Chương 95

Tùy Chỉnh



  Kiều Trạch ra ngoài tìm người thanh niên dáng cao ấy.

Anh không rõ liệu cậu ta còn ở trong nhà hàng không, sau khi đóng cửa lại đưa mắt nhìn khắp nơi, xoay người đi vào nhà vệ sinh, tìm xung quanh đó rồi lại xoay người xuống lầu, dõi mắt ra bốn phía, rồi bước đi ra sau tòa nhà bên trái.

Phía sau bên trái là một con ngõ nhỏ hẹp, không có rạp quán gì, bây giờ lại là trời tối, con ngõ vừa sâu lại tối hun hút, không có bóng người.

Kiều Trạch đi vào sâu bên trong, người còn chưa đi hết thì một cánh tay bất chợt đặt lên cổ anh không tiếng động, có ý xiết lấy cổ anh từ phía sau. Nhưng Kiều Trạch phản ứng rất nhanh, cầm lấy cổ tay vặn lui một cái, vừa nhanh vừa mạnh, đồng thời dùng khuỷu tay đánh lui sau người, linh hoạt xoay người bẻ lấy cổ tay người kia, đè chặt cậu ta lên vách tường.

Chính là người thanh niên dáng cao vừa nãy đối mặt với anh ở cửa phòng bao, ngũ quan vì đau mà cau lại.

Kiều Trạch thoáng buông lỏng, nhìn cậu ta một lúc, bất chợt nói ra ba chữ: Lộ Tiểu Thành?

Người thanh niên dáng cao không có phản ứng gì với ba chữ đó, đứng thẳng lưng nhìn anh: Anh là Giang Hành? Người bên cạnh Hoàng Thường?

Trong mắt của cậu ta hơi có vẻ ngờ vực, Kiều Trạch cũng không để lộ bất kì vẻ mặt gì với lời nói đó, chỉ bình tĩnh nhìn cậu ta.

Cậu ta cũng rất bình tĩnh nhìn anh một hồi, chợt nói: Anh đừng đùa với cô ấy nữa.

Cô ấy là đại từ xưng hô không rõ ràng, thậm chí là nói nam hay nữ cũng mơ hồ, nhưng Kiều Trạch nhanh chóng cho là, cậu ta chỉ Lộ Miểu.

Cô ấy không thể qua lại với người nhớp nhúa như anh được. Cậu ta nói.

Kiều Trạch không rõ cậu ta hiểu được bao nhiêu về Lộ Miểu, và lập trường của cậu ta là như thế nào, nhưng tiền đề phải cam đoan rằng Lộ Miểu không bị bại lộ, anh bình tĩnh đáp lại: Cô ấy vốn đã không sạch sẽ rồi.

Một câu này đã chọc giận cậu ta, bỗng cậu ta như con thú nổi đóa, dùng sức giãy dụa muốn đánh anh: Anh khốn nạn lắm, nếu không phải anh kéo cô ấy xuống, sao cô ấy có thể biến thành như bây giờ chứ.

Anh với Hoàng Giai Ngâm vốn chẳng rõ ràng, anh còn đụng vào cô ấy làm gì.

Kiều Trạch chặn cậu ta lại, không trả lời câu hỏi của cậu ta, chỉ nói cho cậu ta biết: Cô ấy luôn tìm cậu.

Cậu ta im lặng, quay đầu sang một bên.

Lộ Tiểu Thành đã chết rồi.

Gạt tay Kiều Trạch ra, xoay người bỏ đi.

Đi chưa được hai bước liền dừng lại, lặng đi một thoáng, rồi quay đầu nhìn anh: Từ nhỏ đến lớn cô ấy sống không dễ dàng gì, xin anh thả cô ấy ra.

Yết hầu lên xuống, người lập tức xoay bước rời đi.

Lúc Kiều Trạch quay lại phòng bao thì bữa tiệc đã kết thúc, người kìm nén toàn bộ cảm xúc, không để người nào nhìn ra được vẻ khác thường, nhưng Lộ Miểu không thể nào không phát hiện được.

Trên đường về, Lộ Miểu nhịn không được quay đầu hỏi anh: Vừa nãy ở cửa anh trông thấy ai thế? Là Hoắc tổng sao?

Kiều Trạch lắc đầu: Không biết.

Lộ Miểu nhìn thẳng mặt anh hai giây: Em cảm thấy anh có việc giấu em.

Vừa nãy không phải anh đi vệ sinh đúng không? Lộ Miểu liếc nhìn bàn tay anh đặt trên vô lăng, Trước đó anh rửa tay thường có thói quen xăn tay áo lên, nhưng cúc áo trên cổ tay anh vẫn còn gài như cũ.

Kiều Trạch: Rửa xong gài lại.
Lộ Miểu: Cổ tay tiếp xúc với da gọi là mặt A, còn mặt khác là B, bình thường anh có thói quen đều để cho mặt A gần nhau, nhưng hôm nay khi đến, cổ tay áo anh là A B nằm với nhau, bây giờ vẫn thế*. Với tính cách chặt chẽ cẩn thận lại chi li như anh, không thể nào cả hai lần đều như vậy được.

(*Cách dùng nút tròn cài khuy tay áo vest. Ý trước giờ Kiều Trạch ít khi cài khuy sau khi rửa tay.)

Còn nghiêng người kéo cổ tay áo ra cho anh xem.

Kiều Trạch đưa mắt nhìn tay áo, rồi quay đầu nhìn cô: Ánh mắt độc như thế, xem ra tôi phải giữ khoảng cách ba mét với toàn bộ đàn bà phụ nữ rồi.

Lộ Miểu vỗ vào người anh: Anh đừng nói lảng sang chuyện khác.

Kiều Trạch thở dài: Thật sự không biết. Chỉ ra ngoài gửi tin nhắn nhờ Thẩm Kiều điều tra giúp một người.

Lộ Miểu ờ một tiếng, không biết là đã nghe lọt hay không nghe được gì, cũng không còn dây dưa với đề tài này nữa, chỉ nghi ngờ hỏi anh: Hôm nay em xem ý của Ngô Man Man, hẳn cô ta cũng không biết ma túy bị đánh tráo, anh cảm thấy hẳn là ai làm?

Kiều Trạch: Tô Minh.

Nhưng không phải tối đó anh ta ở với anh sao? Ấn đường Lộ Miểu nhíu lại, Chuyện anh không tính đến, anh ta cũng không cách nào nghĩ tới, nếu anh ta đã sớm tính được thì anh đã không thể nào hốt hoảng xông vào rồi.

Kiều Trạch véo lấy má cô: Ai hốt hoảng chứ?

Lộ Miểu kéo tay anh xuống: Ôi thật là, anh đừng có nói sang chuyện khác chứ.

Lộ Miểu quay đầu nhìn cô, ánh mắt có phần bất đắc dĩ: Quả thật anh ta không tính đến, nhưng dù sao cũng phải chuẩn bị nhiều chút. Bản thân anh ta là người từng trải, suy xét cũng chu đáo hơn.

Lộ Miểu: Anh ta cũng từng hít ma túy à?

Kiều Trạch: Không.

Hai năm qua tuy Tô Minh luôn ở bên người Thương Kỳ, nhưng chỉ tiếp xúc với mấy cuộc làm ăn nghiêm túc, anh ta chỉ phụ trách hạng mục đầu tư, tiền vốn hay những chỗ khác anh ta cũng chưa từng chạm đến, Thương Kỳ với Ngô Man Man phòng bị nặng, lại là tâm phúc của Hoắc tổng, buôn bán ma túy đều dùng người của Hoắc tổng, không giống Hoàng Thường, tự mình bồi dưỡng thế lực riêng.

Tô Minh chỉ có thể bắt tay vào người xuất hiện bên cạnh Thương Kỳ mà tiến hành điều tra bối cảnh. Trước mắt mà nói thì đã nắm được thông tin của một số người trong mạng lưới buôn lậu ma túy của Hoắc tổng, nhưng vẫn chưa đến lúc thu lưới.

Chúng ta thiếu bằng chứng. Anh quay đầu sang nhìn cô, Hơn nữa anh ta cũng chưa có cơ hội gặp Hoắc tổng.

Chúng ta cần chính là một lưới tóm gọn, chứ không phải chặt đứt cánh tay.

Trước mắt có hai lối vào, một là Thương Kỳ Ngô Man Man, một là Hoàng Thường.

Bên Hoàng Thường vì chuyện của Cao Viễn hồi đầu năm, sau đó lại xảy ra sự cố của Trương Toàn, nếu lấy cách thức giống thế tiếp cận ông ta thì chỉ có chết, ông ta đã có phòng bị. Bên Thương Kỳ Ngô Man Man, ẩn náu như Tô Minh mà cũng không trôi chảy được, không đánh vào được trung tâm.

Thế nên chúng ta chỉ có thể lấy thân phận đối tác một lần nữa tiếp xúc. Kiều Trạch đưa mắt nhìn đèn đỏ đối diện, cho xe dừng lại, nhìn sang cô, Hiện tại chính là cơ hội chúng ta vẫn luôn chơ, là thời cơ hích hợp, lấy thân phận bây giờ một lần nữa về lại trong hội bọn chúng, vừa vặn trước kia tôi phải dưỡng thương, bên chúng ta cũng không tìm được công ty nào giống Sách Phi, nên cả vụ án này trừ Tô Minh với Trương Toàn coi như thong thả tiến hành ra thì gần như đều nằm trong trạng thái ngưng trệ.

Có nhiều thứ có khi nói thật cũng không chuẩn. Cho em tham gia vào, là vì trong lần diễn tập truy bắt ma túy em bắt được hai kẻ kia, lại từ chỗ Châu Kỳ đụng đến bên chị Nghê, nếu không nhất thời bên tôi cũng không tìm được công ty nào thích hợp để che giấu như Sách Phi, tất cả đêỳ vừa khớp, nên bọn tôi mới bày bố cục từ chỗ Sách Phi, bây giờ mọi thứ vừa khéo, thiên thời địa lợi nhân hòa, ba điều kiện đều có đủ, nên chúng ta chỉ có thể thắng, không thể thua.

Bước tiếp theo, chính là chuyện tối qua tôi nói với em, chúng ta phải phá vỡ thế cân bằng giữa Thương Kỳ và Hoàng Thường, buộc Hoắc tổng ra mặt.

Nên mục tiêu tiếp theo của chúng ta, là Hoàng Thường.

Và cả Hoàng Giai Ngâm.