Tầng 6: Kết thúc

Tùy Chỉnh

Xà Phu mang tiểu hoàng tử đến một tử phủ bỏ hoang, nó dìu cậu ngồi vào cái ghế duy nhất trong phòng, cái ghế đó đã mục đến mức khi cậu ngồi lên liền phát ra tiếng vang giòn giã tưởng như có thể đổ sụp bất cứ lúc nào.
Avlug mở mắt phát hiện bản thân đã đến một nơi hoàn toàn xa lạ cũng không có vẻ gì bất ngờ, chỉ im lặng nhìn xuống đất, hai mắt trống rỗng.
Xà Phu một bên rút linh hồn chữa trị vết thương trên lưng và vai cậu, nét mặt mơ hồ cũng không rõ đang nghĩ gì.
Hai người cứ vậy không nói nhau câu nào hồi lâu.
"Wji, mấy giờ rồi?" khi lặng im kéo dài như vô tận, Avlug đột nhiên lên tiếng.
Xà Phu cúi đầu nhìn cậu, một lúc sau mới trả lời.
"Đã hơn mười một giờ."
Lúc này mặt trời đã lên cao, nhưng có lẽ do cái lạnh của mùa đông quá dày đặc làm ánh sáng có phần ảm đạm, cũng nhuộm lên những tia nắng hơi thở lạnh giá. Mây trắng trên trời dày đặc như muốn nuốt chửng mọi thứ, mặt trời chưa lộ diện bao lâu đã bị nó giấu đi. Tuyết trên cành gỗ chậm rãi tan.
"Ta trễ rồi đúng không?" cơ thể của Avlug hơi lắc lư, khóe mi bị bao bởi lớp màng đen khô cứng nay một lần nữa lại chảy ra thứ chất lỏng kì lạ.
Xà Phu sợ cậu ngã vội tiến lên ôm lấy cậu.
"Hoàng thúc mất rồi." nói đến đây nước mắt của tiểu hoàng tử - thứ nước kì dị màu đen - lại chảy ra, làm bẩn bộ quần áo trên người Xà Phu.
Xà Phu không quan tâm lắm, nó chỉ càng cẩn thận ôm lấy cậu hơn, nhè nhẹ vỗ đôi vai nhỏ đang run rẩy kia.
Rad là nguồn sống của đứa trẻ này.
Avlug từng kể, từ khi sinh ra Rad là người đối xử với cậu tốt nhất. Mẹ cậu là một phi tần không mấy nổi bật, sau khi sinh cậu ra liền một bước thăng lên, có được thân phận vô cùng cao quý, suốt ngày lại đau đầu nghĩ cách níu chân cha cậu. Nếu hỏi mẹ cậu có quan tâm cậu không? Câu trả lời là có. Nhưng xếp sau quyền lợi, nhan sắc và độ yêu thích của Đế vương Haul đối với bà ta.
Còn cha cậu, ngay từ khi cậu ra đời ông vốn dĩ không muốn nhìn mặt cậu, thậm chí còn muốn giết chết cậu như những hoàng tử hoàng nữ trước đó. Nhưng tại sao ông lại giữ lại à? Do hoàng thúc đã đến và nói thế này:
"Đứa trẻ đó không có tội. Nếu ngươi không muốn nó sinh ra trên cõi đời này vậy tại sao lại gieo giống vào người nàng ta? Việc giết những đứa con của mình khiến ngươi nghĩ tình yêu của ngươi dành cho hắn cao quý lắm sao? Nếu như cao quý ngươi đã dứt khoát dẹp bỏ cái hậu cung đó rồi. Trước đây vẫn vậy, bây giờ vẫn vậy, những đứa trẻ kia có tội sao? Dân chúng ngoài kia đồn ngươi có sở thích giết con mình tìm vui, bây giờ ta cũng nghi ngờ ngươi có cái sở thích đó. Thậm chí còn nghĩ, có khi nào Mir cũng là do ngươi giết hay không."
Sau khi nói xong, Rad suýt chút nữa bị lôi ra xử trảm. Nhưng trên đời lúc nào cũng có thứ gọi là kì tích. Ngoại trừ Hoàng tử Mir ra, Rad là người duy nhất dám nói như vậy với Đế vương Haul mà vẫn còn sống. Hơn nữa, còn giúp Avlug thoát khỏi tay Tử Thần, thuận lợi sống sót.
Nhưng sau khi được tha chết thì sao? Cha cậu thậm chí còn không thèm đoái hoài gì tới cậu. Từ nhỏ đến lớn, chỉ có Hoàng thúc quan tâm cậu, dạy cậu về mọi thứ, cũng ra sức bảo vệ cậu. Y nói, cậu sau này sẽ trở thành vua của một nước, tính cách cần phải rõ ràng, bao dung nhưng công bằng. Cậu chính là đứa con duy nhất của Haul, cũng là niềm hi vọng duy nhất của đất nước này.
Nhưng Rad chưa bao giờ nghĩ đến, Avlug theo y học cách làm người, học cách trị quốc nhưng tất cả chỉ vì y, bây giờ không còn y rồi, hi vọng của đất nước là cái gì chứ?
Xà Phu im lặng lắng nghe tiếng nấc khản đặc của Avlug, nó muốn mở miệng an ủi nhưng lại không biết an ủi như thế nào.
Nó cảm nhận được, có thứ gì đó đang nảy mầm trong tim cậu.
...
Sư Tử bước đến bên cạnh hồ máu. Nơi này trước đây có một con thác nhỏ không ngừng đổ nước vào nên trong hồ luôn giữ màu đỏ tươi như ánh chiều tà trên biển. Nhưng từ khi người canh giữ Địa Ngục kia biến mất, không hiểu sao dòng thác kia lại không còn, nước hồ cũng chuyển thành màu đen.
Nước trong hồ này có tác dụng rất lớn, cũng rất quan trọng đối với Thần Chết.
Nó là thứ duy nhất có thể hóa giải lời nguyền từ [Ái], có thể giải bách độc trên người nhưng quan trọng hơn cả, chỉ cần uống một giọt máu này vào liền có thể trở nên bất tử.
Tiếng bước chân đột nhiên vang lên từ phía sau, không nhanh không chậm tới gần hắn.
Sư Tử mặt không biểu tình quay đầu nhìn lại.
Người đến là Ích Kỷ. Cô ta mặc chiếc váy dài màu xanh rêu chấm đất, mỗi bước đi tà váy lại kéo dài thành một đường lượn sóng tao nhã dưới chân, uyển chuyển xinh đẹp không nói nên lời.
"Ngươi đang tìm cái này?" Ích Kỷ đưa ra một lọ thủy tinh nhỏ, bên trong có lượng chất lỏng màu đỏ sóng sánh ít đến khó tin.
Nhưng mà khoảnh khắc Sư Tử nhìn thấy lọ nước đó, ánh mắt lập tức sáng lên.
Sau khi Nhân Mã biến mất, hồ máu không những đổi màu mà bên trong còn thay đổi thuộc tính, không cẩn thận uống vào sẽ khiến linh hồn đối phương bị hủy diệt, tan biến hoàn toàn. Đó cũng là lý do Sư Tử dùng dằng chưa biến Rad trở thành bất tử. Không phải hắn không muốn mà là hắn không thể.
Thấy thái độ Sư Tử rõ ràng như vậy, khuôn mặt Ích Kỷ giấu sau mặt nạ không nhìn rõ biểu cảm, chỉ nghe được tiếng cười khúc khích.
"Trước khi tên giữ cổng kia đi mất ta tình cờ đến đây lấy nước. Nếu ngươi cần thì..." Ích Kỷ cúi đầu vuốt ve lọ nước trong tay sau đó ra vẻ nuối tiếc đưa cho hắn. "Nè, đến lấy đi."
"Sao ngươi không dùng?" Sư Tử không vội vã bước tới, hắn chỉ đứng đứng yên một chỗ, tầm mắt cũng không chuyển động hỏi ngược lại.
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Huống hồ gì đây còn là Ích Kỷ.
Sư Tử không rõ tính của cô ta sao. Ích Kỷ là Chủ lâu vừa lên chức sau này, cũng chính là người có đầy đủ tính ích kỷ trong người, thậm chí còn ích kỷ hơn cả chủ lâu trước đây.
Tử Thần khác với những câu chuyện kể, họ không bất tử hoàn toàn, trừ những Chủ lâu được tạo ra ngay từ khi Địa Ngục được hình thành, người được chọn kế thừa ngôi chủ lâu nếu muốn bất tử phải uống máu từ hồ máu đây. Nhưng Ích Kỷ vừa lên ngôi không bao lâu hồ nước này liền bị biến chất, nếu như thực sự lấy được, vì lợi ích bản thân đáng lý ra cô ta phải uống giọt máu đó chứ, sao lại tốt bụng đưa cho hắn?
"Thế nào? Không muốn?" Ích Kỷ không trả lời mà đánh vòng sang chủ đề khác.
Sư Tử càng thêm hoài nghi. Hắn không do dự nói. "Ừ, không muốn. Ngươi tự uống đi."
Ích Kỷ trầm mặc thật lâu, nghe xong cô ta mỉm cười gượng gạo, nói. "Ngươi... ngươi không biết sao? Tiểu vương gia kia sắp chết rồi."
"Ta biết y sắp chết." đó cũng là lý do hắn đến đây lấy máu.
Nhưng hồ máu bị hủy rồi.
"Ngươi biết y chết khi nào không?" Ích Kỷ thấy vẻ mặt tang thương của hắn khi nói đến Rad liền cười rộ lên.
"Ngươi biết không?" Sư Tử nhìn sang cô ta, hỏi.
"Đại loại là, ngay bây giờ đi..."
Không ngoài ý muốn, Ích Kỷ còn chưa nói xong Sư Tử liền hóa thành cơn gió đen, không tiếng động biến mất.
Dù thông tin cô nói đúng hay sai, với sự quan tâm Tò Mò dành cho Rad, hắn nhất định sẽ đến đó kiểm tra.
Cô hiểu điều này nhất, nhưng cũng không thích điều này nhất của hắn.
Ích Kỷ đứng trước hồ lớn, cúi đầu soi mình xuống mặt nước, vươn tay lấy xuống mặt nạ để lộ nụ cười xinh đẹp động lòng người mang hàm ý không rõ. Đồng tử màu lục hiện lên tia sáng kì dị.
"Đúng là ngu ngốc."
...
Sư Tử đầu tiên là chạy đến Vương phủ. Rad có sức khỏe rất yếu, Bệnh Tật luôn nhăm nhe y hàng đêm nên suy nghĩ đầu tiên khi nghe tin Rad gặp nguy hiểm của hắn chính là: bệnh của Rad lại phát tát.
Nhưng khi Tò Mò chạy đến vương phủ, hắn lại mơ hồ.
Cổng lớn vương phủ vẫn nguy nga trang trọng như ngày nào nhưng sao lại lộ ra vẻ tịch mịch vắng vẻ kì lạ. Hộ vệ không biết đi đâu, để lại mảnh giấy niêm phong giữa khe cửa. Trong phủ không một bóng người, Rad cũng không thấy bóng dáng.
Sư Tử mở to mắt, tự hỏi mình đã tới chậm sao?
"Bà bà, cho hỏi phủ vương gia sao lại biến thành thế này?" người qua đường gần đó cúi chào một cụ bà, lên tiếng hỏi.
Cụ bà kia hốc mắt đỏ hoe, dáng đi vội vã nhưng khi được gọi vẫn dừng lại, nghẹn ngào nói.
"Vương gia bị buộc tội tạo phản, hôm nay tử hình ở pháp trường."
Chỉ là một câu ngắn gọn như vậy, người qua đường nọ cùng Sư Tử lại cảm thấy như trời đất đảo lộn, cả hai tai đều ù đi.
"Vương gia sao có thể tạo phản được!" người kia phẫn nộ hét lên.
"Mọi người ai cũng biết vậy... nhưng mà..."
Đoạn sau Sư Tử chẳng buồn nghe tiếp, hắn nhón chân sau đó dùng tốc độ khó tin chạy đến pháp trường.
Từ xa đã nghe thấy tiếng người khóc than, tiếng người cảm thán, tiếng người cầu xin, còn có cả tiếng người điềm tĩnh bình luận.
Rad bị trói trên trụ sắt trung trâm sân rộng, xung quanh y là những tùy tùng và hầu nữ của vương phủ, bọn họ tương tự đều bị cố định tứ chi, đầu gục xuống im lặng rơi nước mắt.
"Xin lỗi, hại đến các ngươi rồi." dù trước mắt bản thân sắp bị phanh thây làm tám Rad vẫn nở nụ cười ôn như như vậy, còn có phần áy náy nghiêng đầu nói với bọn họ.
Tùy tùng kia không nói gì, chỉ càng khóc lớn hơn. Không rõ họ đang khóc vì oan ức hay khóc vì thương tiếc.
Dưới pháp trường có rất nhiều dân chúng đến xem. Đa số đều khóc.
Rad được lòng của rất nhiều người, y tốt bụng, gần gũi. Dù là vương gia duy nhất của triều đại này, quyền lực lớn mạnh nhưng lại không kiêu căng, ngược lại còn hay giúp người khác, khuyên bảo Đế vương. Chẳng ai tin được một người ôn nhu như thế lại tạo phản được.
Nhưng biết làm sao khi một nữ quan dâng lên chứng cứ đầy đủ. Mà Rad lại còn không phản bác. Trong mắt người bình thường, hành động im lặng của y đây là bị ức hiếp đến cam chịu. Sự bất bình đối với Đế vương tiền nhiệm càng được đẩy cao.
Trống được nổi lên.
Tiếng khóc than càng lớn, có người gan dạ chạy lên pháp trường lại bị hộ vệ ngăn cản, một kiếm chém chết.

Người hành hình không mang đao, không mang vật nặng, hàng dài thi hình giả chỉ kéo theo duy nhất giàn giáo.
Giáo ở triều này được thiết kế rất đặc biệt, cũng dùng cho mục đích đặc biệt. Thân giáo được mài trơn bóng, hình dáng giống cây thập tự, đường kính bằng ống tre, đầu dưới được chuốt nhọn, dưới ánh mặt trời lóe lên tia sáng sắc bén lạnh người.
Loại giáo này được làm ra với mục đích hành hình. Khi hồi trống nổi lên, kẻ thi hình sẽ dùng giáo phóng về phía tội nhân, nếu tội nhân chưa chết sẽ phóng thêm cây thứ hai, cây thứ ba, cho đến khi tội nhân tắt thở thì thôi.
Mà nay, trống báo đã điểm.
Khi Sư Tử đến nơi, thứ hắn thấy đầu tiên là cảnh Rad bị ngọn giáo đâm xuyên người. Giống như đâm vào bọc nước, máu tươi bắn ra, cơ thể y run rẩy tưởng chừng như muốn nổ tung.
Cuối cùng, y cúi đầu, không vùng vẫy, không phát ra âm thanh, cũng không rõ còn sống hay đã chết. Kẻ thi hình thấy y bất động, không biết vô tình hay cố ý xem y đã vong, im lặng lui ra.
Sư Tử tự an ủi bản thân rằng chỉ có cơ thể của Rad là chết thôi, linh hồn của y vẫn còn. Hắn có thể mang linh hồn của y về Địa Ngục để bảo vệ hay để y chuyển sinh gì đó đại loại vậy. Nhưng những việc sau đó lại khiến hắn hoàn toàn lâm vào điên cuồng.
Từ mũi giáo cắm vào người Rad không hiểu bằng cách nào vươn ra một sợi xích siết chặt lấy cơ thể y. Sợi dây đó mắt thường không thể nhìn thấy, cũng không làm tổn thương đến thân xác của y mà thứ nó đang trói chính là linh hồn của Rad.
Hắn nhận ra cái này, đây là loại cấm thuật trước rất phổ biến ở Địa Ngục, chỉ là dạo gần đây Tử Thần đều nảy sinh ra tình cảm nên chẳng ai còn sử dụng nữa thôi. Công dụng duy nhất của loại bùa chú này là trói chặt linh hồn kẻ phạm tội tày trời rồi chậm rãi nuốt chửng nó, xóa bỏ hoàn toàn khỏi thế giới này.
Để giải bùa chú chỉ có một cách duy nhất là để đối phương ngâm mình trong nước của hồ Bất Tử. Nhưng cái hồ đó đã bị biến chất rồi, hắn nên làm gì đây?
Không chỉ riêng Rad, những cây giáo thi hình hộ vệ của y cũng bị yểm cấm thuật lên đó. Hàng loạt linh hồn đang bị nó trói chặt.
Sư Tử không nhớ hắn làm cách nào để mang Rad ra khỏi pháp trường, chỉ biết khi hắn lấy lại ý thức hai người đã ở trong vương phủ không bóng người.
Rad nằm trong lòng Tò Mò, hé mắt ra nhìn hắn.
"Ta chưa chết, đừng lo." Rad nói với khuôn mặt trắng bệch không một chút huyết sắc.
Sư Tử cúi đầu không nói gì, hai tay chỉ càng siết chặt.
"Thật là, khóc lóc gì chứ." Rad dùng chút sức lực còn lại của mình vươn tay đẩy mặt nạ Sư Tử ra, lau nước mắt cho hắn.
Nước mắt của Tử Thần mang màu đỏ tươi, ánh mặt trời rọi vào, trông như huyết thạch vậy, vừa hoa mỹ vừa tang thương.
Sư Tử nhìn nụ cười yếu ớt trên môi y, rồi lại nhìn đôi mắt mang theo ý cười không rõ tiêu cự, nước mắt càng rơi nhanh hơn. Hắn cầm lấy bàn tay thon dài trước đây chỉ từng chạm qua sách viết nay lại dính đầy máu áp lên má mình, khó khăn thốt ra ba chữ.
"Ta xin lỗi."
Khi lâm vào tuyệt vọng tột cùng, điều duy nhất hắn có thể nói chỉ có vậy.
Rad chẳng còn sức để cử động nữa, y rũ mắt, nhẹ 'ừ' một tiếng.
"Ngươi biết ngươi sắp chết không?"
Rad không rõ nghe hiểu hay không, lại 'ừ' thêm một tiếng.
Khi linh hồn bị trói lại, còn chậm rãi nuốt chửng thực sự không phải cảm giác dễ chịu gì, sau khi chết đau đớn do bùa chú mang lại cũng không tan biến ngược lại còn gia tăng thêm gấp bội. Sư Tử ôm Rad trong tay, lệ rơi không ngừng.
Hắn cúi đầu đến gần Rad, lúc môi hai người sắp chạm nhau lại bị tay y cản lại.
Rad đặt tay lên môi mình, cố mở mắt nhìn hắn, sau đó Sư Tử chỉ nghe được năm chữ.
"Ta xin lỗi, chờ ta."
Sau đó tai hắn liền ù đi.
Có tiếng dây xích bị đứt vang lên trong không trung, lặp lại vô hạn trong đầu hắn.
Linh hồn Rad cũng theo âm thanh đó bị xé thành từng mảnh nhỏ, tan biến vào hư không.
...
"Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?" Ma Kết không biết từ khi nào đã lấy ghế ngồi đối diện Thiên Yết, mắt sáng rực, nhấp nháy hai chữ 'tò mò'.
"Chị đã nói là không thèm nghe cơ mà." Thiên Yết ngồi khoanh chân trên giường, nghiêng nghiêng đầu mỉm cười trêu ghẹo.
Sắc mặt Ma Kết thoáng chốc cứng lại.
Cô vuốt vuốt tóc, đưa tay lên miệng ho khan vài tiếng lấy lại bình tĩnh.
"Ừ thì... em không biết đâu, trên thế gian có một loài sinh vật tên hủ nữ, nhiệm vụ của họ là dẫn hai người con trai lên một chiếc thuyền, cùng chèo về nơi gọi là 'chân ái' (đam mỹ). Và trùng hợp chị chính là sinh vật đó, cho nên..."
Thiên Yết giơ hai tay che miệng Ma Kết lại, vẻ mặt cam chịu cắt lời. "Được rồi được rồi, em kể tiếp là được chứ gì."
"Sau đó Sư Tử mang theo ngọn giáo đã đâm chết Rad bên người, truy đuổi Ích Kỷ..."
Ma Kết thắc mắc: "Tại sao lại truy đuổi Ích Kỷ?"
Thiên Yết trả lời: "Em chưa kể với chị sao? Ích Kỷ cải trang thành nữ quan, đổ oan cho Rad, nói y tạo phản. Cô ta cũng là người yểm cấm thuật lên ngọn giáo đó."
"..."
Ma Kết lại hỏi: "Tại sao cô ta lại làm vậy?"
Thiên Yết: "Em cũng không biết, đại loại là qua vài chuyện cũ, Ích Kỷ mặc định cho rằng Sư Tử là của cô ta đi."
"Còn cấm thuật trong ngọn giáo...?"
"Chị yên tâm, cấm thuật đó chỉ có tác dụng với một linh hồn thôi. Sau khi nuốt chửng linh hồn đó nó sẽ biến mất."
"Vậy cô ta có chết không?"
"Ích Kỷ bị Sư Tử vờn rất lâu, đến mãi gần đây mới chết. Cô ta bị chính ngọn giáo đó xuyên qua rồi Ác Độc nuốt chửng."
Ma Kết nghe xong có chút trầm mặc. Cô mấp máy môi vài cái, sau đó tâm tình phức tạp bật ra bốn chữ. Đúng rồi, bốn chữ đó chính là: "Bánh bèo đáng chết."
Thiên Yết: "..."
Sau khi bộc lộ xong cảm nghĩ của mình đối với Ích Kỷ, Ma Kết lại nói thêm một bài diễn văn cực dài kể về độ đáng thương của Rad và mối nguy hại của bệnh hoang tưởng.
Thiên Yết cạn ngữ: "..."
"Vậy Rad và Sư Tử thế nào? Hai người họ thực sự kết thúc bi thảm như vậy sao?" sau khi giải tỏa tâm trạng xong, Ma Kết lại dùng khuôn mặt đầy hi vọng hỏi cậu.
Cô xem đây thực sự là một quyển tiểu thuyết sao?
Thiên Yết thở dài một hơi, bất đắc dĩ nhìn cô nhưng nụ cười đó lại mơ hồ mang theo hàm ý gì đó.
"Chuyện đó phải hỏi chị chứ." Cậu nói như vậy rồi lại im lặng mỉm cười.
Ma Kết chớp chớp mắt nhìn cậu nhóc.
Cậu nhóc cũng chớp chớp mắt nhìn cô.
Hai người nhìn nhau như vậy rất lâu.
Đột nhiên Ma Kết chuyển tầm nhìn ra ngoài cửa sổ, nheo mắt hỏi.
"Cái giáo trông như thập tự đã giết Rad trông giống nó phải không?"
Thiên Yết quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một mũi giáo lấy tốc độ khó tin đang bay về phía này.
"Ừ, giống vậy đó." Cậu cười cười gật đầu.
Sau đó...
Thiên Yết bình tĩnh cúi đầu xuống, ngọn giáo kia xuyên qua cậu, phóng thẳng vào đầu cô.
Ma Kết: "..."
Thiên Yết cười hì hì, áy náy gãi đầu: "Xin lỗi, em đột nhiên mỏi cổ."
Ma Kết: "..." thật đáng lo ngại, có cần chị bóp nó vài cái cho đỡ mỏi không?
"Lại nhiều chuyện rồi, gan ngươi càng ngày càng to nhỉ?"
Đó là câu cuối cùng Ma Kết nghe được trước khi nhắm mắt.
Ma Kết phát biểu cảm nghĩ:
Con mẹ nó sao không giết Thiên Yết kìa! Nó là người kể cơ mà!