Q11.C511: Vượt mưa vượt gió

Tùy Chỉnh

Cố Sơ đứng bên cạnh âm thầm quan sát vị tộc trưởng họ Vương này, trông ông ấy có lẽ đã ngoài sáu mươi, dáng người không cao, còn hơi gù, gầy nhẳng, đen sạm, vừa nhìn đã biết là người quanh năm lao động, dầm mưa dãi nắng. Các đường rãnh trên khuôn mặt rất sâu, da dẻ nhăn nheo lại như quả hạch đào. Ông ấy khoác chiếc áo trắng, mặc chiếc quần đen, chân đi đôi giày vải, đầu đội mũ nỉ đen, mái tóc được vành mũ che kín đã bạc trắng, thoạt nhìn chỉ như một ông lão không có gì nổi bật nhưng nếu quan sát kỹ thì lại không hề đơn giản. Sự điềm đạm trong ánh mắt ông ấy không phải một người dân quê bình thường có thể sở hữu. Chân tay ông ấy có vẻ như còn ổn nhưng lại chống cây gậy, rõ ràng nó là biểu tượng tượng trưng cho thân phận, đồ đằng khắc bên trên giống y hệt hình trong nhà khách, đều là hình tượng con quỷ núi đó.
Khi tộc trưởng Vương lên tiếng thì ngọn lửa phẫn nộ đã được dập tắt, ông ấy khuyên nhủ chân thành: "Các cô các cậu thanh niên đừng có coi thường tín ngưỡng, ngọn núi Tây Nại phía sau thôn chúng tôi thật sự không thể bước vào. Tôi chỉ sợ mấy cô cậu lại mang vận xui xẻo nào quay lại, quỷ núi không thể chọc vào, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?".
Chị Dao vội vàng hứa với tộc trưởng sẽ trông chừng khách khứa của mình, Lăng Song cũng thay nhân viên của mình liên tục xin lỗi. Sau khi tộc trưởng Vương đi khỏi, chị Dao lại dặn đi dặn lại Lăng Song: "Tuyệt đối phải coi kỹ mấy nhân viên của cô, đừng có chạy lên núi Tây Nại nữa, đắc tội với quỷ núi là hậu quả nghiêm trọng." Rồi chị ta lại quay sang Trình Diệp và Phương Tử Hân, "Cất hết sự tò mò của hai người lại. Lời cảnh cáo của tộc trưởng Vương không thể không nghe. Đừng tưởng ông ấy chỉ là tộc trưởng của thôn Tây nhưng ở Phúc Tốt này, ông ấy là người đức cao vọng trọng, lời của ông ấy không ai dám làm trái".
Chị Dao ăn nói hùng hổ, từ thái độ khép nép cung kính ban nãy của chị ta với tộc trưởng Vương, có thể thấy được địa vị của người đó. Lăng Song dường như không mấy ưa chị Dao, cô ấy mượn Trình Diệp và Phương Tử Hân để nói bóng gió: "Ở địa bàn của người ta thì cất bớt lòng hiếu kỳ lại cho tôi, không phải thứ của mình, nhung nhớ làm cái gì?".
Sắc mặt của Trình Diệp và Phương Tử Hân đều rất khó coi. Cố Sơ nghe ra Lăng Song đang muốn cảnh cáo chị Dao đừng tơ tưởng tới người đàn ông của cậu ấy. Chị Dao là người nhạy bén, sao có thể không nghe ra việc Lăng Song đang chỉ gà mắng chó, bèn cười khẩy: "Những gì cần nhắc tôi đã nhắc rồi, mấy người tự mà lo liệu".
Cố Sơ không muốn tham gia vào mấy chuyện tình cảm nam nữ thế nên cũng không nhiều lời. Cô ngẩng đầu lên nhìn, Kiều Vân Tiêu chẳng biết đã ra ngoài từ lúc nào. Qua lớp cửa thủy tinh, cô trông thấy anh ấy đang nói chuyện với tộc trưởng Vương, chỉ về phía chiếc xe việt dã đỗ bên hồ. Nhưng tộc trưởng Vương chỉ bật cười, liên tục xua tay rồi bỏ đi. Khi Kiều Vân Tiêu quay lại, Lục Bắc Thâm đứng dựa bên cửa, cười khẽ: "Xem ra tộc trưởng Vương thích đi bộ về hơn. Cậu chủ Kiều, đâu phải ai cũng nể tình anh".
Kiều Vân Tiêu bị Lục Bắc Thâm nói đểu, có chút gượng gạo, khóe miệng khẽ giật rồi đặt tay lên vai Cố Sơ: "Đi chuẩn bị rượu với anh".
Chiều nay không còn việc gì, người trong tổ y tế cũng bắt đầu nhộn nhịp chuẩn bị cho buổi lửa trại tối nay. Trong đoàn của Lăng Song, nữ giới nhiều hơn nam giới, còn phía tổ y tế lại lắm đàn ông thế nên về phương diện này họ rất tích cực. Chị Dao đã liên hệ với một gia đình địa phương, Lăng Song cùng Lục Bắc Thâm tới đó lựa dê non. Nơi đây là cao nguyên nên chủ yếu cũng chỉ có bò cao nguyên. Cố Sơ ban đầu cũng giúp Kiều Vân Tiêu chuẩn bị rượu, sau đó thì hô hào cả một đám con gái tới giúp, để cô được nhàn nhã. Cô men theo bờ hồ, lững thững bước đi, tìm một chiếc thuyền gỗ đã cũ, ngồi xuống rất lâu. Hoàng hôn kéo theo một chiếc đuôi đỏ rực như lửa, rọi sáng ngọn núi tuyết phía xa, trên đỉnh, những lá cờ năm màu rực rỡ đang bay bay theo gió. Cô nghĩ, cô cũng nên lên đó thả cho Cố Tư một dải cờ màu, để linh hồn nó được yên nghỉ.
Khi quay trở về, từ xa cô đã nhìn thấy một bác sỹ nữ chạy về phía này, sau khi trông thấy cô thì ra sức vẫy tay. Cố Sơ rảo bước đi tới, cô gái kia nắm lấy tay cô, thở hồng hộc: "Cô... Sao cô không mang theo di động thế? Mọi người tìm... tìm cô sắp phát điên lên rồi".
"Có chuyện gì vậy?" Cố Sơ hoảng sợ, chỉ lo lại có chuyện gì không hay xảy ra. Di động cô để trong nhà không mang theo người, ở những nơi này di động dường như trở nên rất thừa thãi.
Cô bác sỹ bình tĩnh lại: "Anh Lục chụp ảnh tạp chí đang tìm cô đấy. Chẳng hiểu là có chuyện gì mà trông anh ấy có vẻ gấp gáp lắm, xông cả vào phòng cô".
Mười phút sau, Cố Sơ vội vội vàng vàng trở về khu du lịch mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Từ xa cô đã nhìn thấy lá cờ của nhà khách "Phong Nguyệt Cổ Đạo" đang tung bay, người đàn ông trong chiếc áo jacket màu đen đang đứng bên hồ. Chiều tà kéo dài bóng hình tuấn tú của anh. Cô nhìn thấy anh đang gọi điện thoại, chau mày. Cô bác sỹ đi theo sau Cố Sơ lẩm bẩm: "Kỳ lạ thật, buổi chiều lúc đi mua dê anh ấy đâu có mặc như vậy nhỉ?".
Dĩ nhiên Lục Bắc Thâm sẽ không ăn mặc như vậy, vì đó đâu phải Lục Bắc Thâm. Tim cô đập thình thịch, cô bước đi thật nhanh. Chị Dao đứng trước cửa nhà khách nhìn thấy cô bèn gọi ầm lên: "Cô ấy về rồi kìa!". Anh nhìn về phía này, sau khi trông thấy cô, gương mặt cũng dịu đi rất nhiều. Anh nói câu gì đó vào di động rồi kết thúc cuộc gọi. Cố Sơ còn chưa kịp tới gần, anh đã bước về phía cô trước, quát khẽ: "Sao ra ngoài lại không mang theo di động?".
"Sao anh lại tới đây?" Cô mỉm cười. Khoảng thời gian này ngoài nỗi nhớ Cố Tư, anh cũng là một phần không thể thiếu. Mặc dù có điện thoại nhưng vẫn chẳng bằng được đứng đối diện nhau như thế này.
Cô ngẩng lên nhìn anh, khuôn mặt ửng hồng ánh tịch dương. Đôi mắt cô cũng đong đầy nụ cười mừng rỡ. Lục Bắc Thần không nỡ trách cô nữa, xúc động cúi xuống hôn lên môi cô.
Có những cô gái không hiểu chuyện thấy kỳ lạ bèn hỏi chị Dao: "Đây chẳng phải anh Lục rất thân với chị Lăng sao? Sao lại...".
Chị Dao đang ngồi cắn hạt dưa trên chiếc ghế gỗ, giọng nói cũng vang tanh tách: "Cô thì biết cái gì? Này, bác sỹ Cố, bảo chồng cô ở lại nhà khách của chúng tôi đi, đừng để mấy nhà khách khác được lời".
Câu nói của chị ta khiến mọi người ngỡ ngàng, nhất là các đồng nghiệp trong tổ y tế. Cũng khó trách họ, dù sao họ cũng chưa biết nhiều về Cố Sơ. Cố Sơ cảm thấy họ hơi thân mật quá mức trước mặt mọi người rồi, nhất thời thấy ngượng ngập. Lục Bắc Thần bật cười, vòng tay qua eo cô: "Xem ra ở đây cũng có người thông minh đấy".
"Mắt chị Dao sắc lắm đấy." Cố Sơ thì thầm với anh. Trên tay cô và anh đeo một kiểu nhẫn, chắc chắn là chị ấy đã sớm nhận ra. "Anh tìm được nhà khách chưa?"
Lục Bắc Thần nhướng mày: "Không được ở chung với em sao?".
"Chỗ của bọn em có hạn thôi." Cố Sơ thấy mấy đồng nghiệp nhìn nhau vẻ mờ ám bèn kéo anh qua một bên, "Vả lại, người ta toàn ở một mình, em kéo theo người nhà không hay lắm thì phải?".
Lục Bắc Thần nghe xong có phần bất mãn, giơ tay gõ lên đầu cô: "Em nói cứ như anh dư thừa lắm vậy, em có biết ban nãy không tìm thấy em anh lo lắng nhường nào không? Còn lương tâm hay không vậy?".

"Được rồi, được rồi, cùng lắm thì anh ở đâu em ở đó vậy." Cô ôm lấy cánh tay anh, khẽ nói.
"Nghe vậy còn được."
"Anh cứ đến thế này thôi à? Hai bàn tay trắng?" Cố Sơ quan sát anh một lượt.
Lục Bắc Thần quay đầu ra hiệu, Cố Sơ lúc ấy mới nhìn thấy một chiếc xe việt dã màu xám bạc đã được cải tạo qua đỗ ngay gần đó, chỉ riêng bánh xe có khi đã cao bằng nửa người. Cô vòng ra trước xe đứng một lúc lâu rồi lại lượn ra sau xe quét mắt một vòng. Anh chỉ mang theo một vali hành lý cỡ nhỏ, chính là chiếc vali anh mang theo khi ra nước ngoài. Ngẫm nghĩ một lát, cô hỏi: "Anh không quay về Thượng Hải?".
"Từ Mỹ bay về Trung Quốc rồi chuyển máy bay, chuyển xe, cuối cùng đáp tới Phúc Tốt." Lục Bắc Thần gác tay lên cửa xe, tủm tỉm cười báo cáo tuyến đường xa xôi trắc trở của mình.
Thế thì há chẳng phải còn chưa có thời gian làm quen với chênh lệch múi giờ sao? Nơi đây lại còn là vùng núi cao, Cố Sơ có phần lo lắng anh chịu không nổi. Lục Bắc Thần đọc thấu suy nghĩ của cô, vò đầu cô và nói: "Yên tâm đi, anh đâu phải hồ giấy".
"Xe từ đâu mà anh có?" Cô không hề nhớ anh từng mua chiếc xe này.
Lục Bắc Thần vỗ vỗ lên thân xe: "Mượn của bạn đấy".
Chị Dao cũng rảo bước đi tới, mặc kệ việc quấy rầy hai vợ chồng họ, xách vali lên, "Tiểu biệt thắng tân hôn, đừng có đứng mãi thế, vào ở đi đã. Trên tầng hai còn có phòng để ngắm cảnh, tôi nghĩ anh Lục kia và cô Lăng cũng không ngại có thêm anh đâu nhỉ?", rồi chị ta gọi một nhân viên tới, "Mau mang vali của anh Lục đây lên gác".
Chị Dao là người thông minh, còn là một người làm ăn thông minh. Mặc dù Cố Sơ không thích việc chị ta tích cực chủ động như vậy cho lắm nhưng không thể không thừa nhận, nhà khách "Phong Nguyệt Cổ Đạo" có khung cảnh đẹp. Chị Dao ngất ngưởng trở về nhà khách, cô thấy Lục Bắc Thần không có ý phản đối, nhất thời nổi giận, véo tay anh. Anh đau tới nỗi phải rụt tay về, trừng mắt: "Em to gan quá nhỉ!".
"Chị ta bảo anh ở là anh ở hả? Sao cả từ chối cũng không biết thế?"
Lục Bắc Thần luôn miệng kêu oan: "Chẳng phải nhà khách này gần tổ y tế nhất sao? Anh cũng suy nghĩ cho em thôi, em đỡ phải ngày ngày đi bộ".
Cố Sơ lại véo anh thêm cái nữa, "Anh nhớ kỹ đấy, ở đây cũng được nhưng không được giấu em liếc mắt đưa tình với chị Dao. Chị ta thích nhất là để ý mấy người đàn ông như các anh, anh không thể gục ngã trước cám dỗ đâu".
Lục Bắc Thần lập tức tỏ rõ thái độ: "Anh đi khám bệnh cùng em, em đi đâu anh theo đó".
"Tổ y tế bọn em không mời được giáo sư lớn thế này đâu."
"Nể mặt bà xã, anh có thể phục vụ miễn phí."
Cố Sơ nghiêng đầu, "Đối tượng của bọn em là người sống".
"Hồi ở trường Y, thành tích của anh cao hơn em mà."
"Anh sẽ ở lại Phúc Tốt bao lâu?" Cố Sơ hoài nghi.
Lục Bắc Thần cười: "Khi nào em chịu về nhà thì thôi".
"Anh... hết vụ án để giải quyết rồi sao?"
"Lâu lắm rồi anh không được nghỉ phép, lần này tới Phúc Tốt coi như là cùng em trải qua tuần

1 2 3 »

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/truyenfun.com/public_html/incfiles/head.php:73) in /home/truyenfun.com/public_html/chaper.php on line 206
Loading...