Chap 11: Văn phòng của Tổng giám đốc (H)

Chap này H nặng và phần biến thái của bạn Dực sẽ lộ rất nhiều  nên nàng nào không chịu được thì back nha. Nàng nào muốn tình cảm thắm thiết thì chờ những chương sau nhé!
À quên đủ 60 Follows  mình sẽ đăng chap mới SAU 2 NGÀY KỂ TỪ LÚC ĐỦ SỐ LƯỢNG!  Đủ 80 follows  thì mình sẽ đăng hai chap liền 😆😘❤❤
LOVE ALL!!!!!! ❤❤❤❤
-----------------------------------------------------------
Ngón tay ở dưới hạt châu của Mộ Tuyết vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, thậm chí khuấy đảo bên trong tiểu huyệt khiến Mộ Tuyết ngửa đầu rên rỉ, tạo thành những âm thanh dâm mị. Sắp đến cao trào, Mộ Tuyết nhắm mắt lại nhưng  Tống Vũ Dực bỗng không động nữa.
Mộ Tuyết xuất ra ngoài, cảm giác như xương cốt vỡ vụn, không hề sung sướng như mọi lần cao trào. Mộ Tuyết uất ức không nhìn anh, rõ ràng đang trêu cô.
"Anh. . . ."
Anh nở nụ cười gian mãnh nhìn vẻ mặt khó chịu của cô, khóe miệng ngày càng sâu. Mộ Tuyết đẩy anh ra, đi xuống giường hướng về phía phòng tắm liền bị anh kéo lại, cô ngồi vào lòng anh.
Cả hai cứ trần truồng như vậy, anh ôm từ phía sau cô, lưỡi không ngừng mút tai cô, bàn tay lại sờ hai đỉnh đồi kiêu hãnh.
Mộ Tuyết cắn môi kìm chặt tiếng rên. Tống Vũ Dực xấu xa dùng tay tách môi cô ra.
'' Aaaaaa...''
'' Tiểu dâm đãng, nói anh nghe, em có muốn không?''
'' Không...không cần...aaaa...ư...''
Côn thịt nóng hổi của anh đang căng trướng sắp nổ tung, thúc phía sau lưng cô khiến Mộ Tuyết mặt đỏ như máu.
'' Anh không thích người không ngoan...''
Tống Vũ Dực nhéo mạnh đầu ngực cô, ngón tay không báo trước đâm sâu vào trong tiểu huyệt, ngón tay tìm đúng vị trí thịt nhô lên liền ấn nhẹ, ra vào, ma sát gò thịt.
Mộ Tuyết liền có phản ứng, dâm thủy tuông ra không ngừng trên đùi anh.
'' Bảo bối, em nói xem vì sao lại có nhiều nước như vậy? Em không phải muốn anh đến như vậy chứ?''
'' A...không...anh...xấu...xấu...''
Mộ Tuyết không ngừng vặn vẹo trên đùi anh, khiến đại nhục bổng của anh càng bành trướng.
'' Mau cầu anh  thỏa mãn em!''
'' Cầu... anh vào đi... em muốn...''
'' Muốn?''
'' Chỗ đó khó chịu lắm, mau giúp em, Dực!''
Mộ Tuyết sau khi nói xong liền bị nhấc lên, đại nhục bổng thô to cắm vào hoa huyệt đã ướt đẫm, bộ dạng khát khao không chịu nổi của cô kích thích vô cùng. Anh như phát dục hỏa, côn thịt của Tống Vũ Dực điên cuồng ra vào vào trong cơ thể cô! Hơn nữa hoa tâm mềm mại giống như một cái miệng nhỏ nhắn, trực tiếp bao chặt lấy đầu gậy thịt của anh!
Sau khi Mộ Tuyết đến cao trào, anh dù chưa thỏa mãn vẫn rút ra, dâm dịch ấm nóng của cô chảy ra ngoài nệm.
Tống Vũ Dực đột nhiên bế Mộ Tuyết vào trong phòng tắm. Cô ngây ngốc nhìn anh, bắt gặp ánh mắt đó, khóe miệng anh cong cong lên.
'' Em mong đợi anh làm tiếp sao?''
Mộ Tuyết đỏ mặt.
'' Không phải, sao hôm nay anh...''
Đúng thế, bình thường mỗi lần hai người bên nhau anh đều quấn lấy cô đến nửa đêm, mặc cho cô van xin anh vẫn không dừng lại. Nhưng hôm nay, anh dễ dàng tha cho cô thế sao?
Mặc dù Mộ Tuyết vẫn ngạc nhiên nhưng  cô vẫn ngoan ngoãn để anh bế vào phòng tắm rồi ngủ thật ngon đến sáng. Mộ Tuyết không hề biết rằng kẻ nào đó đang chuẩn bị một kế hoạch vui đùa cùng cô.
==============+++++=============
Sáng hôm sau Mộ Tuyết thức dậy tinh thần rất thoải mái, khuôn mặt xinh đẹp không còn thâm quầng của những đêm mất ngủ. (=.='') Cô không những rất thoải mái mà còn vui vẻ ca hát, Tống Vũ Dực thấy cô như thế, khóe miệng càng cong lên.
Hôm nay Mộ Tuyết chọn một chiếc đầm suông đen đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng rồi xuống nhà ăn sáng. Cả buổi sáng mặc dù không ai nói câu nào nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được tâm trạng cô chủ đặc biệt rất tốt, không khí cũng trở nên rất vui vẻ, nếu bỏ qua nụ cười khó hiểu của cậu chủ.
Tống Vũ Dực đưa Mộ Tuyết đi làm, tất nhiên anh sẽ để cô xuống khi gần đến, khi cô vừa bước xuống, anh liền nói nhỏ vào tai cô.
'' Chốc vào phòng anh anh có quà cho em!''
Mộ Tuyết liền gật đầu, không ngờ hôm nay anh lại lãng mạn như vậy, cô thực sự mong đợi không biết anh sẽ tặng cô quà gì.
————————§§§————————
'' Cốc...cốc...''
'' Vào!''
'' Anh gọi em có việc gì?''
'' Đến!''
Mộ Tuyết đến gần anh vừa định cúi xuống liền bị anh nhấc bổng đặt lên bàn.
'' Dực, có chuyện gì vậy! Mau thả em xuống!''
Mộ Tuyết hốt hoảng ôm lấy cổ anh.
'' Bảo bối anh có thứ này cho em!''
Tống Vũ Dực mở tủ lấy ra một cái dương vật giả. Mộ Tuyết hoảng sợ nhìn anh...
'' Dực, đây là...''
'' Đúng là thứ sẽ thay anh thỏa mãn em!''
'' Dực đừng... thực sự rất đau...''
Mộ Tuyết rùng mình khi nghĩ đến thảm cảnh ngày hôm đó, cô thực sự rất đau đớn và khổ sở.
Tống Vũ Dực như nhìn thấu suy nghĩ của cô.
'' Anh xin lỗi, anh sẽ không đối xử với em như vậy nữa! Ngoan, anh cho nó vào nha!''
''  Không được!... Em...''
Tống Vũ Dực không thỏa hiệp luồn tay xuống phía dưới váy cô, nhẹ nhàng xoa nắn viên trân châu.
'' Aaaaa...''
Mộ Tuyết ngửa đầu ra sau rên rĩ, bộ dáng kiều mị của cô khiến vật nam tính của ai đó bắt đầu căng trướng.
'' Thực sự muốn cho em thấy bộ dáng dâm đãng của chính mình.''
Mộ Tuyết vốn dĩ không nghe thấy anh nói gì, cả tâm trí của cô đang dồn về ngón tay đang khuấy đảo trong u cốc. Ngón tay của anh linh hoạt lách qua lớp quần trực tiếp chạm vào nơi b 
'' Dực, em đến...aaaaa...''
Bên trong nguyệt cốc một dòng nước ấm chảy ra ướt một vũng trên bàn. Mộ Tuyết gục lên vai Tống Vũ Dực thở hổn hển, cơ thể nóng ran.
'' Bảo bối, chỉ ngón tay cũng thỏa mãn em?''
''...Chính anh mới xấu, anh ức hiếp em!''

Tống Vũ Dực mỉm cười như không nhấc một chân cô lên vai. Anh tháo dây nịch lôi cự vật to lớn đã sưng đến mức nổi gân xanh của anh đặt trước miệng hoa huyệt của cô.
'' Nói! Em có muốn không?''
'' ... ''
Mặt Mộ Tuyết đỏ ửng như cà chua chín.
'' Em mới không muốn!''
Mộ Tuyết bị anh dày vò đến thẹn hóa giận. Tống Vũ Dực thấy cô ngoan cố liền xấu xa để đầu côn thịt ma sát trước miệng hoa huyệt, thậm chí cố tình vào một chút lại lấy ra khiến hoa huyệt nhạy cảm co bóp không ngừng, dâm thủy rỉ ra tạo nên cảnh tượng vô cùng dâm mĩ. Mộ Tuyết khó chịu đến mức phía dưới như lửa đốt, thực sự cần được lấp đầy.
'' Bảo bối mau cầu anh!''
'' Dực, tha cho...cầu anh... mau vào bên trong.''
Tống Vũ Dực không thương tiếc đâm thẳng vào nơi sâu kín nhất, Mộ Tuyết gần như hét lên nhưng anh kịp đưa tay vào miệng cô.
'' Mùi vị rất tuyệt em cũng nếm thử đi!''
'' Ưmmmmm...''
Mộ Tuyết cùng anh trầm luân sắp ngất, anh liền rút ra, Mộ Tuyết bỗng nhiên phía dưới trống rỗng liền khó chịu nhăn nhó.
'' Dực, sao vậy?''
'' Em thử mùi vị của thứ này!''
Nói rồi anh đưa dương vật giả vào bên trong cô.
'' Bảo bối, em ở đây hưởng thụ nó, anh đi làm việc, em rút ra anh liền phạt em!''
Tống Vũ Dực cười xấu xa trói cô lại, anh nhẹ nhàng ngậm lấy đầu ngực sữa của cô cắn nhẹ khiến Mộ Tuyết rên rỉ kịch liệt.
Anh trở về làm việc như không có chuyện gì, còn Mộ Tuyết lại rất khổ sở, tên Tống Vũ Dực xấu xa đó rõ ràng trêu cô, dương vật giả tuy rung rất mạnh nhưng chỉ vào được một nửa khiến Mộ Tuyết khó chịu vô cùng.
Chưa đến năm phút, Mộ Tuyết đã phải cúi mình năn nỉ anh.
'' Dực, tha cho em đi khó chịu lắm!''
Tống Vũ Dực buông bút đi về phía cô. Quần áo của anh đã chỉnh tề từ lúc nào. Anh cúi xuống hôn lên môi cô đẩy dương vật giả vào sâu bên trong khiến Mộ Tuyết gần như hét lên. Nước ấm từ trong hoa huyệt chảy đầy sofa.
Tống Vũ Dực bế Mộ Tuyết vào nhà vệ sinh, thay cô vệ sinh cơ thể. Sau khi đặt Mộ Tuyết lên ghế nghỉ ngơi anh lấy khăn giấy lau dọn vết tích lên đỉnh của cô.
Tống Vũ Dực quay sang Mộ Tuyết hôn lên má cô, tay sờ đôi gò bồng đảo. Mộ Tuyết rên khẽ, anh liền nhéo đỉnh hồng hào khiến cơ thể cô cong lên.
'' Miệng nhỏ phía trên chưa ăn no để anh giúp em.''
'' Em... không... không cần...''
Tống Vũ Dực đặt Mộ Tuyết qùy xuống đất, tay cầm cự vật to đến sát miệng cô. Mộ Tuyết ngậm chặt không đồng ý khẩu giao, Tống Vũ Dực xấu xa nhéo nụ hoa trước ngực, tranh thủ thời gian cô xuýt xoa liền đưa cự vật vào miệng cô.
'' Bảo bối, mau ngậm lấy nó như mút kẹo, mau!''
'' Hmmmm...''
Tống Vũ Dực ôm lấy đầu cô khiến gậy thịt vào thật sâu trong cổ họng. Mộ Tuyết bị ngạt thở bởi mùi hăng nồng cũng như tốc độ của anh. Khoảng mười phút sau, Tống Vũ Dực bỗng đẩy đầu cô thật sâu.
'' Tiểu Tuyết, anh sắp ra...''
'' Ưmmm...''
Tống Vũ Dực xuất trong miệng cô, anh ngửa đầu ra sau thở dốc.
'' Bảo bối, nuốt hết nó đi!''
Tống Vũ Dực hài lòng vì sự ngoan ngoãn của Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết rất khổ sở mới nuốt được hết lượng tinh dịch của anh. Cô ngồi xuống sàn ho sặc sụa. Vốn dĩ mùi vị  có chút khó chịu, sao tên khốn đó có thể bắt cô nuốt thứ này chứ!
'' Em vào phòng vệ sinh đi anh dẫn em đi ăn!''
Bóng Mộ Tuyết đi vào nhà vệ sinh phút chốc cũng khiến anh mỉm cười. Vốn dĩ anh không định bắt cô khẩu giao, anh nghĩ bây giờ còn quá sớm nhưng bộ dáng mê người cùng đôi môi xinh đẹp như cánh anh đào khiến anh muốn bắt nạt.
Mộ Tuyết đi ra ngoài, anh liền ôm phía sau cô.
'' Tiểu Tuyết, anh xin lỗi, vốn dĩ anh không nên làm như vậy!''
'' Anh, tên khốn này còn biết nói như vậy, rõ ràng anh có mưu đồ từ trước, em cứ nghĩ anh tốt bụng, vì nghĩ cho em nên hôm qua mới ngủ sớm như vậy! Em ghét anh, tên khốn kiếp này!''
'' Bảo bối, không thể chiều anh một chút sao? Bộ dáng mị dục của em khiến anh không thể kìm lòng được!''
'' Hừ, bổn cô nương đây không thù dai nhưng nhất định bắt anh một tuần không được chạm vào người em! "
" Không được, như vậy anh nhất định sẽ vì nhịn quá mà  đau chết! "
" Thật sự rất đau?"
" Đúng vậy đó! "
" ..."
" Bảo bối em ăn nho không? "
'' Được!''
'' Ngon không? Ăn nữa không?''
'' Thôi em không ăn nữa.''
'' Nhưng miệng nhỏ còn rất đói.''
Mộ Tuyết nghi hoặc nhìn Tống Vũ Dực. Anh liền bế cô đặt lên bàn, tay luồn vào nơi tư mật của cô.
'' Đừng, Dực, không phải hai lần rồi sao?''
'' Nhưng miệng nhỏ còn than đói!''
'' Anh nói dối!''
'' Để anh cho nó ăn!''
Mộ Tuyết vừa đạp chân phản kháng anh đã bắt lấy chân cô. Nằm ngoài suy nghĩ của cô, anh không cởi quần áo mà nhặt một quả nho nhét vào tiểu huyệt.
'' Anh làm gì vậy?''
''...''
'' Đừng!''
'' Yên nào!''
Mộ Tuyết càng giãy giụa quả nho càng đi sâu vào trong. Khiến dịch hoa huyệt tiết ra, Tống Vũ Dực vỗ 'đét' vào mông cô.
'' Em dám làm vỡ nó anh nhất định phạt

1 2 »