Chòm sao thứ 47

Tùy Chỉnh

Chòm sao thứ 47: Niềm tin và lý trí bị đánh mất 
Bảo Bình mở to mắt nhìn cục diện, tặc lưỡi một cái, còn Xử Nữ thì hoàn toàn hoảng hốt.
- Chuyện quái gì đang diễn ra thế này?!
Bảo Bình lướt mắt tìm kiếm và dừng lại ở kẻ đang ngồi chễm chệ trên chùm đèn pha lê, thỏa mãn ngắm nhìn quang cảnh xung quanh. Bắt gặp ánh mắt Bảo Bình đang nhìn chằm chằm vào mình, hắn rất ung dung mỉm cười
- Đến trễ rồi, tiểu nữ vương ạ.
- Mammon, ta đang tự hỏi lũ quỷ các ngươi thích làm phiền ta đến thế à?
Nhỏ vẫn giữ được bình tĩnh, gương mặt băng lãnh nhìn Mammon. Mammon ý cười càng rộng hơn trên khuôn miệng.
- Ôi dào, cô nghĩ xem cô là ai chứ? Là tiểu nữ vương của Bệ hạ của chúng ta, chúng ta nào dám mạo phạm cô.
Bảo Bình nghe xong, nhếch môi một cái khiến Mammon có chút nhíu mày
- Của Bệ hạ các ngươi ư? Đừng làm ta buồn cười. Ngươi nghĩ Bệ hạ của các ngươi là ai? - Sau đó, nhỏ nghênh đầu khiêu khích - Còn chưa xứng để xách dép cho ta.
- Cô-
Mammon tức giận. Hắn chẳng thể nghĩ được rằng bản thân lại bị chọc ngược, nhưng dám xúc phạm Vương của hắn? Cô ta có tư cách?!
- Thôi cái ý nghĩ ta không có tư cách đi Mammon.
Bảo Bình nhìn vẻ mặt Mammon, trong lòng cảm thấy rất thỏa mãn. Nhỏ thậm chí còn thừa sức đoán được hắn đang nghĩ gì trong đầu nữa kìa .
- Xét về vai vế, ngươi thậm chí còn chẳng có tư cách để nói chuyện với ta. Ngươi nên biết lễ phép một chút đi.
Mammon nheo mắt, đánh giá lời nói của Bảo Bình, rồi lại cất giọng
- Đúng là ngu muội. Cô đừng quên chủ nhân hiện giờ của Quỷ giới là Quỷ Đế Satan, chứ không phải là gã phụ vương yếu hèn của cô đâu. Một thiên thần mà đòi làm Vương của quỷ giới? Nực cười!!
- Con chó phản bội như ngươi không có tư cách để bình phẩm cha ta đâu, Mammon. Chẳng phải khi xưa ngươi vì thua cái kẻ mà ngươi gọi là yếu hèn đó nên mới phải phủ phục bên cạnh sao?
Càng nói, hắn lại càng tức. Mà hắn càng bị chọc tức, Bảo Bình lại càng thoả mãn. Nhưng rồi trong cơn tức giận, Mammon chẳng suy nghĩ gì thêm nữa, thay vào đó, tất cả những tức giận của hắn đều trút vào từng hành động của mình.
- Chính cô mới không đủ tư cách!!!
Trong tíc tắc, hắn xuất hiện ngay trước mặt Bảo Bình, trừng đôi mắt đã hoá đỏ thẳng vào mắt nhỏ, kề sát lại đầy đe doạ. Sau đó, hắn bay lên, lơ lửng trên không trung, gương mặt vẫn giữ nguyên nét giận dữ đó mà ra lệnh.
- Giết cô ta!
Sau câu nói của hắn, tất cả những người trong khán phòng, nay đã bị tâm ma chiếm giữ, đồng loạt lao đến. Bảo Bình tất nhiên đoán được chuyện này sẽ xảy ra, lập tức nắm lấy tay Xử Nữ kéo chạy đi. Xử Nữ từ nãy giờ tuy có chút ngơ ngác đối với tình hình, nhưng sau một hồi tập trung vào cuộc đối thoại giữa Mammon và Bảo Bình thì cũng đoán được tình hình đôi chút, nên hiện tại anh không còn thắc mắc việc đó nữa, mà giờ là vài việc khác.
- Rốt cuộc bọn họ bị ma nào nhập vậy chứ?!!
Nhìn thế nào cũng thấy rõ là đám người chưa bao giờ tập thể dục kia đang cật lực bám sát nút họ mà chẳng biết mệt là gì. Khả năng cao nhất là bị gã Mammon kia điều khiển rồi, nhưng thứ cần tìm hiểu bây giờ nhất chính là nguyên nhân tại sao. Làm sao để hắn điều khiển được bọn người này?
Nếu tìm được thì mọi việc đơn giản hơn rồi.
- Này! Nói gì đi chứ!
Xử Nữ càu nhàu khi thấy nhỏ cứ im lặng mà hùng hục chạy.
- Lúc này cắm đầu chạy đâu phải cách! Rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì vậy?
- Im lặng và chạy đi!
Bảo Bình ngưng cái miệng không ngớt của Xử Nữ lại. Xử Nữ có chút bực dọc khi nhỏ chẳng chịu giải thích gì, nhưng nhỏ đã nói thế thì ắt đã có kế hoạch riêng rồi, thế nên giờ chỉ cần chạy thôi chứ gì.
- Này.
Xử Nữ lại gọi, lần này thì người bực là Bảo Bình.
- Gì?
- Chạy không phải sở trường của tôi.
- Kệ cha anh!
Ngay sau cuộc trò chuyện gàn dở vừa rồi, một bóng đen từ sau lao vút lên, cắt ngang tay họ, mặc dù đã phản ứng rất nhanh, nhưng tay áo cả hai không tránh khỏi việc bị chảy ra một mảng. Hai người nhìn nhau, mày chau lại, sau đó lập tức xoay trở né tránh những luồng hắc khí đang điên cuồng lao đến. Xử Nữ đồng thời dùng những chiếc roi cây đập tan chúng, cười hắt một tiếng
- Ha! Coi bộ tên này thật sự muốn giết cô đấy.
- Biết!
Bảo Bình né thêm một luồng khắc khí nữa rồi lôi cổ áo Xử Nữ, quay người chạy biến. Nếu cứ tiếp tục dây dưa ở đó, thể nào đám người bị điều khiển kia cũng mò tới kịp, đến lúc đó muốn sống cũng khó chứ đừng nói đến chạy.
Tuy rằng Bảo Bình không sợ chết, nhưng nhỏ lại rất ghét thua cuộc, đặc biệt là thua dưới tay những kẻ khốn kiếp đó. Thế nên nhỏ mới phải làm thế này . . .
- Chạy ư?
Mammon bị đánh thức quỷ tính, trở nên hung hăng tột độ. Đối với những con quỷ, một khi đã nổi giận, thì chỉ đến khi có thể tiêu diệt được nguồn cơn của sự giận dữ đó, nếu không chúng sẽ không dừng lại cho đến khi hoặc hủy diệt mọi thứ, hoặc bị giết.
- Cô có chạy đằng trời!!!
Xử Nữ tặc lưỡi vài cái trong khi đang chạy hồng hộc lên cầu thang, nhìn đám người đang đuổi theo sau mình mà mày không khỏi nhíu lại. Sau đó lại dùng dây leo chặn chân bọn Sư Tử, Bạch Dương đang dẫn đầu chạy trước làm hai tên đó ngã mạnh xuống cầu thang, nhưng lại tiếp tục đứng lên như không có gì và tiếp tục rượt theo. Anh bực dọc hét
- Này! Lũ kia! Tỉnh lại mau không thì bảo??!
- Đừng kêu nữa, không có tác dụng đâu.
Xử Nữ nghe Bảo Bình trả lời, đảo mắt chán nản. Zodiac gì chứ?! Giờ đứng trước lũ quỷ cũng chỉ thành cái hư danh thôi. Anh tặc lưỡi.
- Cả Song Tử cũng bị khống chế ư . . .
Trong một góc tối, Bảo Bình đâu mày, những chăm chăm vào bóng đêm mênh mông đang bao trùm căn biệt thự, suy tính điều gì đó.
Xử Nữ lâu lâu lại ló mắt ra quan sát động tĩnh bên ngoài, canh chừng xung quanh. Bảo Bình đang cố suy tính điều gì anh không rõ, nhưng Mammon hiện giờ đang mất kiểm soát, mà hắn càng mất kiểm soát như vậy, Bảo Bình lại càng được lợi. Ngay từ đầu nhỏ đã đoán trước được rằng hắn sẽ hành động như thế này, vì vậy chắc chắn nhỏ đã có sẵn kế hoạch phản công rồi.
Bảo Bình ngẫm nghĩ, sau đó đảo mắt sang chỗ Xử Nữ. Anh nhận ra nhỏ đang nhìn mình, lập tức liếc lại, nhỏ vỗ mạnh lên vai anh, thì thầm gì đó, rồi bỗng dưng bất ngờ đẩy mạnh một cái làm anh mất đà mà ngã nhào ra ngoài, khiến lũ người kia phát hiện và bắt đầu chạy đến.
Xử Nữ bị ngã một cái đau điếng, bực dọc nghiến răng
- Cô-
Và ngay lập tức sựng lại khi thấy biểu cảm của Bảo Bình lúc này.
- Anh đừng quên anh chỉ là một tên hộ thần nhỏ nhoi mà thôi. Sức mạnh còn chả trói được một con gà, vậy mà còn dám thèm muốn chức vị King à?
Bảo Bình khoanh tay, đôi ngươi nheo lại vẻ khinh thường, gương mặt hất nhẹ lên thể hiện ý tứ kiêu ngạo chưa từng thấy. Xử Nữ trừng mắt một hồi, sau đó nghiến chặt răng đứng dậy.
- Thèm muốn ư? Một kẻ giả mạo thay thế như cô mà cũng dám nói tôi thèm muốn ư? Là cô tham lam, là cô ham muốn chức vị King của AGG nên mới sát hại kẻ đáng lẽ sẽ trở thành Aquarius - Bình Bình đáng thương của chúng ta sao?!
- Tôi không có. - Bảo Bình vẫn giữ thái độ ngạo nghễ đáp, đồng thời khoanh tay lại - Anh có tật giật mình à Xử Nữ? Bị tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì?
Xử Nữ nghe xong không khỏi trừng mắt, tay siết chặt, vẻ mặt vô cùng căm tức nhìn nhỏ
- Tại sao . . .
Và một bóng đen dần dần hiện lên từ sau lưng anh
- Tại sao cô lúc nào cũng vậy. Bình tĩnh, kiêu ngạo, hành xử như cả thế giới này đều ở dưới chân mình. Cô tự hào cô thông minh hơn, cô mạnh mẽ hơn bọn tôi sao? Tất cả chỉ vì cái sức mạnh mà cô có . . .
Anh chậm rãi bước lại gần nhỏ, mặt hơi cúi xuống, đôi mắt đỏ ngầu trừng lên nhìn nhỏ đầy những ý nghĩa phức tạp
- Liệu . . . nếu tôi lấy được nó . . . tôi có thể làm King không nhỉ?
Bảo Bình lùi dần ra sau, đồng thời quan sát bóng đen đang lớn dần trên lưng của Xử Nữ, bọn "zombies" kia cũng đã ở gần sát họ, nhưng lạ là chúng dường như chẳng có ý muốn tiến thêm bước nào nữa cả. Vừa ngay lúc lưng nhỏ đụng vào bức tường sau lưng, một tiếng cười đắc ý vang lên
- Đường cùng rồi nhé tiểu nữ vương, xem cô còn dám lên mặt nữa hay không?
Mammon hiện lên trên đầu lũ người bị điều khiển, bắt chéo chân khoan khoái nhìn cảnh tượng trước mặt
- Nếu giờ cô chịu cúi đầu quỳ xuống xin lỗi Vương thì ta may ra sẽ tha mạng cho lũ đồng bạn của cô.
Bảo Bình nhìn hắn, nghiêng đầu một cái
- Ngươi nghĩ . . . ta sẽ nói sao?
Mammon nhíu mày, gương mặt một lần nữa thể hiện rõ sự tức giận.
- Vậy ta sẽ cho cô biết thế nào là địa ngục!
Hắn nói, đồng thời đưa tay lên, Xử Nữ lúc này tương tự đưa tay lên theo hắn, những sợi dây leo tựa thừng bện chặt ngoe nguẩy trước mặt nhỏ, sau đó lao đến siết chặt lấy cả thân người nhỏ, nâng lủng lẳng trên cao. Mi tâm Bảo Bình chau lại, thử cựa quậy một chút, dây leo lúc này lại càng siết chặt khiến nhỏ tặc lưỡi một cái.
Mammon khoái chí bay đến gần nhỏ, nghiêng đầu cười
- Sao nào tiểu nữ vương? Cô còn muốn chống cự nữa à?
- Trêu đùa ta? Sợ rằng ngươi không có đủ khả năng!
- Ha! Khả năng à? - Hắn cười hắt ra - Người cần xem lại khả năng của bản thân chính là cô đấy tiểu nữ vương à. 
Hắn nghiêng đầu ngắm nghía khuôn mặt nhỏ.
- Cô nghĩ xem, đến bản thân ta còn không hiểu được tại sao vương lại xem trọng cô đến như vậy. Sức mạnh của cô còn chả bằng một góc của Lucifer. - Mammon bóp lấy cằm nhỏ, lắc qua lắc lại, khuôn miệng nở một nụ cười khinh bỉ - Hay chỉ là vì khuôn mặt tinh xảo này đã khiến cho vương mê muội?
Bảo Bình xoay mạnh đầu qua một bên, thoát khỏi tay hắn. Nhỏ liếc hắn, đôi mắt nheo lại, gằn ra từng chữ
- Hỗn xược!
Mammon nhếch mép

- Chỉ một cái búng tay của ta cũng có thể khiến cô khổ sở tột cùng. Cô chẳng có một chút sức mạnh nào để đe dọa ta, huống hồ là muốn giết vương của ta? 
Bảo Bình hít sâu . Mất bình tĩnh lúc này chả khác nào lấy một cục gạch tự đập vào đầu. Và Mammon thì đang cầm cục gạch đó đến nơi rồi.
- Bản thân ta cũng không hiểu nha. - Nhỏ bắt chước theo Mammon, nghiêng đầu một cái - Rốt cuộc vì điều gì mà một kẻ như ngươi lại có thể phục tùng tuyệt đối một tên như vậy.
Nhỏ dừng lại hồi lâu, quan sát phản ứng của Mammon, sau đó nói tiếp
- Gọi kẻ đó là "vương của ta", lại còn tức giận khi ta xúc phạm hắn như vậy. Theo như ta biết thì ngươi không phải loại người này Mammon ạ. 
Mammon nhìn nhỏ, cất tiếng hỏi
- Vậy theo cô, ta là loại người thế nào?
- Một tên tiểu nhân hám danh hám lợi, đầy tham lam đối với sức mạnh, quyền lực. Và có thể sẵn sàng bán đứng cả bạn bè lẫn chủ nhân của mình để đạt được mục đích. Loại người như ngươi không bao giờ có thể gắn hai chữ trung thành lên trán mình được.
Hai mi tâm của Mammon nhíu chặt, hắn tỏ vẻ khó chịu thấy rõ
- Cô đang cố chọc tôi điên lên đấy à tiểu nữ vương?
- Không hề. - Nhỏ mỉm cười đầy trêu ngươi - Ta chỉ nói sự thật thôi mà.
Mammon lườm nhỏ, sau đó, hắn đưa tay lên trước mặt nhỏ, phẩy nhẹ một cái. Lập tức, đám dây leo ngày càng siết chặt nhỏ hơn. Bảo Bình cắn răng, gồng người lên chịu đựng những cơn đau cắt qua từng thớ thịt, khó khăn nhìn về phía Xử Nữ . Hai con ngươi của Xử Nữ đen đặc, tối sẫm, gương mặt vô cảm như một con rối đang giơ tay về phía nhỏ để điều khiển dây leo.
- Xử Nữ. Tỉnh lại đi
Nhỏ gọi, Xử Nữ vẫn không chút phản ứng. Mammon cười hắt ra một cái
- Hắn không thể nghe cô được nữa đâu tiểu nữ vương à. - Hắn sà xuống phía sau Xử Nữ, nâng đầu anh ngước lên - Hắn đã bị sự tham lam của bản thân chiếm hữu hoàn toàn rồi.
Mắc kệ những lời Mammon nói, Bảo Bình vẫn tiếp tục gọi. Nhưng gọi đến lần thứ năm, Xử Nữ vẫn chưa chịu tỉnh, nhỏ tặc lưỡi một cái, lầm bầm rủa cái gì đó, sau đó hít một hơi thật sâu rồi đột nhiên hét lớn 
- CÓ CHỊU TỈNH DẬY HAY KHÔNG THÌ BẢO TÊN BỐN MẮT KHỐN KIẾP CHẾT BẦM KIA!!! NẾU ANH KHÔNG CHỊU TỈNH DẬY TÔI SẼ BẢO SONG TỬ MỖI NGÀY ĐỀU LÀM MỘT ĐÁM BÚP BÊ NỮ QUẲNG VÀO PHÒNG ANH ĐẤY!!!
10 giây im lặng cho thanh niên Bảo Bình với màn đe dọa chẳng đâu vào đâu đối với Mammon, nhưng hắn không biết câu vừa rồi đối với Xử Nữ lại có trọng lượng đến thế nào.
Chỉ có điều, sao Xử Nữ vẫn chẳng có phản ứng gì thế nhỉ?
- Ha! Xem ra "tên bốn mắt chết bầm" của cô vẫn còn khôn phết đấy nhỉ. Điều kiện hay ho đến thế kia mà, làm sao hắn tỉnh lại được.
Bảo Bình nghênh mặt trêu ngươi Mammon
- Kẻ thiểu năng như ngươi không nên nói ra những lời như vậy đâu Mammon. Nó chỉ chứng tỏ đẳng cấp và sự hiểu biết của ngươi còn bé hơn một con ruồi đậu trên đĩa bánh mà Xử Nữ làm.
Phản ứng của Mammon dĩ nhiên là giận điên lên. Từ nãy đến giờ hắn bị chọc điên không ít chập rồi, thế mà bản thân hắn vẫn không nhận ra, cứ luôn dính phải những màn khích tướng của nhỏ. 
Từ cung điện dưới lòng đất, Satan quan sát mọi thứ qua chiếc gương thần cùng với các thủ hạ còn lại. 
Beelzebub vì hành động trì hoãn của Mammon từ nãy đến giờ, nóng nảy lên tiếng
- Chết tiệt! Sao Mammon không ra tay xử con nhỏ đó luôn đi nhỉ?! Dây dưa với cô ta mãi như thế . . .
- Beelzebub! - Adramelech gằn giọng cắt đứt lời hắn, hắn nhìn ả, còn ả thì đánh mắt sang Satan ra hiệu cho hắn - Cẩn thận cái mồm của ngươi.
Quả thật nghĩ đến hậu quả mà Alsiel nhận lấy khi phạm sai lầm hôm lễ hội trường khiến bọn chúng ai cũng phát run. Satan cho phép chúng chơi đùa với sinh mạng của những kẻ quanh Bảo Bình, nhưng không cho phép chúng khiến Bảo Bình mất dù chỉ một sợi tóc. 
Ban đầu vốn chúng nghĩ điều kiện này cũng khá đơn giản thôi, bởi bọn chúng không tin cô gái nhỏ bé kia có thể làm được gì bọn chúng. Nhưng sau cái chết của Alsiel, vài kẻ thận trọng trong số chúng đã bắt đầu quan ngại về kẻ mà bọn chúng gọi là "cô gái nhỏ bé" này.
Sau một loạt những hành động của Mammon hôm nay, không còn là "vài kẻ thận trọng nữa", tất cả bọn chúng đều bắt đầu nhận thức được nhiệm vụ mà Satan giao cho thật sự chẳng hề đơn giản như chúng nghĩ.
Bảo Bình, vì một lý do nào đó, nhỏ gần như nắm bắt được hoàn toàn trạng thái tâm lý và cách ứng xử của chúng.
Cái đầu nhỏ bé đó không hề nhỏ bé một chút nào.
Hiện giờ chúng thấy Bảo Bình gần như đã bị dồn vào đường cùng rồi, nhưng lại khiến cho Mammon mãi vẫn chưa làm gì được nhỏ. Với tình trạng hiện tại, đáng ra Mammon đã giết nhỏ từ lâu rồi mới phải. 
Bởi điều kiện của Satan không thể áp dụng với một con quỷ đang bị chọc giận.
Nhưng cho đến giờ, nhỏ vẫn toàn mạng, và khiến cho thất quỷ bắt đầu căng thẳng. 
Nếu Bảo Bình sống sót qua chuyện này, người tiếp theo có thể không phải là chúng, nhưng cũng có thể là chúng.
Chúng sẽ phải đối phó với tiểu hung thần này bằng cách nào đây?
Thế nên giờ hy vọng của chúng chính là để một Mammon đã mất tự chủ vô tình giết quách nhỏ đi. 
Thế thì chúng sẽ rảnh bớt một của nợ.
- Các ngươi sao thế?
Satan nheo nhẹ đôi ngươi đen thẳm, quan sát vẻ mặt của bọn thuộc hạ. Hắn trên người vận một bộ vương mao màu đen, ngồi trên ngai vàng làm bằng xương sọ, chân bắt chéo, tựa đầu vào mu bàn tay, khóe môi kéo lên một đường cong ma mị
Sợ à?
Thất quỷ nghe xong có chút giật mình, nhìn Vương của chúng.
- Đ-Đâu có!
Belphegor hoảng hốt ra mặt, lập tức lên tiếng chối bỏ. Tất cả những kẻ còn lại lườm hắn, Leviathan phân minh
- Chúng tôi chỉ là đang thắc mắc, cô ta rốt cuộc kéo dài thời gian để chờ thứ gì thôi. 
Satan lạnh lẽo nhìn bọn thuộc hạ của mình, khẽ cười hắt ra, sau đó đưa ánh mắt trở về phía gương thần, tiếp tục quan sát cục diện phía bên kia.
Thất quỷ bồn chồn nhìn Satan, rồi lại nhìn vào gương thần, trong lòng mỗi kẻ đi theo một hướng suy nghĩ riêng.
Chỉ riêng Malacoda từ nãy đến giờ đều im lặng và chăm chú nhìn diễn biến bên trong gương thần. Hắn là một con quỷ khát máu không có khái niệm về việc sợ hãi. Kẻ địch càng mạnh chỉ càng khiến hắn thêm hưng phấn, thế nên thay vì nghĩ bản thân sẽ bị gì, không bằng hắn tưởng tượng được việc đắm mình trong máu của kẻ mạnh. 
Mệnh lệnh của Satan ư? Hắn vốn không hề quan tâm. Ngay bây giờ hắn chỉ muốn quan sát mục tiêu của hắn, kẻ mạnh nhất trong những chòm sao kia - Bảo Bình.
Bảo Bình mím môi, cố hô hấp đều đặn hết mức có thể. Nhỏ đặt cược quá lớn vào ván cờ này, cho đến cuối cùng người thắng là ai nhỏ vốn không hề biết được. 
Nhỏ trước mắt chỉ biết đến một điều 
- TÊN BỐN MẮT CHẾT BẦM NHÀ ANH, XỬ NỮ! NẾU KHÔNG TỈNH DẬY MỖI SÁNG TÔI SẼ LẺN VÀO PHÒNG KÊU ANH DẬY ĐẤY. CHẾT TIỆT!!!
Nghe nhỏ gào lên như thế, Mammon chỉ nhếch môi cười giễu cợt
- Vô ích thôi, cô có kêu bao nhiêu hắn cũng sẽ không lên tiếng đâu. Thừa nhận đi tiểu nữ vương. Cô thua rồi. 
- Chậc, chán thế Mammon. - Nhỏ tặc lưỡi, tiếp tục giọng điệu trêu ngươi Mammon, nhưng lưng của nhỏ cũng đã bắt đầu đổ một tầng mồ hôi lạnh rồi - Ngoài việc cứ mãi đe dọa và bắt ta nhận thua ngươi chẳng còn cách nào khác khả quan hơn sao?
Mammon cười lớn
- Muốn ta dùng biện pháp mạnh hơn sao? Được thôi. - Hắn nói, đồng thời phất nhẹ bàn tay, dây leo xung quanh nhỏ lại bắt đầu chuyển động - Tốt đẹp nhất vẫn là nên cho cô chết dưới tay kẻ mà cô kỳ vọng sẽ tỉnh lại nhỉ. Nên cảm ơn ta đi, ta đã rất ưu ái cho cô rồi đấy.
Đám dây leo mọc ra ngày càng nhiều, tràn ngập khắp nơi, nhưng Mammon lúc này mày lại càng chau đến kịch liệt.
Tại sao . . .
- Tại sao - Môi Bảo Bình mấp máy, đồng thời nhếch mép nhìn hắn - Gã này lại không hành động như ngươi nghĩ?
Ngay sau lời nói của nhỏ, Mammon phát hiện ra bản thân đã bị đống dây leo lúc nãy trói lấy toàn thân. Cả Bảo Bình và Mammon đồng thời nhìn đến chỗ Xử Nữ, kẻ đang rất nhởn nhơ chơi đùa cùng đám dây leo của mình, môi mỏng nhếch lên 
- Lời đề nghị có vẻ rất hấp dẫn đấy, Bảo Bình.
Bên cạnh anh, Bạch Dương, Kim Ngưu, Cự Giải, Sư Tử, Song Tử, Thiên Bình, Nhân Mã, Ma Kết, Song Ngư, Xà Phu cùng với Lạp Hộ đã sẵn sàng tấn công hắn bất cứ lúc nào. Và còn một kẻ nữa, đã xuất hiện ngay sau lưng hắn, nhanh như cắt đã cắm phập lưỡi dao vào lưng hắn, nhưng trước khi lưỡi dao chạm đến tim mình, Thiên Yết bỗng dưng bị đẩy bật ra, cả người va mạnh vào tường. Cả bọn nhận ra tình thế bắt đầu chuyển hướng, liền lập tức chuẩn bị chiến đấu, nhưng điều đầu tiên họ nhận được chính là nụ cười tự giễu của Mammon.
Sau khi kết thúc tràng cười quái đản của mình, Mammon hỏi Bảo Bình với cái giọng vẫn còn chưa cười xong hẳn.
- Làm sao cô giải được thuật của ta? Hạt giống lòng tham một khi đã gieo thì chỉ có thể lớn dần, chứ không có cách nào nhỏ lại, trừ khi giết ta.
Bảo Bình nghe xong cười đáp lại
- Ta biết. Thừa biết. Nhưng con người vốn dĩ rất thần kì đấy ngươi có biết không?
- Ý ngươi là sao? - Mammon nghiêm mặt, có chút không hiểu, Bảo Bình cười hắt ra, vừa nói, lại vừa như oán trách.
- Cung bậc cảm xúc của họ vô cùng phong phú và đa dạng. Ngươi vốn dĩ không thể hiểu được tâm trạng của con người, nhất là bọn người này thay đổi xoành xoạch như thế nào đâu.
- Ý ngươi nói là trong bọn chúng còn có những cảm xúc lớn hơn cả lòng tham?
Bảo Bình sao khi nghe hắn nói xong, mỉm cười một cái
- Có lẽ . . .
Mammon gật gù
- Ta hiểu, con người các ngươi phi thường thật nhỉ. Tuy nhiên, muốn làm đối thủ của ta không thể chỉ dựa trên vài thứ cung bậc cảm xúc phong phú đó mà thắng được đâu.
Nói đoạn, hắn búng tay một cái, những luồng hắc khí quấn lấy người các Zodiac đưa lên cao, còn Bảo Bình cũng bị hắc khí giam tứ chi vào tường, không cho nhỏ cử động. Mày Bảo Bình chau lại nhìn hắn
- Ngươi định làm gì?
- Ta biết cô rất thông minh. Cho dù không đủ sức mạnh để đánh bại ta, nhưng cái đầu của cô suýt nữa đã giết được ta rồi đấy. Chỉ tiếc là còn thiếu một bước, khi mà cô giao nhiệm vụ kết liễu cho một kẻ đầy sơ hở.
Nói đến đây, hắn liếc sang chỗ Thiên Yết đang nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống, mỉm cười trêu ngươi.
- Bạn cũ của ta, ta đương nhiên hiểu hắn rõ hơn chủ nhân là cô đây nhiều.
Bảo Bình nghe xong liền cười hắt ra
- Ngươi nói ta không hiểu? Chi bằng ngươi tự thừa nhận là mình không hiểu gì về Thiên Yết. Bởi ngươi chưa hề biết rằng anh ấy đã trải qua những gì cho tới hôm nay, đối với ngươi mà nói, Thiên Yết của hiện tại đã không còn là Thiên Yết mà ngươi từng biết nữa rồi.
- Cô còn nói được như thế chẳng qua là do cô không biết mấy ngàn năm trước Tiểu Yết của cô trông như thế

1 2 »