Tầng 3: Nuôi một con búp bê (1)

Tùy Chỉnh


Kim Ngưu ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn cây, nơi Dilen và Pisces đang đùa giỡn.
Ừm, thực ra là hai người đang đánh nhau. Họ đã đánh từ khi mặt trời vừa lên, bây giờ sắp giữa trưa rồi vẫn bất phân thắng bại. Mặc dù quyền đánh cước đá dữ dội như thế nhưng Dilen vẫn giữ nụ cười trên môi, sắc mặt Pisces lại nhu hòa thoải mái giống như không cảm nhận được đau đớn vậy.
Kim Ngưu ngồi ở đây theo dõi khá lâu, không có ủng hộ bên nào cũng không biết nhận xét khả năng của mỗi người, chỉ là tùy ý thả tầm mắt đi lung tung, trùng hợp đặt trên người bọn họ thôi.
Ailla ngồi đối diện nó nhàm chán nhìn hai đứa trẻ dư thừa tinh lực ngoài vườn, không hiểu tại sao Kim Ngưu lại chăm chú đến vậy. Cô nhìn nhìn đồng hồ, phát hiện đã gần đến giờ ăn liền hào hứng gọi Kim Ngưu đi ăn.
Kim Ngưu được gọi liền ngoan ngoãn đuổi theo cô.
Đã ba ngày kể từ khi nó đi theo Ailla. Cô không đối với nó làm gì quá đáng, ngược lại còn cưng chiều nó vô cùng. Mang váy cho nó mặc, nói chuyện với nó, uống trà cùng nó, ăn cùng nó,...
Nhưng mà Kim Ngưu cảm thấy đây hình như không phải là tình trạng nên có của nữ hầu với tiểu thư của mình vì nhìn Ailla giống đang hầu hạ nó hơn.
Kim Ngưu ngẩng đầu nhìn đại tiểu thư ngồi đối diện với mình, cô đang chậm rãi ăn thức ăn trên đĩa. Do được giáo dục từ nhỏ nên động tác cô ăn rất có khí chất, không nhanh không chậm, dao nĩa dùng cắt thịt thậm chí còn không phát ra một chút âm thanh. Ailla hơi cúi đầu, sợi tóc mỏng theo đà trượt xuống thái dương, có vài sợi bám lại trên gò má mịn màng, dưới ánh sáng của căn phòng trông như đang tỏa sáng, hòa làm một với nắng.
Kim Ngưu nhìn đến ngẩn người, lưỡi dao màu bạc trong tay đặt trên đĩa thật lâu cũng không nhúc nhích.
"Sao lại không ăn?" Ailla dùng khăn lau nhẹ khóe miệng của mình, thấy con búp bê đối diện thất thần, khóe môi cao hứng giơ lên một chút.
Kim Ngưu lúc này sực tỉnh, phát hiện ra bản thân vậy mà nhìn đại tiểu thư từ khi đồ ăn dọn lên đến bây giờ. Bối rối cúi đầu, nó vụng về dùng dao cắt miếng thịt trên đĩa nhưng không biết là do quá gấp hay hai tay quá run mà nó trượt tay, con dao chạm vào đĩa sứ kêu 'cạch' một tiếng sau đó rơi bộp xuống sàn.
Mặt Kim Ngưu nhanh chóng trắng bệch, tay chân luống cuống nắm chặt vạt áo, cả người căng thẳng, sợ hãi không dám ngẩng đầu.
Ailla không hiểu vì lý do gì lại không ăn cùng Bá tước Zul và em trai mình, trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy cho nên lúc này trên bàn ăn chỉ có mỗi cô cùng Kim Ngưu mà thôi. Mặc dù Ailla chăm sóc cho Kim Ngưu rất tốt, chưa từng đối xử với nó như người hầu bao giờ nhưng nó không biết giới hạn của cô là đâu.
Quý tộc rất không thích việc phát ra tiếng khi ăn, họ xem đó là hành động khiếm nhã và thấp kém, nay Kim Ngưu không những tạo âm thanh lớn mà còn làm rơi dao xuống đất. Ailla là một tiểu thư được dạy dỗ từ nhỏ, sống trong lâu đài từ nhỏ, có khi nào sẽ vì nó tay chân vụng về mà ghét bỏ nó không?
Chủ nhân có thể đối xử với người hầu tùy ý, vì họ là giai cấp cao hơn, là người quyết định miếng cơm của người hầu. Kim Ngưu không những là người hầu của lâu đài này mà còn là kẻ ăn nhờ ở đậu, nó không có gia đình, đây là nơi duy nhất nó có thể ở lại. Nếu tiểu thư vì việc này mà ghét bỏ nó thì phải làm sao đây?
Ailla thấy Kim Ngưu cúi đầu, hai vai run run sao không đoán được suy nghĩ của vật nhỏ này. Cô nhịn cười, vươn tay xoa xoa đầu nó.
Ailla không nói, chỉ chuyển đĩa đồ ăn của Kim Ngưu sang mình, đổi một con dao sạch khác bắt đầu kiên nhẫn cắt thịt sau đó dùng nĩa ghim một miếng nhỏ đưa đến bên miệng Kim Ngưu.
Kim Ngưu nhìn hành động của đại tiểu thư, mở to mắt không thể tin được.
"Cái này, có hơi... không đúng với quy tắc..."
"Quy tắc gì chứ, em để ý mấy cái quy tắc còn hơn ta nữa, rốt cuộc chủ nhân của em là ta hay là quy tắc?" Ailla nhíu mày bất đắc dĩ, cắt lời nó.
"Là tiểu thư." Kim Ngưu không chút chần chờ nói.
"Vậy thì nghe lời ta, mở miệng." Ailla có vẻ rất hài lòng với câu này của nó, trên môi rất nhanh lấy lại nụ cười như thường ngày.
Kim Ngưu chần chờ một chút rồi ngoan ngoãn ăn hết bữa ăn.
Ailla cũng không lộ ra chút nào thiếu kiên nhẫn, ngược lại còn tỏ vẻ muốn đút cho nó vào lần sau.


Trưa, Kim Ngưu nhàm chán ở trong phòng nhìn cái nóng oi ả ngoài sân. Từng luồng nhiệt khí lượn lờ trong không trung làm người ta hoa cả mắt, bầy ngựa nấp trong mái hiên cũng không chịu nổi, đều cúi đầu vào máng nước trước mặt, vẩy nước văng lung tung. Tường vi trong vườn vừa nở vào sáng sớm bị cái nóng đột ngột này làm ủ rũ, từng cánh hoa mỏng ngã vào nhau, mất đi vẻ tươi tắn vốn có.
Ailla ngồi ở bàn đọc sách, do khí trời quá nóng bức nên cô thay chiếc váy chainse màu trắng chiết eo để lộ một đường cong thanh lịch. Kim Ngưu ban nãy cũng được cô cho phép thay cái váy mỏng đơn giản nhưng với dáng người thấp bé, nó mặc vào trông như một con búp bê thì đúng hơn.

Kim Ngưu đi một vòng quanh phòng sau đó bắt lấy cái ghế ngồi đối diện Ailla.
Ailla đang đọc quyển sách, nội dung có lẽ rất thú vị, cô đã đọc nó hơn một tiếng rồi mà không rời mắt lấy một lần.
Kim Ngưu tò mò không biết quyển sách này nói về gì nhưng nó không biết đọc, chỉ có thể nghiêng nghiêng đầu, hết nhìn sách lại nhìn tiểu thư nhà mình. Nhưng chuyển chuyển một hồi nó dứt khoát đặt mắt hẳn trên người cô.
Không thể phủ nhận, tiểu thư nhà nó rất đẹp.
Ailla có một mái tóc màu trắng dài, uốn lượn mềm mại như mây. Vầng trán cao không những không trái mắt mà còn làm nổi bật khí chất điềm đạm, tri thức. Chân mày thanh thanh, sống mũi cao cao, môi hồng mềm mại, tất cả đều hài hòa. Có điều đôi mắt của Ailla là một đôi mắt nhỏ, nhỏ đến mức Kim Ngưu chẳng thể nhìn thấy màu sắc đồng tử của cô, từ ngoài nhìn vào giống như lúc nào Ailla cũng nhắm mắt. Nhưng đôi mắt này lại phù hợp với Ailla hơn bao giờ hết, trông cô càng dịu dàng và từ bi hơn tiểu thư nhà quý tộc khác gấp mấy lần.
Tóm lại, trong mắt Kim Ngưu, Ailla từ trên xuống dưới đều hoàn mỹ tuyệt đối!
Như cảm nhận được cái nhìn chằm chằm của Kim Ngưu hướng về phía mình, đại tiểu thư từ trang sách chi chít chữ ngẩng đầu lên nhìn nó.
"Em chán à?" Ailla nhướn mày hỏi.
Kim Ngưu lắc đầu, rụt rè lên tiếng. "Ừm... quyển sách, nó nói về cái gì vậy?"
Đại tiểu thư mỉm cười dùng một sợi dây đỏ đặt vào trang giấy mình đang đọc dở, xong xuôi mới chầm chậm đóng sách lại.
"Là một vài câu chuyện cổ tích." Ailla túm mái tóc dài sau lưng của mình vắt qua vai, để lộ chiếc cổ trắng nõn và hõm vai tinh tế. Nói đoạn, cô ngẩng đầu nhìn nó, hỏi. "Em nghĩ trên đời này có Tử Thần hay không?"
"...Em không biết." Kim Ngưu do dự trả lời. "Nhưng mà, Thiên Thần có thật, Tử Thần... có lẽ cũng vậy."
Đại tiểu thư nghe nó nói đột nhiên thú vị bật cười. "Em tin Thiên Thần có thật sao?"
"Không... đúng sao ạ?"
"Không, không phải không đúng. Nhưng tại sao em lại tin Thiên Thần có thật còn Tử Thần thì không?"
Kim Ngưu len lén nhìn nụ cười của cô, tay mân mê mép váy của mình, ấp úng nói. "Vì... tiểu thư rất giống Thiên Thần..."
Giống như Thiên Thần trong những bức họa treo trên hành lang, tốt đẹp, trong sáng. Giống như tạo vật được Thượng Đế yêu thích, ưu ái ban cho vẻ đẹp không gì sánh bằng.
Ailla nghe nó nói xong hơi sững sờ, sau đó khóe môi nhẹ câu lên, làm thành nụ cười khó hiểu mà Kim Ngưu không thể giải thích được.
"Em nghĩ Thiên Thần có bất tử không?" cô đột nhiên chuyển đề tài.
Kim Ngưu có chút theo không kịp nhưng vẫn thật thà trả lời. "Em không phải là họ, em... không biết."
"Trong quyển sách này nói. Có Thiên Thần bất tử, có Thiên Thần không. Nhưng dù có bất tử hay không họ vẫn sẽ bị thương, chảy máu và chết. Thiên Thần bất tử sau khi chết sẽ được khởi sinh, mất đi trí nhớ còn Thiên Thần không bất tử thì sau khi chết đi thì hết, linh hồn tan biến hoàn toàn chẳng còn gì cả." Ailla một tay chống cằm, một tay buồn chán nghịch nghịch cây viết lông chim trên bàn, giống như lơ đãng nói.
"Mặc dù có thể bất tử nhưng cuộc sống của Thiên Thần không tốt lắm." Ailla chậc lưỡi tiếc nuối. "Họ không thể nảy sinh tình cảm với bất kì ai, cũng không thể tiếp xúc với người mà mình yêu thương. Nếu họ chỉ cất giấu tình cảm thôi thì không sao, cùng lắm trái tim sẽ đau âm ỉ đến khi tình cảm bị dứt bỏ, nhưng nếu không thể kìm chế, nảy sinh dục vọng gần gũi với đối phương thì họ sẽ gánh chịu 'Sự trừng phạt của Thượng Đế'. Dục vọng càng lớn thì sẽ chết càng mau. Có rất nhiều Thiên Thần kết thúc cuộc sống nhạt nhẽo của mình bằng cách này."
Ailla ngẩng đầu nhìn Kim Ngưu, nở một nụ cười khó hiểu. "Cho nên ta không muốn là Thiên Thần đâu."
Nụ cười này không hiểu sao khiến nó giữa trưa oi bức thấy lạnh cả người. Dù không nhìn thấy được cảm xúc trong mắt cô nhưng Kim Ngưu chắc rằng cô đang khó chịu.
"Những Thiên Thần phân biệt nhau bằng màu mắt. Thiên Thần bất tử thì có mắt màu xanh biển, họ sống ở tầng ba đến tầng hai của Thiên Đàng, còn Thiên Thần bình thường có mắt màu khác nhau, rất nhiều, chẳng thể liệt kê ra hết được, họ sống từ tầng bốn trở xuống..."
"Vậy còn tầng một? Thiên Thần sống ở tầng một thì sao?" Kim Ngưu tò mò ngắt lời cô, nói xong nó mới nhận ra mình vừa làm việc bất lịch sự như thế nào, vội vã lấy hai tay che miệng.
Với hành động này của nó Ailla nhịn không được bật cười. "Tầng một không có Thiên Thần sống. Đó là vị trí của Thượng Đế."
Cô vỗ vào bìa sách cứng cáp làm nó vang lên một tiếng trầm đục.
"Quyển sách này nói như vậy đó."