III.

Tùy Chỉnh

"Các cậu đã đón trung thu ở Trần Phú thế nào rồi?" Năm nay là trung thu cuối cùng, à... hình như cái gì cũng bị tính là cuối cùng cả. Năm cuối, cái gì cũng cuối, nghe buồn biết bao nhiêu.
Sau này, ta hẳn sẽ có lúc nuối tiếc hôm nay, nuối tiếc tuổi trẻ đầy hoài vọng và nhiệt huyết.
Quay lại với trung thu, Trần Phú đón trung thu đúng thật chẳng giống ai, sáng tớ thấy mấy cậu học sinh đội xô, choàng chăn múa lân quanh sân, mọi người cười nói, vui vẻ biết bao.
Chiều đến, tớ nhìn chiếc đèn ông sao gắn với cả bầu trời tuổi thơ, lại nhìn một lần bầu trời xanh quá, cảm thấy như buốn ở lại mãi những ngày tháng này. Được thế, thì tốt biết bao...
.
Trung thu, chúc tất cả các cậu hôm nay có một ngày rằm thật vui vẻ và đầm ấm!
---
"Tại sao cậu không muốn ai biết về điều đó?"
Câu hỏi này không khó trả lời, khi mà tớ đang trong mối quan hệ tiền đề của tình yêu, mọi thứ vẫn chưa có gì chắc chắn, vẫn còn quá mông lung và nhiều rủi ro. Thế nên, tớ không muốn để ai biết về nó, bàn tán hay phán xét nó là điều dĩ nhiên.
Tớ đã rất nhiều lần vì để người khác biết được trong lòng mình nghĩ gì và thất bại. Không phải là trách những người bạn ấy phá hỏng mọi thứ, chỉ là dư luận vốn dĩ là con dao hai lưỡi, nhất là các cậu ấy chưa hẳn đã ý thức được đâu là đùa cợt, đâu là điều khiến cho người khác khó xử.
Không phải không muốn chia sẻ, chỉ là muốn bảo vệ mối quan hệ của mình.
Không phải không tin tưởng, chỉ là đã quá mệt mỏi với việc phải giải thích và kể lể.
Tớ rất biết ơn những người bạn muốn giúp đỡ mình, nhưng cũng muốn các cậu ấy để cho tớ một cõi riêng tư. Ai cũng có quyền và mong muốn được tôn trọng, nhất là trong những hoàn cảnh nhạy cảm như vậy.
Chúng ta đều đã là những người sắp bước sang tuổi mười tám đầy áp lực và trách nhiệm, vậy nên hãy hiểu cho nhau, hãy tôn trọng sự riêng tư cá nhân mà ai cũng cần phải có.
---

"Vẻ đẹp không phải ở đôi má hồng của người thiếu nữ, mà nằm trong đôi mắt của kẻ si tình"
Giữa quãng thời gian lưng chừng tuổi trẻ, tớ đã gặp nhiều chàng trai rất đẹp, mà hẳn các cậu cũng thế, cũng từng gặp những người đẹp đến nao lòng. Nhưng mà vẻ đẹp ấy, lại ngẫu nhiên, chỉ đọng lại duy nhất trong mắt, trong tim chúng ta mà thôi. Người khác thì chẳng mảy may để ý, hoặc không hay biết.
Điều đó thật lạ, phải không. Khi mà có lúc chúng ta thấy người kia chẳng có gì nổi bật, bỗng đột nhiên một ngày, tất cả sự chú ý lại tự nhiên đổ dồn hết vào người ấy. Cậu biết không, người ta gọi đó là "sự kì diệu của tình yêu."
Khi cậu động lòng, tức là khi một người cho dù có nhiều khuyết điểm đến mức nào, cậu cũng chỉ toàn thấy cái đẹp, cái hay, mà thậm chí là chỉ có một mình cậu nhận ra, còn người ta lại chẳng hay biết gì.
Chẳng phải người ta vẫn thường nói, "Người yêu trong mắt hóa Tây Thi hay sao?"
---
"Trong tình yêu, "tốt quá" là một bi kịch."
Đừng cười, đúng đấy.
Các cậu đã từng gặp ai yêu các cậu vô cùng, vì các cậu mà luôn hy sinh, luôn nhường nhịn, luôn nghĩ đến các cậu đầu tiên. Người ấy lúc nào cũng ở trong tình trạng thiếu cậu liền chẳng chịu được, cậu đuổi thế nào cũng không đi, rồi đến một lúc đó, cậu chợt hình thành suy nghĩ "Người ta sẽ cứ mãi đứng đó đợi mình thôi."
Bởi vì người ấy tốt quá, vị tha quá, nên trong mắt cậu lại trở nên tầm thường, không đáng trân trọng. Chúng ta là vậy, quen thuộc với sự bao dung của người khác liền xem đó là điều hiển nhiên, quen thuộc với lòng tốt của người khác liền xem đó là chuyện thường tình. Nhưng cậu à, chẳng có chuyện thường tình nào cả.
Cậu phải nhớ rằng, tất cả những người ở bên cạnh cậu, hy sinh và bảo vệ cậu, sẵn sàng dành thời gian cho cậu không phải vì cậu xứng đáng có được những điều đó, mà là vì họ yêu cậu. Đừng bao giờ quên. Chẳng có bất cứ điều gì tự nhiên mà đến, nhất là trong tình yêu, hy sinh cho cậu vốn là sự lựa chọn, họ lựa chọn thương cậu, cậu lại lựa chọn coi thường tình cảm ấy của người ta.
Đừng quá tốt, đừng mãi hi sinh vì tình yêu, đừng lấy nó làm cái cớ để hành hạ mình nữa, hỡi tất cả những người từng như tớ, từng yêu, từng điên cuồng, và từng phụ thuộc đến mức đánh mất cả bản thân mình. Bởi vì cậu phải nhớ, cậu càng tốt, càng trở nên thân thuộc lại càng không được trân trọng.
Các cậu à, cho dù các cậu có yêu ai, các cậu cũng phải yêu bản thân mình trước. Sự vi tha và bao dung cũng chỉ có giới hạn của nó, lòng tốt cũng vậy, và ai kia xin đừng nghĩ yêu thương của chúng tôi là vô hạn. Bởi một ngày nào đó, cậu sẽ hiểu, hóa ra người từng rất yêu mình không hề yếu đuối, cũng không hề ngốc nghếch, họ rất kiêu ngạo, cũng rất mạnh mẽ. Thế nhưng, đến lúc đó, họ đã không còn cần cậu nữa rồi.
Đừng để mất đi, rồi mới biết nuối tiếc.
---