Tầng 1: Xui Xẻo

Tùy Chỉnh



Cung điện rực cháy trong đêm, cột chống lớn nhất của chính điện đổ sập xuống, bụi bay đầy trời trông như tuyết xám, tiếng la hét chói tai vang khắp cả sân chầu.
Song Ngư đứng đó nhìn Rli hồi lâu, cho đến khi lửa cháy đến những ngọn cây cao vút che phủ nơi này, hắn mới lên tiếng hỏi.
"Muốn đi cùng bọn ta không?"
Chiến Tranh nghe hắn nói, nhất thời trưng ra vẻ mặt ngu ngốc.
Rli nhìn hắn, chớp đôi mắt xinh đẹp, nở nụ cười tươi. "Muốn. Ta rất muốn đi ngắm những khung cảnh xinh đẹp mà Phụ hoàng hay kể."
"Nhưng mà... ta tạm thời không đi được..." nói rồi cô cụp mắt, tiếc nuối nhìn xuống bàn chân của mình.
Song Ngư nhìn nhìn nó, lại đá mắt sang Chiến Tranh.
"Hửm? Nhìn ta làm gì?" Chiến Tranh theo bản năng lùi về sau vài bước, tỏ vẻ mỗi khi tên đồng bọn này nhìn hắn như thế nhất định chẳng có gì tốt lành.
"Cõng cô ta đi." Song Ngư vô cùng đương nhiên phun ra một câu.
"Hửm? Tại sao lại là ta? Ngươi muốn mang thì mang đi! Ta không mang!"
"..."
Cuối cùng, dưới ánh nhìn 'nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi, nguyền chết ngươi', Chiến Tranh ủy khuất vác tiểu công chúa lên lưng mình.
Ba người, hai Tử Thần, một kẻ gian lận nối đuôi nhau bình yên chạy khỏi cung điện khói lửa mù trời.
Tiếp theo đó Xui Xẻo tìm được một điện phủ bỏ trống, hắn cùng Chiến Tranh (CT: tại sao lại là ta?!) dọn sạch sẽ một phòng cho Rli dừng chân.
Thế nhưng bọn họ đã xem thường mầm bệnh độc trong người cô rồi.
Sau khi rời khỏi căn phòng kia vài tháng, cơ thể của đứa trẻ bắt đầu xuất hiện nhiều vết lở loét, da thịt tiếp xúc với ánh sáng trở nên ửng đỏ và bốc mùi hôi thối. Đôi chân đã có thể bước đi đôi chút của cô nay cũng không còn cảm giác gì.
Sáu mươi ngày sau, Rli không thể hoạt động như người bình thường.
Sáu mươi lăm ngày sau, cô bắt đầu nhìn không rõ.
Sáu mươi chín ngày sau, mắt Rli hoàn toàn mù hẳn, hai bên hốc mắt chảy ra chất dịch kì quái. Người có thể đến gần cô cũng chỉ còn mỗi Song Ngư.
Ngày thứ bảy mươi, sau khi thăm Rli, Song Ngư đứng trước cửa phòng cô thật lâu.
Không nói gì, chỉ yên lặng đứng đó. Chiến Tranh lo lắng hỏi hắn cũng không trả lời.
"Tại sao...?"
Song Ngư chỉ để lại một câu tối nghĩa như vậy rồi biến mất theo ánh hoàng hôn, mấy ngày sau cũng không thấy hắn xuất hiện nữa.
Chỉ tội cho Chiến Tranh, hắn phải một mình chăm sóc cho tiểu công chúa bệnh tật. (CT: T^T)
...
Bốn ngày sau đó, Song Ngư cuối cùng cũng trở về, bất quá đi cùng hắn còn có một người nữa.
Song Ngư ném người bên cạnh vào phòng.
Bảo Bình - Tử Thần Bệnh Tật vô lực ngã xuống sàn, nhưng không rõ là do áo choàng của hắn quá dày hay vì một nguyên nhân nào đó mà chẳng vang lên âm thanh nào.
Rli vẫn đang say ngủ.
"Ai da, ngươi cái con người bạc tình này. Chúng ta rõ ràng đã có một quãng thời gian vui vẻ bên nhau, bây giờ có người khác rồi lại vứt bỏ ta như thế..." Bảo Bình bò dậy, bàn tay cách một lớp vải áo tỉ mỉ sửa lại mũ trùm che kín bản thân.
"Giải thoát cho nàng đi." Song Ngư nhìn hắn, ánh mắt không một chút dao động.
"Hả? Ý ngươi là đứa trẻ này?" Bảo Bình ngẩng đầu, ánh trăng sáng tỏ để lộ chiếc mặt nạ cười của hắn, trong hốc mắt là một mảnh đen ngòm không thấy màu sắc.
Song Ngư im lặng.
"Tại sao? Ngươi làm không được à? Ai da, Tình Ái ơi đến đây mà xem, ta đã già cả rồi tên Xui Xẻo chết tiệt này còn không để ta yên nữa." Bảo Bình xoa xoa cái eo hư không của mình, vị trí sống lưng vô cùng phối hợp phát ra tiếng răng rắc sinh động.
"Thôi làm bộ làm tịch đi, đừng nghĩ ta không biết việc ngươi làm trước đây." Song Ngư giống như không còn kiên nhẫn nữa, giọng điệu của hắn vẫn không có sắc thái biểu cảm nào nhưng đôi mắt đã hiện lên chút khó chịu, xung quanh còn có hiệu ứng khói đen âm u.
"Hửm? Chuyện gì? Ta từng làm gì trái với đạo đức nghề nghiệp sao?"
"A ý ngươi là lần ta vào lâu của ngươi rồi vô tình nhìn th..."
Song Ngư: "Còn nói nữa ta sẽ giết chết ngươi."
"Thực sự là chuyện đó sao? Bảo bối, người ta thực sự không cố ý mà..."
"Song Ngư? Ngươi về rồi sao? A..." Rli vốn nên ngủ say lúc này lại tỉnh giấc. Giọng khàn khàn, cô xoa xoa cổ họng, cuối câu mơ hồ nghe thấy âm thanh rên rỉ vì đau.
Song Ngư trực tiếp ném Bảo Bình ra sau đầu, không biết từ đâu lấy ra một chén nước, tiến lên cẩn thận đưa đến gần miệng Rli.
Bệnh Tật im lặng nhìn động tác như chăm chuột nhỏ của hắn, khuôn mặt giấu sau mặt nạ không rõ đang nghĩ gì.
"Ta biết cái bẫy sẽ có một ngày được kích hoạt mà. Chỉ là không ngờ, người đạp bẫy lại là ngươi đó, Xui Xẻo.~"
Bàn tay vỗ lưng tiểu công chúa thoáng chốc cứng đờ, đồng tử Song Ngư hiện lên một vẻ âm lãnh tàn nhẫn.
Rli bản năng ngẩng đầu nhìn người vừa nói chuyện, chỉ tiếc đôi mắt bị băng trắng che kín của cô chẳng thể nhìn thấy được gì ngoài màu đen. Nhuận cổ họng một chút, tiểu công chúa cất lời.
"Người ở đằng kia, ngươi là ai? Ta nghe giọng của ngươi rất quen, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu không?"
Bệnh Tật phát ra tiếng cười khanh khách như chuông gió, hắn bước lên vài bước, cúi người ngồi xuống bên cô. Tà áo trắng nặng nề của hắn chảy dài trên đất, tựa như thác nước đổ xuống nền gỗ hư mục.
"Tiểu công chúa của ta, ta là Avlug đây, người không nhớ ta sao?" Bảo Bình cách một lớp băng khẽ hôn lên bàn tay đứa tre.
"Avlug? Là ngươi thật sao?" Rli hỏi, cơ thể kích động không nhịn được ngoài người về phía trước. Song Ngư bên cạnh cẩn thận ôm lấy cô, tránh động trúng vết thương.
"Đúng vậy công chúa, ta đã đi tìm người rất lâu." chiếc mặt nạ bằng sứ làm cho người ta có cảm giác như Bảo Bình đang cười, ngay cả giọng nói cũng mang theo hơi thở vô tư hài hước khiến biểu cảm thực sự của hắn khó mà bày tỏ, người đối diện nhìn thấy theo bản năng sẽ sinh ra phòng bị.
Chỉ tiếc đôi mắt của Rli đã bị hỏng, cô chỉ cho rằng Bệnh Tật vẫn đang có ý đùa cợt với mình như lúc trước, khóe môi còn cong lên nụ cười điềm đạm.
"Ta xin lỗi... ta không nghe lời ngươi... đã ra khỏi căn phòng đó, bây giờ thì lại trở nên như thế này..." Rli áy náy, chậm rãi rút tay lại.
"Tiểu công chúa của ta, đó không phải lỗi của người. Bệnh tật ai lại muốn chứ, chỉ là người sống mới bị bệnh, còn ngươ..."
Bảo Bình đột nhiên im bặt.
Rli nghiêng nghiêng đầu.
"Avl, ngươi nói gì cơ?"

Bệnh Tật nhìn lưỡi hái đen bóng của Xui Xẻo dưới cổ mình, cười nói.
"Không có gì."
...
Bắt ngang qua lâu sáu là dòng sông Tò Mò sở hữu mặt nước đen ngòm, lòng sông rất lớn, lớn tới nỗi những cây cầu bắc trên nó chẳng nhìn được điểm đích, ven bờ là khoảng đất cằn cỗi không một ngọn cỏ có thể sinh sôi, tất cả khu đất nơi khác ở lâu sáu cũng vậy. 
Người ta nói rằng dòng sông Tò Mò ban đầu có màu đỏ như máu, được thông với Hồ Bất Tử - hồ nước có thể ban sự sống vĩnh hằng cho bất kỳ ai uống vào, chỉ là mấy trăm năm trở lại đây cái hồ đó không rõ vì nguyên nhân gì mà lại bắt đầu biến chất thành ra sông Tò Mò cũng hóa thành đen, trở thành một dòng nước vô dụng.
Tử Thần Tò Mò ngồi trên một thành cầu gỗ ngẫu nhiên, trên mặt của hắn lúc nào cũng treo một nụ cười tiêu chuẩn, tay cầm đèn bão tỏa ra chút ánh sáng mơ hồ.
"Ngươi thực sự muốn nghe?" hắn hỏi, sự phấn khích không thèm che giấu trong huyết mâu dưới ngọn nến lay lắt của cây đèn trông như đang nhảy nhót vui vẻ.
Không để Song Ngư kịp lên tiếng, Tò Mò đã mặc định đối phương đồng ý. Hắn nhìn xuống dòng sông đen ngòm, dùng giọng điệu chậm rãi nói.
"Một trăm năm trước, Bệnh Tật đến thăm vương triều Qal."
"Ngươi biết đó, hắn đi đến đâu nơi đó liền bị dịch bệnh ăn mòn, lúc rời đi chỉ để lại một mảnh đất trống đầy xác chết. Chỉ là lần này có chút đặc biệt, Avlug đã tìm thấy một món đồ chơi mới."
Song Ngư cũng nhìn xuống dòng sông, lúc nghe đến đây thì ngẩng đầu, nhìn sang Sư Tử.
"Đó là Rli – con gái của Hoàng vương Qal." Cảm thấy Xui Xẻo mở miệng quá phiền phức, Sư Tử trực tiếp nói ra.
Dưới dòng nước yên tĩnh không một gợn sóng, khuôn mặt của Tò Mò bị thay thế bằng một đám mây đen không ngừng chuyển động, cùng với bầu không khí âm u dưới địa ngục có chút ghê người.
"Bệnh Tật đến thăm nàng vào ngày đầu tiên nàng ra đời. Ngươi biết Bệnh Tật có hình dáng như vậy bởi vì bệnh của hắn mà. Thật trùng hợp, Rli lại có chút gì đó giống với hắn. Vì thế... hắn đã gieo mầm bệnh của bản thân lên người nàng rồi." Nói đến đây, Tò Mò cười lớn, có vẻ rất thích thú.
Song Ngư lạnh lẽo nhìn Tò Mò, thế nhưng dù có tỏa sát khí đến đâu cũng không thể dẹp bỏ cái nụ cười buồn nôn của hắn được.
Bệnh Tật vốn là một hoàng tử của vương triều xa xôi nào đó, hắn chẳng bao giờ nói rõ về vương quốc mà mình sinh ra, chỉ nói cha hắn là một hung quân tàn bạo, ngay cả con mình cũng không tiếc mà vứt vào hầm cho hổ ăn.
Nhưng qua miệng của nhiều người, Xui Xẻo lại biết do cha Bảo Bình là một hung quân giết người như ngóe, thần linh vô cùng tức giận với hành động đó của ông nên đã lấy đi tất cả anh chị Bệnh Tật thành ra dù đã gần bốn mươi nhưng cha hắn vẫn chưa có người con nào sống sót trưởng thành.
Năm vị hung quân kia bốn mươi tuổi, Thần linh có lẽ cảm thấy hình phạt vẫn còn chưa đủ nên đã ban cho hắn một đứa trẻ. Đứa trẻ này tất nhiên cũng không bình thường, từ khi sinh ra nó đã mang trong người một căn bệnh quái lạ, phải cách ly khỏi tất cả mọi người.
Đứa trẻ đó là Avlug, nay còn được biết đến với danh: chủ lâu thứ hai của Địa Ngục - Bảo Bình.
Sau này khi hắn chết đi, mầm bệnh không còn vật chủ để ký sinh, bắt đầu lan ra ngoài vương quốc, biến vương triều của cha hắn trở thành một vương triều chết, bi thảm đến nỗi ngay cả quan chép sử cũng không dám ghi lại.
Nói về Bệnh Tật, đến khi chết đi, linh hồn của hắn cũng không thoát khỏi căn bệnh kì quái đó, nó phá hủy hình thể hắn từng phút từng giây. Nhưng Bảo Bình lại bị ban cho lời nguyền bất tử, vì thế ngay cả khi không còn cơ thể, hắn vẫn không biến mất. Cái áo choàng màu trắng mà hắn hay mang, thực chất là thứ để che giấu cơ thể chỉ còn là màu đen hỗn độn của mình.
Lần đầu tiên nhìn thấy Rli, Bệnh Tật đã vô cùng ghen tị. Hai người họ đều giống nhau, phụ hoàng đều được người đời gọi là hung quân nhưng tại sao hắn lại được chọn để mang mầm bệnh còn đứa trẻ này thì không?
Rõ ràng đều là hung quân, nhưng sao Hoàng vương Qal lại đối với đứa trẻ tốt như thế còn phụ hoàng của hắn thì không?
Tại sao mẫu hậu của nàng ta trước khi chết còn thương tiếc con gái mình còn mẫu hậu của hắn thì ngay cả nhìn cũng không nhìn hắn một cái?
Phải chăng Thần linh đã bỏ quên gì đó rồi?
"Mà, đây cũng không phải lần đầu tiên Bệnh Tật tùy hứng như thế. Ngươi biết đấy, Bệnh Tật luôn đố kị với những ai sống tốt hơn hắn."
"Ngươi nói xem, sau này nàng công chúa của ngươi có phải cũng sẽ giống như hắn hay không? Trở thành Thần Chết với một cơ thể hỗn độn xấu xí." Tò Mò chống cằm nhìn hắn.
Song Ngư không nói gì, chỉ là khuôn mặt đã đen lại, rõ ràng cảm thấy không thoải mái.
Bọn họ hiểu Bệnh Tật đã chịu đựng những đau đớn như thế nào với cơ thể đó.
Hắn không muốn đứa trẻ kia phải chịu những thứ như vậy.
"Nàng vẫn còn rất nhỏ..." Song Ngư yếu ớt thầm thì.
Tò Mò nhướng mày nhìn hắn.
"Hình như ta chưa nói cho ngươi biết chuyện sau đó nhỉ?"
"Bệnh Tật sau khi gieo mầm bệnh vào người Rli, hắn đã theo dõi nàng suốt cả quãng thời gian còn lại, sau khi cảm thấy Rli bị bệnh không những không bị xa lánh mà còn được quan tâm hơn, hắn phát điên rồi."
"Bệnh Tật hóa thành một thiếu niên xinh đẹp. Mà, lúc đó hắn vẫn chưa bị trùng cổ ăn mòn, cơ thể vẫn còn sử dụng được, cho nên chỉ đơn giản là mang cái vẻ ngoài của mình đến gặp Hoàng vương Qal thôi."
"Bệnh Tật lấy danh nghĩa là chữa bệnh cho đại công chúa, giam nhốt nàng trong một căn phòng biệt lập, ở đó hắn trấn trụ Tứ Phương Thần không cho bất kì ma quỷ nào bước vào. Để không một vị Thần nào phát hiện, bên trong còn dán đầy lục phù được vẽ bằng máu của hắn. Tường thì được xây bằng gỗ gì đó ta quên mất tên rồi, trộn chung với tro cốt của Bệnh Tật làm con người không dám đến gần."
"Đừng hỏi ta tại sao hắn lại làm ra chuyện đó, đời sống Tử Thần rất dài, rất nhàm chán, tìm chút thú vui cũng là bình thường mà."
Nói đến đây, Tò Mò lại mỉm cười.
"Về phần ngươi, đừng lừa mình dối người nữa, ngươi thực sự cho rằng tiểu công chúa còn sống sao?"
Đồng tử Song Ngư thoáng chốc bị màu đỏ tươi chiếm giữ, hắn hung ác nhìn Tò Mò, dáng vẻ như hung thú đang giận dữ.
Tò Mò lại chẳng thèm liếc mắt một cái, hắn nhún vai. "Không thức ăn, không nước uống, ngươi cho rằng Rli thực sự có thể sống suốt trăm năm sao?"
"Ngươi cho rằng, Bệnh Tật tài giỏi đến nỗi có thể phá vỡ nguyên tắc của thế giới này, dừng lại thời gian chỉ để cứu sống con người tầm thường đó thôi sao?"
"Ngươi cho rằng nắm bột trắng trong góc phòng kia chỉ đơn giản là bụi thôi sao?"
"...Ngươi nói vậy tức là?"
"Tức là tiểu công chúa gì đó đã hết đường cứu chữa."
Nói đoạn, Tò Mò cười híp mắt.
"Xui Xẻo, từ khi nào ngươi đã trở nên yếu đuối như vậy rồi?"


~!~
Bệnh Tật
Tên thật: Avlug
Tuổi: 500+ 
Thân phận:
+Hoàng tử vương triều ???
+Thái y chuyên biệt cho đại công chúa Rli.
+Thần Chết - Cựu chủ lâu hai: Bệnh Tật.
Vật tượng trưng: mặt nạ.
Người khế ước: ???