Q10.C491: Nếu chỉ là bạn bè

Kiều Vân Tiêu lại tới.
Một buổi sáng mùa thu ngập tràn ánh nắng, bớt đi cái bí bách của mùa hạ, có thêm chút thanh ngọt dễ chịu, chẳng bao lâu nữa mùi hương hoa quế sẽ ngập tràn, vị ngọt sẽ lan khắp phố lớn ngõ nhỏ. Trạm y tế phường được bên cạnh một gốc cây cổ thụ trong tiểu khu. Lúc khám bệnh, gốc cây sẽ trở thành địa điểm tập trung quan trọng. Cây mùa hạ rợp bóng, tới mùa thu sẽ trở nên um tùm. Gió thổi qua, những chạc cây sẽ sàng lọc ánh sáng, để lại những bóng nắng loang lổ trên bàn khám.
Từ xa, Tiêu Tiếu Tiếu đã nhìn thấy Kiều Vân Tiêu. Anh bước đi như tắm trong ánh nắng, những tia sáng ngược chiều hắt lên chiếc sơ mi xám đậm của anh, khiến anh trông càng tùy hứng và thoải mái. Nhưng cô cố tình né tránh, tảng lờ việc anh xuất hiện.
Kiều Vân Tiêu bước lên chào hỏi cô, các đồng nghiệp xung quanh tò mò nhìn sang. Tiêu Tiếu Tiếu lấy lý do công việc đáp qua loa mấy câu. Kiều Vân Tiêu ngẫm nghĩ rồi ung dung đi xuống xếp hàng. Cả một hàng dài, Kiều Vân Tiêu đếm số đầu người, phía trước anh còn phải đến bốn chục người, mồ hôi lạnh chợt bò dọc sống lưng, thế này thì đến năm tháng nào mới đến lượt anh? Suy nghĩ một chút, anh vỗ vai ông cụ tóc bạc trắng đứng trên. Ông cụ đang cầm máy thu âm, nhàn nhã nghe bình sách, bị ngắt ngang dĩ nhiên không vui bèn quay đầu lại đánh giá Kiều Vân Tiêu.
"Xin lỗi đã quấy rầy tới bác. Cháu hơi vội, có thể cho cháu xếp trước bác không ạ?" Kiều Vân Tiêu tươi cười.
Ông cụ quát: "Phí lời, ai đi khám bệnh lại không vội hả?".
"Không, ý của cháu là cháu sẽ bồi thường một ít cho bác..." Anh cảm thấy người này không dễ thương lượng, rút ví ra định lấy tiền.
Cách này không hiểu quả với ông lão. Ông ấy hừ một tiếng: "Này cậu kia, ai kiếm tiền cũng đều không dễ dàng, đừng cậy có chút tiền rồi tiêu bừa tiêu bãi! Tôi có thể nhường chỗ cho cậu nhưng cậu tự nhìn đi, cả một hàng có mình cậu là trẻ nhất, mấy ông lão bà lão như chúng tôi còn xếp được hàng lẽ nào cậu thì không?".
Lời nói của ông cụ khiến các ông bà phía trước cũng ầm ĩ lên, chen vào nói loạn xạ: "Đúng đấy, chàng trai. Có bệnh thì phải tới bệnh viện chứ, chen lấn với mấy người có tuổi như chúng tôi làm gì?". "Ô, trông cậu này trắng trẻo đẹp trai, không sợ đen da à?". "Cậu à, cậu không thể làm vậy được? Chúng tôi còn xếp được sao cậu lại chen ngang?".
Kiều Vân Tiêu sầu não. Cuối cùng anh cũng hiểu thế nào là bút sa gà chết. Chỉ ném một viên sỏi xuống mặt hồ phẳng lặng thôi, kết quả lại làm dấy lên muôn ngàn con sóng. Anh cất ví đi, liên tục xin lỗi. Các ông cụ còn đỡ, chỉ có các bà cụ là ồn ào quá khiến anh chịu không nổi. Cứ như vậy, từ đầu tới cuối, cả một hàng tóc trắng phơ phơ, chỉ mình Kiều Vân Tiêu tóc vẫn còn đen mượt.
Chờ đợi quá nhàm chán, đây là lần đầu tiên anh tới gặp một bác sỹ theo kiểu này.
Tiêu Tiếu Tiếu tai đeo ống nghe, bận cuống cả lên. Thật ra công việc ở trung tâm y tế này đơn giản hơn trong bệnh viện nhiều. Các ông cụ bà cụ chẳng ai thoát khỏi mấy căn bệnh tuổi già, nếu nghiêm trọng dĩ nhiên sẽ tới viện. Tính lặp lại của công việc rất cao, không có quá nhiều hàm lượng kỹ thuật, thế nên rất nhiều bác sỹ đến đây đều than thở. Nhưng Tiêu Tiếu Tiếu chưa bao giờ hùa theo những lời bới móc của mọi người, ngày nào cũng mở mắt ra là cô tới trung tâm, tới giờ thì về nhà.
Nếu là trước đây, có lẽ cô cũng sẽ oán thán cùng các đồng nghiệp. Nhưng sau khi kết thúc một cuộc hôn nhân thất bại, kinh khủng như cơn ác mộng, cô bắt đầu biết tự thỏa mãn, không cầu sóng to gió lớn, chỉ mong yên ổn qua ngày. Thế nên cho dù Cố Khải Mân cử cô tới đây, cô vẫn điềm nhiên vui vẻ, chưa thể nói là hoàn toàn tỉnh ngộ để hưởng thụ mỗi ngày nhưng cũng không muốn âu sầu ảm đạm đón bình minh. Nơi đây tuy khô khan hơn bệnh viện nhưng người dân đều rất nhiệt tình. Giống như lúc này đây, một bà thím mặc áo hoa đang liều mạng nắm chặt tay cô, huyên thuyên không ngừng, sống chết đòi giới thiệu con trai mình cho cô. Khi Tiêu Tiếu Tiếu đang đo huyết áp cho bà, bà vẫn còn không ngừng khoe con trai nổi bật hơn người thế nào.
"Dì ơi, lúc đang đo huyết áp dì đừng nói chuyện, dì nhé." Tình huống này ngày nào cũng gặp, cô cũng không còn lạ nữa, cũng không hùa theo chủ đề này. Cách tốt nhất là mỉm cười rồi nói thẳng tình hình sức khỏe của bệnh nhân.
Bà cô im bặt, nhưng vừa đo xong lại bắt đầu quảng cáo con mình. Tiêu Tiếu Tiếu viết xong sổ y bạ rồi đưa cho bà, nhẹ nhàng ngắt ngang lời mời của bà: "Mỡ máu và lượng đường trong máu dì hơi cao, bình thường dì nên chú ý một chút, hạn chế ăn các đồ quá mặn, quá ngọt, dì nhớ chưa ạ?".
"Aiyo, cô bé chu đáo quá. Ngày mai tôi bảo thằng con tôi qua đây cho cô xem mặt nhé."
Lúc khám bệnh cho bà cô, Tiêu Tiếu Tiếu đã liếc thấy Kiều Vân Tiêu đứng xếp hàng nhưng cố làm ra vẻ bình tĩnh. Nhưng giọng của bà cô quá lớn, không cần nghĩ cũng biết anh đã nghe thấy. Bà cô càng nhiệt tình, cô lại càng ngượng ngập, mấy lần nhắc bà ấy ra về được rồi nhưng mông của bà ấy vẫn dính chặt vào ghế không chịu nhúc nhích. Cuối cùng, cô nghe thấy giọng của Kiều Vân Tiêu.
"Dì ơi, cô ấy có bạn trai rồi."
Bà cô ngẩn người, quay đầu ngó Kiều Vân Tiêu rồi quay lại nhìn Tiêu Tiếu Tiếu, hạ thấp giọng hỏi: "Thật ư?".
Tiêu Tiếu Tiếu đáp rất thẳng thừng: "Cháu đã kết hôn rồi". Thật ra cô không muốn nói vậy, dù sao thì cũng là người đã ly hôn. Nhưng trông tình hình này, không nói vậy không giải quyết được vấn đề.
Quả nhiên, bà cô kia xách mông đi không chút nể tình, thậm chí còn chẳng thèm chào một tiếng. Tiêu Tiếu Tiếu chỉ biết mỉm cười, không nói thêm gì nhiều. Sau khi tiếp tục kiểm tra cho một ông cụ có phần khắt khe, trước mắt cô bỗng xuất hiện một cánh tay đàn ông rắn chắc, chất giọng nửa đùa nửa thật vọng xuống: "Đã hiểu cái bạc bẽo của lòng người chưa?".
Kiều Vân Tiêu là người cuối cùng. Các bác sỹ khác cũng đã bận rộn xong, chào cô với vẻ vừa tò mò vừa ám muội rồi lần lượt rời đi. Dưới gốc cây chỉ còn lại Kiều Vân Tiêu và Tiêu Tiếu Tiếu. Kiều Vân Tiêu tỏ vẻ nhàn nhã, nhìn kiểu gì cũng không giống người bị bệnh.
Tiêu Tiếu Tiếu tháo ống nghe xuống, nhẹ nhàng nói: "Anh Kiều nếu thấy không khỏe có thể tới bệnh viện".
"Anh muốn kiểm tra tổng thể, đến bệnh viện lấy số quá phức tạp."
Tiêu Tiếu Tiếu liếc nhìn anh, đúng là khoác lác không biết ngượng. Anh đã bao giờ yên phận lấy số chưa? Biết mục đích anh đến đây, cô nói thẳng: "Anh đang làm ảnh hưởng tới công việc của em đấy".
Kiều Vân Tiêu quay đầu lại nhìn: "Vì muốn kiểm tra, anh đã xếp hàng đợi hơn hai tiếng đồng hồ. Em cũng nhìn thấy anh là người cuối cùng, sao ảnh hưởng tới em được?".

Tiêu Tiếu Tiếu khó xử: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?".
"Kiểm tra sức khỏe." Kiều Vân Tiêu ôm ngực, "Chỗ này rất khó chịu, chẳng phải em có ống nghe sao? Nghe giúp anh xem sao".
Tiêu Tiếu Tiếu biết không bệnh tự rên, nhưng lại không nỡ đuổi anh đi. Đằng nào thì sau lưng anh cũng không còn bệnh nhân nên cũng nghe theo anh. Cô cầm ống nghe lên, đứng dậy khám cho anh. Suốt quá trình ấy, anh nhìn cô mải miết, khóe môi cong cong.
Tiêu Tiếu Tiếu hơi thiếu tự nhiên, bảo anh hít vào thở ra vài lần rồi cởi ống nghe ra, hắng giọng: "Ngực không có vấn đề, hô hấp cũng không có tạp âm".
"Nghe xong nhanh vậy sao?"
"Nếu không thì sao?" Tiêu Tiếu Tiếu ngồi lên ghế, "Hoặc là anh có thể tới bệnh viện làm kiểm tra tổng thể".
Kiều Vân Tiêu giơ cánh tay về phía cô: "Anh muốn được đo huyết áp".
"Không cần đo cũng biết anh rất khỏe mạnh, huyết áp, lượng mỡ máu, lượng đường trong máu đều nằm ở con số tiêu chuẩn." Cô hiểu anh, mỗi tuần ba bốn lần tới phòng tập gym, nên khỏe như trâu.
Kiều Vân Tiêu cười gian, "Đợi quá lâu, giờ anh hơi váng đầu".
Tiêu Tiếu Tiếu sẽ không nhàn rỗi tới mức đo huyết áp cho anh thật. Cô cất hết đồ đạc đi rồi nói thẳng: "Vân Tiêu, chúng ta không thể ở bên nhau được".
"Chỉ vì em từng ly hôn ư?" Nụ cười của Kiều Vân Tiêu tắt ngấm, sắc mặt nghiêm túc.
"Không chỉ đơn thuần vì từng ly hôn." Tiêu Tiếu Tiếu đút hai tay vào túi áo, hờ hững đáp: "Sau lần bị bắt cóc ấy, em đã cắt đứt mọi suy nghĩ sẽ ở bên anh. Lúc đó không được, bây giờ càng không được".
Kiều Vân Tiêu nhìn cô chằm chằm, "Anh không quan tâm".
"Em để tâm." Tiêu Tiếu Tiếu nhìn thẳng vào mắt anh, "Anh là con trai duy nhất của nhà họ Kiều, muốn ở bên một cô gái từng bị bắt cóc rồi từng ly hôn ư? Đừng đùa nữa, Kiều Vân Tiêu, em không xứng với anh, chúng ta đều nên nhìn rõ hiện thực".
Kiều Vân Tiêu đứng dậy, "Tiêu Tiếu Tiếu, anh biết rõ anh muốn gì".
"Em không thể cho anh." Tiêu Tiếu Tiếu cũng đứng dậy, thu ống nghe lại, nhẹ nhàng nói: "Anh nên tìm một cô gái tốt hơn".
Kiều Vân Tiêu chau mày.
"Thật ra cả anh và em đều hiểu rõ, chúng ta chỉ thích hợp làm bạn bè thôi." Tiêu Tiếu Tiếu gượng cười, quay người định đi.
Kiều Vân Tiêu nhìn mãi theo bóng lưng cô rồi đột ngột lên tiếng: "Nếu chỉ là bạn bè, chuyện giữa em và anh tối đó phải giải thích thế nào".
Tiêu Tiếu Tiếu khựng lại, trái tim chợt lỡ nhịp. Cô không quay lại, cảm nhận được bước chân anh từ từ tiến tới, đến tận khi anh dừng sau lưng cô. Anh khẽ hỏi: "Giữa bạn bè mà lại tặng một món quà quý giá như vậy ư?".
"Em không hiểu anh đang nói gì." Tiêu Tiếu Tiếu kìm nén hơi thở gấp gáp, "Em nghĩ... anh nhầm rồi".
"Nhầm gì đây?" Kiều Vân Tiêu nhìn cô chăm chú, "Nhầm cái người đã trao lần đầu tiên của cô ấy cho anh đêm đó ư?".
Tiêu Tiếu Tiếu nắm chặt tay lại, buông một câu: "Em còn có việc, xin lỗi anh".
Nhưng Kiều Vân Tiêu đã chặn cô lại trước khi cô kịp bỏ đi, "Trước đây anh không biết, bây giờ anh đã rõ người tối đó là em." Lời nói của Cố Khải Mân khiến anh suy tư rất lâu, càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, ban nãy vừa thử hỏi dò thì quả nhiên là vậy. Mặc dù đã nhiều năm rồi, tối đó anh đã uống say nhưng xúc cảm thật sự nói với anh rằng đó tuyệt đối không phải một giấc mơ. Hơn nữa sáng hôm sau ga giường đã được thay giặt. Bây giờ nghĩ lại anh đã hiểu ra, ga giường được giặt chắc chắn không phải vì anh từng nôn ra.
Tiêu Tiếu Tiếu mím chặt môi, ánh mắt hơi run rẩy. Kiều Vân Tiêu giơ tay giữ lấy bả vai cô, thì thầm: "Là anh có lỗi với em, cho anh một cơ hội để chịu trách nhiệm với em được không".
"Đủ rồi Kiều

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Giới thiệu

Lời mở đầu

[Q1].Chương 1 - Chương 20

[Q1].Chương 21 - Chương 58

[Q2].Chương 59 - Chương 70

[Q2].Chương 71 - Chương 90

[Q2].Chương 91 - Chương 100

[Q2].Chương 101 - Chương 110

[Q3].Chương 111 - Chương 120

[Q3].Chương 121 - Chương 130

[Q3].Chương 131 - Chương 140

[Q3].Chương 141 - Chương 150

[Q3].Chương 151 - Chương 163

[Q4].Chương 164 - Chương 180

[Q4].Chương 181 - Chương 190

[Q4].Chương 191 - Chương 200

[Q4].Chương 201 - Chương 210

[Q4].Chương 211 - Chương 221

[Q5].Chương 222 - Chương 240

[Q5].Chương 241 - Chương 250

[Q5].Chương 251 - Chương 264

[Q6].Chương 265 - Chương 280

[Q6].Chương 281 - Chương 290

[Q6].Chương 291 - Chương 300

[Q6].Chương 301 - Chương 313

[Q7].Chương 314 - Chương 320

[Q7].Chương 321 - Chương 330

[Q7].Chương 331 - Chương 340

[Q7].Chương 341 - Chương 350

[Q7].Chương 351 - Chương 360

[Q7].Chương 361 - Chương 370

[Q7].Chương 371 - Chương 387

[Q8].Chương 388 - Chương 400

[Q8].Chương 401 - Chương 410

[Q8].Chương 411 - Chương 420

Q8.C414: Chỉ có hủy hoại cô, anh ấy mới không phải chịu khổ

Q8.C421: Anh cũng biết ngượng

Q8.C422: Tự làm tự chịu

Q8.C423: Sau này con trai anh khổ rồi

Q8.C424: Anh tưởng em sẽ khoản đãi anh?

Q8.C425: Đẹp đẽ bề ngoài

Q8.C426: Những gì em nói, anh đều nhớ cả

Q8.C427: Ai muốn gặp cô?

Q8.C428: Nhẫn của cô rất đẹp

Q8.C429: Nguyên nhân thực sự của vụ tai nạn

Q9.C430: Tôn nghiêm của sinh mạng

Q9.C431: Cô ấy thích hư vinh, anh sẽ cho cô ấy hư vinh

Q9.C432: Chỉ sợ sẽ có một ngày

Q9.C433: Báo cảnh sát, bắt lưu manh

Q9.C434: Cuộc đời thật hay giả

Q9.C435: Thái độ thay đổi quá nhanh

Q9.C436: Cuốn nhật ký năm ấy

Q9.C437: Người đã có gia đình

Q9.C438: Nỗi bất an của Cố Sơ

Q9.C439: Em phải bảo vệ anh

Q9.C440: Kẻ ngốc cũng nhận ra anh không nỡ

Q9.C441: Việc riêng rất quan trọng

Q9.C442: Không phải thương lượng, mà là thông báo

Q9.C443: Không thể thay đổi sự thật, chỉ có thể thay đổi tương lai

Q9.C444: Vốn cùng một rễ

Q9.C445: Có thể về hưu sớm

Q9.C446: Chim sẻ đứng sau

Q9.C447: Là kém chứ gì?

Q9.C448: Cách biệt quả thực không chỉ là một chút

Q9.C449: Để lỡ là để mất

Q9.C450: Viên thuốc trong lòng bàn tay

Q9.C451: Tướng mạo tương đồng, sở thích khác biệt

Q9.C452: Chọc vào nỗi đau của mày sao?

Q9.C453: Trợ thủ Ngư Khương

Q9.C454: Lục Bắc Thần, em sẽ lấy anh

Q9.C455: Hai anh chị không thể kết hôn!

Q9.C456: Nợ một lời giải thích

Q9.C457: Cuộc điện thoại thần bí

Q9.C458: Không mời tự đến

Q9.C459: Chỉ muốn tới tìm em

Q9.C460: Những thay đổi kỳ quái

Q7.C461: Vu Linh

Q9.C462: Thích hợp nói chuyện với tôi hơn

Q9.C463: E rằng không chỉ có ba con

Q9.C464: Ôm cây đợi thỏ

Q9.C465: Anh chỉ tin em

Q9.C466: Khó cả đôi đường

Q9.C467: Người trong cuộc

Q9.C468: Ký ức thiếu hụt

Q9.C469: Thế nên anh mới cần em

Q9.C470: Anh nuôi em

Q9.C471: Nỗi sợ hãi của Lục Bắc Thâm

Q9.C472: Lẽ nào anh còn muốn bỏ rơi em lần nữa?

Q9.C473: Sự thật đã sớm phát hiện ra

Q9.C474: Bí mật không nỡ chia sẻ cùng ai

Q9.C475: Là biển hoa hay vực sâu?

Q10.C476: Bán em cho anh được không?

Q10.C477: Anh cũng hồi hộp

Q10.C478: Người biến mất là ai?

Q10.C479: Dịp khác

Q10.C480: Trò giết người diệt khẩu

Q10.C481: Cầu cứu

Q10.C482: Gần như suy sụp

Q10.C483: Hiện tại và quá khứ

Q10.C484: Sự thật không thể né tránh

Q10.C485: Cần một con hổ tới bảo vệ em

Q10.C486: Hy vọng chỉ là một giấc mơ

Q10.C487: Tình tiết mỗi lúc thêm rõ nét

Q10.C488: Có một sức mạnh gọi là tình yêu

Q10.C489: Nhất định phải ngã đau

Q10.C490: Lấy thân phận để đánh đổi

Q10.C491: Nếu chỉ là bạn bè

Q10.C492: Kiếp trước nợ nhà họ

Q10.C493: Nguyện tin là giả hơn

Q10.C494: Nỗi phiền muộn của Lục Bắc Thần

Q10.C495: Chị, em yêu chị!

Q10.C496: Đoạn clip trút giận

Q10.C497: Những gì họ nợ em, anh trả

Q10.C498: Một mảnh giấy

Q10.C499: Thì ra đây là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn

Q10.C500: Đêm tân hôn náo nhiệt

Q10.C501: Chị dâu

Q10.C502: Người mắc nợ là nhà họ Cố

Q10.C503: Thay đổi thái độ

Q10.C504: Bình thản tới mức gần như tàn nhẫn

Q10.C505: Anh không sợ cô đòi hỏi

Q10.C506: Lục Bắc Thần, anh đừng sợ

Q10.C507: Cảm giác khác lạ

Q10.C508: Chưa từng yêu anh

Q10.C509: Em thất hứa rồi (Kết thúc vụ án 3)

Q11.C510: Thôn bị nguyền rủa

Q11.C511: Vượt mưa vượt gió

Q11.C512: Là quỷ núi hay có kẻ giả thần giả quỷ?

Q11.C513: Tai nạn tại nơi chụp ảnh

Q11.C514: Bao năm qua, em ổn chứ?

Q11.C515: Thả một dải cờ cầu nguyện

Q11.C516: Dấu tay hoen máu

Q11.C517: Quỷ núi cũng không giúp được

Q11.C518: Tôi không muốn quan tâm tới chuyện này

Q11.C519: Bắc Thần, cứ làm điều gì anh thích!

Q11.C520: Có muốn thông đồng làm bậy không?

Q11.C521: Người lạ với bộ râu xồm

Q11.C522: Nghi lễ tế bái quái dị

Q11.C523: Nan đề

Q11.C524: Manh mối trong bức ảnh

Q11.C525: Nồi nào úp vung nấy

Q11.C526: Khi cần thiết bán chút "sắc" cũng được

Q11.C527: Vợ tôi

Q11.C528: Xương vụn của mấy người?

Q11.C529: Số cả rồi

Q11.C530: Áp lực quá lớn

Q11.C531: Lễ hội dời núi trong đêm

Q11.C532: Thiên Huyền Nữ

Q11.C533: Manh mối kỳ lạ

Q11.C534: Cuộc chiến lý luận

Q11.C535: Thân phận của nạn nhân

Q11.C536: Nguy hiểm lúc nửa đêm

Q11.C537: Ai đang lợi dụng ai?

Q11.C538: Sóng gió thi nhau ập tới

Q11.C539: Nghi vấn trùng trùng

Q11.C540: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề

Q11.C541: Nhân tài toàn năng

Q11.C542: Mẹ chồng

Q11.C543: Ý kiến mâu thuẫn

Q11.C544: Quyết định của Lục Bắc Thâm

Q11.C545: Mùi hương trên thi thể

Q11.C546: Suy đoán đáng sợ

Q11.C547: Dự cảm của La Trì

Q11.C548: Tình cũ của anh

Q11.C549: Uy hiếp

Q12.C550: Không cần lo lắng

Q12.C551: Oan gia ngõ hẹp

Q12.C552: Lén la lén lút

Q12.C553: Oan hồn

Q12.C554: Chứng cứ chắc chắn

Q12.C555: Dự cảm

Q12.C556: Nỗi lo của La Trì

Q12.C557: Kẻ đứng phía sau

Q12.C558: Bí mật của núi Tây Nại

Q12.C559: Bí mật đằng sau bí mật

Q12.C560: Chiếc bóng ấy

Q12.C561: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đợi phía sau

Q12.C562: Em có từng phản bội anh không?

Q12.C563: Đêm mưa căng thẳng

Q12.C564: Sai lầm của nó, để anh gánh

Q12.C565: Nhân tính vốn không có sai hay đúng

Q12.C566: Mệt rồi thì chúng ta về nhà

Q12.C567: Kết thúc

Ngoại truyện: Giáng sinh ngập tuyết

Ngoại truyện 1: Lục Bắc Thần

Ngoại truyện 1: Lục Bắc Thần (II)

Loading...