07 | pisces

Tùy Chỉnh

Tôi nhìn Sagittarius Marano ném quả bóng vào rổ theo một đường cong hoàn mỹ, thở dài.
"Làm sao đấy?" Nó hỏi.
"Cũng chẳng có gì." Tôi nhún vai. "Vụ cá cược hôm trước ấy, tao phải đưa hai mươi đô cho Cancer Steller nhưng không biết làm cách nào."
"Hỏi anh Aquarius xem, anh ấy học cùng Cancer Steller mấy lớp đấy."
"Có khi phải làm thế thật. Hoặc tao nên thử vận may."
"Ý mày là sao?"
"Chờ chị ấy ở chỗ tủ đồ. Mày nhớ số tủ đồ của Cancer Steller không?"
"Ai mà nhớ được?" Nó nhăn mặt. Kể ra cũng phải, Sagittarius thậm chí còn mất hai tuần chỉ để nhớ xong số tủ đồ của mình, mà ai thèm để ý tới kiểu người như Cancer Steller cơ chứ.
Tôi lại thở dài thêm một lần nữa.
"Mày nên đi hỏi Aquarius, thật đấy. Ít nhất thì anh ấy còn học cùng khối với chị ta."
"Đành vậy thôi." Tôi gật đầu chán nản. "Còn bao lâu nữa thì hết giờ nhỉ?"
"Năm, à đâu, bốn phút." Nó nhẩm tính. "Mày muốn ném mấy quả không?"
Tôi giơ tay đón lấy quả bóng rổ vừa được Sagittarius tung sang, đứng dậy.
"Ừ, cũng nên vận động một chút chứ nhỉ."



oOo
Tôi gặp Aquarius Dalton trong giờ nghỉ.
"Anh biết tủ đồ của Cancer Steller ở chỗ nào không?"
Đáp lại tôi là ánh mắt chỉ dành cho một thằng khùng.
"Em nói thật đấy, em cần biết số tủ đồ của Cancer Steller. Em có việc quan trọng."
"Thế cơ à?" Aquarius cười khẩy. "Đâu đấy ở gần cuối dãy tủ của bọn khối mười một, anh không nhớ."
"Trời ạ, khối mười một có đến vài trăm người cơ mà!" Tôi đảo mắt ngán ngẩm, nhưng vẫn không hỏi thêm gì nữa. Aquarius chắc cũng chỉ biết đến vậy thôi, hỏi nhiều làm gì cho phí công.

Tôi tới dãy tủ đồ của khối mười một trước giờ ăn trưa. Cancer Steller không ở đây, nhưng tôi thấy Leo Kathleen ở chỗ tủ của chị ta cách đó một quãng. Nhăn mày suy nghĩ một lúc, tôi đánh bạo tới gần chị ta.
"Xin chào." Tôi nói, hơi dè dặt. Leo Kathleen đang nhìn cái gì đó trong điện thoại, ngẩng lên và nhìn tôi một cách không mấy thiện cảm như mọi khi chị vẫn làm.
"Chị có biết tủ đồ của Cancer Steller ở chỗ nào không?"
"Cậu hỏi làm gì?" Chị ta vặn lại với giọng lạnh tanh, nheo mắt dò xét. "Tính bỏ thư chửi rủa à? Hay là thư tình? Nếu là cái thứ nhất thì để tôi cho cậu một trận luôn, nếu là cái thứ hai thì cho tôi chia buồn trước."
"Ơ, không." Tôi cứng họng trước kiểu suy luận và ăn nói của chị ta, vội vàng lắc đầu. "Tôi có chút chuyện..."
"Pisces?" Giọng nói đều đều của Cancer Steller vang lên sau lưng tôi. Ơn Chúa!
"Cancer!" Tôi quay lại cười, mừng như bắt được vàng.
"Hai người quen nhau cơ à?" Leo Kathleen lại tiếp tục nheo mắt, như thể cứ nheo mắt mãi thì bí mật gì cũng bị chị ta mò ra. "Tôi đã bỏ lỡ chuyện gì vậy?"
"Hai mươi đô, của chị." Tôi đưa tiền cho Cancer Steller, không hề để tâm đến vẻ mặt như đang thấy quỷ của Leo Kathleen. Vậy là đã xong nhiệm vụ, có lẽ tôi nên đi thì hơn.
"Này." Lại một lần nữa, giọng của gái hư vang lên, và ai đó đã nắm lấy cái mũ áo hoodie của tôi kéo giật lại. "Chuyện gì vừa xảy ra đấy?"
"Sao chị không hỏi Cancer nhỉ?" Tôi quay lại nhìn chị ta, khoanh tay, đã bắt đầu thấy hơi khó chịu. Ít ra thì việc chị ta chỉ cao tới ngang mắt tôi dù đã đi giày cao gót cũng đã khiến tôi hài lòng.
"Cậu nghĩ nó sẽ nói à?" Chị liếc sang bên cạnh một cái. Cancer Steller đã bỏ tiền vào túi và quay đi mở tủ đồ của mình, chẳng mấy quan tâm việc tôi và Leo Kathleen đang có nguy cơ lao vào đập nhau tới tấp đến nơi.
"Cancer giúp tôi thắng cược, tôi chia tiền thắng được cho chị ta."
"Ra thế. Nhưng nó mà cũng muốn giúp người khác mấy vụ như thế này cơ á?"
Tôi gật đầu, cũng hơi hiểu Leo muốn nói gì. Cancer Steller là kiểu người sống mặc kệ sự đời, chẳng có lý do gì khiến chị ta phải giúp đỡ người khác trong một vụ cá cược vớ vẩn như thế này cả. Nhưng dù khó tin đến mấy thì đó cũng là sự thật, và người ta chỉ còn cách chấp nhận nó mà thôi.
"À." Tôi quyết định chuyển chủ đề để tránh khỏi cái vẻ mặt chất vấn người khác của Leo Kathleen. "Quên chưa nói, hôm qua tôi là kẻ đã vác chị lên phòng đấy."
Tôi hoàn toàn tin rằng mình sẽ có thể tiếp tục bị nhìn bằng ánh mắt dò xét hoặc một vẻ ngạc nhiên đến hư cấu nào đó, nhưng tất cả những gì Leo làm chỉ là mỉm cười. Nụ cười của chị khiến tôi cảm thấy như thể mình vừa nốc một đống rượu vang và đang chuẩn bị làm thêm một ly nữa, vừa váng vất một cách đáng lo ngại, vừa quyến rũ trong ngà ngà hơi men.
"Tôi biết. Tôi chỉ say chứ không chết. Và cậu ném tôi xuống giường quá mạnh nên tôi đã tỉnh táo lại kha khá, đủ để nghe được cậu là ai." Chị nói, giọng đều đều, nghe cứ như thể chị đang bình thản bóc trần một sự thật đáng xấu hổ nào đó vậy. Nhưng vì việc này cũng chẳng ảnh hưởng nhiều đến tôi, tôi chỉ cười nhẹ một cái cho qua chuyện. Phần nào đấy trong tôi đã chờ đợi một lời cảm ơn dù chỉ là khách sáo từ phía Leo, nhưng xét tình hình hiện tại thì chắc chắn là chuyện đó sẽ không xảy ra.
"Nhắc nhở cậu một chút thôi." Chị bước lên trước hai bước, và đầu mũi giày của chúng tôi đã chạm nhau. Kì lạ là tôi không hề có ý định lùi lại hay né tránh, ngay cả khi chị ghé sát tới, và môi chúng tôi chỉ cách nhau một vài centimet nhỏ nhoi. "Lần sau thì đối xử nhẹ nhàng với tôi một chút, và dẹp ngay cái ý định đùa cợt với em gái tôi đi."
Tôi cảm thấy lông tóc mình dựng đứng và tim như vọt lên cổ họng tới nơi. Hơi thở của Leo Kathleen vờn quanh môi tôi, và tôi có thể ngửi được mùi nước hoa của chị đang ở khắp nơi xung quanh mình. Chị nhanh chóng lùi lại phía sau, và nở nụ cười khiến người tôi lạnh toát như vừa bị dội một thùng nước đá. Đến khi tôi kịp thoát khỏi cảm giác hơi lạnh chạy dọc sống lưng mình thì chị ta đã bỏ đi từ lâu.
Tôi giật mình, quay lại nhìn khắp hành lang. Không có ai chứng kiến sự việc vừa nãy cả, ngay đến Cancer Steller cũng đã bỏ đi từ lúc nào rồi.
Tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm.