Tầng 9: Đối mặt với sự thật

Tùy Chỉnh

Hôm sau, vẫn như thường lệ, thiếu nữ kia đến phòng kêu Song Tử rời giường.
Cô vẫn mặc bộ quần áo bao cơ thể mình đến kín mít, hành động vẫn săn sóc ôn nhu. Mà Song Tử cũng như cũ nhu thuận nghe lời. 
Người đàn ông kia đã rời đi, không để lại bất kì dấu vết gì trong ngôi nhà, hệt như mọi thứ chỉ là cơn ác mộng của bọn họ. Nếu bên má trái cô không dán một miếng băng trắng dày cộm, nụ cười càng thêm nét mệt mỏi tưởng như có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào và hai mắt Song Tử không sưng đỏ do khóc cả đêm qua, mọi thứ có lẽ đã được xem như chưa từng xảy ra.
Không hỏi gì về vết băng trên mặt chị mình cũng như cách cô ngó lơ hốc mắt đỏ rát như sắp đổ lệ máu của cậu, hai người nắm tay nhau đến phòng ăn.
Cũng may không ai nhìn thấy Ma Kết, vì hiện tại cô không muốn nói chuyện. Dù rằng với hình dạng hiện tại cô không ăn không ngủ suốt mấy tháng, thậm chí cả năm cũng chẳng có vấn đề gì. Nhưng khi chứng kiến chuyện đêm qua, Ma Kết cảm thấy thật mệt mỏi, nếu cô còn có cơ thể hẳn là bây giờ đầu cô đã bạc trắng.
Cô đau lòng.
Cô đau lòng cho Song Tử, một Tử Thần được xem là mạnh nhất Địa Ngục, thậm chí cả [Ái] cũng phải dè chừng sợ mình vừa chợp mắt mở ra đã bị soán mất ngôi, khuôn mặt lúc nào cũng mang theo nét tươi cười đùa cợt thiếu nghiêm túc. Ai biết rằng phía sau năng lực đó, phía sau khuôn mặt đó lại là quá khứ bi thương cỡ nào. Mà cho dù biết, có ai quan tâm sao?
Ma Kết sờ lên ngực mình, nơi đó như bị vật nhọn dùng sức xoáy sâu, đau đớn, đau khó diễn tả thành lời. Lần đầu tiên cô có cảm giác này, đau vì người khác chứ không phải đau cho bản thân.
Ma Kết kì lạ. 
Cô không thích sự đau đớn này, nhưng đâu đó trong lòng lại thỏa mãn. 
A, có khi nào đây là thứ được gọi là tình cảm mà con người thường nói không?
...
Song Tử ngồi trong phòng sách, cậu đang học bảng chữ mẫu. 
Nét chữ Song Tử lúc này thanh thanh cao cao, khoảng cách giữa chúng khá nhỏ nhưng giữa những từ thì lại xa, lúc lên lúc xuống hệt như nhịp tim đang đập. Nét chữ của một đứa trẻ mới học đánh vần mà như thế này cũng thật kì lạ.
Ma Kết nhìn tay cậu cầm viết, những ngón tay hồng hồng mập mạp như tay gấu con đáng yêu khiến cô xuýt xoa. Khi lớn tay hắn gầy gầy, trắng tinh, đầu khớp xương rõ ràng, dưới mỗi ngón tay còn có lớp chai mỏng, là tiêu chuẩn tay đẹp của nam giới nhưng so ra cô thích cái dáng vẻ mũm mĩm đáng yêu lúc nhỏ của hắn hơn.
Lúc nhỏ...
Lúc nhỏ Song Tử trông như thế nào nhỉ?
Ma Kết trầm mặc, cô chợt nhận ra bản thân chẳng có chút kí ức nào về Song Tử khi còn bé.
Cô nhớ mình và hắn là bạn thuở nhỏ, cô nhớ ba mẹ hắn còn ở bên cạnh nhà mình kia mà, bọn họ chuyển về sát vách năm cô...
Năm cô bao nhiêu tuổi?
Cô đã gặp Song Tử từ năm bao nhiêu tuổi?
Hình như, theo trí nhớ mơ hồ của cô, cô và hắn chỉ mới gặp nhau cách đây một năm.
Còn ba mẹ Song Tử, cô chưa gặp bao giờ.
Thế nhưng tại sao cô lại thấy hắn quen thuộc đến vậy?
Ngay cả khi nhìn thấy mớ quá khứ này cũng không hề bài xích, như thể đó là điều đương nhiên.
Ngay cả người con gái đang chọn sách có khuôn mặt giống hệt cô đằng kia nữa, cũng vô cùng quen thuộc.
Ma Kết nhìn xuống trang giấy bỏ bên cạnh mình, mắt trừng lớn.
Người này, cũng có tên giống hệt cô.
Trong đầu Ma Kết chạy qua một luồng suy nghĩ nhưng nhanh chóng bị những cảm xúc hỗn độn đánh bay mất.
Rốt cuộc ai mới giống ai đây?
Ai là ảnh của ai?
Ai là bóng của ai?
Ma Kết siết chặt ngực mình, mặc dù ở đó trống rỗng nhưng cô lại có cảm giác đau đớn khôn cùng, nghẹt thở, mệt mỏi. Chưa bao giờ cô có nhiều cảm xúc đến như vậy, cứ như trong giây tiếp theo chúng liền nhấn chìm cô đến chết.
...
Capricorn mang thêm một chồng sách cũ đến bàn học em mình, hôm nay tốc độ viết của Cron khá chậm, còn có chút gì đó chần chừ, hậu quả là từ nãy đến giờ cậu vẫn chưa viết xong bảng chữ mẫu.
Cô cúi đầu, nhìn nét chữ cứng nhắc của em trai xong lại lo lắng nhìn cậu, hỏi. "Có chuyện gì không ổn sao?"
Cron trầm mặc, một lúc sau mới chầm chậm lắc đầu. "Không có gì..."
Capr mỉm cười, vươn tay xoa đầu cậu. "Ngoan..."
"Mẹ."
Động tác của cô dừng lại giữa không trung, nụ cười trên môi cứng đờ.
Capricorn hạ tay xuống, cười gượng vài tiếng nhìn đứa trẻ. "Cron, em vừa nói gì vậy?"
Cron ngẩng đầu, đôi mắt nâu sáng nhìn cô không lẫn chút bụi cũng không lẫn chút cảm xúc nào.
Cậu lặp lại. "Mẹ..."
'Chát!'
Capricorn không tiếng báo trước tát cậu một cái thật mạnh.
Cron nghiêng đầu, mái tóc nâu dày rũ xuống che đi biểu tình trên mặt cậu, chỉ để lộ ra gò má đầy đặn in đậm dấu tay.
Tay Capricorn lại run run, lòng bàn tay đỏ ửng chứng tỏ vừa rồi cô dùng lực không nhẹ thế nhưng cô giống như không thấy. Capricorn lấy hai tay bưng kín má em mình nâng lên đối mặt với bản thân.
Cron thấy chị mình lúc này lập tức bị dọa đến ngây người.
Cô mở to mắt nhìn cậu, đồng tử xinh đẹp giờ đây trống rỗng hoảng loạn không một tia sáng. Mặt cô cứng đờ, sự dịu dàng điềm đạm trước đây biến đâu mất sạch, chỉ còn nỗi hoang mang sợ hãi như con vật nhỏ bị ép nhìn thẳng vào bản thân trong gương.
Chị của cậu vốn là người yếu đuối, bây giờ lại như được khắc tạo từ thủy tinh, chỉ cần cậu đưa tay ra chạm vào liền vỡ nát.
Hốc mắt Cron dần đỏ lên, hàng nước trong suốt như châu ngọc tí tách tí tách rơi xuống chạm vào tay chị mình.
Capricorn lại như không nhìn thấy dòng lệ của đứa trẻ, cô trừng mắt nhìn cậu, máy móc lặp kĩ từng chữ. "Chị không phải mẹ. Đừng gọi như vậy thêm bất kì lần nào nữa, hiểu không?"
Cron mím môi yếu ớt gật đầu.
"Chị là chị của em, chúng ta là con của cha. Hiểu không?"
Nhận được thêm cái gật đầu của em mình Capricorn như được giải thoát. Cô buông tay, đồng tử dần lấy lại tiêu cự, thế nhưng khóe môi lại chẳng thể nào kéo lên được nữa. Cô buồn bã nhìn đứa trẻ xong không nói gì lấy ra khăn tay lau lau nước mắt của cậu.
Lại đứng thêm chốc lát, Capricorn xoay người rời đi.
...
Sáng hôm sau, khi Song Tử cùng Ma Kết đến phòng thiếu nữ nọ cô đã chết rồi.
Cô bị bạo hành cho đến chết, bởi chính người cha ruột của mình.
Tử trạng của cô thảm không nỡ nhìn, đôi mắt trừng to hằn cả tơ máu.
Một người sống trong thời đại thông tin gì cũng nhìn thấy như Ma Kết còn không chịu nổi, cô không dám đoán xem đứa trẻ này cảm thấy như thế nào khi nhìn thấy thảm trạng của chị mình.
Song Tử đứng nhìn cái xác trong tình trạng đáng xấu hổ của thiếu nữ kia, thật lâu vẫn không nhúc nhích, ngay cả mi mắt cũng không thèm động.
Cậu đứng cạnh cửa phòng, tay siết chặt lấy mép cửa.
Ma Kết nhìn bóng lưng nhỏ bé của cậu, cô thử tiến lên cố dùng hai tay vô hình của mình che đi mắt cậu, tất nhiên là chẳng thể. Cô mím môi, cúi người, tay vòng qua người Song Tử, vờ như đang ôm lấy cậu. Dù chắc rằng người này chẳng thể nghe thấy nhưng Ma Kết vẫn thì thầm vào tai cậu.
"Không sao, đây là điều ai cũng phải nhìn thấy, cũng là điều tất cả mọi người phải trải qua. Về bản chất, nó là cái chết, chỉ là khác nhau về cách chết và thời gian sớm hay muộn thôi. Không cần phải buồn."
"Sau này cậu sẽ là một Tử Thần mạnh nhất Địa Ngục, là người không gì không làm được, cậu thậm chí có thể hồi sinh cả người khác, ban cho người ta sự bất tử. Cậu sẽ tìm được người thích hợp với mình, tìm được người chấp nhận cậu. Tớ chắc chắn." 
Nói đoạn, cô gục đầu. "Cậu còn có tớ, bây giờ cũng vậy, sau này cũng vậy. Tớ sẽ là 'chị' cậu, sẽ là bạn cậu, sẽ là người yêu cậu. Đừng buồn nữa..."
"Mày..." giọng người đàn ông thoang thoảng men say từ sau lưng truyền đến. Cả Song Tử lẫn Ma Kết khi nghe thấy nó đều không nhịn được run lên.
Lão cha nhìn vào thảm trạng của con gái mình xong lại tàn bạo quét mắt nhìn Song Tử từ trên xuống một đợt.
"Mày nhìn thấy gì?" Lão ta hỏi.
Song Tử nuốt một ngụm nước bọt, căng thẳng người nhìn ông ta.
Một giọng nói trong đầu vang lên kêu cậu nói là cậu không nhìn thấy gì cả. Nhưng dù thế nào cậu cũng không phát âm ra nổi, chỉ có thể mấp máy môi, run rẩy không ngừng.
Ma Kết thấy sắc mặt của lão cha ngày càng khó coi, trong lòng dâng lên dự cảm bất hảo.
Không cần biết người kia có nghe thấy mình không, cô dùng hết sức mình hét lên. "Song Tử, mau chạy đi!"
Có lẽ trời cao cho giọng cô truyền đến tai cậu, hoặc cũng có lẽ do giác quan thứ sáu đánh thức bản năng sinh tồn của con người, Song Tử quay đầu, loạn choạng chạy đi.
Lão cha kia thấy vậy, không biết lấy từ đâu ra thắt lưng dài, tiến lên một bước đánh vút vào chân cậu.
Song Tử bị đau không phản ứng kịp ngã oạch xuống sàn.
Người đàn ông nọ hai mắt đỏ lên, khuôn miệng nở nụ cười phát ra âm thanh khè khè chói tai, từng bước từng bước nặng nề tiến đến gần đứa trẻ. Song Tử nghe tiếng đế giày va vào sàn nhà vang lên từng nhịp từng nhịp mà lồng ngực run rẩy đến phát đau.
Cậu khóc nấc lên.
Ma Kết thấy lão cha kia giơ lên dây thắt lưng, còn định đánh vút về phía con mình thêm một cái đại não như muốn nổ tung, muốn tiến lên chà lão ra bã.
Nhưng cô còn chưa kịp chạy lên bước nào, Song Tử phía trước đột nhiên quay đầu, từ góc độ của cô không thấy rõ nét mặt của cậu, chỉ thấy động tác giơ tay của lão cha đối diện đột nhiên cứng lại. Dây lưng 'phách' một tiếng rơi xuống sàn, tiếp sau đó lão cũng rơi xuống, nằm bất động.
Song Tử vội lui vài bước khi hai đầu gối của cha mình chạm đất rồi tựa như những tòa nhà cũ nát đổ ập xuống trước mặt cậu.
Song Tử ôm lấy ngực trái đập liên hồi của mình ngồi ở một bên nhìn chằm chằm thân hình mục ruỗng của lão cha. 
Song Tử biết mình không nên ở đây lâu, cậu dừng lại hít thở hai nhịp liền cong người chạy mất, hoàn toàn không quay đầu nhìn lại cha hay căn phòng của chị mình thêm bất kì lần nào. Hoặc có lẽ, cậu sợ.
Ma Kết không chạy theo ngay, cô đứng tại chỗ nhìn lão cha nằm bất động, tinh mắt thấy rõ máu chảy ồ ạt từ hai bên mắt, mũi, tai lão. Ngay cả miệng đang ngậm chặt cũng không ngăn được nó, tựa như hồng thủy chảy ra, thấm ướt một khoảng lớn trên sàn.
Ma Kết lạnh mắt nhìn cảnh tượng này, môi mấp máy vài cái xong dứt khoát xoay người chạy theo Song Tử.
Mà khi bóng cô vừa khuất, xác của người đàn ông tựa như cát trên hoang mạc, gió thổi qua liền tan biến, không để lại chút dấu vết.
...

Ma Kết bừng tỉnh, nắng ngoài cửa sở đột ngột tràn vào khiến mắt cô đau điếng, cô nheo mắt vươn hai tay bưng kín mắt mình nhưng không vội ngồi dậy.
Hồi lâu, sau khi thích nghi được với lượng ánh sáng này, Ma Kết hạ tay xuống, thử chuyển động đồng tử, chậm chạp nhìn xung quanh. Vẫn là phòng cô, vẫn là nhà cô, mọi thứ đều thật yên tĩnh, cứ như chỉ còn mỗi mình cô trên thế giới này.
Đây là cảm giác cô có mỗi khi mơ thấy chuyện trước đây.
Trong giấc mơ đó, cô thấy Song Tử cười, thấy Song Tử khóc, cô thấy hắn sau khi chạy khỏi nhà phải chen chúc trong con hẻm dơ bẩn giành ăn với bọn trẻ lang thang, bị đánh bị đập, bị ghét bỏ. Rõ ràng là một thiếu gia... không hẳn, nhưng ít ra hắn từng sống một cuộc sống không phải lo cái ăn cái mặc.
Chật vật ở con hẻm đó gần một năm, cảm nhận hết thảy ấm lạnh lòng người. Song Tử gặp lại anh trai mình. Trong tình trạng mơ hồ, sắp chết vì đói hắn theo gã về nhà.
Ma Kết cứ nghĩ địa ngục đến đây là chấm dứt nhưng không, nó chỉ đơn giản là từ tầng một Địa Ngục nhảy sang tầng hai Địa Ngục mà thôi.
Trước đây Ma Kết thường lướt trên mạng xã hội và thấy hằng hà xa số những video quay về cảnh bạo hành trẻ em một cách bệnh hoạn. Khi đó cô chỉ tỉnh bơ mà lướt qua, dù rằng không thích nhưng cũng không đến mức ghét bỏ hay ghê tởm gì mấy hành động đó.
Nhưng bây giờ, nó hiển hiện ngay trước mặt cô, mà nhân vật chính còn là người cô yêu. Ma Kết cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Song Tử ở nhà anh mình ba năm. Trong ba năm này, hắn bị bạo hành, bị đánh đập, bị nuôi nhốt thậm chí còn bị đối xử thậm tệ không bằng một con thú.
Có lần Ma Kết nhìn thấy Song Tử bị ép phải ăn phân của mình, mà vì đói cậu không còn sự lựa chọn nào khác.
Cô phát điên.
Anh của hắn trước đây ở nhà cũ cũng tránh không thoát sự hành hạ biến thái của lão cha, khi đủ sức rời khỏi nhà gã cũng không quay về thêm cứ lần nào nữa. Nhưng ai biết rằng tuổi thơ của gã đã bị lão già kia phá vỡ, gieo vào cái tính bệnh hoạn này.
Lấy cớ do quá khứ là hay lắm sao? Mang việc đã trải qua để biện hộ cho những việc làm biến thái của mình. Những người như thế là những người yếu đuối không đáng được thương hại.
Rõ ràng đã trải qua thì nên đồng cảm với những người giống mình, không phải mang cái tính bệnh hoạn đó dùng lên người khác để xoa dịu bản thân.
Người như gã ta, người như cha của gã, tất cả đều yếu đuối như nhau, yếu đuối đến nỗi không xứng tồn tại trên đời này.
Lần đó Ma Kết thấy anh trai của Song Tử nung nóng một que sắt với phần đầu nhọn hoắc như dao, nở nụ cười tựa ác quỷ chầm chậm đến gần hắn.
Trên ô cửa sổ be bé gần nóc nhà có đậu một con quạ đen. Nó nghiêng đầu nhìn nhìn xuống dưới này bằng đôi mắt đen láy vô hồn.
Song Tử ngồi trong góc phòng, ánh nhìn tan rã. Dù đã hơn mười tuổi thế nhưng cơ thể hắn còn nhỏ yếu hơn đứa trẻ sáu bảy tuổi. Dưới chân mặc mỗi chiếc quần ngắn, phía trên không có vật nào che đậy có thể nhìn thấy dáng người ốm tong đến nỗi lộ ra từng đoạn xương sườn, từng đốt sống lưng. Khắp người hắn chi chít những vết sẹo mới cũ, trên tay trên thân còn dính vài chất bẩn không được rửa sạch mang theo mùi hôi thối hấp dẫn mấy con ruồi bọ đến gần. Mà Song Tử đến mắt cũng không thể nâng, cứ để mặc đống nhặng đó vo ve rồi đậu lên vết thương bị hoại tử mà miệng chẳng buồn rên tiếng nào. Cả cơ thể nhỏ bé của hắn đều thả ra hương vị hư thối như tử thi khiến người ta nhìn mà đau lòng.
Biết anh trai nung nóng que sắt nhọn tiến gần mình, Song Tử chẳng còn sức để sợ hãi. Hắn biết mình sắp chết, hắn không muốn chết. Hắn khát cầu sự sống hơn ai hết, mong muốn được yêu thương hơn ai hết. Nhưng cuộc sống này không cần hắn, cũng chẳng có ai rảnh rỗi ban phát cho hắn chút tình cảm yêu thương nào. Đáp lại hắn, tất cả chỉ là dục vọng.
Nay anh hắn mang theo gậy sắt đó đến đây, dù làm trò gì với nó Song Tử cũng sẽ chết, sức lực hắn đã cạn, hi vọng hắn cũng đã cạn. Hắn như nhìn thấy được điểm tận cùng của cuộc đời vô nghĩa của mình. Vậy cũng tốt, chết đi biết đâu được gặp lại chị. Như vậy hắn sẽ không cô đơn, như vậy sẽ có người yêu thương hắn.
Khi anh hắn đứng trước mặt mình, Song Tử từ từ nhắm mắt lại.
Ma Kết khi đó theo bản năng tiến lên chắn trước mặt Song Tử. Khi cô nhận ra hành động của mình ấu trĩ đến mức nào thì mũi sắt nóng rực kia đã đâm xuyên qua vai người ngồi sau lưng cô.
Song Tử chịu đau nhíu mày, mồ hôi lũ lượt chảy ra va vào sàn nhà kêu tí tách.
Hắn mở đôi môi khô nức toát ra cả máu thế nhưng chẳng còn sức để la hét, chỉ có thể im lặng chịu đựng, hệt như một con rối không có người điều khiển, vùng vẫy vài cái rồi lặng thinh.
Có lẽ cảm thấy hành hạ một con rối không có gì thú vị, nụ cười trên mặt người đàn ông kia tắt ngấm. Gã ta dùng một chân dí đầu Song Tử vào tường, hung ác hăm dọa gì đó.
Ma Kết không quan tâm thứ đang thốt ra từ miệng hắn là gì. Cô đã hao hết toàn bộ kiên nhẫn trong cơn ác mộng này rồi. Cô quay qua nhìn gã ta, gã đàn ông kia tất nhiên không cảm nhận được ánh mắt của Ma Kết, cũng không nhìn thấy cặp đồng tử từ màu tím bình lặng chuyển sang màu đỏ tươi như máu.
Đột nhiên hành động gã dừng lại, hai tay hai chân vô lực buông xuôi, cả người không còn gì chống đỡ nhanh chóng ngã ra đất, ngã vào chậu than nóng gã đặt gần góc phòng. Chậu than đỏ bắn lên không trung những hạt bụi li ti đỏ rực, tựa như tia sáng vỡ vụn buổi hoàng hôn.
Vài hạt rơi xuống trên người Song Tử, hắn hé mắt nhìn nhìn, thấy cảnh tượng đột ngột thay đổi cũng không lộ ra vẻ gì bất ngờ hay vui sướng. Hoặc chính xác hơn, hắn không còn sức để bày ra bất kỳ biểu cảm nào.
Thanh sắt trên vai hắn vẫn còn tại, máu từ vết thương không ngừng chảy ra từ từ bị gió hong đến khô cứng, hơi nóng quanh mũi nhọn cũng nguội lạnh đi chừa lại sự đau đớn khôn cùng.
Song Tử máy móc vươn tay, nắm lấy đầu thanh sắt lộ ra ngoài, chậm chạp rút ra.
Leng keng.
Thanh sắt rơi trên sàn nhà, máu lại thi nhau chảy xuống, trên mặt hắn lại không có cút cảm xúc nào.
Một con quạ khác không biết từ đâu bay tới, gật gù kêu lên vài tiếng với con đang đậu trên bệ cửa.
Song Tử bị âm thanh bé tí của chúng thu hút, hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm hai con quạ không lộ ra chút cảm xúc nào.
Ma Kết đau lòng ngồi xổm xuống trước mặt hắn, cố gắng từ trong đôi mắt trống rỗng kia tìm thấy chút ánh sáng nho nhỏ.
Nhìn hồi lâu, cô bật khóc.
Song Tử không đáng để chịu những việc này.
Cô nghĩ. 
Hắn không nên chịu đựng những việc này.
Hắn có tội gì chứ? Vì được sinh ra từ trong mối quan hệ cấm đoán của cha và chị gái sao?
Hắn có tội gì chứ? Vì mẹ của chị hắn đã ôm hết gia tài của cha hắn chạy trốn sao?
Dù biết đây là chuyện đã qua không thể thay đổi nhưng Ma Kết vẫn mong muốn làm gì đó cho Song Tử.
Một chút thôi.
Song Tử không đáng để chịu đựng những thứ này.
Hắn nên được yêu thương, một ai đó thật tâm thật lòng yêu thương hắn.
...
Đột nhiên phía sau cánh cửa căn phòng nhỏ vang lên tiếng gõ trầm đục.
Hai con quạ đen đảo mắt nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Song Tử chẳng còn hơi sức đâu để đoán xem người bên kia cánh cửa là ai. Cho đến khi đối phương bước vào, dừng lại trước mặt hắn hắn vẫn đặt tầm mắt mơ hồ nhìn bầy quạ.
"Ôi chao xem ta tìm thấy gì nào. Một đứa trẻ đáng thương."
Người mới vào là một người đàn ông đã ngoài trung niên, mái tóc bạc trắng, dáng người dù lớn tuổi nhưng vẫn cao lớn cân đối, ăn mặc sang trọng giàu có lại chẳng có chút nào lố bịch.
Ông ta cầm theo một cây gậy gỗ bóng loáng với đầu gậy được nạm vàng, bên trên chạm khắc một con rắn sinh động như thật, từ trên cao mỉm cười nhìn hắn.
"Ngươi muốn sống không?" người đàn ông kia dùng chất giọng khàn đặc ấm áp hỏi Song Tử.
Song Tử không thèm nhìn đến.
Đối phương thấy thái độ này của hắn cũng không thể hiện ra chút khó chịu, chỉ ôn hòa mỉm cười.
Ma Kết đột nhiên thấy người nọ nhìn sang mình, độ cong trên môi càng thêm rõ ràng.
Ma Kết sững sờ, trong lòng bất giác dâng lên một nỗi sợ hãi như đứa trẻ ăn vụn bị người lớn phát hiện. 
Cô biết ông ta.
Tử thần chi phối Dục Vọng đời thứ nhất.
Ma Kết nuốt nước bọt, trong lòng một mảnh rối loạn.
Rất nhanh, người đàn ông kia rời mắt khỏi cô, quay lại nhìn Song Tử.
"Ngươi muốn bất tử không?"
Song Tử không có bất kì hành động nào đáp lại.
"Ngươi muốn trở thành người giàu có nhất không?"
"Ngươi muốn trở thành người quyền lực nhất không?"
"Ngươi muốn trở nên mạnh mẽ không?"
"Ngươi muốn trả thù không?"
"Ngươi muốn gặp lại chị mình không?"
Sau hàng loạt câu hỏi không có người hưởng ứng, câu cuối cùng Dục Vọng nói ra lại kì diệu khiến nét mặt căng cứng của Song Tử hơi thay đổi.
Cựu Tử Thần Dục Vọng hài lòng mỉm cười.
"Ngươi muốn được yêu không?"
Đợi một hồi rất lâu, Song Tử mới cứng ngắt ngẩng đầu nhìn ông ta. Tóc của hắn do không tắm gội định kì mà trở nên xơ xác, bụi bám vào khiến nó ngả sang màu vàng rơm cũ kĩ. Giống như con búp bê bị hư mục, chỉ cần chạm vào một cái liền vỡ thành từng mảnh. Thế nhưng đôi mắt trống rỗng kia giờ đã thay đổi, nó không sáng cũng không tối, sâu thẳm vô tận, tựa cấm địa giam giữ một con quái vật nguy hiểm. Không chỉ vậy, một thứ gì đó ẩn ẩn bao trùm cả đồng tử của hắn khiến Ma Kết tìm được nét quen thuộc với Song Tử ở hiện tại.
Dục vọng.
Sâu trong ánh mắt đó là linh hồn của quái vật mang tên 'dục vọng'. Nó sắp phá kén mà ra, báo hiệu sự khởi sinh của một sinh vật mạnh mẽ nhưng cũng không kém phần tàn bạo. 
"Đến lúc rồi."
Bầy quạ quay lưng vỗ cánh biến mất.
.
Ma Kết vuốt mắt, có cảm giác như mới ngày hôm qua. Từ việc papa mất, đến việc lập khế ước với Song Tử, tất cả chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua.
"Ma Kết, sao dậy sớm vậy? Hôm nay được nghỉ lễ mà."
Song Tử không biết từ khi nào đã xuất hiện bên cạnh cô, hắn nửa nằm nửa ngồi trên giường, tay chống má mỉm cười nhìn Ma Kết.
Ma Kết đáp lại hắn một tiếng 'ừ' nhỏ nhưng tiếng muỗi.
Song Tử nhướng mày, chọt chọt gò má cô. "Sao vậy? Vẫn còn bị vụ của Thiên Yết dọa sợ sao?"
"Bánh bèo th!@#..."
Lời còn chưa dứt Ma Kết đã thô bạo lấy gối nhét vào miệng hắn.
Khi Song Tử lấy cái gối xuống, Ma Kết đã đi vào nhà vệ sinh, không nói câu nào đóng cửa lại.
Hắn ngồi ngốc ở trên giường, vẻ mặt cũng cô đọng. 
.
Sáng sớm, Tử Thần Dục Vọng của chúng ta tinh mắt phát hiện hôm nay thanh mai nhà mình có gì đó không đúng. Cô nghiêm túc hơn? Không phải.
Cô im lặng hơn? Có vẻ đúng, nhưng không phải.
Bơ hắn nhiều hơn?

1 2 »