Thế tử và ta (H)

Tùy Chỉnh





Chưa bao giờ mối quan hệ giữa Lâu đài và Hội ám hoàng lại đột nhiên tốt đẹp như những ngày này. Kế hoạch hợp tác giữa Thiên hậu và Hội Ám hoàng nhằm hạ bệ Nguyệt tộc của Quỷ vương Maloch đã đạt được một thành tựu vĩ đại. Quillen chép miệng nhìn "thành tựu vĩ đại" kia, một chân đeo xích, hai tay bị trói chặt ra sau, đang ngồi trong góc phòng, phong thái đúng chuẩn dòng dõi hoàng tộc vẫn ương ngạnh bất khuất trong lòng địch.
- Nhìn ta có gì vui sao? – Yorn bật lại, đôi mắt ánh lên cái nhìn khiêu khích khuất sau một bên mặt nạ.
- Tôi chỉ đang nhìn chiến lợi phẩm sắp mang đến cho mình rất nhiều tưởng thưởng và vinh quang đây. – Quillen nở một nụ cười ma mị, tay nhanh chóng xếp gọn thanh đao vào bao.
- Ngươi nghĩ đem được ta về sao? – Yorn run giọng đáp trả - Đừng quên càng đến kì trăng rằm, sức mạnh của ta càng phát tiết.
- Ồ, người cứ thoải mái "phát tiết" và la hét đi nhé, ở đây là bên rìa Vực hỗn mang, xung quanh chỉ có tử khí và oan hồn, đến cả lính Nguyệt tộc cũng chả ai dám bén mảng. – Quillen ôn tồn đáp, đoạn hắn đứng dậy, từ từ tiến lại gần dáng người mảnh khảnh đang co ro đang góc phòng.
Quillen đưa tay ra trước mặt Yorn, tính tiện thể lột bỏ cái mặt nạ tréo ngoe đang che đi nửa bên khuôn mặt bí ẩn của vị Thế tử. Yorn ra sức né tránh nhưng bàn tay to lớn và nhanh nhẹn của gã sát thủ dễ dàng nắm quai hàm cậu kéo lại, đồng thời mái tóc dài bị kéo bật ra sau. Yorn bắt buộc phải nhìn thẳng vào gương mặt hắn. Hai đôi mắt xanh nhìn nhau rực lửa.
- Ngươi muốn làm gì ta....a...đau!
Quillen không đợi Yorn dứt lời, đưa tay kéo mạnh mặt nạ. Hắn chợt sững lại đôi chút khi nhìn thấy dung nhan bí ẩn của vị Thế tử Nguyệt tộc. Khuôn mặt thon nhỏ, đôi mắt màu lam sẫm, môi cậu lại đang cong cớn biểu lộ uất ức, thêm đôi bông tay vàng bên trái càng tô điểm thêm mái tóc bạch kim xõa dài phía sau. Nếu không phải vì bộ dạng nam nhi rõ ràng bên dưới, chắc Quillen nghĩ đây là một quý tiểu thư xinh đẹp. Trải qua bao tháng ngày theo dõi và mai phục Thế tử, Quillen nghĩ mình đã nắm rõ tất cả thói quen và sức ảnh hưởng của cậu. Nhưng ở một vị trí gần gũi thế này, hắn chợt cảm thấy cõi lòng râm ran khó tả.
- Ra đây là Thế tử cao quý của dòng họ Nguyệt tộc, người mà Maloch giấu diếm bấy lâu để bảo vệ cho cái ngai vàng của hắn. Người đúng là tiểu mỹ nhân. – Quillen cười tà. Yorn chợt cảm thấy lạnh sống lưng. Khuôn mặt cậu đỏ rần trước những lời khen ngợi thật không đúng chút nào của tên kia.
- Ngươi coi chừng cái miệng mình, ăn nói hồ đồ! Tránh xa ta ra! – Yorn tức giận lấy chân không bị trói đạp thẳng vào bụng Quillen.
Là siêu cấp sát thủ giỏi nhất Hội ám hoàng, quá đơn giản cho Quillen khi né cú đá vụng về ấy. Yorn cảm thấy hai chân mình đột nhiên bị kéo quật lại, trói thẳng vào sợi xích dài nặng nề. Mất đà, cậu ngã lăn ra đất, một bên đầu đập xuống sàn, bộ dạng đang ở thế không thể tiến lùi.
- Ta chỉ được dặn đưa ngài về còn sống, không đảm bảo về phần bị thương đâu nhé. – Quillen thoi một đấm ngược lại vào bụng Yorn. Người cậu cong lại, răng cắn chặt nén cơn đau. Không thể để hắn nghĩ mình yếu đuối.
- Giỏi lắm, đúng là dòng dõi cao ngạo. – Quillen buông lời khen ngợi, đôi mắt sắc lạnh dò xét nhất cử nhất động của vị Thế tử thất thời. – Nhưng ta cần dạy dỗ người một chút thì mới dễ cho chúng ta sau này.
- Ngươi dám..! – Yorn nén đau, rít lên. Bỗng cậu thấy cằm mình lại bị nắm cao lên, Quillen đặt lên đó một nụ hôn sỗ sàng. Cảm thấy lưỡi hắn đang mò tìm tất cả ngóc ngách trong miệng mình, Yorn kinh hãi cắn chặt răng lại. Môi Quillen bật máu, hắn bất ngờ buông cậu ra, bình tĩnh lấy tay lau vệt đỏ ấy, đôi mắt mang đầy sự thèm khát dò xét khắp người cậu. Yorn cảm thấy vừa hoảng loạn vừa nóng ran trước cái nhìn đó. Thân là Thế tử cao quý, lẽ nào lại bị một tên sát thủ cưỡng hôn tại cái nơi đồng không quỷ ám này, hắn lại là nam nhân. Trong những giấc mộng kinh dị nhất cậu cũng không thể tưởng tượng ra có ngày mình lâm vào tình cảnh này. Để tăng phần kinh dị cho thực tại, Yorn thấy Quillen vung tay trái ra, một ánh thép sáng lóa bay đến, cậu nhắm nghiền mắt phó mặc số phận.
Xẹt! Xẹt!
Yorn đang co người chuẩn bị lãnh cú thọc ác liệt nhất thì chợt thấy quần áo bị cắt nát, cả cơ thể mảnh mai rắn chắc phô bày lõa lồ trước ánh trăng sáng rực. Cậu cảm thấy không còn nỗi nhục nào hơn nữa, một giọt nước mắt lăn dài thay cho câu than oán không thốt nên lời. Tại sao chứ?!
- Ta muốn em. – Quillen lạnh lùng đáp như thể đọc được suy nghĩ của cậu. – Đừng tưởng ta không biết, từ khi em từ chối hôn ước với Airi và ngày đêm ngồi bên cửa sổ chờ thư của gã nam nhân bí ẩn đã tặng em cái bông tai này! Cả kế hoạch bỏ trốn của em khỏi Maloch nữa!
Mặt Yorn thất sắc khi bị một gã lạ mặt nói trúng tim đen mình.

- Làm sao ngươi biết chuyện đó?! – Yorn nấc lên.
- Em đoán xem. – Quillen nở một nụ cười chua xót. Răng hắn cắn chặt vào vai Yorn, để lại một vệt hằn đỏ ướt đẫm. Hai cánh tay Quillen không ngừng xoa nắn khắp người Yorn. Cậu oằn mình nhén lại cơn hổ thẹn đang tràn đầy trong máu, à, và cả cảm giác râm ran kì lạ khắp cơ thể. Khi tay hắn mò đến thân dưới, Yorn bất chợt không kìm được một tiếng rên nhẹ. Nức nở vì bị hạ nhục lẫn vì phản ứng cơ thể tự nhiên của mình, Yorn nấc từng tiếng.
- Làm..ơn..g..giết..ta..đi..
- Giết em thì không lẽ ta phá bỏ thề ước của chính mình ư? – Quillen ám muội trả lời, đoạn nhanh tay lột bỏ quần áo mình. Hai cơ thể xếp chồng lên nhau trong ánh trăng đêm. Yorn thấy đầu gối mình đang cọ xát rất đau dưới sàn đất, khe khẽ rên lên. Quillen biết ý lót dưới gối cậu bằng áo mình. Cự vật cương cao, hắn không thể kiềm chế được nữa. Yorn cảm thấy một cơn đau thấu trời khi hắn thô bạo đi vào bên trong cậu. Trời ơi...Thân thể ngọc ngà chưa từng ai đụng chạm, trong một khắc bị lạm dụng bất ngờ. Nỗi đau này có ai thấu. Quillen vuốt ve hai bàn tay bị trói quật ra sau của Yorn, giờ đang nắm lại, ngón tay bấu vào muốn bật máu. Hắn nhẹ nhàng đặt từng nụ hôn đẫm nước lên hai cánh tay rắn chắc của cậu. Thân dưới Quillen không dừng di chuyển, tiếng động chạm của bờ mông Yorn và cự vật của hắn vang lên đầy dâm thanh. Cậu không thể ngừng khóc. Hai tay Quillen nhẹ nhàng xoa nắm hai đầu ti bé nhỏ, thỉnh thoảng giật nhẹ làm Yorn cất lên những âm thanh đầy mị dẫn. Cậu thất thần khi tay hắn nắm lấy phân cậu ve vuốt. Động chạm từ phía sau cùng những động tác mơn trớn ấy làm Yorn cảm thấy như mình không còn là chính bản thân nữa. Cơ thể cậu không ngừng run rẩy, nóng ran, trong một khoảnh khắc tim như ngừng đập, Yorn thấy cự vật của mình căng ra rồi nhả đều những dòng nước thẹn thùng. Nấc lên một tiếng lớn, Yorn bị Quillen xoay đầu nhìn về phía sau, thẳng vào đôi mắt xanh sắc lạnh đang chứa đầy một nỗi bi ai khó hiểu.
- Ta bắt em nhìn thẳng vào ta này! Nói với ta rằng em đã nhận ra đi!
- Nhận..r..ra.. gì cơ? – Yorn mơ hồ đáp lại giữa hai dòng nước mắt.
- Nhận ra ta chính là người gửi cho em những lá thư bấy lâu nay!
Đôi mắt lam sẫm mở to nhìn trân trối vào người đang nằm trên lưng mình. Yorn chợt cảm thấy choáng váng. Mái tóc hắn ánh lên màu tím than huyền ảo. Có phải trong những bức thư lén lút gửi trộm qua khung cửa sổ, lúc nào cũng có 1 sợi tóc tím cuộn theo như một chữ kí. Yorn nhớ lại những đêm ngồi đốt đèn, dùng bút mực như sự giải thoát, trút bỏ trong đấy nỗi hận sự tàn ác của cha mình cùng những âm mưu chính quyền. Những bức thư tay gửi tới một người con trai, cũng đang chán nản những tư duy tà đạo của bên Nữ hoàng, chia sẻ về cuộc sống chỉ toàn màu máu và những nỗi đau thương khi người anh phải hạ sát có khi là bạn hữu. Chiến tranh đôi khi cũng mâu thuẫn, làm những số phận hai chiến tuyến xích lại gần nhau hơn.
- Là anh ư? Ám đao bí ẩn? – Yorn lắp bắp.
Giờ đây Quillen đang nâng Yorn ngồi dậy, hắn dịu dàng cởi trói cho cậu.
- Từ lúc nhận được nhiệm vụ theo dõi và bắt cóc em làm con tim, anh đã biết chúng ta không tránh khỏi những mưu mô chiến tranh rồi. Đã hết thời còn ngây ngô giấu mặt nữa. Giờ ta phải có kế hoạch cụ thể trốn chạy khỏi bọn chúng.
Quillen dùng tay lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khuôn mặt thanh tú kia.
- Anh xin lỗi phải mạnh tay với em, lúc anh đi còn có đồng đội bên Hội Ám hoàng theo sát, từ lúc cắt đuôi được họ chạy về Vực hỗn mang, đêm nào anh cũng lo lắng khôn nguôi. Lạc vào đây đầy quỷ dữ, ra ngoài giờ cũng là điều rất khó.
Yorn ngồi thất thần. Một đêm trăng mà sao quá nhiều sự kiện làm cậu choáng váng cả đầu óc. Thế sự hai người, giờ không thể trở về nhà. Anh phản bội Hội sát thủ, cậu thì cướp đi linh thú Nguyệt tộc rồi bỏ trốn khỏi hoàng cung. Cả hai trở về không khác gì tự treo cổ mình. Yorn nhìn qua khe cửa, đêm nay trăng máu.
- Có lẽ..em có cách.
Cả hai cùng ngồi dậy, y phục chỉnh tề cho nhau. Trên bầu trời rực đỏ với vầng trăng rạng rỡ, linh thú của Nguyệt tộc nghe lời triệu hoán của Thế tử, hiện nguyên hình là một con rồng đen khổng lồ, uyển chuyển xé mây lao xuống Vực hỗn mang. Yêu ma xung quanh bỏ chạy tán loạn trước uy lực của rồng thiêng. Quillen nắm chặt tay Yorn.
- Chúng ta cùng đi khỏi chốn này nào.
===============================
update ngày 15/2/18: mình tính viết oneshot thôi, nhưng vì may mắn được các bạn ủng hộ, nên mình sẽ kéo dài fic nhé :) Ngàn lần cảm ơn, tung tim tung tim <3 <3 <3 Mỗi chap là bối cảnh khác nhé.