Chòm sao thứ 52

Tùy Chỉnh

Héo lô mọi người, tớ trở lại rồi đây, cái này bị ém lâu rồi, định viết nhiều nhiều rồi đăng từ từ cho khuây khoả nhưng nhân dịp Tết thôi thì tặng trước cho các bạn luôn, chỉ là không biết có ai còn ngóng chờ bộ này nữa không thôi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Chòm sao thứ 52: Kế hoạch vẫn sẽ được thực hiện, bằng cả cuộc đời của nhỏ và bọn họ 
Một ngày nọ, Đại Pháp Sư đột nhiên bước vào căn nhà tồi tàn ở góc tận cùng trong dinh thự của Hiết Hổ - kẻ nhận nuôi Bảo Bình sau khi Thiên Long và Phượng Hoàng bị sát hại.
Phía trong căn nhà gỗ ẩm thấp, nàng công chúa với làn da tái nhợt đi do lâu ngày không tiếp xúc với ánh mặt trời, đôi mắt hai màu thâm quầng trống rỗng, mái tóc tím xác xơ ngồi im lặng bên chiếc bàn gỗ với một quyển sách ở trước mặt, chẳng bận tâm đến kẻ vừa xuất hiện ở cánh cửa sau lưng mình. Bên cạnh là một cậu bé tóc màu hạt dẻ, trên gương mặt nhỏ tuổi đã thể hiện một cảm xúc căm ghét đầy mãnh liệt, giang hai tay che chở cho cô bé kia.
Thủy Bình để tất cả những lính canh và người của mình ở bên ngoài căn nhà, ông im lặng đứng cạnh cửa quan sát biểu hiện của hai đứa trẻ một hồi lâu, cuối cùng mới thử bước vào một bước, ép buộc cậu bé kia phải lên tiếng.
- Ông là ai?! 
Thủy Bình không trả lời, tiếp tục chậm rãi bước thêm một bước nữa.
- Ông muốn gì từ chúng tôi? 
Thiên Bình nghiến răng, anh thừa biết người đàn ông trước mặt không hề đơn giản. Sức áp bức từ thứ pháp lực mà ông ta đang mang khiến anh cảnh giác và không dám dùng sức mạnh một cách bừa bãi, nhưng vẫn giữ vững thần thái và buông ra câu nói đầy đe dọa
- Nếu dám lại gần hơn nữa tôi sẽ giết chết ông!
Các người lại định làm gì Bảo Bình nữa đây?
Lại định giày vò cô ấy bằng thứ cực hình gì nữa đây?
Anh đã luôn mắng bản thân là một kẻ nhu nhược đầy yếu đuối. Anh không đủ sức để bảo vệ nhỏ khỏi những đòn roi và tra tấn mỗi khi những kẻ đó cảm thấy không vui. Còn Bảo Bình thì chỉ còn lại là một cái xác không hồn. Nhỏ chẳng bận tâm việc gì sẽ xảy ra với mình hay xung quanh, trở thành con búp bê sống sau khi đánh mất tự do, đánh mất chiếc cánh của mình. Thế nên nhỏ không hề phản kháng, cũng chẳng biểu cảm bất kỳ điều gì lên khuôn mặt ấy nữa. Vết thương rồi cũng sẽ tự lành, đau đớn dần dần cũng trở nên như muỗi chích, biến thành một thói quen. 
Bây giờ cũng thế.
Mặc kệ người đàn ông vừa đến là ai.
Là ai cũng vậy thôi.
Đau đớn hay bất kỳ điều gì tồi tệ hơn nhỏ cũng đều đã nếm trải rồi, còn gì phải sợ nữa chứ?
Thủy Bình không nói gì cả, chỉ mỉm cười cho đến khi khoảng cách giữa ông và Thiên Bình chỉ còn bằng một cánh tay. Thiên Bình sợ hãi khi nghĩ tới việc ông ta đến đây để làm hại Bảo Bình. Người đàn ông này không bình thường, có thể ông ta sẽ còn đối xử với nhỏ tàn khốc hơn cả Hiết Hổ. 
Nghĩ thế, Thiên Bình gạt phăng ý nghĩa chênh lệch về sức mạnh qua một bên và định sử dụng vũ lực với Thủy Bình, nhưng câu nói đầu tiên mà người đàn ông trước mặt thốt ra khiến tất cả những hành động của anh đều dừng lại.
- Thời gian qua chắc đã vất vả lắm rồi nhỉ, cả hai đứa.
Gương mặt ông hiền từ và giọng nói của ông đầy những lo lắng cùng cảm thông. Thiên Bình vô cùng ngạc nhiên.
Đã bao lâu rồi?
Đã bao lâu rồi anh mới được nghe lại giọng nói ấm áp như thế này?
Thủy Bình nắm lấy vai anh, từ tốn nói
- Yên tâm, ta đến đây để giải thoát cho hai đứa.
Không hiểu sao lời nói của người đàn ông này lại khiến anh cảm thấy tin tưởng vô cùng, ông ta đã dùng pháp thuật gì đó với anh sao?
Bảo Bình chỉ khi nghe đến hai từ "giải thoát", nhỏ mới từ từ quay đầu ra sau, đôi mắt vô hồn nhìn người đàn ông cao lớn đang quỳ cạnh Thiên Bình. Thủy Bình đáp lại ánh nhìn của nhỏ với một nụ cười, sau đó ông lại gần nhỏ, chậm rãi đưa tay lên xoa nhẹ mái đầu tím biếc.
- Có muốn tự do không?
Bảo Bình liếc lên bàn tay to lớn đang dịu dàng xoa lấy đầu mình, rồi chuyển ánh nhìn về phía ông, cất lên giọng nói mà không biết đã bao lâu rồi nhỏ chưa dùng đến.
- Tự do?
Thiên Bình ngạc nhiên.
Bảo Bình . . . vừa nói chuyện sao?
Sau ngần ấy thời gian, nhỏ cuối cùng cũng chịu nói chuyện rồi sao?
Người đàn ông này thật sự là vị cứu tinh của họ sao?
- Phải, tự do. 
Thủy Bình trầm ấm đáp. Bảo Bình vẫn giữ nguyên khuôn mặt lãnh cảm đó hỏi ông, thế nhưng trong giọng nói, Thủy Bình vẫn cảm nhận được những cảm xúc chờ mong
- Cho dù không còn đôi cánh nữa, vẫn có thể tự do sao?
Thủy Bình nhíu mày, nhìn Bảo Bình bằng đôi mắt đầy thương cảm và đau đớn, ông vòng tay ôm lấy thân thể tiều tụy của Bảo Bình, bàn tay to lớn vỗ về mái đầu xác xơ của nhỏ.
- Phải. Ta hứa, nhất định sẽ đến và đưa con đi. Thế nên từ giờ đến lúc đó, con phải kiên cường mà sống tiếp, đừng phó mặc cho bọn chúng hành hạ con như vậy. Trong vòng hai năm nữa, hãy trở nên thật xinh đẹp và mạnh mẽ, và sau đó như đã hứa, ta sẽ đến đón con trở về với tư cách là King của tập đoàn này.
Thật ngạc nhiên khi bản thân sau biết bao nhiêu chuyện đã trải qua lại có thể tin tưởng người đàn ông lạ mặt này, thế nhưng vòng tay và giọng nói của ông thật ấm áp và an tâm, khiến nhỏ cảm thấy muốn tin tưởng vào ông ta.
- King?
Nhỏ hỏi, ông nhìn nhỏ, gật nhẹ đầu. Thiên Bình lúc này mới lên tiếng, giọng anh có chút bất mãn.
- Vậy tại sao không phải là bây giờ?!
Thủy Bình nhìn anh, anh nắm chặt áo ông, đôi mắt nhìn ông đầy tuyệt vọng và bất lực
- Tại sao bây giờ không đưa chúng tôi đi luôn đi. Ông bảo chúng tôi phải sống cơ mà? Ông bảo sẽ giải thoát cho chúng tôi cơ mà? - Anh gục đầu xuống, giọng nhỏ dần, tay níu chặt áo ông - Ở đây thì làm sao mà chúng tôi có thể sống tốt được cơ chứ . . .
Thủy Bình vỗ vai Thiên Bình, ông từ tốn nói
- Trước khi ta đưa con ra khỏi xiềng xích của mình, con phải tự phá vỡ nó trước. Đây là thứ xiềng xích mà chỉ bản thân các con mới tự phá được. Nếu không khiến bản thân đủ mạnh mẽ để nắm lấy tự do, thì cho dù các con có đi đến đâu cũng sẽ không có tự do cho những kẻ yếu đuối đâu.
Thiên Bình buông vạt áo Thủy Bình ra, cậu siết chặt tay mình, Bảo Bình lúc này chạm vào tay anh, anh ngước lên và nhận ra nhỏ đang nhìn mình với đôi mắt kiên định lạ thường. Gương mặt Thiên Bình dịu đi, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang đặt trên tay mình.
Thủy Bình nhìn hai đứa trẻ, mỉm cười dịu dàng. Nhiệm vụ của ông đã xong, có lẽ ông nên trở về rồi.
Từ ngày hôm đó, Bảo Bình bắt đầu ăn nhiều hơn. Dù nhỏ có thể không ăn vẫn sống được, nhưng vẫn không đủ để duy trì dinh dưỡng khi mà nhỏ không thèm hút máu Thiên Bình. Dạ dày nhỏ đã lâu không chứa nhiều thức ăn, khiến nhỏ chỉ ăn được một chút là ói ra, thế nhưng nhỏ vẫn tiếp tục ăn ngấu nghiến. Nước mắt nhỏ trào ra vì dạ dày đang lồng lộn và mệt mỏi vì ói quá nhiều, thế nhưng nhỏ vẫn cắn răng nuốt lấy thức ăn.
Nhỏ phải sống.
Nhỏ phải tự do!
Thiên Bình đau đớn khi thấy nhỏ như vậy, nhưng vẫn tốt hơn là một Bảo Bình trống rỗng và xơ xác, không màng đến bất kỳ thứ gì như trước kia, nhỏ giờ đây đã có mục tiêu cho cuộc sống của mình.
Ít nhất anh sẽ dùng hết sức để hỗ trợ cho sự cố gắng của nhỏ.
Trải qua hai năm, Bảo Bình đã hoàn thành chương trình học và hoàn thiện hơn về sức mạnh mới của mình, thứ sức mạnh mà sau này khi gặp lại Bình Bình, nhỏ mới nhận ra rằng đây chính là thứ vũ khí vay mượn mà nhỏ nhận được từ anh, là thứ đã bảo vệ nhỏ khi mà nhỏ không còn chút sức mạnh nào để bảo vệ bản thân sau khi bị phong ấn.
Trong hai năm này Thủy Bình không hề can thiệp vào việc Hiết Hổ đối xử với Bảo Bình như thế nào, tuy nhiên sau ngày hôm đó, Bảo Bình bỗng dưng trở nên khó đối phó hơn trước, khiến hắn có muốn hành hạ nhỏ cũng chẳng hề dễ dàng, thêm việc biết được rằng Thủy Bình có để tâm đến nhỏ khiến hắn không dám hành động khinh suất.
Như đã hẹn, Thủy Bình đến đón nhỏ đi, nhỏ bước vào Legend với tư cách một trong 12 chòm sao và trở thành King của Alliance Galactic Guardian. Thế nhưng sau khi tước đi quyền lực và địa vị của Hiết Hổ, nhỏ vẫn để yên cho hắn sống sót, điều này khiến hắn có chút thắc mắc, nhưng vẫn không dám hó hé gì thêm.
Mọi thứ đều đang đi đúng theo tính toán của nhỏ cho đến khi lũ quỷ xuất hiện và những ký ức của nhỏ quay về.
Các kế hoạch đều đổ bể và bọn quỷ đã gần như phá hỏng kế hoạch của nhỏ, thế nên nhỏ phải đặt ra một mục tiêu mới để kế hoạch vẫn có thể tiếp diễn.
Tiêu diệt lũ quỷ.
Nói là dễ như thế, nhưng chỉ để giết một con quỷ thôi mà cả đám đã bị hành đến bán sống bán chết, chuyện tiêu diệt được Alsiel chỉ là may mắn do cô ta tự vác xác đến nạp mạng mà lại không có chút phòng bị. Mặc dù nhỏ đã lấy lại được một phần sức mạnh, nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc lũ quỷ đó sẽ cảnh giác hơn trước, việc tiêu diệt chúng sẽ càng khó khăn hơn nữa.
Cho dù nhỏ đủ mạnh để đấu tay đôi với một trong thất quỷ, nhưng nếu bọn chúng hành động theo cặp hoặc dùng bọn Tiểu Thiên uy hiếp nhỏ thì mọi việc sẽ diễn biến theo một hướng khác ngay.
Cả những Zodiac cũng nhận ra điều này, thế nên bọn họ mới cố gắng luyện tập để không kéo chân nhỏ. Nhưng dù luyện tập đến đâu, bọn họ vẫn không cảm thấy khá hơn chút nào cả. Cả đám nằm rũ rượi ở phòng ăn. Nhân Mã trườn người dài trên bàn, chán nản
- Chán quá đi . . . 
- Tập hoài mà chẳng thấy khả quan lên gì cả . . . 
Sư Tử tiếp lời, nằm y hệt Nhân Mã ở phía đối diện. Sau đó, tất cả lại một lần nữa im lặng. Sư Tử và Nhân Mã nói đúng, họ chẳng khá lên tí nào cả, ngoại trừ khả năng chiến đấu của họ có vẻ tăng lên, nhưng sức mạnh thì không. 
- Bọn trẻ các cậu sao lại thiếu sức sống thế? 
Một giọng nói quen thuộc vang lên, tất cả ngạc nhiên nhìn về phía cửa phòng, vị Đại Pháp Sư vĩ đại hiếm một lần ló mặt lại đang đứng trước mặt họ, điềm nhiên, vui vẻ.
- Đứa cháu gái đáng yêu của ta đâu rồi?
- Nàng công chúa thích chơi trốn tìm đó đến chúng tôi cũng chẳng quản nổi đâu. - Kim Ngưu thở dài, nhớ lại cảnh Thiên Bình mỗi ngày đều đi khắp nơi tìm nhỏ.
- A, vừa nhắc tới. 
Sư Tử nhìn lên cầu thang, Bảo Bình đang bước xuống cùng với Thiên Bình theo sau, gương mặt đầy suy tư. Bảo Bình nhìn khắp phòng, ánh mắt dừng lại trên người Thủy Bình, Thủy Bình nhìn nhỏ, nở nụ cười hiền từ, nhỏ không đáp lại, chỉ tiếp tục bước xuống và đi đến chỗ chiếc ghế ở đầu bàn mà nhỏ vẫn luôn ngồi . Sau khi an vị, nhỏ khoanh tay, ngước nhìn ông chú của mình, giọng không cao không thấp hỏi.
- Không kêu bọn cháu đến phòng làm việc nữa à?
Thủy Bình vẫn giữ nụ cười trên môi, bước đến chiếc ghế ở đầu còn lại của bàn ăn, ngồi xuống đối diện với nhỏ. 
- Đó chỉ là phương án dùng khi ta muốn trò chuyện riêng thôi.
Thấy Thủy Bình ngồi vào và sau câu nói của ông, tất cả cũng ý thức được Thủy Bình dường như có chuyện quan trọng cần thông báo, liền đi đến và ngồi vào vị trí mọi khi của mình trên bàn ăn. Đợi đến khi tất cả đều an tọa, Thủy Bình mới nói tiếp.
-Ta đến vì dường như mấy đứa đang rất quan ngại về việc sức mạnh của bản thân tại sao lại không tăng lên.
Ban đầu cứ nghĩ rằng ông lại bảo họ đi làm vài điều phiền phức, nhưng sau khi nghe vấn đề mà ông vừa nhắc đến, không ai không khỏi chú tâm hơn vào từng lời nói của ông. Thủy Bình không nhanh không chậm nói tiếp
- Đầu tiên, ta có việc muốn hỏi. Ta nhớ là ta đã luôn nhắc mấy đứa về việc hoàn thành sớm khế ước, vậy tại sao đến giờ vẫn còn chưa xong?
Đến đây, cả bọn lại đổ mồ hôi. Sao lại nhắc đến chuyện khế ước lúc này?
- Tôi có thể hiểu rằng khế ước có liên quan đến việc nâng cao sức mạnh cho chúng tôi không? 
Ma Kết nhìn Thủy Bình, trong trường hợp này anh vẫn vô cùng bình tĩnh, hay nói đúng hơn là cố bình tĩnh để không nghĩ tới cái hoàn cảnh lập khế ước của mình trước kia. Thủy Bình đáp lại bằng một cái gật đầu chậm rãi khiến cả bọn nuốt nước bọt ừng ực.

Không đùa chứ?
Trong số bọn họ, một số kẻ đã từng thử lập khế ước nhưng không thành, cũng có một số kẻ nhất quyết không bao giờ chịu lập khế ước. 
Nhưng bây giờ hiểm nguy vẫn luôn chực chờ trước mắt, lại nói đến việc lập khế ước để nâng cao sức mạnh này, là muốn đốc thúc bọn họ sao?
- Nhưng . . . - Nhân Mã lên tiếng, gương mặt đầy băn khoăn - Tôi đã lập khế ước rồi, vậy tại sao vẫn không cảm thấy sức mạnh có chút gì thay đổi cả vậy?
Nghe đến đây, bọn đã lập khế ước rồi mới ngẫm nghĩ
- Quả thật là chẳng thấy tăng chút nào cả. 
Xử Nữ vo cằm nói khiến cả bọn thảng thốt nhìn anh.
Cái gì?
Xử Nữ đã lập rồi ư?
Một kẻ sợ con gái như anh ta ư?
Vào lúc nào mới được chứ?
Hôm vũ hội, là lúc anh ta kéo Bảo Bình ra ngoài ư?
Hèn gì dạo gần đây thấy anh ta đột nhiên thân mật với Bảo Bình như vậy.
Dù là lý do gì, tất cả đều gần như không tin được rằng Xử Nữ đã lập khế ước, thậm chí họ còn nghĩ rằng anh ta sẽ ngoan cố đến sau cùng cơ.
Thật là loạn hết cả rồi!
- Đúng là ta đã bảo lập khế ước sẽ tăng sức mạnh, nhưng nó chỉ hoàn thiện khi tất cả Zodiac đều thực hiện xong khế ước.
Nước bọt của cả bọn lại bắt đầu được nuốt ừng ực. 
Vừa lúc đó, Bạch Dương đã đập mạnh lên bàn, đứng dậy khiến vài người giật mình. Vẻ mặt anh vô cùng tức giận mà lườm Thủy Bình.
- Tất cả đều thực hiện xong khế ước ư? ĐỪNG CÓ ĐÙA VỚI TÔI!!! Ông bảo muốn thực hiện khế ước phải có một nụ hôn thật lòng, với ông thì tình yêu dễ dàng đến thế ư? HAY LÀ ÔNG ĐANG ĐÙA GIỠN VỚI CHÚNG TÔI?!!
Tất cả đều sựng người trước những câu nói của Bạch Dương.
Quả thật, lời của anh ta đúng đến mức không thể nào chối cãi. 
- Bắt tất cả các người bọn tôi đều phải yêu cỏ dại, nhưng cho đến cuối cùng, sẽ chỉ có một người có được trái tim của nhỏ đó, không phải như thế là quá bất công với bọn tôi ư?!!
Không phải như thế là quá đau đớn ư?
Đáy mắt Thủy Bình chùn xuống, ông đan hai tay vào nhau, nụ cười mỉm trên môi đã ngưng lại từ bao giờ. 
- Ta biết chuyện này rất khó khăn đối với các cậu, nhưng đây là bất khả kháng, dù muốn hay không, đây cũng là số mệnh của các cậu, ta chỉ làm một việc chính là truyền đạt thôi.
Bạch Dương đôi mày nhíu chặt vào nhau, nghiến chặt răng, ngồi xuống đầy bất lực. Miệng rủa lầm bầm hai chữ "Chết tiệt".
- Thật sự . . . không còn cách nào khác sao? 
Cự Giải gương mặt đầy bất đắc dĩ nhìn Bảo Bình. Bảo Bình thì từ đầu đến cuối chỉ toàn cúi gằm mặt.
Đây cũng là một phần ngoài ý muốn trong kế hoạch của nhỏ.
Nhỏ cứ luôn miệng nói rằng mọi người đừng nên yêu nhỏ, thế nhưng dù là không hề cố ý, sự tồn tại của nhỏ vẫn chính là nguyên nhân khiến họ phải thực hiện tất cả những nhiệm vụ này.
Bảo Bình hiện tại vô cùng cảm thấy có lỗi, nhưng nhỏ không thể làm gì cả. Bản thân nhỏ vẫn chưa đủ mạnh để bảo vệ tất cả bọn họ khỏi những cuộc tấn công của bọn quỷ. Hơn nữa, nhỏ cũng không muốn họ bị dị chứng hành hạ đến chết.
Rốt cuộc phải làm như thế nào mới phải . . . 
- Ta biết là rất khó để thực hiện những chuyện này, nhưng nếu cậu không làm, cậu còn định đợi Bảo Bình bảo vệ cho cậu nữa ư? 
Bạch Dương sựng người.
Quả thật . . . không thể chối cãi rằng anh đã từng ỷ lại vào nhỏ, cho đến khi tự bản thân đối mặt với bọn thiên sứ ấy. Nhưng anh đã quyết định sẽ tự lực rồi, vậy mà lại không có cách nào khả quan hơn sao?
Tại sao . . . nhất định phải là khế ước chứ?
Dị chứng thì anh có thể chịu đến suốt đời vẫn được. Nhưng giờ lại thêm một vấn đề nữa, và việc này thì lại đi ngược với tất cả những mong muốn của anh.
Ngoan cố cho đến cùng, không phải vô dụng vẫn hoàn vô dụng hay sao?
Bạch Dương siết chặt tay, không hài lòng với cái gọi là hiện thực này chút nào.
Tất cả đều chìm trong bầu không khí im lặng cho đến khi Song Ngư đứng phắt lên, gương mặt cậu tối sầm, giọng có chút khó chịu và bất mãn.
- Nói thì dễ lắm.
Dứt lời, cậu định chạy ra khỏi phòng, nhưng lại không mở được cánh cửa ra, bởi Thủy Bình đã dựng một phong ấn để bọn quỷ không nghe lén được. Cậu đập cửa, bất lực khuỵu xuống, gương mặt đỏ bừng. Ai cũng nhìn cậu, trong đầu đầy thắc mắc. 
- Kỳ lạ, không phải Song Ngư đã hoàn thành khế ước rồi sao? 
Sư Tử nghiêng đầu, rõ ràng cậu ta có kể là đã hoàn thành khế ước, vậy tại sao bây giờ lại có biểu hiện thế kia???
- Cậu ta là một trường hợp của việc không chân thành chăng? - Song Tử khoanh tay, cười đầy ẩn ý.
- Không đúng! Rõ ràng là có ánh sáng hiện ra mà!! - Song Ngư hét lên, đứng bật dậy, nhưng rồi lại cúi mặt, bặm chặt môi - Vậy mà tại sao . . .
- Song Tử nói đúng, là do cảm xúc của cậu vừa chưa rõ ràng, Song Ngư. - Thủy Bình ôn tồn nói - Những đốm sáng hiện lên không rõ ràng và chập tắt chính là dấu hiệu của việc khế ước vẫn chưa hoàn toàn được hoàn thành. Mặc dù dị chứng có biến mất, nhưng một khoảng thời gian sau sẽ tiếp tục xuất hiện.
Bạch Dương nghe đến đây thì cúi đầu, nhớ lại nụ hôn mà trước đây Bảo Bình đã cưỡng ép anh, dị chứng lúc đó quả thật đã biến mất, nhưng gần đây nó lại xuất hiện khiến anh có chút khó hiểu. Thì ra nguyên do là như vậy.
Không chân thành . . . à?
Nhếch môi một cái, Bạch Dương đứng dậy
- Hiểu rồi. Nghĩa là chỉ cần để cầm chừng cái dị chứng chết tiệt này, chỉ cần hôn cô ta là xong chứ gì? 
Tất cả đều ngạc nhiên trước phát ngôn của Bạch Dương, Sư Tử hậm hực
- Cái tên ngốc kia, ý anh là sao hả? Đây đâu phải là ý chính của chuyện này.
- Với tôi thì đó là ý chính đấy mèo rừng ngốc nghếch, về việc gia tăng sức mạnh vẫn có rất nhiều cách khác. 
Nói đoạn, Bạch Dương quay lưng bước đến cánh cửa, đưa tay chạm vào tay cầm tạo nên một xung chấn ánh sáng, sau đó cánh cửa bật mở, Bạch Dương không quên để lại một câu nói trước khi rời khỏi cùng với một nụ cười đầy giễu cợt
- Đâu thể nào bắt tất cả mọi người đều phải yêu cô ta được, đúng không?
Ánh sáng là cội nguồn của phép thuật, Bạch Dương hoàn toàn có thể phá giải những phong ấn hay kết giới một cách dễ dàng, cho dù đó là do Đại Pháp Sư Thủy Bình dựng nên đi chăng nữa. Anh thật sự rất mạnh, thế nhưng như vậy vẫn chưa đủ, tuy nhiên có rất nhiều cách để tăng sức mạnh, không đời nào anh chịu quy phục con nhỏ đó!
Bảo Bình từ đầu đến cuối chỉ biết im lặng, nhỏ không thể nói được gì. Nhỏ thật sự cảm thấy rối tung với mớ bòng bong này. 
Sau Bạch Dương, Bảo Bình cũng đứng dậy rời khỏi phòng, Thiên Bình theo chân nhỏ, tất cả mọi người trong phòng cũng bắt đầu giải tán. 
Song Ngư chạy về phòng, vùi mặt vào gối, vẫn không thể nào hiểu được tình hình hiện tại. 
Vì sao chứ?
Rõ ràng là cậu thích hoàng tử rất nhiều, vậy tại sao khế ước lại là tạm thời được??
Song Ngư tức tối, quẳng chiếc gối ngủ viền hồng của mình vào tường, cùng lúc đó vang lên tiếng gõ lộc cộc từ cánh cửa. Song Ngư bực dọc hỏi
- Ai đó?
- Chị đây.
Âm giọng trong vắt vang lên khiến Song Ngư giật nảy người, tim rung lên vài nhịp vì giọng nói của người đang đứng ngoài cửa kia.
Là Bảo Bình.
- Chị vào được chứ?
- Chị đợi e chút-
Song Ngư ngồi dậy, vừa định đi đến mở cửa, nhưng rồi khựng lại khi nhìn căn phòng của mình. Nội thất trong phòng, từ giường, đèn đến tường đều là một màu hồng, bàn trang điểm cùng với đủ loại mỹ phẩm, tất cả đều theo phong cách của công chúa. Kỳ lạ, rõ ràng là từ trước đến giờ cậu không hề bận tâm về việc để cho người khác thấy sở thích của mình, nhưng khi đứng trước Bảo Bình, cậu bỗng dưng lại thấy xấu hổ về điều này.
Từ lúc cậu cắt tóc và bắt đầu mặc lại đồ con trai, không hiểu sao cậu bắt đầu thấy xấu hổ mỗi khi để lộ những món đồ dễ thương của mình trước Bảo Bình.
Tại sao vậy nhỉ?
- Song Ngư? 
Đợi quá lâu, Bảo Bình lên tiếng gọi lần nữa. Song Ngư lúc này mới sực tỉnh, bối rối nói
- B-Bây giờ không vào được đâu Bảo Bình, phòng em . . . phòng em không đẹp lắm đâu . . . 
Bảo Bình nhíu mày, có chút lo lắng, giọng Song Ngư dường như không ổn cho lắm thì phải. Nhưng suy nghĩ một hồi lại nhận ra, dường như cậu chàng là đang xấu hổ vì điều gì đó chăng?
- Song Ngư, em không cần phải giấu đâu. - Bảo Bình khúc khích cười khiến Song Ngư ngạc nhiên - Phòng em trông như phòng công chúa vậy, đúng không?
Song Ngư đỏ bừng mặt, càng bối rối hơn sau khi bị Bảo Bình nắm thóp. Cậu lắp bắp
- K-K-Không có! C-Chỉ là phòng em giờ rất bừa bộn . . . n-nên là . . .
- Được rồi được rồi, chị hiểu rồi. - Bảo Bình vẫn cười - Ban nãy thấy tâm trạng em không ổn lắm nên chị có chút lo lắng, nếu em không muốn chị vào phòng thì thôi vậy.
Sau khi Bảo Bình nói hết câu, Song Ngư đã không còn nghe tiếng động nào bên ngoài cửa nữa. Cậu giật mình, vội vàng mở cửa,

1 2 »