Tiết học đầu tiên - Vũ khí

Tùy Chỉnh



Lớp học im lặng, Phân Hủy dùng biểu cảm hắc ám nhìn mười hai gương mặt xuất sắc nơi đây.
Mười hai nam thanh nữ tú trông như đứa trẻ bị bắt phạt, thẹn thùng cúi đầu, ra vẻ ăn năn mà trong số mười hai người đó, Trương Tử Thi cũng trân trọng góp mặt.
"Rầm!" cây thước làm bằng hợp kim cứng cáp không chút báo trước vỗ mạnh lên mặt bàn khiến cả đám giật thót, vai run lên.
"Các em xem nơi này là nơi nào?!" Phân Hủy dùng giọng nói trầm trầm của mình nói vang trong căn phòng kín.
Không gian im phăng phắc.
Mười một chòm sao: "..." Đây là lớp học của thiên tài. 
"Các em dù được gọi là thiên tài nhưng so với những học sinh bình thường thì khác nhau điểm nào?!"
Mười một sao: "..." Bọn em giỏi hơn họ.
"Còn cậu nữa!" Phân Hủy quay phắt sang người đang ngồi co ro trên ghế giáo viên.
Trương Tử Thi sợ hãi che mặt lại, cố biến mình trở nên vô hình hết mức có thể.
"Có chút trò trẻ con như thế cũng bị lừa, sau này làm sao quản chúng nó đây?!"
Tử Thi khóc ròng.
Anh bị nhốt trong nhà vệ sinh là lỗi của anh sao? Anh dễ tin người là lỗi của anh sao? Phân Hủy không thương anh nữa rồi! Tử Thi bị thất sủng rồi!
Mười một chòm sao "..." người ban nãy bị Nhân Mã và Bạch Dương đánh cho rối đầu vẫn có tư cách nói câu đó sao?
"Hôm nay sẽ là ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt, đáng lý ra thầy định cho các em làm quen nhau trước nhưng đã đến nước này thì chúng ta bắt đầu học luôn thôi." Phân Hủy xoa xoa chân mày, vẫy vẫy tay nói.
Học trò "..." Không!!! Không muốn học!
"Thưa thầy!" một bàn tay mềm mại đưa lên không trung. "Bây giờ lớp bọn em không đủ thành viên thì học bằng cách nào?" Song Ngư chớp chớp mắt hỏi.
"Người vắng mặt là Thiên Yết đúng không? Để đó đi, chúng ta vẫn bắt đầu."
"Thưa thầy." một bàn tay cũng xuất hiện từ phía đối diện. "Điều này không ổn." người nói là Sư Tử.
Nên biết chương trình học của lớp S này rất cao, chỉ cần vắng một buổi học là đã mất căn bản trầm trọng huống hồ gì đây còn là buổi học đầu tiên.

Phân Hủy nghĩ đến điều này chân mày cũng hơi nhíu lại. Cuối cùng hắn gõ thước lên bàn chấm dứt sự tranh luận của lớp học nhỏ.
"Được rồi được rồi, vậy thì ai đó xuống phòng y tế mang Thiên Yết lên đây đi."
Và thế là Thiên Yết vừa tỉnh lại sau cơn sợ hãi đã bị đám học sinh lớp S nắm tay kéo chân quăng lại vào lớp, đối mặt với dáng vẻ như quỷ của Phân Hủy.
Thiên Yết: "..." tôi là một đứa trẻ yếu đuối đáng thương, hãy nâng niu tôi đi.

Cả lớp vờ như không thấy ánh mắt ủy khuất của cô.
"Được, đầy đủ rồi, chúng ta bắt đầu tiết học đầu tiên." Phân Hủy ôm lấy cây thước thần thánh của mình bước ra khỏi lớp, Trương Tử Thi cũng như cái đuôi nhỏ, bắt đầu di chuyển theo anh.
Mười hai học sinh ngơ ngác nhìn bọn họ theo một đường thẳng mất hút cuối hành lang.
Hả? Tiết đầu tiên là tự học à?
"Huray!!!" không biết là ai kêu lên khiến mười một người còn lại cũng nháo nhào.
Vậy mà làm gì ghê gớm lắm. Tự học thôi mà, bọn này cũng không cần giáo viên.
Chợt, từ cửa lớp thình lình xuất hiện khuôn mặt lạnh băng ban nãy của Phân Hủy khiến không khí ồn ào của mọi người đông cứng.
Mười hai sao nhìn Phân Hủy, Phân Hủy nhìn mười hai chòm sao...
Mười ba người nhìn nhau, Trương Tử Thi đứng bên cạnh có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 
"Ngồi đó làm gì?! Còn không mau xuống phòng thể dục tập hợp!" nói xong câu này phó chủ nhiệm Phân Hủy rất nhanh liền mang theo chủ nhiệm Tử Thi biến mất.
...
Mười hai người sau khi thay đổi đồng phục trường thành đồng phục thể thao gọn nhẹ liền ngoan ngoãn tập trung trong phòng vận động, đối mặt là khuôn mặt sáng sủa đáng yêu của Tử Thi.
Mười hai chòm sao nhìn qua nhìn lại dò hỏi nhau. 
Phân Hủy đi đâu rồi?
Trương Tử Thi bị xem như vô hình: "Các em, tiết đầu tiên chúng ta học về cách tự vệ nhé!"

Mười hai chòm sao không chút nào để ý đến.
"Các em, tập trung nào!" Trương Tử Thi cười đến lệch miệng vẫn không thể gia tăng chỉ số tồn tại của mình. "Các em..."
Ma Kết đột nhiên chỉ vào giáo viên chủ nhiệm của mình run run mở miệng. "Đừng... đừng nói là..."
"Thầy... dạy bọn em môn vận động á?!" Nhân Mã giúp Ma Kết bên cạnh hoàn tất câu nói trong ánh nhìn không thể tin nổi.
Trưởng Tử Thi: "..." thái độ đó là sao?
"Đúng vậy." Phân Hủy mọi người vẫn đang tìm kiếm thình lình xuất hiện nơi lối vào, phía sau anh là một bao lớn những vật lỉnh kỉnh. Giống như nhìn thấy sự không tin tưởng của những người trẻ tuổi nơi đây, anh nói thêm. "Nếu các em không phục có thể thách đấu với cậu ấy." nói rồi anh ném cho Tử Thi hai cây gậy gỗ dài.
"Nhân Mã nhé!" Trương Tử Thi mỉm cười ấm áp đưa một gậy gỗ về phía học sinh tóc đỏ đối diện với mình.
Nhân Mã chần chừ nhận lấy, không kịp để đối thủ chuẩn bị, anh đã lao lên đánh về phía giáo viên chủ nhiệm.
Sau mười phút giằng co, Nhân Mã nghẹn khuất nhận thua cuộc.
Căn phòng huấn luyện lớn thoáng chốc lặng im.
Đùa gì vậy trời? Nhân Mã là người có tố chất vận động tốt nhất trong số bọn họ, nắm giữ trong tay biết bao nhiêu huy chương vàng môn võ thuật rồi đó. Vậy mà trong vòng mười phút cái người có khuôn mặt như bánh bao trắng kia lại khiến cậu chấp nhận thua sao?
Thật là bất ngờ!
"Thế chúng ta bắt đầu học được chưa?" Trương Tử Thi sau một trận đấu căng thẳng vẫn mặt không đỏ, chân không run mà cười híp mắt.
Đến nước này mười hai người chỉ có thể vứt đi sự kiêu ngạo trước đây của mình, thành thật gật đầu.
Quả nhiên giáo viên của quái vật cũng là quái vật.
"Được rồi, đến đây và chọn vũ khí đi." Phân Hủy trút ra từ bao lớn ti tỉ những món đồ sắc bén, nện xuống sàn nhà phát ra những âm thanh thanh thúy.
Mười hai người nhìn những món đồ tinh xảo đẹp mắt kia thiếu điều chảy cả nước miếng.
Vũ khí kìa! Thực sự là vũ khí kìa! Trường này thật là chịu chi nha.
Cả đám nhanh chân bước lên, chen lấn lựa chọn. Cuối cùng, mỗi người đều chọn cho mình cây một cây súng lục.
Phân Hủy nhìn những thanh súng nặng trịch trên tay học trò mình có chút khó chịu nhíu mày. Trương Tử Thi ngược lại, cậu điềm tĩnh nhìn những đứa trẻ mân mê món đồ chơi mới trong tay, ánh mắt hiểu rõ.
"Tại sao các em đều chọn súng?" giáo viên trẻ tuổi chống cây gậy gỗ xuống đất, nghiêng đầu hỏi bọn họ.
"Vì nó ngầu." mười hai thiên tài không chút suy nghĩ trả lời.
"..."
"Các em thấy chiếc túi nhỏ dưới giày của mình chứ?" Trương Tử Thi chỉ vào những đôi giày trắng được thiết kế riêng cho bọn họ.
Mười hai chòm sao gật gật đầu.
"Các em bỏ súng vào trong đó xem."
Mười hai chòm sao theo lời anh lục đục bỏ vào.
"Các em chạy thử xem." Tử Thi một lần nữa đưa ra yêu cầu.
Kết quả là, chẳng ai chạy được cả.
Thậm chí Kim Ngưu, Bảo Bình và Thiên Yết cũng chỉ có thể kéo giày lê lết trên sàn nhà.
"Được rồi, các em lấy ra đi." Giáo viên chủ nhiệm nhìn những mầm mống tốt tươi của tổ quốc đang than trời trách đất liền lên tiếng.
Bạch Dương cúi người, nhanh chóng lấy ra thanh súng còn chưa lên nòng của mình. Thực sự thì khối lượng này đối với anh cũng không là vấn đề gì, trước đây để tăng tốc độ của bản thân người ta còn treo quả tạ vào mắt cá chân của anh cơ.
Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên khiến tai của mọi xung quanh đây ù đi, Bạch Dương có dự cảm không tốt, khẩu súng vừa rơi bộp xuống đất đã lấy đà nhảy một bước thật cao.
Khi nhìn lại, bức tường phía sau nơi anh vừa đứng đã xuất hiện một lỗ nhỏ sâu hoắm.
Bạch Dương âm trầm nhìn về phía tiếng súng vừa phát ra, quả nhiên thấy Trương Tử Thi đang giữ nguyên tư thế nhắm bắn.
Mọi người im lặng hít vào một hơi.
"Đừng lo, súng giả, đạn giả." Tử Thi ném khẩu súng trên tay mình xuống, âm thanh trầm đục vang lên, nếu nhìn kĩ có thể thấy thứ giáo viên chủ nhiệm vừa cầm chỉ là một món đồ chơi làm bằng nhựa.
Dưới mũi giày nhọn của Bạch Dương cũng chậm rãi lăn đến viên nhựa màu hồng.
Sau khi quan sát rõ, nét mặt căng cứng của Bạch Dương mới dần hòa hoãn.

"Các em thấy đó, súng mỗi lần bắn đều có âm thanh rất lớn, dễ dàng bị kẻ địch phát hiện." Trương Tử Thi không quan tâm đến vẻ mặt biến đổi của học sinh mình, nhún nhún vai nói.
Mười hai chòm sao: "..." trò này không thể lấy ra làm ví dụ được đâu thầy à!