Chap 13: Tạm biệt!

Sửa chính tả phụ tui nha ^^ cứ comment tại chỗ sai ý tui sẽ sửa !!! Mấy hôm nay mình bị sốt nên tình tiếc chưa được chăm chút kĩ lưỡng như mọi lần :((( đền bù chủ nhựt tuần sau ra chap mới chăm chút hơn nha. Cám ơn mọi người đã ủng hộ 😭😭
::::::::::::::::::::::::::::==::::::::::::::::::::::::::::
Mộ Tuyết cứ tận hưởng khoái cảm mà anh mang lại. Cả cơ thể như bay theo tiết tấu của anh.
Những lời xấu hổ cứ buông bên tai cùng tiếng rên rỉ của cô.
'' Bảo bối, đủ sâu chưa? ''
...
'' Em có thích tư thế này không? ''
...
'' Tiểu Tuyết, em thật chặt! ''
...
'' Em đang chủ động hưởng thụ nó! ''
...
'' Phía dưới của em đang mút đệ đệ của anh chặt lắm! ''
Những lời vô sỉ đó chắc chỉ có anh mới nói được. Mộ Tuyết chỉ biết cắn vai hòa theo nhịp của anh, đến cao trào cô gần như thét lên, tinh dịch ấm nóng của anh lấp đầy bên trong cô.
Nửa tiếng sau chiếc xe mờ ám đã ngừng rung lắc và khởi động đi về phía nội thành.
Cả hai về nhà lúc 11 giờ đêm, hai người tắm uyên ương rồi anh ôm cô ngủ. Cô rúc vào vòng tay ấm áp của anh, hơi thở nam tính nhẹ nhàng đưa cô vào giấc ngủ. Ba năm trước khi mẹ mất, cô bắt đầu gặp ác mộng và không thể ngủ ngon, nhưng từ sau khi sống cùng anh, giấc ngủ của cô luôn đi vào nhịp sống của anh, cũng có thể là bước '' vận động '' của hai người trước khi ngủ khiến cô ngủ ngon chăng?
Nửa đêm điện thoại của anh reo.
'' Alo, tìm được con hắn rồi sao?''
''...''
'' Được, anh đến ngay!''
''...''
Không biết người gọi đến là ai nhưng cô rất lo lắng khi nghe anh phải ra ngoài.
'' Làm em tỉnh giấc sao?''
'' Anh phải ra ngoài sao?''
'' Ừ. Anh sẽ về sớm.''
'' Để em lấy quần áo cho anh.''
'' Không cần! Em mau đi ngủ. Anh sẽ về sớm!''
'' Được!''
Mộ Tuyết ngoan ngoãn nằm xuống. Tống Vũ Dực vội vã ra ngoài. Anh thực sự muốn biết con gái tên khốn đó là ai!
================================
Mạch Kha chờ anh khoảng hai mươi phút, anh thực sự rất muốn cho anh biết một điều kinh khủng. Từ xa, Tống Vũ Dực phóng như bay trên đường, tiếng phanh gấp chói tai như xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Tống Vũ Dực bước xuống xe khuôn mặt lạnh lùng bây giờ thêm nét đáng sợ. Anh bước nhanh về phía Mạch Kha.
'' Mau nói! Là ai?''
'' Anh tự nhìn xem đi!''
Mạch Kha đưa cho anh một xấp hồ sơ. Bên trong là khuôn mặt một người phụ nữ, tầm nhìn của anh gần như chỉ còn người phụ nữ trong tấm ảnh kia, dù dưới ánh đèn mờ không rõ mặt nhưng anh biết rõ đó là ai. Khoảng năm phút trôi qua tầm nhìn của anh chỉ ở trên khuôn mặt người con gái đó.
'' Chắc là cô ấy không?''
'' Chắc chắn. Nhưng từ năm lên bốn tuổi ba của cô ấy đã bỏ đi, em nghĩ cô ấy không biết chuyện gì cả.''
'' Được, chú về đi để chuyện này cho anh!''
'' Em về đây, anh suy nghĩ thật kỹ!''
'' Ừ''
Tống Vũ Dực lái xe về biệt thự. Anh không vào nhà mà dừng trước cửa hút thuốc. Anh phải đối mặt như thế nào với người con gái đó đây.
Mộ Tuyết là con của một tên khốn đã cướp đi mẹ anh khiến công ty ba anh sụp đổ. Anh đã chứng kiến mẹ anh bỏ đi, ba anh suy sụp như thế nào trong suốt mười bốn năm khi ông qua đời bởi căn bệnh ung thư hành hạ suốt nhiều năm, ông đã luôn nói không sao để anh yên lòng. Để rồi khi anh chỉ mới du học hai năm về, để lại Hoa thị cho anh. Gia đình anh tan nát chỉ bởi một người đàn ông, ba anh đã phải làm bốn việc cùng một lúc đến mức kiệt sức suýt nữa chết ở công trường. Hai cha con anh một tuần gặp nhau không đến ba tiếng vì ba anh làm về rất khuya, sáng trời chưa tỏ ông đã ra ngoài làm việc. Ông đã gầy dựng một Hoa thị lớn mạnh như hôm nay. Tên khốn đó đã trốn sang nước ngoài, anh đã muốn dùng con gái hắn để khiến hắn trả giá. Nhưng tại sao, người con gái đó lại là cô?
Tống Vũ Dực bước vào nhà. Anh ngồi trong phòng khách cả đêm. Mộ Tuyết thức dậy không thấy anh liền xuống dưới. Tống Vũ Dực mỉm cười như mọi ngày.
'' Hôm qua anh đi đâu thế?''
'' Anh đi gặp Mạch Kha!''
'' Muộn vậy sao?''
'' Ừ.''
Cả ngày hôm đó anh không nói chuyện với cô. Mộ Tuyết lấy làm lạ nhưng không dám hỏi.
Khi cả hai chuẩn bị ngủ, cô ôm lấy anh thủ thỉ.
'' Anh, mình sinh một đứa con được không?''
'' Không!!!''
Anh lớn giọng khiến cô giật mình, Mộ Tuyết ủ rũ, không ngờ anh lại hung dữ với cô như vậy.
'' Vì sao?''
'' Vì tôi không muốn!''
'' Tại sao lại...?''

'' Hôm qua Mạch Kha nói cho tôi biết nó đã bắt được Hiểu Ôn. Hắn ta đang bị hành hạ, hắn đã khiến gia đình tôi tan nát, không có lấy một ngày bình yên! Tôi nhất định khiến hắn sống không bằng chết!''
Hiểu Ôn...Hiểu Ôn...
Mặt Mộ Tuyết sợ hãi đến tột cùng. Anh bỏ ra ngoài cả đêm. Cô lại chờ anh trở về. Tiếng chuông điện thoại lên.
'' Tôi là Mộ Tuyết!''
'' Con gái, ta là cha con đây!''
'' Không, ông...ông...!''
Mộ Tuyết như ngưng đọng, miệng lắp bắp cứng đờ.
'' Con...ta hiện tại đang bị người của Tống Vũ Dực truy sát, con mau giúp cha, cha xin con!''
'' Ông đã có lỗi với anh ấy!''
'' Hắn ta đã giết rất nhiều người, hắn nói dối con, hắn đã bắt con làm con tin nên ta...''
''...''
'' Hắn ta là kẻ đã cưỡng bức con vì hắn hận ta, hắn muốn để con bên cạnh để dày vò.''
'' Ông nói dối!''
'' Con đang lừa chính mình, không phải con là người hiểu rõ nhất sao?''
Mộ Tuyết hoảng sợ cúp máy. Cô nhốt mình trong phòng cả ngày, cô không thể tin cô chỉ là trò đùa, là thứ để hai người họ trút hận. Cuộc sống của cô bỗng nhiên trở nên xám xịt mù mịt chỉ trong một ngày, điều này khiến Mộ Tuyết dường như sụp đổ.
Cô nhận được tin nhắn từ số điện thoại hôm qua: hãy ăn cắp hồ sơ mật của Tống Vũ Dực và giết hắn. Hắn chỉ xem con là con cờ!
Mộ Tuyết không thể chịu đựng nổi, điều này không thể nào xảy ra được, rõ ràng ánh mắt lẫn tình yêu anh dành cho cô đều rất rõ ràng, không thể nào là dối trá được. Cô gọi cho anh, tay cô run, tim như ai bóp nghẹn.
'' Có việc gì?''
'' Dực, anh có yêu em không?''
''...''
'' Anh, em không nói dối đâu. Em không hề biết ông ấy đã làm như vậy với anh!''
''...''
'' Tống Vũ Dực, có phải anh chỉ xem em là con cờ để trả thù cha em không?''
'' ... ''
'' Tôi nói đúng thì sao?''
'' Anh hãy nói anh đang đùa đi! Không thể nào, anh đang đùa em đúng không?''
Cô khóc nức nở cầu xin anh nhưng anh chỉ lạnh lùng tắt máy.
Mộ Tuyết khóc cạn nước mắt, cô quyết định chấm dứt nổi đau dày xé này, cô gọi cho ông.
'' Cha, nếu con giúp cha cha có thể đưa con ra nước ngoài không?''
'' Được!''
Dẫu biết điều này sẽ làm tổn hại đến anh nhưng cô vẫn muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi cả hai người. Cô sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống của họ.
Cô vào phòng Tống Vũ Dực nơi anh thường trữ tài liệu, dưới đáy là một hồ sơ màu vàng nhạt.
Đêm nay anh cũng không về...
Hôm sau theo như lời hẹn cô đến gặp Hiểu Ôn. Cô đưa hồ sơ cho ông ta, ông hẹn nơi gặp tối hôm nay rồi vội vã đi về.
Mộ Tuyết lập tức chuẩn bị quần áo, cô đến sớm nhận vé. Người bịt mặt đưa vé cho cô rồi lập tức biến mất trong biển người. Chuyến bay này chỉ có một mình nhưng cô chấp nhận tất cả rủi ro để thoát khỏi những điều đau khổ từ nơi này.
19:30
Cô vừa định di chuyển lên máy bay liền bị một cánh tay giữ lại. Là Tống Vũ Dực.
'' Mau về!''
'' Tên khốn! Buông tôi ra mau!''
'' Em thỏa hiệp với hắn chỉ để thoát khỏi tôi?''
'' Đúng tên sở khanh như anh tôi không thể sống cùng! Anh là tên khốn kiếp!''
'' Em có yêu tôi không? Tôi sẽ chấp nhận tất cả, kể cả em đã phản bội tôi!''
'' Tôi thà chết cũng không yêu tên khốn anh!''
'' Em cũng chỉ là con cờ của tôi!''
'' Chát'' Mộ Tuyết tát thật mạnh như trút tất cả những tức giận của cô. Tình yêu, thù hận, tất cả như giày xéo tâm hồn của cả hai. Cô quay đi như chưa từng có luyến tiếc, nước mắt cũng không chảy như những cảnh li biệt trên truyền hình. Không lời đường mật, không nước mắt, không luyến tiếc, họ như hai người xa lạ vô gặp nhau rồi lướt qua nhau...
Dực, em đi đây! Tạm biệt!