Chap 12: Anh đã yêu em từ rất lâu

Lần này cũng như lần trước nếu đủ 120 Follows mình sẽ ra chap mới nhe ❤ Chap này mình viết trong vòng 2 ngày nên ý tưởng lẫn câu cú bị bào mòn rùi 😢
*****************☆*****************
Mộ Tuyết cùng Tống Vũ Dực đến Mã Linh ăn trưa, suốt buổi anh không buồn mở miệng, cô cũng không chủ động bắt chuyện. Mỗi người trong họ đang theo đuổi một ý nghĩ riêng.
Mộ Tuyết thì buồn bã, cô thực sự không biết mình sẽ đương đầu với những ngày tháng sắp tới như thế nào. Tất cả người trong công ty hiện giờ chắc đang mắng mỏ người phụ nữ đáng xấu hổ như cô. Nhân viên lại dụ dỗ tổng giám đốc, hơn nữa còn là soái ca siêu cấp đẹp trai, giàu có, lại tài giỏi. Bao nhiêu người phụ nữ ngoài kia thèm khát có được anh nhưng anh lại chọn người phụ nữ tầm thường như cô, họ chắc chắn sẽ dìm chết cô trong biển nước bọt mất.
Hơn nữa, một phụ nữ tầm thường như cô lại còn đang sống chung với anh, nếu họ biết chuyện này phải chăng họ sẽ giết chết cô không?
Tống Vũ Dực ngược lại đang suy nghĩ một điều khác, anh nhất định sẽ bắt người phụ nữ chua ngoa kia trả giá cho việc dám xúc phạm người phụ nữ của anh. Nghĩ đến đây Tống Vũ Dực liền gọi cho trợ lý Thanh.
'' Thanh cậu giúp tôi xử lý Tiền Nhã Cẩm ở phòng thiết kế, không những đuổi việc cô ta mà còn khiến cô ta không có việc làm, tốt nhất nên đưa cô ta vào Hỏa Thiên* làm việc.''
'' Nhưng... ''
'' Không cần vòng vo cứ tìm một lý do đuổi việc cô ta.''
'' Anh thực sự sẽ đuổi việc cô ấy sao? Thực ra em nghĩ cô ấy chỉ lỡ lời không cố ý. ''
''Không cố ý? Em nghĩ như thế nào mới là cố ý đây?''
'' Em...Nhưng nếu anh làm như vậy người trong công ty sẽ càng ghét em hơn... ''
'' Nếu em không muốn họ làm phiền em, tại sao em lại không chịu ở nhà? Anh đủ sức lo cho em mà?''
'' Em không muốn ở nhà, em có thể đến làm việc ở công ty khác, như vậy anh là mọi người sẽ không khó xử nữa.''
'' Mộ Tuyết cô gái như em anh biết đi đâu mà tìm được người thứ hai đây? Em không cần đi đâu cả, cũng không được phép rời xa anh.''
'' Dực, em...''
'' Nếu như em dám rời xa anh, anh nhất định sẽ không kìm chế được mà gây tổn thương cho em. ''
'' Anh... ''
'' Nhưng em dám có người đàn ông khác anh nhất định sẽ giết chết hắn ta róc thịt hắn cho em ăn. ''
Mộ Tuyết hoảng sợ đôi mắt ngập nước nhìn anh, đây là lần thứ hai có cảm thấy anh thật đáng sợ.
'' Bảo bối anh nhất định sẽ không làm tổn thương em nếu như em nghe lời.''
''...''
'' Quên mất, bảo bối ăn xong anh muốn uống nước ép.''
'' Để em gọi phục vụ.''
'' Anh muốn uống nước ép nho của em! ''
Mộ Tuyết ban đầu ngạc nhiên không hiểu ý anh, nhưng sao khi nhìn thấy ánh mắt gian tà cùng nụ cười khó hiểu của anh, cô đã nhớ ra quả nho còn đặt bên trong người mình.
Hai người ăn xong rồi kéo ghế đứng dậy, quả nho trong người ma sát bên trong khiến cô không kiềm được rên khẽ.
Tống Vũ Dực bên cạnh tinh ý nghe được liền hận không thể lập tức nuốt cô vào bụng.
Cả buổi chiều, Mộ Tuyết về công ty cứ ngỡ sẽ có vô vàn ánh mắt sắc lạnh, nhưng không ngờ mọi thứ vẫn yên ắng, thậm chí có vài người còn chào hỏi cô, đây là điều không thể nào xảy ra trước đó. Chắc chắn Tống Vũ Dực đã làm gì đó. Mộ Tuyết liền đi nhanh về phòng làm việc của anh.
'' Có phải anh đã đe dọa bọn họ?''
'' Anh không cần làm việc rỗi hơi đó!''
'' Nếu vậy tại sao thái độ của mọi người lại kì lạ như vậy?''
'' Họ là những người thông minh ắt biết cần phải làm gì!''
'' Anh...''
'' Được rồi, em cứ yên tâm. Mau pha cho anh hai tách cafe và hồ sơ về dự án với Hồ Phát vào cho anh. Nhớ photo thêm một bản.''
'' Vâng.''
Mộ Tuyết vừa ra khỏi cửa liền gặp một anh chàng đẹp trai vô cùng. Khuôn mặt nam tính có thể so sánh ngang hàng với Tống Vũ Dực, ngũ quan cân đối, khuôn mặt hài hòa không chỉ nam tính mà còn rất đẹp. Nếu ''đẹp'' dùng cho đàn ông là một sự xúc phạm nhưng đối với người đàn ông này lại rất hợp, thậm chí không thể thay thế từ này khi diễn tả nét đẹp của anh.
'' Sao em còn đứng đó!''
Tiếng của Tống Vũ Dực vang lên nồng nặc mùi thuốc súng khiến Mộ Tuyết bừng tỉnh. Cô quay người nở nụ cười lấy lòng rồi ra ngoài.
'' Em xin lỗi em đi ngay đây.''
'' Hừ.''
Cánh cửa vừa đóng lại một trận tra hỏi liền diễn ra.
'' Này, có phải cô gái đó không. Cô gái lần trước suýt nữa bị Kiều Thiên Tâm hãm hại?''
'' Ừ.''
'' Thật xinh đẹp! Em không nghĩ anh thích mẫu con gái hiền lành như vậy!''
'' Chẳng lẽ anh phải thích những cô gái rẻ tiền khoe thân trong quán bar?''
'' Dực, anh thật may mắn. Cô ấy thật đáng yêu.''
'' Không đến lượt chú khen!''
'' Được rồi. Em không chạm vào tiểu bạch thỏ của anh đâu.''
'' Hừ.''
'' Dực, dự án với Hồ Phát em sẽ đàm phán yêu cầu phía họ đáp ứng các nhu cầu cũng như yêu cầu kĩ thuật của chúng ta. Anh nghĩ sao?''
'' Dự án này quy mô rất lớn, anh sợ công ty của họ không đủ sức thực hiện. Anh nghĩ bên ta nên đảm nhiệm chính mới có thể mời nhà đầu tư. ''
'' Anh mở cuộc họp hỏi ý kiến cổ đông lẫn phòng ban thử rồi mọi người sẽ quyết định sau.''
'' Ừ. ''
Mộ Tuyết bước vào tay cầm 2 li cafe và tập hồ sơ. Anh liền bước đến cầm giúp cô.

'' Trời ạ, ai đó nói tôi bị hoa mắt đi! Tống Vũ Dực có một ngày lại ôn nhu giúp đỡ người khác sao?''
Tiếng cười của anh khiến Mộ Tuyết đỏ mặt liền cấp tốc ra ngoài trong lòng còn thầm mắng tên mặt trắng trông đẹp trai như thế lại thích trêu chọc người khác. Đáng ghét, báo hại cô phải luống cuống!
'' Haha trời ạ cô ấy thật là...haha em chỉ trêu chút đã đỏ mặt chạy ra ngoài.''
'' Da cô ấy mỏng như vậy không dày bằng chú được!''
'' Anh dày dạn gió sương có phải dày hơn em không?''
''...''
'' Em không đùa nữa! Em muốn ta hợp tác với Hồ Phát và chỉnh lại cơ cấu nhân lực của họ.''
'' Anh nghĩ ta còn phải liên hệ bên cung cấp vật liệu để đảm bảo chất lượng. Hồ Phát có đảm bảo thành công của quy mô?''
'' Tuy công ty nhỏ nhưng tổng giám đốc ở đó là một người tài. Em đã xem qua bản kế hoạch, rất thông minh! Không chỉ đảm bảo đầu ra mà còn dự trù nhiều rủi ro!''
'' Chúng ta sẽ hỗ trợ họ đầu ra!''
'' Được!''
'' Dực lần trước em đã giúp anh xử lý Kiều Thiên Tâm và công ty Kiều Thiên Bảo cũng đang gặp khủng hoảng.''
'' Tốt!''
'' Chỉ vì bảo vệ tiểu cô nương đó sao?''
'' Anh sẽ làm như vậy với những người dối trá!'' Đặc biệt với những kẻ làm tổn thương cô ấy! Những lời tuy anh để trong lòng nhưng thái độ lẫn suy nghĩ của anh đều hiện rõ. Đây là điều không thể trước đây!
'' Em về đây!''
'' Tạm biệt!''
'' Bye anh!''
Sau khi Mạch Kha ra về cũng là lúc gần tan tầm. Cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về thì nhận được tin nhắn của anh: Tối nay ra ngoài ăn!
Tống Vũ Dực đưa Mộ Tuyết đến một quán nhỏ ở ngoại thành. Mộ Tuyết rất ngạc nhiên, nơi đây rất gần một ngọn núi, ngọn núi đó từng là nơi chôn giữ tất cả những kỉ niệm của cô.
Ba cô bỏ đi từ nhỏ, mẹ con cô nương tựa vào nhau. Mẹ cô vất vả nên mỗi khi cô buồn, cô muốn có vòng tay ba cô liền đến ngọn núi đó khóc nức nở rồi đến quán nhỏ này ăn một bát hoành thánh mới dám về nhà. Bây giờ mẹ đã mất, ba cô thì không biết ở phương trời nào...
'' Nơi này rất ngon sao?''
'' Tại sao lại hỏi như vậy?''
'' Anh đi tận 2 giờ chỉ để đến đây ắt hẳn rất ngon.''
'' Anh sẽ kể em nghe một chuyện.''
''...''
'' Em sao vậy?''
'' Nơi đây có rất nhiều kỉ niệm với em''
'' Anh cũng vậy!''
'' Thật sao?''
'' Ừ''
Cô chủ quán vẫn như ngày nào nhưng đầu đã bạc, quán đã rất cũ nhưng hương vị thơm ngon vẫn như ngày nào. Sau khi ăn xong, Tống Vũ Dực dắt Mộ Tuyết đi dạo một lúc.
'' Em biết không? Anh từng gặp mối tình đầu ở đây!''
'' Thật sao?''
'' Ừ, lúc đó anh mười chín tuổi, cô bé đó 15 tuổi, cô bé rất xinh đẹp nhưng mắt sưng húp có vẻ rất buồn!''
'' ... ''
'' Anh đã đi theo cô bé suốt một tháng, cô bé đó thường đi lên ngọn núi kia khóc một mình. Anh thấy cô bé rất đáng thương nên ngồi sau gốc cây nghe cô bé khóc, nhưng không thể an ủi. Nhưng rồi vài tháng sau cô bé biến mất không tung tích, anh đã hỏi cô chủ quán cô ấy nói đã rất lâu không thấy cô bé đó. Anh đã nghĩ không bận tâm về một cô bé nhưng suốt hai tháng hình ảnh cô bé cứ xuất hiện trong tâm trí của anh. Anh đã không ngừng tìm kiếm tung tích của cô bé đó một năm sau thì tìm ra cô bé đang ở một vùng quê nghèo, rồi anh chờ đợi. Chờ đợi đến khi cô bé đó lớn lên cuối cùng cô bé đó cũng đến thành phố A, nhưng đến cùng một chàng trai. Chàng trai đó thường đến nhà cô bé đó, họ rất vui vẻ, anh đứng bên ngoài nhìn vào cửa sổ lòng ghen tị muốn giết chết hắn, nhưng anh vẫn chờ đến khi cô gái đó chấp nhận anh. Anh biết cô bé không yêu chàng trai đó, anh vẫn còn cơ hội. Năm hai mươi bốn tuổi anh nghĩ mình vẫn còn cơ hội nhưng lúc đó ba anh mất để lại Hoa thị cho anh. Anh đã nghĩ mình sẽ từ bỏ cô bé đó, nhưng bốn năm sau, anh vẫn nhớ về cô bé đó. Anh định đi tìm cô bé đó lại đến công ty anh xin việc. Tất cả như một định mệnh phải không. Bây giờ cô bé đó đang đi cạnh anh!''
Tống Vũ Dực vừa dứt lời thì đã thấy Mộ Tuyết nước mắt giàn giụa. Cô ôm lấy anh nức nở.
'' Ngoan đừng khóc. Anh chờ đợi đã có kết quả rồi''
'' Huhu... sao anh không nói cho em biết sớm?''
'' Lúc đó anh không có gì cả, nhất định không thể bảo vệ em. Nhưng bây giờ đã có thể.''
Vừa dỗ Mộ Tuyết xong anh liền nhớ đến một chuyện.
'' Em mau cho anh uống nước ép đi!''
Tống Vũ Dực lập tức kéo cô đi thật nhanh về phía chiếc xe đang đỗ bên đường.
Quả nho phía dưới cô đã bị vỡ từ lâu, nhìn khuôn mặt thảng thốt của cô Tống Vũ Dực biết ngay đã có chuyện gì xảy ra anh liền kéo cô vào trong xe.
Tống Vũ Dực đặt cô lên ghế, anh điều khiển tay cầm cho ghế ngả về phía sau. Anh vội vàng luồn tay xuống phía dưới kéo chiếc váy công sở của cô lên tận bụng, không thương tiếc xe rách chiếc quần lót ren mà cô đã mất cả buổi sáng để lựa chọn, anh lập tức đưa ngón tay vào bên trong tìm kiếm quả nho.
'' Tiểu dâm đãng quả nho của tôi đâu rồi có phải cái miệng đói dưới này của em đã nuốt nó rồi không?''
Anh vừa nói vừa đánh vào mông cô.
'' Tiểu hư hỏng, tiểu dâm đãng, đánh em đánh em tội dâm đãng này! ''
''Ư... đừng... em sai rồi! Phạt em đi em sai rồi .''
'' Hư hỏng! Mau cầu anh!''
'' Cầu anh! Mau phạt em đi, em sắp...không...không...mau giúp em...''
'' Bảo bối, xem em ướt đến thế nào này!''
'' Ưm...''
Anh cúi xuống liếm hoa huyệt của cô. Mộ Tuyết cong người lên luồn tay nắm tóc

Loading...
1 2 »
Loading...