08 | capricorn

Tùy Chỉnh

Hôm nay là một ngày thực sự tệ hại. Thứ Hai, một điểm C môn Đại số, một phiếu phạt vì "lỡ tay" đập bóng vào mặt một con bé xấu xí cùng khối trong giờ Thể dục, giờ thì phải ở nhà một mình và không có gì bỏ vào bụng cho bữa tối. Tồi tệ, tồi tệ, tồi tệ.
Tôi nằm dài trên giường, chán nản đưa mắt nhìn đồng hồ. Tám giờ mười, có nghĩa là người giao pizza đã muộn mười phút. Chưa biết đến lúc nào anh ta mới chịu chường mặt ra và dâng cho mình bữa tối đây.
Con mèo béo nằm bên cạnh tôi cựa mình một cái. Tôi vớ lấy cái điện thoại, tiếp tục công cuộc lướt Instagram.
Có tiếng chuông cửa khiến tôi giật bắn mình, suýt nữa thì làm cái điện thoại rơi thẳng cho vào mặt. Một tiếng chuông, hai tiếng chuông, ba tiếng chuông.
Mẹ kiếp, giao pizza mà bấm chuông lắm thế?
Chạy xuống tầng mở cửa, tôi nhận ra là mình đã nhầm. Trong ánh đèn đường mờ ảo bên ngoài cổng chính của nhà tôi là Gemini Arnold, ngạc nhiên thay. Cậu ta đứng nhìn chòng chọc tôi bằng ánh mắt lờ đờ như thể sắp ngất, mặt đỏ bừng. Hẳn là cậu ta đã nốc một đống đồ uống có cồn trước khi tới đây, chắc chắn thế. Nói thật nhé, ừ thì cậu ta là tay chơi có tiếng với vẻ ngoài đẹp mã các kiểu, nhưng không, lúc này thì không đẹp đẽ, không hào hoa, không lịch thiệp gì hết.
"Này." Tôi khoanh tay, nhăn mặt nhìn cậu ta, cố lờ đi cái mùi men rượu từ người kia đang xộc thẳng vào mũi mình. "Này, còn tỉnh táo không đấy?"
"Cái gì cơ?" Gemini Arnold nhíu mày, đáp lại bằng cái giọng lè nhè đặc trưng của bọn say rượu. "Dì Melanie có nhà không?"
"Hả?" Tôi tròn mắt. "Dì Melanie nào?"
"Hừ, sao dì lại thuê một đứa giúp việc xấu xí thế này cơ chứ?" Lầm bầm, cậu ta đưa tay gạt tôi sang một bên và đi thẳng vào nhà.
"Cái gì?" Tôi phải cố gắng lắm mới không gào lên. "Cậu gọi tôi là gì cơ?"
Nhưng Gemini Arnold như thể lên cơn điên vậy, cậu ta mở cửa đi thẳng vào nhà, tự nhiên như thể đây là chỗ ở của cậu ta chứ không phải của tôi.
"Này!" Tôi cuống cuồng đuổi theo, vội đến nỗi suýt nữa rơi luôn chiếc dép ra ngoài. "Này, ra khỏi đây mau lên!"
Tôi đưa tay túm lấy vai cậu ta kéo giật lại, nhưng Gemini Arnold gạt phăng tay tôi ra, mạnh đến nỗi làm tôi mất đà suýt ngã sấp mặt. Ngay khi tôi kịp đứng vững lại, cậu ta đã nằm dài thành một đống trên ghế sofa.
"Lạy trời..." Tôi lắc đầu, cố gắng giữ đầu mình không biến thành một mớ bòng bong. "Nào, bình tĩnh, sắp xếp lại mọi chuyện xem nào..."
Vậy là có một gã cùng khối mà tôi chẳng ưa tí nào đã uống say khướt lúc tám giờ tối, đi tìm nhà bà Melanie khỉ mẹ gì đấy rồi vào nhầm nhà mình, sau đó thì coi mình như thể một đứa giúp việc rồi nằm vật ra ngủ trên sofa.
Tuyệt đấy, Capricorn, tuyệt đấy. Quả là một cách hoàn hảo để kết thúc ngày thứ Hai dở tệ của mình.
Giờ tôi nên làm gì đây? Tôi không đủ sức để lôi cậu ta ra khỏi nhà một mình được, mà kể cả có lôi ra được thì cũng không biết nên đưa cậu ta đi đâu. Hay là gọi người khác tới đón? Gọi ai đây?
Ánh mắt tôi dừng lại trên cái điện thoại gồ lên trong túi áo khoác của Gemini Arnold. Thở phào, tôi lại gần, cẩn thận rút cái điện thoại ra ngoài.

"Nhập mật khẩu" - dòng chữ xinh xắn hiện lên trên màn hình như thể đang vả vào mặt tôi vài chục cái. Thôi được rồi, mình bỏ cuộc.
Ném cái điện thoại lên bàn, tôi ngồi bệt xuống thảm, ngẫm nghĩ để tìm ra cách giải quyết tiếp theo.
Hoặc là tôi có thể tự tìm người quen của cậu ta. Bà Melanie kia mình còn chưa bao giờ nghe tên, mà tầm giờ này ra ngoài hỏi thăm thì ngu xuẩn thật, loại. Cancer Steller có vẻ thân với Gemini Arnold, nhưng mình chẳng ưa cô ta một tí tẹo nào, loại nốt. Còn lại Leo Kathleen.
Ồ, hay đấy, giờ mình sẽ inbox với Leo Kathleen và spam chị ta đến khi nào chị ta chịu rước cái cục nợ này về thì thôi.
Và thế là tôi bỏ lên phòng tìm điện thoại của mình. Con mèo béo vốn đang nằm trên giường đã bỏ đi đâu mất tiêu.
Lắc đầu chán nản, tôi lại quay xuống phòng khách. Gọi Leo Kathleen, đi tìm con mèo và cho nó ăn, tống khứ Gemini Arnold ra khỏi đây, chờ thằng cha giao pizza đến và chửi thẳng vào mặt vì tội đến muộn trước khi dùng bữa tối. Chậc, danh sách công việc cần làm của mình cứ càng ngày càng dài mãi.
Xuống tới phòng khách, tôi đã tìm ra niềm an ủi duy nhất của mình lúc này: con mèo trắng béo tròn đang nằm một đống trên bụng Gemini Arnold mà lim dim ngủ, dường như có vẻ rất thoải mái. Đúng rồi bé yêu, đè cho cậu ta chết ngạt luôn đi.
Nhưng tôi không thể cứ mặc kệ con mèo nằm nguyên ở đấy. Chắc chắn là nó sẽ bốc mùi rượu hôi rình nếu như nằm ở đó thêm chục phút nữa, tôi xin thề.
Thế là tôi lại phải đặt điện thoại xuống và nhấc con mèo ra.
"Éo!"
"Ngoan nào Sophie, mày sẽ không muốn phải tắm ngay ngày mai vì cả người toàn mùi rượu đâu." Tôi nói nhỏ với con mèo, cố gắng gỡ mấy cái móng của nó ra khỏi áo của Gemini Arnold. Xin lỗi vì cái áo, cậu bạn, nhưng cậu đáng bị thế.
Vất vả lắm mới đặt được con mèo xuống sàn, tôi quay trở lại với công cuộc nhắn tin cho Leo Kathleen. Chị ta đang online, tốt.
"Meow."
Ngay khi tôi vừa gõ được ba chữ đầu tiên, con mèo béo Sophie đã lại nhảy lên người Gemini Arnold, và nhìn cái mặt nó, tôi hoàn toàn hiểu rằng mình không có cơ hội lôi nó ra thêm một lần nữa.
Một đống suy nghĩ lượn loằng ngoằng trong đầu tôi trước khi tôi quyết định ném điện thoại sang một bên và mặc kệ Gemini Arnold ở đấy. Thôi thì cứ để cậu ta làm đệm kê mông cho con mèo, đống việc còn lại cứ để mai tính.
May mắn thay, sau khi đưa ra quyết định ấy, buổi tối của tôi đã trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn. Người giao pizza đến sau đó hai phút, và anh ta đã tặng tôi thêm một lon Sprite miễn phí khi thấy mình sắp sửa bị tôi gào cho vào mặt. Thế là tôi đã có một buổi tối vừa ăn pizza, vừa uống Sprite, vừa xem TV, còn con mèo béo đỏng đảnh Sophie thì có thêm một cái đệm kê mông êm ái hôi rình.
Đêm nay bố mẹ tôi không về vì họ còn bận kha khá chuyện. Tôi nghĩ là mình nên mặc kệ Gemini Arnold nằm đấy đến sáng mai.
-----
Hmm một đống bi kịch hài hước, nhỉ =))) có lẽ đây là phần mở đầu cho series "Player and QueenB being a total mess" dự kiến sẽ còn dài thiệt dài =))