Chương 96

Tùy Chỉnh



  Chuyện Hoàng Giai Ngâm giả cảnh sát điều động. dù Kiều Trạch đoán là cô ta, nhưng cũng không có bằng chứng.

Ngày đó Thẩm Ngộ bắt người, kết quả thẩm vấn chỉ quy đến người dưới tay Hoàng Thường, nhưng không có bằng chứng trực tiếp chứ minh là do Hoàng Giai Ngâm gây ra.

Tất cả động cơ cùng những điểm đáng ngờ đều hướng về Hoàng Giai Ngâm, nhưng không có bằng chứng, ngay cả Thương Kỳ và Ngô Man Man cũng không chỉ rõ cô ta ra được, thậm chí vì kiêng kị thế lực nhà họ Hoàng, Ngô Man Man còn không có sức để hít thở với những lời chỉ trích liên tiếp của Hoàng Giai Ngâm.

Sau chuyện xảy ra hôm đó, Hoàng Giai Ngâm tự mình đến tìm Ngô Man Man hỏi tình hình Lộ Miểu, lúc ấy Thương Kỳ vẫn còn đang bị giam, vì Kiều Trạch cầm súng xông vào nên Ngô Man Man cũng đại khái hiểu được bọn họ đã bị Hoàng Giai Ngâm bẫy, vừa khéo hôm sau báo chí cũng đăng tin hội sở Vị Mã Hà bị cảnh sát giả tập kích dẫn đến bắn nhau, càng thêm chứng thực suy đoán của cô ta, nhưng cô ta không dám chất vấn thẳng liệu có phải do Hoàng Giai Ngâm sắp xếp hay không, đối mặt với câu hỏi dò tình hình Lộ Miểu, cô ta cũng chỉ nói bóng nói gió hỏi Hoàng Giai Ngâm rốt cuộc sao lại thế này, Hoàng Giai Ngâm cũng không trả lời lại ngay, cô ta chỉ cần biết chính xác Lộ Miểu hít ma túy là đủ rồi, là ma túy đá có độ tinh khiết cao.

Cô ta không trả lời thẳng mặt, Ngô Man Man cũng không truy hỏi thêm nữa, chỉ cần cô ta còn một ngày muốn nịnh bợ Hoàng Giai Ngâm thì cô ta không thể nào truy hỏi rõ ràng được, cho dù trong lòng còn nghi ngờ đi chăng nữa. Thẳng đến ngày thứ ba Kiều Trạch tìm Thương Kỳ chất vấn, lòng ngờ vực của Ngô Man Man Thương Kỳ mới hoàn toàn được minh chứng, Hoàng Giai Ngâm chính là muốn mượn tay bọn họ đặt bẫy, để trừ sạch Lộ Miểu đến triệt để.

Cô ta sẽ không tìm người đâm một đao vào Lộ Miểu, mà mượn ma túy để khống chế cô, so với giết thì càng hả giận hơn.

Ngô Man Man tức giận trước sự lợi dụng của cô ta, chỉ là tình hình khá phức tạp, dù trong lòng có oán giận, nhưng khi đối mặt với Hoàng Giai Ngâm thì vẫn nhún nhường hèn mọn mà lấy lòng,

Sau khi Hoàng Giai Ngâm xác định quả thật Lộ Miểu hít ma túy thì biến mất mấy ngày, khi xuất hiện lại thì ở công ty Kiều Trạch, chính là Sách Phi hiện nay của anh.

Mặc dù Sách Phi là tập đoàn hữu danh vô thực, nhưng cũng chỉ là nhưng dù sao cũng là nhà máy da cơ sở nhỏ, địa chỉ công ty ở vùng ngoại ô, thuê một khu nhà máy hai tầng, từ phía chị Nghê mà lần ra nhà máy chế tạo ma túy này, toàn bộ người trong đó đã bị cảnh sát khống chế, đổi lại thành người của Kiều Trạch, chính là Chu Kỳ và Đường Viễn.

Hoàng Giai Ngâm trực tiếp tìn đến đây, người chặn trước cửa nhà máy, khiến Đường Viễn phải dẫn cô ta vào văn phòng Kiều Trạch.

Kiều Trạch đang bận việc trong văn phòng, Hoàng Giai Ngâm đứng dựa vào cửa gõ mấy tiếng rồi trực tiếp đẩy cửa đi vào, đuổi những người khác trong phòng ra, đóng cửa lại.

Chân cô ta đang từng chút hồi phục dần, Kiều Trạch để ý bên chân hơi khập khiễng giờ đã từ từ trở nên bình thường.

Có chuyện gì sao? Anh đứng lên, nhìn cô ta hỏi.

Hoàng Giai Ngâm rất đẹp, đẹp đến mức bốn phía tỏa rực rỡ, dáng người cao gầy, cuộc sống giàu sang từ nhỏ cũng để cô ta có đủ khí thế mạnh mẽ, nhưng lại không đến độ sắc bén thông minh lanh lợi quá mức, hơn nữa vào lúc đối mặt với anh, hàng mi chớp chớp khiến cả gương mặt trở nên đằm thắm.

Không có chuyện gì, chỉ tới thăm anh chút thôi. Hoàng Giai Ngâm cười đáp lại, đi đến trước bàn làm việc Kiều Trạch liền dừng lại, giống như trước đây lúc anh vẫn còn ở cạnh Hoàng Thường, khuỷu tay chống xuống mặt bàn, nghiêng người nhìn anh: Tối có rảnh không, cùng ăn bữa cơm.

Kiều Trạch đẩy laptop trước mặt sang một bên, người dựa ngả lui sau ghế, hai tay chậm rãi vòng trước ngực, nghiêng đầu nhìn cô ta: Nếu như ăn tối với bố cô, tôi rất vui được tiếp. Nhưng nếu là cô thì...

Anh mỉm cười: Xin lỗi, không có hứng.

Giống quá khứ của một năm trước, anh luôn luôn từ chối cô ta như thế, dáng vẻ lại có chút lạnh lùng hư hỏng của du côn, mà Hoàng Giai Ngâm thì vô cùng yêu dáng vẻ vô lại hư hỏng thờ ơ với mình này của anh. Cô ta nghĩ chuyện anh cứu cô t ít nhất cũng có thể khiến thái độ của anh đối với cô ta có thay đổi, nhưng nếu thật sự đã thay đổi thì cô ta lại lo rằng Giang Hành như thế không còn là Giang Hành mà cô ta yêu.

Nên khi gặp lại Kiều Trạch thì Hoàng Giai Ngâm luôn mâu thuẫn, vui vì anh vẫn còn là Giang Hành mà cô ta yêu, nhưng lại không cam lòng trước sự thờ ơ của anh.

Lời của anh đâm vào lòng cô ta đến xót xa, lại cố chấp mỉm cười, từ từ cúi người xuống gần anh: Giang Hành, anh vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Một chút lương tâm anh cũng không có sao?

Kiều Trạch đẩy ghế dựa lùi về sau: Có thể là người dưới tay bố cô gây chuyện đến mức gió nước nổi lên, cô có thể mong đợi anh ta có lương tâm sao?

Ngẩng đầu quát to với bên ngoài: Bánh Trôi, tiễn khách.

Đường Viễn đẩy cửa đi vào: Cô Hoàng, mời.

Hoàng Giai Ngâm đứng lên nhưng không đi, chỉ nhìn Kiều Trạch bất động.

Kiều Trạch ra dấu mắt với Đường Viễn, Đường Viễn đóng cửa lui ra ngòi.

Rốt cuộc Hoàng Giai Ngâm cũng mở miệng: Vậy anh với cô em họ Lộ kia có lương tâm sao? Nghe Man Man nói, ngày đó anh còn vì cô ta mà cầm súng xông vào.

Kiều Trạch đứng lên, nghiêng người nhìn cô ta.

Có người muốn đẩy tôi vào chỗ chết, tôi còn phải như con rùa rụt cổ để mặc cô ta nhào nặn sao? Kiều Trạch nhìn vào mắt cô chậm rãi nói, Cô Hoàng à, đứng trước mặt cô bây giờ đã không phải là Giang Hành của một năm trước nữa. Những thứ nên đòi lại, tôi sẽ lấy bằng được cả vốn lẫn lời.

Hoàng Giai Ngâm im lặng nhìn anh: Lộ Miểu đã tàn rồi.

Kiều Trạch: Dù cô ấy có tàn, thì vẫn còn nhiều cô em trẻ trung xinh đẹp khác.

Hoàng Giai Ngâm: Trước kia anh không như thế. Dù anh lạnh lùng với cô ta, nhưng không quan tâm đến tình dục.

Kiều Trạch: Đây là điểm khác nhau giữa làm chó cho người khác với tự mình làm chủ, rất cám ơn bố cô.

Nếu không có ông ta, tôi còn không có cơ hội thoát chết gặp được quản trị Thái đâu. Kiều Trạch cười lạnh lùng với cô ta, Đúng rồi, quản trị Hoàng có ở nhà đấy chứ? Vẫn chưa có cơ hội đến quý phủ viếng thăm.

Hoàng Giai Ngâm: Ông ấy ở nhà.

Kiều Trạch gật đầu, hét với Đường Viễn ở ngoài phòng: Bánh Trôi, giúp tôi chuẩn bị một phần quá, lát nữa tôi muốn đến nhà cô Hoàng thăm hỏi quản trị Hoàng.

Đường Viễn ở ngoài đáp một tiếng, tuy ngoài miệng trông có vẻ thoải mái, nhưng trong lòng lại bắt đầu lo lắng.

Kiều Trạch vốn tìm được cơ hội thoát thân dưới tay Hoàng Thường, bây giờ anh muốn tự mình đến gặp Hoàng Thường, nếu vẫn là Kiều Trạch khỏe mạnh lúc trước thì anh ta cũng không cần lo lắng, nhưng giờ thính lực của anh chưa khôi phục hoàn toàn, cạm bẫy ở nhà họ Hoàng lại đầy rẫy, anh ta có phần không yên tâm, nhìn Chu Kỳ ngồi đối diện, hỏi xin ý của cô ấy.

Chu Kỳ dùng khẩu ngữ trả lời lại anh ta hai chữ: Lộ Miểu.

Từ lúc Lộ Miểu được chính thức giới thiệu, bọn họ đã biết Kiều Trạch có thể nghe thấy tiếng của Lộ Miểu, đây cũng là nguyên nhân chính mà ban đầu Kiều Trạch dùng Lộ Miểu, bây giờ tuy cô được bố trí bên người Thương Kỳ Ngô Man Man, nhưng cô có ảnh hưởng quan trọng nhất, vào thời khắc then chốt vẫn phải giúp Kiều Trạch khống chế ứng đối với những việc đột phát mà Kiều Trạch không thể đáp lời kịp được.