Nhân loại: Kẻ bất tử

Tùy Chỉnh



Ngoài trời, sao lên, vầng trăng non mảnh treo lơ lửng giữa màn đêm đen đặc, tựa ngọn nến nhỏ lẻ loi trong không gian rộng lớn, khiến người ta cảm thấy bất lực cùng tiếc thương vô cùng.

Trong phòng, Ma Kết nằm trên giường, tiếng máy điều hòa ù ù vang bên tai, nghe như tiếng gió thổi qua khe đá, lại tựa tiếng sóng vỗ vào bờ biển vắng lặng, khắc sâu cái sự yên tĩnh của bóng tối và trống rỗng của không gian. Đèn phòng không bật, cùng với ánh đèn đường ngoài kia, xung quanh cô như được sương mù phủ lấy. Ma Kết nằm trên giường chẳng còn lại tí hơi ấm kể cả của bản thân, không đắp chăn cũng không ngủ. Dù cho mi mắt đỏ hoe sưng húp và cơ thể lạnh ngắt kêu gào cần được nghỉ ngơi cô cũng chẳng thể ép bản thân mình chợp mắt dù chỉ một chút.
"Cạch" một tiếng, cửa mở.
Người đàn ông với mái tóc bạc trắng dài quá ót bước vào. Tay vươn ra định mở công tắc bất chợt dừng lại khi ánh mắt ông chạm đến bóng người nằm trên giường. Do dự một lúc, Xà Phu quyết định không mở đèn, thay vào đó chậm rãi bước đến, ngồi xuống cạnh con gái mình.
Nhận thấy nệm bên người lún xuống, Ma Kết nâng mi mắt khô khốc nhìn qua, đến khi nhìn rõ người đến là ai nước mắt cô lại không tiếng động rơi xuống, rất nhanh thấm ướt một góc grap giường.
Xà Phu thở dài, kéo Ma Kết ngồi dậy, dùng khăn tay lau sạch thứ chất lỏng trong suốt trên má cô, nhưng càng lau nước mắt lại càng chảy nhiều. Ông thở dài, vứt khăn tay qua một bên, ôm Ma Kết vào lòng.
"Không sao, không sao. Chết là quy luật tất yếu mà ai cũng phải trải qua. Papa của con cũng vậy, chỉ đơn giản là papa con đi trước chúng ta một chút thôi."
Ma Kết úp mặt vào người cha mình, hai tay siết chặt lấy góc áo sơ mi của ông, không đáp lại lời nào.
...
Song Tử mở cửa, giày cũng không buồn cởi, nhanh chân vào trong nhà, theo đường quen chạy vù lên cầu thang. Như cơn gió, biến ba bước thành một bước, khi đến nơi, gần như ngay lập tức hắn bị thu hút bởi căn phòng sáng đèn nằm cạnh cầu thang, bên trong lần lượt truyền đến những âm thanh nức nở không đều vào tai khiến dây thần kinh sợ hãi của hắn không kìm được mà run lên từng đợt.
Song Tử bước vào, cách lớp kính dày của phòng tắm, hắn thấy một người đàn ông trung niên tuấn tú nhắm hờ mắt, nửa nằm nửa ngồi trong bồn tắm đầy nước, máu tươi từ cổ tay trái không ngừng tràn ra thành dòng, nhuộm chất lỏng trong suốt kia thành một hồ máu với màu sắc ngày càng đậm. Mùi huyết tinh cùng nước tràn vào hợp thành thứ hương vị kì quặc khiến người ta buồn nôn. Nhưng người bên cạnh ông lại như không ngửi được, giữa khung cảnh đỏ tươi chói mắt đó, Song Tử thấy Ma Kết thu người lại như thai nhi, ôm lấy cha mình. Hai vai cô run lên không rõ vì sợ hay vì lạnh, miệng không ngừng phát ra tiếng nức nở cùng âm thanh rên rỉ như động vật nhỏ bị dồn vào chân tường, yếu ớt đến nỗi hắn cảm giác như nếu bản thân đến trễ thêm một chút cô sẽ tự mình vỡ tan.
"Ma Kết!" Song Tử cạy ra khe hở nhỏ của cửa nhà tắm, lách người đi vào.
Ma Kết đột nhiên im bặt, nghe thấy giọng hắn, cô như con robot với những khớp nối cũ kĩ bị gỉ sét, máy móc quay đầu nhìn người mới đến. Chậm đến mấy giây, có lẽ nhận ra hắn là ai, cô đột nhiên bật khóc thật to, giọng nghẹn ngào kêu. "Song Tử..."
Tiếng cô vừa cất lên, Song Tử cảm giác tim mình cũng nhói lên một nhịp.
Sự xuất hiện của hắn tựa như giọt nước rơi vào ly nước đầy, cảm xúc của cô lại như tìm được chỗ chứa, tràn ra bất chấp giới hạn. Sau khi kêu tên hắn xong, Ma Kết cũng chỉ kêu được mỗi tên hắn.
"Song Tử..."
"Song Tử..."
"Song Tử..."
Chất giọng nghẹn ngào lại tuyệt vọng đến khó tin. Song Tử chẳng thể liên tưởng con người yếu ớt tựa thủy tinh trước mặt này chính là nữ sinh lạc quan mọi ngày hay mỉm cười với hắn. Giờ đây đối với cô, hắn như cành gỗ trôi trên mặc nước chảy siết, và người sắp chết cố vùng vẫy dù rằng kiệt sức đến chết vẫn muốn bám lấy nó.
"Song Tử..."
Hắn ngồi xuống cạnh cô, ôm cô vào lòng, mặc cho dòng nước lạnh căm len qua bộ đồng phục và thấm ướt cả người của hắn.
Song Tử vỗ nhè nhẹ lưng cô, nhỏ giọng trấn an. "Không sao, không sao."
"Cha cậu chỉ tạm thời ngủ một giấc thôi."
"Thật đó, chúng ta chỉ cần một người đánh thức ông ấy..." nói đoạn, ở một góc Ma Kết nhìn không đến, đồng tử màu trà của Song Tử thoáng cái biến thành màu đỏ, lạnh như băng không mang cảm xúc gì. "...Là được."
Người trong lòng hắn không đáp, hắn nghe thấy tiếng nức nở nhỏ dần rồi từ từ im bặt.
.
Sau khi đưa Xà Phu vào bệnh viện, Song Tử chẳng dám phí thời gian, lập tức trở về nhà nhìn Ma Kết một chút.
Khi hắn lên phòng cô, Ma Kết đã thay xong quần áo, đang im lặng ngồi bên mép giường.
Hắn im lặng đến gần, bước chân nặng nề thông báo có người đến tránh cho cô kích động. Vươn tay dùng điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa lên, xong Song Tử cầm lấy khăn bông lau khô mái tóc ướt đẫm còn dính chút máu loãng của Ma Kết.
Cảm nhận có người phía sau mình, Ma Kết cũng không buồn liếc mắt. Cô đặt tầm nhìn vào không khí lơ lửng trên không trung, mi mắt khô cạn, đến chớp cũng không chớp; cơ thể càng không có bất kì hành động dư thừa nào.
Giữa ban nãy và bây giờ, Song Tử cảm thấy sợ hãi với tình trạng Ma Kết bây giờ hơn. Hắn không thể biết cô cảm thấy như thế nào, cũng không biết làm sao cho phải.
Hai người thân lần lượt gặp chuyện, một người mất, một người đang trong tình trạng nguy kịch, mà cả hai việc đó còn xảy ra ngay trước mắt cô. Bản thân cô lại còn quá nhỏ... không đúng, cho dù có lớn hơn nữa, Ma Kết cũng không đáng phải trải qua những chuyện này.
Ánh mắt Song Tử dần chuyển sang màu u tối.
"Papa trước khi mất có nói."
Ma Kết đột nhiên cất lời. Song Tử phía sau cô thẳng lưng, một vẻ nghiêm túc lắng nghe, cố không bỏ sót từ nào.
"Ông ấy nói rằng, 'Không sao không sao' ông ấy sẽ mau chóng khỏi bệnh rồi ăn sinh nhật với tôi." Ma Kết nói, giọng khô khốc, nghe không ra tâm trạng nóng lạnh.
"Nhưng ông ấy lại chết, ngay sau đó." Cô cúi đầu, nhìn lòng bàn tay từ trước tới nay chỉ biết cầm viết của mình. Bàn tay này đã nắm lấy tay ba cô khi ông lơ lửng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, cũng chính nó cảm nhận rõ ràng độ ấm trên người ông bốc đi từng giây từng phút.
"Cha sau đó cũng nói. 'Không sao, không sao', sống chết là chuyện tự nhiên trên cuộc sống này. Rồi sau đó, ông cũng tự đưa mình đi theo papa." Ma Kết chuyển mắt, nhìn con dao rọc giấy nằm trong tay còn lại. Con dao này là thứ đã đưa tiễn ba cô đi đến giấc mộng của ông ấy.
"Ban nãy cậu cũng nói. 'Không sao, không sao'. Có phải ngay sau đó cậu sẽ giống bọn họ không?" nói đoạn, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Song Tử.
Song Tử định đáp lời, nhưng khi thấy khuôn mặt trắng bệch chẳng còn giọt máu nào của Ma Kết hắn lại chẳng biết nói sao. Mắt hắn lướt qua lưỡi dao sáng loáng nổi bật, phát hiện trên thân nó dính đầy máu, theo bản năng nhìn xuống cổ tay cô, rồi hắn kinh hãi mở to mắt.
Một dòng chất lỏng đỏ thẫm men theo chảy thành dòng, chảy đến nơi ánh sáng không chạm đến, đổ lên cái bóng đen kịt trên sàn, hóa thành một vũng máu không to cũng không nhỏ.
"Ma Kết, cậu làm chuyện điên khùng gì vậy?!"
Lần đầu tiên hắn quát vào mặt cô, Ma Kết không nói gì, chỉ cụp mi mắt, vai hạ xuống mệt mỏi.
Bên ngoài, trên bóng cây tử đằng già cỗi khô nứt, bầy quạ đen kêu lên hai tiếng tang thương.
...
Khi ba mình mất, cô từng nghĩ, tại sao sống và chết lại là quy luật tất yếu trên đời này.
Nếu không có quy luật vớ vẩn đó con người sẽ hạnh phúc biết bao.
Khi thấy cha ngâm mình trong bồn tắm nồng mùi máu, cô từng nghĩ, chết không thể trốn thoát sao?
Thần, Thượng Đế có thể chống lại nó không?
Nếu như vậy, thế giới này tạo ra vì lẽ gì?
Con người sống là để chết.
Dù biết nó là quy luật tất yếu thế nhưng nhân loài vẫn điên cuồng tìm cách trốn chạy.
Thật vô nghĩa.
Sống là để chết, để tránh đi cái chết người ta cố gắng níu lấy sự sống.
Bọn họ nghĩ như vậy sẽ làm cuộc sống của bản thân có ý nghĩa hơn sao?

Thực chất nó vẫn vô nghĩa.
Tan hợp, hợp tan.
Sống chết, tái sinh.
Mọi thứ đều vô nghĩa nhàm chán như thế.
Nếu đã vậy, thà rằng thế giới này không tồn tại còn hơn.
...
Khi Nhân Mã và Xử Nữ xuất hiện, Song Tử vẫn ở trong phòng, hắn giữ chặt cái xác còn vươn chút hơi ấm của Ma Kết, cúi đầu không nói tiếng nào.
Nhân Mã ôm Xử Nữ lơ lửng giữa không trung, từ trên cao nhìn xuống vị Tử thần Dục Vọng chẳng thể nào dứt bỏ được chấp niệm.
Hắn hỏi. "Ngươi định hồi sinh cô ta à?"
Song Tử không nói gì, một bên ôm lấy Ma Kết, một bên dùng máu mình vẽ ra hình tròn, đôi mắt đỏ tươi không điểm sáng, tựa như vực sâu không đáy, trống rỗng chẳng còn tí hơi thở nào thuộc về sinh vật sống.
"Ta tự hỏi ngươi định làm thế nào..." Nhân Mã tìm một chỗ sạch sẽ trên giường, đặt Xử Nữ lên đó, cẩn thận vén tóc mai lên ra sau tai cô. Rồi hắn khoanh tay đứng, thú vị nhìn động tác không nhanh không chậm của Song Tử.
"Trên đời này chỉ có hai cách để hồi sinh người chết. Một là cho uống máu của hồ Bất Tử, hai là cho uống máu của Thiên Thần thuộc tầng ba Thiên Đàng, hoặc Tử Thần đời thứ nhất." nói đoạn, hắn chống cằm, nhướng mày. "Nhưng bây giờ hồ Bất Tử đã biến chất, Tử Thần đời thứ nhất chẳng còn được bao nhiêu, còn đi lạc không ít. Ngươi chỉ còn cách cho cô ta uống máu của Thiên Thần bất tử thôi. Mà nhìn xem, ngươi bây giờ đang làm gì hả? Triệu hồi Thiên Thần sao...?"
Còn chưa nói dứt câu, Song Tử đột nhiên quay phắt qua nhìn hắn, cái nhìn này lạnh như băng, khi bị nó chiếu vào có cảm tưởng như rơi vào vực thẳm vô tận, bên tai ong ong tiếng gào thét của âm hồn.
Nhân Mã tỉnh lại từ trong ánh mắt đó, khi thấy Tử Thần nhỏ bé kia lia mắt về phía chị của mình hắn như chợt nhớ ra điều gì, khuôn mặt nhanh chóng nhăn lại thành một đoàn, tức giận thiếu điều muốn giơ chân đá vào mặt đối phương một cái.
"Không cho!" Nhân Mã nghiêng người, như gấu koala ôm chặt lấy Xử Nữ. "Cả máu cả người đều không cho. Nhìn cũng không được. Của ai người đó dùng! Không cho nhìn lung tung!"
Song Tử nheo mắt nhìn hắn, tựa như đang nhìn một tên ngốc. Nói ra hai chữ "Câm miệng." xong tiếp tục vẽ trận đồ của mình.
Nhân Mã: "..."
"Này, ngươi vẽ nó không sợ hết máu à? Tử Thần chết vì mất máu cũng mất mặt lắm đó." nhìn hắn loay hoay một hồi, Nhân Mã lại hỏi.
Song Tử không đáp, Sứ Thần cũng lười lặp lại, chống cằm tiếp tục quan sát, tự hỏi lâu như vậy rồi tại sao hồn còn chưa thoát khỏi xác.
Sau đó Nhân Mã nhận ra, Song Tử đang dùng máu của Ma Kết để vẽ!
Thảo nào hắn không sợ mất máu. Bởi vì đó vốn dĩ đó có phải máu của hắn đâu!
Đột nhiên cảm thấy thương cho người trong lòng hắn, cô ta hẳn là tức đến nỗi hồn cũng không muốn siêu thoát đi?
"Ài, lần đầu tiên thấy trận đồ này, quả nhiên mở rộng tầm mắt." trong góc từ khi nào đã xuất hiện hai thiếu niên, một cao một thấp đứng song song với nhau. Cả hai đều chăm chú nhìn xuống sàn nhà dưới chân Song Tử.
Song Tử liếc mắt về phía họ xong rất nhanh liền chuyển trở về, động tác trên tay không hề gián đoạn.
Nhân Mã nghe thấy âm thanh xoay đầu nhìn qua, thấy Cự Giải cùng Sư Tử đương nhiên đứng cùng nhau như vậy ngược lại không có gì bất ngờ, thay vào đó hỏi. "Các ngươi đến đây làm gì?"
Cự Giải không mặn không nhạt nhìn hắn, sau lại nhàm chán nhìn Ma Kết đang nhắm mắt không biết gì. Cậu vươn tay, một sợi mảnh chỉ từ đầu ngón trỏ xuất hiện, lơ lửng trong không trung hướng về phía cơ thể nhân loại chẳng còn hơi ấm. Cậu nói: "Đón người..."
Cự Giải còn chưa nói xong, một cọng lông vũ đen tuyền xé không bay đến, cắt ngang sợi chỉ đỏ, lướt qua mặt cậu, cắm sâu vào tường.
Mặt Cự Giải không đổi sắc, Sư Tử bên cạnh đã dùng tốc độ kinh người ném cây thập tự nhỏ bằng ngón tay về phía người nằm trong lòng Dục Vọng.
Leng keng.
Cây thập tự bạc tiến đến gần hai người như chạm phải một bức tường vô hình cứng rắn, nó bật ra xa, rơi xuống sàn.
"Câm miệng." Song Tử lạnh lẽo nhìn Cự Giải, nghiến răng cảnh cáo.
"Làm gì mà nóng nảy vậy." Tội Lỗi cùng với kẻ khế ước cũng ghé thăm, hiện đang đứng bên cạnh cửa sổ to cách Song Tử cùng Ma Kết không xa.
Thiên Yết ngồi trên vai Thiên Bình, khoanh tay mỉm cười. "Ta nói, ngươi đừng nghĩ mình là Tử Thần liền có thể tự tiện hồi sinh người chết."
"Thần là người duy trì quy luật của thế giới này, không phải người tạo ra hay thay đổi nó."
Cự Giải tiếp lời. "[Độc Ác] từng nói như thế nào nhỉ? Chết là quy luật của tự nhiên. Đừng làm chuyện vô ích nữa."
"Lý do bọn ta ở đây..." Bệnh Tật cũng đến, phía sau cô còn có Xui Xẻo. "Đừng để bọn ta thi hành nó."
Kiêu Ngạo ngồi trên cây tử đằng trụi lá xác xơ đung đưa chân trong không khí, không rõ cảm xúc nhìn vào trong này. Tham Lam thì đứng dưới gốc, đôi mắt mơ hồ hệt như con búp bê xinh đẹp cũng chăm chăm đặt lên người hắn.
Tất cả Tử Thần đều tập trung ở đây, chỉ còn hiếu mỗi Tình Ái. Tất cả đều chăm chăm nhìn vào Song Tử, nhưng không ai tiến lên hay làm gián đoạn hành động của hắn. Có lẽ bọn họ buồn chán muốn xem trò tiêu khiển, hoặc cũng có thể là muốn thấy cảnh tượng tái sinh thần kỳ của nhân loại nghìn năm có một này.
Bánh nhân thịt chẳng bao giờ xuất hiện từ hư không. Việc lấy máu của Tử Thần hoặc Thiên Thần bất tử để hồi sinh nhân loại là sự thật, nhưng một nhân loại tầm thường có thể chạm đến Thiên Thần hay Tử Thần sao? Huống hồ gì, chỉ là hồi sinh, không phải ban cho cuộc sống bất tử hay gì đó, nhân loại được cứu sống sau này cũng sẽ chết. Vì việc như vậy mà kết thù với Thần, đây không phải cuộc làm ăn lời lãi gì.
Song Tử tất nhiên sẽ không làm theo lời của Nhân Mã, hắn có cách riêng của mình.
Chết là lẽ tất nhiên. Cô ghét lẽ tất nhiên đó.
Cô nghĩ, nếu không có cái chết con người sẽ hạnh phúc biết bao.
Cô nghĩ, thế giới này thật vô nghĩa nhàm chán biết bao.
Cô nghĩ, thế giới vô nghĩa nhàm chán này vốn không nên tồn tại,...
Ổn thôi, tất cả suy nghĩ của cô sẽ thành hiện thực.
Rất nhanh.
Song Tử mỉm cười, nụ cười nở rộ trên khuôn mặt lạnh như băng của hắn tạo cảm giác như ác quỷ vươn tay lên từ tận cùng địa ngục, mang dục vọng nhấn chìm thế gian này.
Hắn sẽ xóa bỏ lẽ tất nhiên đó.
Hắn sẽ cho cô một cuộc sống bất tử.
Hắn sẽ xóa sổ thế giới mà cô ghét bỏ này.
Hiện tại những trụ chân thế giới đang ở đây, chỉ còn thiếu mỗi [Ái]. Không sao, sức mạnh của hắn đủ để bổ khuyết vị trí của cô ta. Dùng nó tái sinh ra một thế giới tùy ý cô muốn.
Nhanh thôi...
.
Ma Kết từ trong giấc ngủ say, từ từ mở mắt tỉnh dậy. 


---
Hmm... lý do tại sao Ma Kết bất tử không phải ở phần này đâu :\
Mai ta thi rồi, ta cũng không biết tại sao mình lại đăng truyện hôm nay nữa ;-;