi có thể giúp được anh ấy, nhưng với thân phận gì đây?" Lâm Gia Duyệt tự cười: "Cô tưởng Lâm Gia Duyệt này thật sự không ai cần sao? Anh ấy không cưới tôi, vì sao tôi còn phải trải đường cho anh ấy?"
Cố Sơ hiểu được tâm trạng của Lâm Gia Duyệt.
Vừa yêu vừa hận, đây chính là Lâm Gia Duyệt bây giờ.
"Trừ phi... cô rời xa anh ấy." Lâm Gia Duyệt thẳng thừng nói: "Có được không?"
Đáy lòng Cố Sơ run lên, cô cắn môi nói: "Không được."
"Cô có thể giúp anh ấy ư?"
"Mặc dù tôi không có khả năng tài chính lớn đến thế để giúp anh ấy nhưng tôi có thể cùng anh ấy đối mặt."
"Nói thì dễ nghe, cô cùng anh ấy đối mặt thế nào? Cô có thể làm gì cho anh ấy?"
"Tôi..." Cố Sơ nắm chặt tay lại, ánh mắt trong veo: "Quỹ tài chính xảy ra chuyện, tôi quả thực lực bất tòng tâm nhưng chỉ cần anh ấy tỏ rõ thái độ muốn tôi ở bên cạnh anh ấy, tôi sẽ ở lại. Chính vì đã đến lúc này rồi, tôi mới càng không thể bỏ mặc anh ấy, cho dù chỉ là ở bên cạnh để pha cho anh ấy tách café hay làm một bữa cơm thôi."
Lòng cô có chút sợ hãi, sau đã cô đã dùng âm thanh mạnh mẽ này để áp chế sự khủng hoảng của mình.
Năm năm trước cô từng từ bỏ Bắc Thâm, năm năm sau cô không muốn lại buông tay Bắc Thần.
Nếu không có cuộc điện thoại này của Lâm Gia Duyệt, cô vẫn còn do dự, còn đang nghĩ những tai họa lần này liệu có thay đổi mối quan hệ giữa cô và Bắc Thần? Nhưng bây giờ cô đã nghĩ thoáng rồi, ai nói cô chỉ có thể làm người bị động? Trong cuộc chiến giành giật tình yêu này, cô cũng có thể là người chủ động, chỉ cần trái tim anh đứng về phía cô, cô chắc chắn sẽ bên anh bất kể tháng năm.
Cho dù tâm tư của anh thật sự có sự thay đổi, thì cô sẽ làm tốt bổn phận của một người trợ lý giải quyết những khó khăn của anh, miễn là, anh cần cô.
Lâm Gia Duyệt không ngờ Cố Sơ lại nói vậy, trầm mặc rất lâu cô ta mới nói: "Hy vọng cô có thể giữ lời hứa của mình. Cô phải biết rằng, đối với một kẻ vì lợi ích sẵn sàng bỏ rơi người bạn trai mình yêu sâu sắc, tôi sẽ luôn giữ thái độ nghi ngờ."
Cố Sơ không thêm gì nữa, cúp điện thoại.
Cô là kẻ có tội.
Không cần biết vì nguyên nhân gì, bỏ rơi chính là bỏ rơi, huống hồ cô còn là tên hung thủ mượn dao giết người. Kiều Vân Tiêu là con dao

1 2 3 ... 6 »