Chòm sao thứ 51

Tùy Chỉnh

Như đã hứa, hơn 10k chữ :)))
Chòm sao thứ 51: Gemini Syndrome 
Từ khi sinh ra, Song Tử đã sở hữu hai linh hồn cùng tồn tại trong một thể xác, đó cũng chính là lời nguyền của chòm sao Gemini, chính là thứ mà Bảo Bình đã từng nhắc trước đây - "Gemini Syndrome", một hội chứng đa nhân cách. Tuy nhiên, gọi là nhân cách cũng không hoàn toàn đúng, mà là linh hồn, một linh hồn bị tách làm đôi.
Linh hồn của Song Tử vì bị tách đôi nên không được hoàn thiện, vì thế cơ thể cũng chịu nhiều biến chứng, ví dụ như mỗi khi bị thương, vết thương bao giờ cũng lành chậm hơn bình thường, máu cũng không đông nhanh, nên nếu vết thương chỉ cần sâu một chút cũng có khả năng tử vong cao. 
Chỉ khi lập khế ước được với King, lời nguyền này mới được xóa bỏ.
Thế nhưng cả hai do đã bị phân tách quá lâu, hình thành như hai cá thể riêng biệt, nên cũng không còn muốn hóa giải lời nguyền nữa.
Hai linh hồn của Song Tử thay phiên nhau sở hữu cơ thể, mỗi lần như vậy, màu mắt họ sẽ chuyển màu nhẹ đi hoặc đậm hơn, nhưng rất ít ai để ý điều này, chỉ trừ Bảo Bình.

Cả hai linh hồn gọi nhau bằng tên riêng để dễ nói chuyện với nhau. Họ có thể trò chuyện bằng suy nghĩ của mình
Tuy tính cách và sở thích khá giống nhau, nhưng họ vẫn có nhiều điểm khác biệt. 
Nhân cách sở hữu đôi mắt màu lam nhạt khá ôn hòa, gọi là Gemini, anh yêu thích nhiều thứ, và đặc biệt giỏi về mảng tin học nhiều hơn, những phần mềm đa số đều do anh tạo ra cùng với những góp ý của nhân cách kia.
Nhân cách còn lại tên là Song Tử, tính cách có chút bốc đồng, anh giỏi trong việc phân tích và điều khiển tâm lý của người khác, thế nên anh giỏi trong việc sử dụng sức mạnh của mình hơn. Tuy nhiên, ở thời điểm trước đây, Song Tử này vẫn rất điềm đạm.
Cho đến một ngày, họ gặp một cô gái khiến mọi quỹ đạo trong cuộc sống họ đều chệch đi theo một hướng khác hoàn toàn.
Song Tử lớn lên như bao người bình thường khác do năng lực của anh không thể hiện rõ rệt ra bên ngoài, thế nên Alliance Galactic Guardian cũng không tìm được tung tích của anh. Nhưng do ba mẹ mất sớm, gia đình anh cũng không thuộc loại khá giả, anh lại từ chối sự nhận nuôi của họ hàng, thế nên anh phải thường xuyên đi làm thêm để đóng học phí cho mình. Từ khi phát huy được khả năng viết phần mềm khi được học ở trường, anh mới bắt đầu kiếm tiền bằng các phần mềm nhỏ tự viết ra.
Năm đó, Song Tử 16 tuổi đã tốt nghiệp đại học và chuẩn bị bắt tay vào làm một dự án lớn, thế nên anh phải đi làm thêm để kiếm thêm tiền cho dự án. Anh xin vào làm ở một tiệm bánh kem gần chỗ trọ, nơi anh gặp được Thiên Thố.
Cô ấy là con gái của chủ tiệm bánh, là một cô gái xinh đẹp và hiền dịu, được rất nhiều chàng trai để ý tới. Từ khi anh vào làm, thu hút thêm khách nữ vào tiệm, nhưng bọn con trai cũng vì thế mà ghen tị không ngớt.
- Quý khách muốn dùng gì ạ? 
Thiên Thố như thường lệ, đến và phục vụ những vị khách mới vào, nhưng không phải khách nam nào cũng là người tử tế. 
- Vậy cho bọn này một món Thiên Thố đi. 
Một trong những vị khách cười đểu, đồng tay đưa tay ra định sờ vào người cô, Thiên Thố sợ hãi nhắm chặt mắt lại, nhưng Song Tử rất nhanh đã chụp lấy cổ tay hắn, gương mặt lãnh cảm chau mày lườm kẻ vừa có ý định bất chính kia
- Chúng tôi không phục vụ món này, quý khách có muốn dùng nước dâu không ạ? Loại đỏ nhất ấy! 
Gã kia giật tay mình lại, cổ tay hắn đã bị Song Tử siết đến đỏ lên, hắn quát
- Cái tiệm bánh này phục vụ khách bằng bạo lực như thế đấy à?! Tao nhất định sẽ báo với cảnh sát!
Tiếng la lối của hắn khiến mọi người trong quán đều quay đầu lại nhìn, bắt đầu xì xầm bàn tán. Song Tử thấy tình hình đang diễn biến tệ đi, cảm thấy vô cùng phiền phức, liền nhìn bọn người đang gây hấn, thái độ rất bình tĩnh và từ tốn nói
- Chúng tôi vô cùng xin lỗi vì món đó trong quán đã bán hết, quý khách có muốn dùng món nào khác không ạ?
Thiên Thố vô cùng khó hiểu về hành động của Song Tử, nhưng hành động tiếp theo của lũ khách gây rối kia lại càng khiến cô cảm thấy khó hiểu hơn nữa.
- Ồ không, lỗi của tôi cũng vì quá nóng nảy, xin lỗi vì đã đánh cậu trước. 
Gã khách vừa bị Song Tử siết tay bỗng dưng trở nên thân thiện một cách kỳ lạ, hắn còn gãi đầu và cười xuề xòa nữa. Những gã khác chẳng hiểu sao cũng hùa theo một cách vui vẻ
- Không sao, không sao đâu mà. 
- Mà chúng tôi có việc rồi, hôm khác sẽ ghé quán nhé.
Song Tử thái độ vô cùng chuyên nghiệp, cúi đầu tiễn khách
- Vâng, xin cảm ơn quý khách ạ.
Đám khách kia cuối cùng bước khỏi quán, không ai biết rằng bọn chúng vừa bị điều khiển và xóa sạch ký ức về những gì đã làm, cũng không ai để ý nụ cười đầy bí ẩn của anh chàng phục vụ tóc xanh kia cả. Mọi việc trong quán trở lại quỹ đạo như bình thường, chỉ mỗi mình Thiên Thố cảm thấy vô cùng thắc mắc, bởi cô là người chứng kiến từ đầu đến cuối những chuyện đã diễn ra.
Đợi đến giờ tiệm bánh đóng cửa, cô mới hỏi Song Tử.
- Song Tử, chuyện lúc chiều . . . rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?
Song Tử lúc này đang dọn dẹp quán, thấy Thiên Thố gặng hỏi cũng rất thản nhiên vừa dọn dẹp vừa trả lời.
- Anh chỉ điều khiển thần trí bọn họ thôi.
Thiên Thố ngạc nhiên
- Vậy là . . . anh cũng có năng lực?
- Cũng?
Lần này thì tới lượt Song Tử ngạc nhiên, Thiên Thố mỉm cười đáp
- Phải. Anh biết AGG không?
Song Tử lục lọi trong trí nhớ, sau đó đáp.
- Allience Galactic Guardian? 
- Đúng rồi. Họ là một tập đoàn lớn, bề ngoài là vậy, nhưng có một bí mật, đó chính là những người mang cái tên của những chòm sao thường sở hữu những năng lực kỳ lạ, và em là một trong những chòm sao đó. Này Song Tử, không lẽ anh cũng thuộc AGG?
- Không - Song Tử lắc đầu, quay trở lại công việc của mình - Anh không biết gì về tổ chức đó cả, đây là lần đầu tiên anh nghe có người sở hữu năng lực giống mình.
Nói đoạn, anh dừng lại một chút, sau đó quay sang hỏi cô
- Vậy, em sở hữu năng lực gì?
Thiên Thố nhìn anh, có chút lưỡng lự, cô chạm mười đầu ngón tay vào nhau, gò má ửng hồng lên
- Đ-Điều khiển đường . . .
Song Tử có hơi nhíu mày nhìn cô
- Đừng nói với anh đó là lý do em đòi ba mình mở tiệm bánh ngọt.
Anh có nghe từ ông chủ về việc này. Ba của Thiên Thố vốn là công nhân viên chức bình thường, nhưng do công ty phá sản nên đã bị thất nghiệp, ông đã để dành được một số vốn, trong lúc không biết nên làm gì với số tiền đó, Thiên Thố liền nài nỉ ông mở tiệm bánh ngọt. 
Thiên Thố mặt càng đỏ hơn nữa, sau đó cúi mặt gật nhẹ đầu khiến Song Tử phá lên cười. Thiên Thố bị cười cảm thấy rất mất mặt, liền bĩu môi giận dỗi.
- C-Có gì đáng cười chứ?
Song Tử đưa tay quẹt nước mắt ứa ra vì cười của mình, trả lời cô nhưng vẫn chưa ngưng cười.
- Không. Chỉ là thấy em rất có khiếu kinh doanh thôi.
Không hiểu sao, nhìn vẻ mặt Thiên Thố phồng lên vì dỗi khiến anh cảm thấy rất thích thú.
- Có gì sai sao? Em thích chúng, những chiếc bánh và thức uống ngọt ngào luôn mang lại cảm giác rất thoải mái cho người ăn chúng. Vì thế nên em đã luôn muốn mở một tiệm bánh ngọt để mang lại cảm giác này cho thật nhiều người.
Cô nói, đôi mắt hướng lên trần nhà, nhưng Song Tử có cảm giác như cô đang nhìn về một nơi nào đó, rất tươi đẹp, rất sáng chói, có phải chăng đó là lý do khiến cô dù đang dỗi anh nhưng vẫn có thể mỉm cười khi nghĩ về nó.
Không hiểu sao, Song Tử lại bị thu hút bởi nụ cười đó.
Với một kẻ luôn tự bươn chải để kiếm được đồng tiền nuôi bản thân mình, sống qua ngày mà chẳng biết ước mơ là gì, cô giống như một ngôi sao sáng.
Những con người có ước mơ luôn thật rực rỡ, và cô là thứ rực rỡ nhất trong những người mà anh từng thấy. Đó là những điều mà Song Tử cảm nhận được qua những ngày quan sát cô.
Anh đã bắt đầu chú ý đến cô từ ngày hôm đó, và trước khi kịp nhận ra, mỗi việc mà cô làm đều khiến anh rung động.
Thiên Thố ân cần và dịu dàng. Ở cùng cô khiến anh cảm thấy ấm áp vô cùng. Ban đầu anh vốn chỉ định sau khi kiếm đủ vốn để thực hiện dự án, nhưng vì cô, anh đã ở lại và trở thành nhân viên dài hạn của tiệm.

Thiên Thố đối với sự có mặt của anh vô cùng chào đón. Đối với cô, đây là một anh chàng thú vị, hơn nữa, từ ngày anh bảo vệ cô khỏi bọn người quấy rối kia, cô bắt đầu rung động với chàng trai này.
Không lâu sau đó, họ quen nhau. 
Tình cảm giữa họ có lẽ sẽ thật đẹp đẽ nếu một ngày nọ, một gã quý tộc thuộc những chòm sao không để mắt tới cô.
- Kem là ngon nhất. - Thiên Thố tận hưởng khi cắn một miếng kem mà Song Tử vừa mua cho cô, Song Tử cười khì
- Với em đồ ngọt nào mà chẳng là nhất.
Thiên Thố nhìn anh, nở một nụ cười đầy ấm áp
- Hì hì. Nhưng anh vẫn là nhất trong lòng em, Song Tử ạ.
Mặt Song Tử nóng dần lên, sau đó anh cũng nở một nụ cười đáp lại cô.
- Hơn cả đồ ngọt chứ?
- Vâng. Điều đó không phải là dĩ nhiên sao? 

Thiên Thố nhẹ nhàng đáp lại anh, giọng nói trong vắt và gương mặt dịu dàng của cô khiến anh cảm thấy một cảm xúc lâng lâng trong lòng.
Từ khi gặp cô, anh mới biết được cảm giác hạnh phúc là gì.
"Thấy sao Gemini? Cô ấy vô cùng tuyệt vời, đúng không?"
Song Tử thầm trò chuyện với linh hồn khác của mình, Gemini thở dài
"Ừ Ừ"
"Nhanh nhanh yêu cô ấy đi, dù sao thì sau này vẫn sẽ còn chung sống dài dài đấy."

Bản thân Song Tử chỉ có một rắc rối duy nhất, đó chính là việc hai linh hồn là hai cá thể hoàn toàn riêng biệt. Người yêu Thiên Thố chỉ có mình Song Tử mà thôi, còn Gemini mỗi lần được đổi đều làm việc rất bình thường, ít khi chú tâm đến Thiên Thố khiến cô đôi lúc cảm thấy buồn. Song Tử cũng rất đau lòng với điều này nên anh cố làm mọi cách để Gemini cảm mến Thiên Thố, nhưng gần như đều vô dụng.
"Tôi nói rồi, tôi thích những thứ thú vị, Song Tử. Và cô ấy thì quá nhàm chán."
"Tôi sẽ giận nếu cậu chê bai cô ấy đấy! Hơn nữa, cô ấy không hề nhàm chán."
"Được rồi, được rồi. Tôi xin lỗi"
Mải lo nói chuyện với Gemini, Song Tử hoàn toàn không chú ý phía trước, Thiên Thố nhận ra anh có hơi ngẩn ngơ, cô vừa quay sang định nhắc anh thì vô tình va phải một người và làm kem dính lên áo anh ta. 
- Mày làm cái gì vậy hả con nhỏ này! Biết cái áo này giá bao nhiêu không hả?!!
Gã con trai bị đụng phải bực tức quát lên, sau đó liền khựng lại khi nhìn thấy gương mặt của Thiên Thố
- T-Tôi xin lỗi. Tôi sẽ lau cho anh! 
Thiên Thố hoảng hốt, vội vàng lôi khăn tay ra, nhưng trước khi kịp lau vết kem đi, cằm cô đã bị nâng lên, ánh mắt cô từ hoảng hốt chuyển thành sợ hãi.
- Cô em, đẹp đấy. - Hắn đẩy cằm cô sang trái, rồi lại sang phải, ánh mắt tối tăm đầy nhục dục nhìn cô khiến cô run rẩy 
- N-Ngài Sơn Án!
Thiên Thố lắp bắp, nhận ra kẻ trước mặt mình là ai, cô lại càng run sợ hơn. Còn hắn khi nghe cô gọi tên liền tán thưởng
- Cô em  biết ta à? Cũng phải, danh tiếng của bổn thiếu gia đây có ai mà không nghe qua chứ. - Hắn ghé sát mặt cô hơn, nở một nụ cười khiến cô cảm thấy lưng mình bắt đầu đổ một tầng mồ hôi lạnh - Này, có muốn trở thành bạn gái anh không? Anh sẽ bỏ qua cho em việc em làm bẩn cái áo đáng giá trăm triệu này của anh.
Vừa dứt lời, một bàn tay rắn chắc nắm lấy cổ tay hắn, dùng sức siết mạnh. Một gã công tử bột suốt ngày được nuông chiều hiển nhiên không chịu nổi một cái siết tay của Song Tử, liền thả Thiên Thố ra mà kêu lên. Tiếng hét của hắn khiến những người xung quanh quay lại nhìn họ, hắn nghiến răng 
- Thằng chó! Buông tao ra! - Giằng co mãi vẫn không được, hắn quay lại quát lũ hầu cận phía sau - Tụi mày đứng đó làm gì?! Mau đánh nó cho tao!
Bọn người hầu vốn đã bị Song Tử khống chế từ ban nãy, nên dù có nghe gã công tử kia quát, bọn chúng vẫn chỉ đứng trân trân nhìn chứ không hề nhúc nhích. Song Tử nheo nhẹ mắt, gương mặt lạnh lùng nhìn gã công tử kia, âm giọng như cố kìm nén sự giận dữ mà hỏi hắn
- Mày muốn cô ấy trở thành bạn gái mày? Nói lại xem thử tao có đánh nát xương mày ra không.
Gã con trai sống và lớn lên trong nhung lụa kia lần đầu tiên trong đời bị nhìn và đe dọa như thế, không tránh khỏi sợ hãi. Nhưng sĩ diện của hắn rất lớn, hắn không thể dễ dàng cúi đầu trước một gã thường dân thấp hèn được.
 - M-Mày biết tao là ai không? Tao là con trai của bá tước phía bắc - Bắc Miện đấy! N-Nếu mày dám đánh tao, cha tao chắc chắn sẽ cho mày và cả con nhỏ đó ra bã. 
Song Tử nhếch môi, đôi đồng tử xanh thẫm đầy khinh bỉ nhìn kẻ cao hơn mình một cái đầu kia
Mày là ai hay cha mày là ai tao đếch cần biết, nhưng đừng tự tiện động vào người con gái của tao! Trước khi cha mày biết được chuyện tao làm thì mày đã ra bã trước rồi đấy.
Dứt lời, Song Tử vứt mạnh tay của Sơn Án xuống, nắm lấy tay Thiên Thố, xoay người tiêu sái bước đi. 
Sơn Án sợ cứng người khi nhìn cổ tay mình hằn lên những vệt đỏ, đến cha mẹ hắn cũng chưa từng làm đau hắn như thế. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên hắn thấy nhục nhã như thế này. Bọn người xung quanh đang không người cười cợt và chỉ trỏ hắn, còn thủ hạ hắn lại như lên cơn động kinh, đứng như trời trồng trơ mắt nhìn hắn bị kẻ khác làm cho bẽ mặt.
Đám bảo vệ lúc này mới sực tỉnh dậy, bọn chúng ngơ ngác nhìn xung quanh, và bắt đầu xanh mặt khi mà cậu chủ của chúng đang nhìn chúng với ánh mắt đầy sát khí.

- Lũ vô dụng bọn bây đến giờ mới chịu cử động đấy à - Âm vực của hắn hạ thấp xuống, đôi mắt đen đặc chứa đầy những sát ý - Tỉnh rồi thì cong mông lên mà đuổi theo hai kẻ vừa nãy cho tao, bắt bọn chúng giam vào địa lao của dinh thự. 
Được lắm!
Dám động đến Sơn Án này, thằng nhãi đó nghĩ bản thân còn có thể toàn thây?
Song Tử hiển nhiên lường trước được tình huống bị đuổi theo nên đã nhanh chóng kéo Thiên Thố lẫn vào dòng người đông đúc, trốn khỏi tai mắt của bọn kia.
Về đến quán, Thiên Thố vẫn còn run lẩy bẩy, Song Tử để cô ngồi xuống ghế trong phòng nhân viên, anh chống nạnh nhìn cô,  sau đó quỳ xuống để nhìn được gương mặt đang cúi gằm của bạn gái mình, gương mặt anh vẫn thể hiện sự khó hiểu
- Hắn là ai mà khiến em sợ hãi đến thế?
Thiên Thố có hơi giật mình, nhưng rồi cũng ngẩng mặt nhìn lại anh, nước mắt cô tuôn rơi
- Hắn là con trai của kẻ đã giết mẹ em . . . 
Song Tử chau mày, nhưng lập tức Thiên Thố đã nắm lấy hai vai anh 
- Đừng nghĩ gì cả Song Tử, làm ơn . . . Năng lực của hắn không phải là thứ mà chúng ta có thể đối đầu. Hơn nữa, hắn là con trai của Bá tước vùng này, n-nếu hắn ra tay, e là cửa tiệm sẽ . . . 
Nói đến đây, cô khóc nấc lên, Song Tử cũng vì thế mà ngưng tất cả những ý định của mình lại. Anh ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về cô
- Được rồi, anh sẽ không làm gì cả, được chưa. Nín đi nào.
Cô rất rõ Song Tử, anh ấy là người nghĩ tới liền sẽ làm, hơn nữa không bao giờ để bản thân chịu thiệt. Đối với Song Tử, có lẽ anh đã có ý định làm gì đó với Sơn Án rồi cũng nên.
Song Tử hành xử rất bình thường trước mặt Thiên Thố, nhưng khi về tới nhà, anh lập tức bắt tay vào việc điều tra về gã công tử đó.
Bình thường, sau khi gây chuyện, anh sẽ dễ dàng xóa đi ký ức của người khác. Tuy nhiên, anh lại không ngờ rằng có ngày lại đụng phải một tên có năng lực vô hiệu hóa, và thậm chí hắn còn là một mối đe dọa lớn.
Anh đắc tội với một gã không hề tầm thường chút nào.
Allience Galactic Guardians , tập đoàn này được điều hành bởi Hội đồng và người đứng đầu - Thủy Bình, hay còn gọi là King. Điều đặc biệt mà khó ai biết được chính là những kẻ mang cái tên của chòm sao trong tập đoàn này đều  sở hữu năng lực, điều này anh được nghe bởi Thiên Thố, thực chất dù tìm đủ mọi nguồn thông tin đều không thể biết được chuyện này. Xem ra anh không thể xem thường khả năng của những kẻ nằm trong tập đoàn này được.
Sơn Án, gọi tôn kính là Mensa, một gã công tử ăn chơi trác táng thừa kế gia tài kếch xù từ người cha của mình - Bá tước Bắc Miện. Vị bá tước này có kha khá nhiều các tin đồn xấu về những việc làm phạm pháp, thế nhưng cảnh sát lại không hề tìm được dù chỉ một ít chứng cứ để buộc tội ông ta. Còn việc nội bộ của AGG có để tâm về việc làm của ông ta hay không thì anh không rõ, nhưng anh chắc chắn có một số kẻ cầm đầu làm ngơ với điều này.
Rốt cuộc thì nơi tập hợp những kẻ có năng lực như thế nào cũng vẫn thối nát như xã hội bình thường ở bên ngoài thôi.
Dù sao bọn chúng cũng chẳng phải là anh hùng có năng lực để cứu lấy trái đất. 
Tuy nhiên, để đối phó với bọn chúng quả thật là một chuyện không hề dễ dàng. Từ trước đến giờ, những kẻ anh gặp từ trước giờ chỉ là những kẻ bình thường, hơn nữa, kẻ anh phải đối phó lần này là một kẻ có năng lực vô hiệu hóa, anh vẫn chưa biết năng lực của gã đó có thể tác động đến những người khác hay không. Dù hôm nay anh đã khiến bọn thuộc hạ của hắn bất động thành công, nhưng đó chỉ là do anh đã làm hắn lơ là và hắn cũng không nghĩ rằng anh sở hữu năng lực. Nhưng không điều gì chắc chắn rằng sau vụ việc hôm nay, gã đó sẽ không điều tra về anh, và nếu hắn nhanh trí, chắc chắn sẽ đoán ra được năng lực của anh thuộc dạng gì.
Trong khi anh không biết tí gì về hắn, nhưng hắn lại hoàn toàn có thể nắm thế chủ động đối với anh.
Chuyện này thật không vui vẻ tí nào.
Ngày hôm sau, như dự đoán, gã Sơn Án đó đã dẫn binh lính đến tiệm, đuối hết khách đi và ngồi chật kín cả tiệm. Bọn chúng hô hào kêu gọi đồ ăn, thức uống, khiến anh, Thiên Thố và những nhân viên của quán chạy đến không kịp thở.
Bọn chúng lớn tiếng trò chuyện trong quán, trêu chọc những nhân viên nữ của tiệm và gạt chân hoặc khiêu khích các nhân viên nam.
Những trò quá khích này kéo dài qua mỗi ngày và khiến các nhân viên cùng các khách hàng thân tín đều bỏ đi hết. Cửa hàng chỉ còn lại mỗi cha con Thiên Thố và Song Tử.
Điều này khiến Thiên Thố vô cùng đau khổ. 
Bản thân Song Tử cũng vô cùng khó chịu với tình hình hiện tại. Quả nhiên anh đã bị nắm thóp, gã Sơn Án đó thậm chí còn có thể sử dụng vô hiệu hóa với đám lính kia, khiến anh không làm gì được. Và điều khiến anh khó chịu nhất chính là dù tất cả mọi thứ đều do anh gây ra, nhưng cô ấy vẫn không trách anh lấy nửa lời.
Nó khiến anh thấy dằn vặt.
Giá như cô ấy đổ lỗi cho anh, anh còn có thể cảm thấy thoải mái hơn một chút, đằng này, cô ấy lại gồng mình gánh chịu tất cả.
Thiên Thố đặt nhẹ đĩa bánh xuống bàn nơi Sơn Án đang cười đùa cùng vài gã quý tộc khác
- Bánh của quý khách đây ạ!
Ánh mắt Sơn Án đánh ngang qua cơ thể của Thiên Thố khi cô chuẩn bị rời đi, rất nhanh chóng đã đưa tay ra túm lấy eo cô và kéo cô ngồi lên đùi mình.
- Đợi đã nào, em phải phục vụ bọn anh tận tình hơn chứ?
Thiên Thố sợ hãi, giọng nói bắt đầu run lên
- Ý . . . Ý ngài là sao ạ . . .
Sơn Án cười nửa miệng, bưng đĩa bánh của hắn lên và đưa ra trước mặt cô
- Em phải mớm cho anh ăn chứ?
Hắn vừa dứt lời, bọn bạn quý tộc của hắn phá lên cười lớn, còn mặt Thiên Thố vừa bàng hoàng, lại vừa xấu hổ.
Cô phải làm sao bây giờ?
- Nhanh lên đi, nếu anh không vui, anh có thể đập nát cửa tiệm này bất cứ lúc nào đấy.
Dùng miệng mớm cho gã này sao? Không bao giờ cô có thể làm được điều đó.
Còn đối với Song Tử, tình hình hiện tại lại mang ý nghĩa khác.
Bởi trong chiếc bánh đó có độc!
Anh biết Thiên Thố sẽ không bao giờ đồng ý với hành vi này của mình, nhưng nếu cứ tiếp tục cam chịu như thế này thì không phải là cách.
Thế nên anh mới nghĩ tới hạ sách cuối cùng này. Chỉ cần gã Sơn Án đó chết đi, năng lực vo hiệu hóa cũng sẽ mất tác dụng, và anh chỉ việc tẩy não những kẻ đã chứng kiến chuyện này. 
Thế nhưng cục diện hiện tại lại rơi vào tình thế bế tắc. Chưa tính đến chuyện Thiên Thố sẽ mớm cho tên khốn nạn đó, chỉ cần cô ấy đưa chiếc bánh vào miệng cũng đủ khiến anh suốt cuộc đời này không bao giờ tha thứ cho chính mình.
Trong khi Thiên Thố đang do dự, Sơn Án lên tiếng thúc giục cô.
- Nhanh lên nào, anh sẽ-
Chưa dứt lời, Song Tử đã xuất hiện ngay trước bàn của Sơn Án, kéo Thiên Thố ra sau lưng mình, cười tươi lịch thiệp
- Xin thứ lỗi, cô ấy hiện đang bị đau răng, không biết để tôi mớm cho ngài có được không ạ?
Sơn Án nheo mắt nhìn Song Tử, sau đó ngã người ra ghế, buông giọng
- Được thôi. - Hắn liếc mắt, đôi đồng tử sắc lẻm chĩa thẳng vào Song Tử - Ngươi có giỏi thì mớm cho ta thử xem.
Song Tử đổ mồ hôi, vậy là hắn đã nhận ra chiếc bánh có vấn đề rồi nhỉ?
Nhưng không hề có sơ hở từ lúc anh hành động cho đến giờ, nên chắc rằng trong đám bạn của gã Sơn Án này có một kẻ có thể đọc suy nghĩ hoặc thứ gì đó tương tự vậy.
- Đúng

1 2 3 »