Tầng 7: Bắt đầu

Tùy Chỉnh



"Ngày xửa ngày xưa, người ta kể rằng..." Thiên Yết nhón chân ngồi lên bậc cửa sổ, ánh mắt mơ hồ tựa như đang hoài niệm đoạn hồi ức xa xăm.
Ma Kết đối diện cậu quen thuộc tìm cái ghế ngồi xuống, đồng thời dâng lên cảnh giác cao độ, sợ bản thân nghe một hồi từ trong góc khuất lại nhảy ra Tử Thần nào đó cầm dao đâm mình vài nhát.
...
Người ta kể rằng khi thế giới vừa được sáng tạo, chia thành ba tầng Thiên Đàng – Nhân giới - Địa Ngục và mỗi 'Thượng Đế' cai quản một tầng khác nhau, 'Thượng Đế' ngự trị Thiên Đàng là 'Thượng Đế' đầu tiên thức tỉnh. Người đã tạo ra một vị Thần và ban cho y quyền năng sáng tạo vạn vật.
Vị 'Thượng Đế' kia rất thương yêu vị Thần nọ, Người dạy dỗ, nâng niu y tựa như món bảo vật trân quý nhất thế gian. Dần dà, vị Thần chìm đắm trong tình cảm đó và yêu phải 'Thượng Đế'.
Nhưng rồi có thứ gì là vĩnh hằng, 'Thượng Đế' ngự trên Thiên Đàng đã tạo ra vô số vị Thần khác nhau thay bản thân trông coi mọi thứ, Thần Tình Yêu, Thần Ánh Sáng, Thần Công Bằng,... và những vị Thần đó dần thu hút mọi sự chú ý của 'Thượng Đế' khỏi vị Thần kia.
Y ghen tị, y căm thù, hơn tất cả, y càng muốn chiếm lấy trái tim 'Thượng Đế' giữ cho riêng mình. Cuối cùng, y sa đọa.
Vị Thần được ban cho quyền năng tối cao đã dùng chính quyền năng đó của mình giết chết 'Thượng Đế'. Dùng một con dao Athame đâm vào tim người sau đó cướp đi thân phận 'Thượng Đế', ban ra điều luật cấm yêu đương trên Thiên Đàng và đổ tội ám sát cho Song sinh Sứ Thần.
Chẳng may, sự việc kia đã bị một tiểu Thiên Thần nhìn thấy.
Tiểu Thiên Thần kia khóc lóc mà nói rằng.
"Xin ngài hãy tha cho ta, ta không nhìn thấy gì cả."
"Xin ngài hãy tha cho ta, ta thực sự không cố ý."
"Xin ngài hãy tha cho ta, ta tuyệt đối không nói chuyện này ra ngoài."
Thần Tình Yêu biết chuyện, y nói rằng.
"Thiên Thần này vừa trộm mất cái gương trong điện của ta, tội Tham Lam không thể tha thứ, giáng nàng ta xuống Địa Ngục chịu phạt đi."
Dù biết rằng nên trừ bỏ tiểu Thiên Thần này ngay bây giờ nhưng Thần Tình Yêu đã lên tiếng chặn trước, vị Thần đầy quyền năng nọ cũng chẳng thế làm gì khác. Y đoán rằng nàng ta chẳng thể nào lên được Thiên Đàng nữa đâu nên mới hơi yên tâm mà phất tay giáng tiểu Thiên Thần nọ xuống Địa Ngục. Sau này nàng ta có sống được hay không? Chẳng ai biết cả.
Còn Song Sinh sứ Thần kia thì sao? Bọn họ có thực sự ám sát 'Thượng Đế' không chẳng ai quan tâm, mọi người chỉ biết tội hai người đã định sẵn, trước vị Thần toàn năng kia chạy không thể thoát. Sau đó như một điều đương nhiên Song sinh Sứ Thần bị kết tội, một người bị giáng xuống tầng bảy Địa Ngục, một người bị phong ấn trong cây Sự Sống trên Thiên Đàng, tồn tại trong giam cầm cô độc hơn trăm ngàn năm.
...
"Happy End." Thiên Yết kể xong câu truyện ngắn, khoa trương vỗ tay một cái.
Ma Kết: "..."
Cái định nghĩa happy end của thằng nhóc này thật kỳ quặc.
Thấy được vẻ mặt khó tin của cô, Thiên Yết mỉm cười. "Còn không phải sao? Tiểu Thiên Thần được Thần Tình Yêu giúp đỡ, chạy thoát khỏi Thiên Đàng. Vị Thần quyền năng có người gánh tội thay, còn chiếm được cả trái tim lẫn cơ thể của 'Thượng Đế'. Đây không phải happy end thì là gì?"
"Vậy còn Song sinh Sứ Thần? Happy end của họ đâu?"
Thiên Yết nhướng mày, cứ như vừa nghe thấy một điều vô cùng kỳ lạ. "Chị muốn một happy end cho họ sao?"
Ma Kết trong lòng dâng lên một dự cảm bất hảo, cô không lựa chọn câu hỏi này, ngược lại đánh vòng sang chủ đề khác. Cô hỏi. "Mà tại sao nhóc lại biết mấy chuyện này?"
Là người đã nghe qua vô số câu truyện thần thoại, giả có thật có, Ma Kết tự biết sau mỗi câu truyện cả ngắn cả dài, cả logic hay nhảm nhí của các Tử Thần đều có liên quan đến bọn họ, và cô chắc rằng câu truyện mình vừa nghe trên kia cũng có liên quan đến Thiên Yết. Nhưng cô nghĩ mãi cũng không ra rốt cuộc cậu nhóc này là ai trong số bọn họ. Vì chỉ có đầu và biết dùng liền biết cậu không phải nhân loại tầm thường. Nhưng nếu cậu không phải nhân loài thì là ai đây? Tiểu Thiên Thần? Vị Thần không biết tên? Hay thậm chí là 'Thượng Đế'?
Tại sao cô không nghĩ cậu là Song sinh Sứ Thần? Đừng đùa, theo lý thì bọn họ bây giờ phải bị giam ở Địa Ngục hay Thiên Đàng mới đúng. Với lại nếu cậu là một trong hai Song sinh Sứ Thần thì người còn lại đang ở đâu?
Hay là...
"Đừng nói do nhóc tự nghĩ ra."
"Tất nhiên là không rồi." Thiên Yết từ trên bậu cửa sổ nhảy xuống, đến trước mặt cô, nheo mắt mỉm cười.
Ma Kết thấy đôi mắt trong vắt thường ngày của cậu bây giờ hiện lên một vệt sáng ám tối mơ hồ, tô khuôn mặt xinh đẹp bằng nét quỷ dị khó có thể miêu tả. Vừa nguy hiểm vừa xinh đẹp tạo ra nét quyến rũ khó dứt ra, tựa đóa bạch tường vi bị máu tươi tưới lên, thanh thuần trong sáng hài hòa với tàn nhẫn u buồn như muốn kéo người ta xuống vực sâu hỗn loạn không đáy.
Ma Kết nghe Thiên Yết thì thầm bên tai mình rằng.
"Theo ngươi tại sao ta lại biết?"
Cô chợt nhớ ra một câu chuyện bản thân đã được nghe kể từ Bạch Dương, rằng trước đây có một đoạn thời gian cây Sự Sống trên Thiên Đàng bị suy giảm sức mạnh, phải hiến dâng Cot lên. Còn người bị giam cầm dưới Địa Ngục nữa, không phải kẻ trông coi người đó - Thiên Bình hiện đang ở đây sao?
Trong lòng Ma Kết lộp bộp một tiếng, vang lên hai chữ 'xong rồi'. Cô đang đối mặt với tội phạm giết 'Thượng Đế'! Làm sao đây? Ai đó báo cảnh sát giúp cô với!
Cậu vừa dứt lời, bàn tay nhỏ nhắn mượt mà như được đúc bằng sứ vươn ra, hướng về phía cô. Sau khi biết được mục tiêu của nó là cổ mình, Ma Kết theo bản năng hất tay Thiên Yết ra. Lại nói không biết lấy sức từ nơi nào, Ma Kết hất nhẹ một cái vậy mà hất luôn cậu nhóc vào tường.
Nhìn Thiên Yết ngã nằm trên đất, theo sau đó là những quyển sách nặng trịch từ trên kệ vỗ xuống cậu phát ra những âm thanh trầm đục nghe mà ê ẩm cả người. Như đúng phép lịch sự Ma Kết hẳn là nên chạy đến đỡ cậu nhóc một phen nhưng đâu đó trong đầu cô lại vang lên tiếng cảnh báo khiến cô chần chừ đứng yên tại chỗ không biết làm thế nào.
Đoạn, mắt cô dừng lại ở một cái hộp gỗ nhỏ nằm trên bàn đọc sách, cùng lúc đó một đoạn ký ức chẳng mấy quan trọng nhanh chóng ùa về.
A, lý do mà cô đến đây và xảy ra đống rắc rối này đây rồi, nó thật củ chuối.
Chuyện là hôm qua nữ chính của chúng ta rảnh rỗi liền sắp xếp mớ đồ lộn xộn của mình sau đó kinh hãi phát hiện 'tín vật định tình' - cặp nhẫn Song Tử tặng cô ngày đầu tiên hai đứa hẹn hò đã không cánh mà bay con mẹ nó rồi và thay vào đó là hộp gỗ chứa đựng cái chết của Sư Tử!

Suy nghĩ duy nhất của Ma Kết lúc đó chính là: cô chết.
Đúng vậy, nữ chính của chúng ta nhầm cái hộp Tò Mò thành hộp đựng tín vật và mở ra, thế là cô chết.
Sau khi sống lại, Ma Kết lấy ra năm phút để dùng não và đoán rằng. Thiên Yết có lẽ nhầm cái hộp của Sư Tử và mang nó đi.
Vì thế cô liền tay không đến nhà Thiên Yết và mang nó về. Ai ngờ được, vừa đến cô liền nhìn thấy cảnh thằng bé ngồi chơi búp bê, vì sốc cô cũng không kiên nể gì lăn ra bất tỉnh.
Sau khi tỉnh lại thì như thế này.
Ma Kết nhìn tay mình rồi lại nhìn Thiên Yết ngồi dưới sàn xoa xoa đầu, dự cảm bất hảo trong lòng càng tuôn ra mạnh liệt. Lỡ như nó bắt cô bồi thường thì tiền đâu mà cô trả đây!
Để giải quyết Ma Kết chỉ nghĩ ra một cách: chạy!
Vì thế cô rất không có tiền đồ nắm lấy hộp gỗ tinh xảo nằm yên lặng trên bàn kia rồi chạy vù ra ngoài.
Trước khi đi cô còn không quên gửi lời chào. "Chị chợt nhớ ra chị có việc, chị lấy cái hộp này về nhé. Bye bye!"
Ma Kết còn chưa kịp ra khỏi phòng đã nghe Thiên Yết phía sau kêu lên một tiếng. "Thiên Bình!"
Thiên Bình lập tức từ hư không xuất hiện một cách vi diệu, chắn ngay trước mặt cô khiến Ma Kết bất đắc dĩ dừng chân, đề phòng lui ra sau vài bước.
Ma Kết cười gượng, siết chặt cái hộp nhỏ trong tay, căng thẳng nhìn hắn. "Đây là cặp nhẫn Song Tử tặng cho tôi, Thiên Yết lấy nhầm, tôi đến lấy lại, giờ đến lúc tôi phải về..."
Còn chưa nói xong, Ma Kết đã thấy Tử Thần trước mặt rút ra lưỡi hái đen xì sáng bóng, dưới ánh sáng nóng bỏng của mặt trời tựa như mặt gương phản chiếu khuôn mặt sợ hãi của cô.
Không hề thông báo trước một tiếng, Thiên Bình siết chặt cán cây lưỡi hái, nhón chân lao về phía Ma Kết. Ma Kết biết bản thân mình không thể chết nhưng lưỡi hái trông chẳng có gì đặc biệt này lại khiến cô dâng lên cảm giác bất an rằng nếu cô bị nó chém trúng cô nhất định sẽ chạy không thoát.
"Song Tử!!!"
Choang!
Khi đầu lưỡi hái của Tội Lỗi còn cách cổ cô một đoạn ngắn, bầy quạ đen đậu trên cành cây khô bên ngoài ào ào vỗ cánh bay vào, giống như điều đương nhiên, chúng tựa những nét vẽ lộn xộn, đâm sầm vào nhau, nhập lại thành một rồi hóa thành thiếu niên anh tuấn với nụ cười mỉm nhẹ trên môi. Khi hắn xuất hiện, một lưỡi hái đen bóng khác cũng đồng thời xuất hiện, chặn lại động tác của Thiên Bình.
Song Tử một tay ôm Ma Kết, một tay khóa chặt lưỡi hái của Thiên Bình. Hắn nheo mắt, hết nhìn Thiên Yết rồi lại mỉm cười nhìn Tội Lỗi.
"Cho phép ta mang người về nhé."
Trước khi cùng Ma Kết hóa thành ngàn vạn lông vũ tan biến vào hư vô Song Tử nói như vậy.
Dục Vọng xuất hiện rồi mang kẻ bất tử đi, tất cả diễn ra còn chưa đến ba mươi giây. Phòng đọc sách bừa bộn cũng sau ba mươi giây đó liền lâm vào yên tĩnh, chỉ còn âm thanh gió thổi qua bức màn xếp gọn cùng tiếng thở nhè nhẹ của hai người.
Ngoài cửa hiện ra bóng người, tiếp sau đó một thiếu nữ với mái tóc màu vàng nhạt, mềm mại như tia nắng bước vào. Cô khoanh tay, tựa vào mép cửa nhìn Thiên Bình đang đỡ Thiên Yết từ dưới đất đứng dậy.
Thiên Yết nhận ra sự hiện diện của cô, cậu ngẩng đầu, mỉm cười trấn an. "Nhanh thôi, ba ngày. Chỉ cần ba ngày chúng ta liền có được nó."
Đoạn, cậu hỏi. "Ngươi đã chuẩn bị xong hết chưa?"
Thiếu nữ nọ được hỏi lập tức lộ ra nụ cười xinh đẹp, nheo lại con ngươi đỏ rực như hồ máu, tự tin đáp. "Tất nhiên là xong. Tử Thần mạnh nhất Địa Ngục ở đây còn có gì có thể làm khó được ta?" 


---
Haha ta đã nói Thiên Yết và Thiên Bình không phải một cp chưa? Ta đã nói Thiên Yết là nữ chưa? Nếu chưa thì bây giờ ta nói rồi nè XD
Người cuối cùng xuất hiện quá dễ đoán mà đúng không? Tiếc là phương pháp lên sàn không hoành tráng cho lắm :\ Không sao, còn một lần nữa, nhất định sẽ cho cô xuất hiện một cách hoành tráng đúng nghĩa và đúng với vai trò của mình \(^0^)/ Đừng nhìn vậy mà lầm, [Ái] cũng có câu truyện riêng, người ta còn là nhân vật chính (theo cách nhìn khác) đó ;>
Nhân vật mấu chốt cuối cùng cũng xuất hiện, rốt cuộc cô sẽ mở ra một loạt bi kịch hay giải quyết những bi kịch đó đây?
Còn khoảng 5 chap nữa hết truyện \(^0^)/ vỗ tay nào \(^0^)/
*Spoil một chút về số phận của Song sinh Sứ Thần (bên trái là năm, bên phải là sự kiện diễn ra trong năm đó)