Chap 50: Kết

Thu chào chị Nết rồi lủi thủi đạp xe về nhà.

Nửa đoạn đường đầu thẫn thờ lắm, tuy nhiên nửa đoạn đường sau tớ cứ tủm tỉm cười hoài à.
Buồn cười Khôi chứ sao, buồn cười quá đi mất.
Du học với cả du hiếc, vớ va vớ vẩn. Tưởng Thu ngu lắm à?
Ừ thì tớ thú nhận ban đầu tớ cũng hơi sốc, cũng suýt nữa bị kế hoạch của cậu ấy làm cho tức chết nhưng mà càng ngẫm càng thấy thốn ấy.
Cái đồ trẻ con nhà cậu nữa, dù giận như nào cũng không nên dùng cách đó trả đũa tớ chứ.
Ghét à.
Nhưng Thu nhượng bộ như thế là đủ rồi nha, không có chuyện thêm nữa đâu. Để xem đứa nào cứng đầu hơn.
Phải đó, để xem, đứa nào cần đứa nào hơn.
Mình là con gái mình phải kiêu chứ nị, nhỉ? Dù có nhớ nhung như thế nào cũng nhất định không được nhắn tin trước, như vậy là quá mất giá đi á. Mà ai thèm nhớ cái người đáng ghét đó cơ chứ, quên đi nha.
Mãi mới tới buổi học hè đầu tiên, Thu dậy sớm ơi là sớm, chải đầu mấy chục phút đồng hồ cho tóc thẳng mượt như tơ, xong rồi cẩn thận tết viền hai bên mái điệu ơi là điệu ý, mặc thêm bộ váy trắng điểm cánh đào nữa trông xinh kinh khủng khiếp luôn á.
Trước khi vào cửa lớp còn hít một hơi thật sâu, tự dặn lòng đợt này dù Khôi có nịnh nọt như nào cũng kiên quyết không tha thứ. Kế hoạch an bài hết rồi cho nên tớ đi vào lớp lạnh lùng lắm á, vô cùng vô cùng cool nha.
Tiếc rằng...đời không như là mơ.
Chuẩn bị chiến lược mếch ca lờ mất công đến vậy mà chẳng được thể hiện lâu. Không khí âm u trầm lắng lắm, vài đứa con gái sụt sà sụt sịt, Chi thì khóc rưng rức luôn à, Hưng bên cạnh luôn miệng an ủi.
-"Thôi mà...nín đi Chi Chi...lớp không có Khôi thì đã có Hưng...có khác chút nào đâu?"
-"Sao lại không khác? Khôi đẹp trai gấp một tỷ một vạn lần ấy, Khôi sang Mỹ rồi Chi chẳng có động lực đến trường nữa."
-"Khôi này cũng lạ ghê, đáng nhẽ phải thông báo để làm liên hoan một bữa chứ..."
-"Ôi chao ôi, chưa biết tính Khôi hả? Thôi mấy bà bớt bớt buồn đi, nhìn Thu kia kìa, bạn gái người ta còn chưa khóc đến lượt các bà khóc hả? Thu nhỉ?"
Mọi ánh mắt dồn về phía tớ.
WTF?
Có ai nói cho Thu biết thực sự là chuyện gì đang xảy ra không? Cả thế giới cùng ùa vào để troll tớ sao? Nhưng nếu là đóng kịch thì phải nói là diễn quá đạt đi.
Thu im lặng suốt từ lúc đó, nghe thầy cô chúc mừng lớp 12A1 có một người được xuất ngoại rồi dặn dò học trò cố gắng noi gương mà đầu óc tớ vẫn chưa thể nào ổn định lại được.
Hoang mang.
Rối ren.
Đến khi về thì bắt gặp cái xe sang trọng của cô Vân, cô với ba mẹ tớ đang uống trà trong nhà.
-"Ôi dồi ôi nghe tin vợ chồng em cũng mừng cho hai bác ạ, con trai giỏi quá đi mất."
-"Xin lỗi đợt cô chú nằm viện chị ở bên đó không về thăm được. Lúc đầu là hai mẹ con chỉ định sang du lịch thôi, sau đó chẳng hiểu lý do vì sao thằng bé không muốn về nước nữa, quyết định đột ngột quá làm chị bận túi bụi chuẩn bị hồ sơ giấy tờ, cũng may vẫn còn có trường nhận. Chẳng biết Khôi với Thu có giận nhau gì không mà mấy lần rảnh rảnh chị định gọi về cho Thu thằng bé tỏ thái độ rất tiêu cực."
-"Em cũng không rõ nữa...để con bé về em hỏi..."
Tớ nghe đến đấy thì cố cười thật tươi đi vào chào mọi người.
-"Con chào cô, con chào ba mẹ con mới đi học về ạ. Con với Khôi vẫn bình thường mà, đợt hè có giận nhau chút xíu nhưng hai ba hôm là hết ạ, con vừa chat với bạn hôm qua."
-"Vậy à, vậy mà cô cứ lo...cô mua cho Thu mấy cái váy đấy...với xe đạp điện giờ Khôi không dùng thì Thu nhận giùm cô nha, có gì đi lại cho tiện, lớp 12 rồi cũng học thêm nhiều mà."
Thu ngoan ngoãn cảm ơn cô rồi xin phép vào bên trong nấu cơm. Các cậu không bao giờ tưởng tượng được tớ phải kiềm chế đến mức nào đâu.
Suốt từ lúc 11 giờ 30 phút buổi trưa cho tới 10 giờ 59 tối, thấy ba mẹ vào phòng đi ngủ rồi tớ mới dám mắc màn, tắt đèn lủi thủi chui vào trong chăn.
Ức.
Nước mắt cứ ứa ra ý.
Ban đầu chỉ nghẹn ngào thôi nhưng sau thì rưng rức như một con điên luôn, nấc lên nấc xuống à.
Giận kinh khủng khiếp.
Nguyễn. Hoàng. Trọng. Khôi.
Tớ chỉ muốn đánh cho cậu ấy một trận thôi.
Nếu ngay lúc này đây WC xuất hiện trước mặt thì Thu nhất định sẽ lao vào vả vả tát tát, vò đầu bứt tóc hắn rồi túm cổ đạp xuống cống.
Người đâu mà khốn nạn.
Quá khốn nạn.
Đêm đấy tớ thức trắng luôn, xong bị sốt sốt á, ba mẹ lo tới tấp làm Thu cũng áy náy à. Ngủ li bì cả một ngày, sang sáng hôm sau thì quyết tâm gạt tên cặn bã đó ra khỏi cuộc đời của mình.
Không cần thiết, người không cần ta thì ta cũng không bi luỵ.

Tương lai tươi đẹp rạng rỡ còn ở phía trước, mai sau ba mẹ có được sống sung sướng không là còn chờ vào sự nỗ lực của Thu ngày hôm nay.
Cho nên là, cố lên Tây Thu.
Thu có thể ngu ngốc chẳng bằng ai đó, nhưng nói được thì nhất định làm được. Nửa kỳ đầu năm lớp 12 đầu bù tóc rối luôn các cậu ạ, chuẩn bị hồ sơ nộp đi du học mà, lắm việc lắm.
Ngoài thi một đống chứng chỉ ra thì còn phải đi dịch công chứng hết cái này tới cái kia ý. Họ hàng gia đình chẳng có ai biết mấy thứ đó, nhờ cô Vân thì ngại nên toàn một mình tớ làm à, có hôm đi xin cái dấu chứng nhận gia đình có thu nhập thấp thôi mà đợi mòn mỏi luôn ấy.
Xin để apply "Financial Aid" các cậu ạ, lúc đi xin Thu cũng chưa biết có cần nộp tờ giấy đó không nhưng thấy các anh chị khoá trên bảo đã mất công rồi thì làm một thể cho chắc.
Năm tớ nộp là có hai đợt, một đợt tháng 11 nhưng lúc đó Thu còn một cái chứng chỉ nữa chưa lấy được nên phải tới gần cuối tháng 12 tớ mới xong hết hồ sơ nộp sang ba trường.
Hai trường đại học Iowa và đại học Emory rank không quá cao nên Thu hi vọng cực kỳ nhiều, bài luận viết cũng tỉ mỉ lắm luôn, mất gần nửa tháng mới xong, nhờ thầy Việt lùn sửa lên sửa xuống á.
Trường cuối cùng là Harvard. Thôi thì tuy mơ hơi cao nhưng đó là giấc mơ cả đời mà, mặc dù không dám đặt nhiều mộng tưởng nhưng cũng phải thử vận may một lần chứ. Tuy nhiên lúc đến tìm thầy Việt nhờ tư vấn thì gặp cô Lan, dạo này cô hay qua văn phòng thầy cực, chẳng hiểu có chuyện gì nữa.
Cô bảo tớ thôi đừng khuôn mẫu khách sáo làm gì, trường top rồi thì đánh liều một phen luôn đi, dùng chính trái tim mình mà viết, viết thật nhất và chân thành nhất.
Thu thấy cũng có lý nên tối hôm đó về cắm cúi viết.
Hai bài luận tớ đều dùng toàn bộ tâm sức và tấm lòng của mình để viết, một trong hai bài đó là viết về chính mình, về ước mơ, hoài bão của tớ.
Tớ thừa nhận bản thân không phải người xuất sắc nhất, nhưng nếu người xuất sắc cần mười bước đề về đích, thì tớ, cho dù cần một trăm hay một ngàn bước, cho dù chạy hay bò, nhất định tớ cũng sẽ tới đích bằng được.
Tớ kể về gánh đậu phụ của gia đình tớ, về mẹ bị bệnh tim, về những ngày tháng không có tiền mẹ phải nằm viện chung phòng với mấy chục người mà chẳng có điều hoà, về cái khoảnh khắc ba tớ chạy ra ngoài rơi nước mắt, khi ấy, tim tớ nhói đau.
Về Harvard, ước mơ cháy bỏng từ thuở nhỏ của tớ.
Về một người đặc biệt, một người mà tớ thích hơn cả Harvard, một người rời bỏ tớ không một lời từ biệt.
Một người mà nghe đồn đã nhận được "Early Admission" vào Harvard ngày 13 tháng 12 vừa rồi. Tớ không biết Khôi có chọn Harvard không, bởi cậu ấy cũng được chấp nhận bởi sáu trường đại học khác nữa, và mặc dù tớ vẫn còn rất giận, nhưng tận sâu trong đáy lòng...thực sự vẫn mong...mong một ngày nào đó chúng tớ tay nắm tay, cùng nhau ngắm tuyết ở Harvard như ước nguyện năm nào.
Nộp xong xuôi mọi thứ rồi thì lại quay vào ôn thi đại học. Vì kiến thức tớ vẫn theo sát nên công nhận từ khi hoàn thiện hồ sơ nhàn hẳn đi, thỉnh thoảng còn cảm giác như bị hẫng ý.
Tổng kết kỳ một, tớ xếp thứ nhất trường.
Chẳng cần ai nhường mà vẫn xếp thứ nhất, khổ nỗi không vui chút nào ấy, lúc nhận phần thưởng đi xuống tự dưng nhớ về ngày này năm ngoái, ai đó gian xảo ngồi ở hàng cuối cùng đợi tớ.
-"Chúc mừng Thu nha, lát đi ăn liên hoan với lớp nhé, về một mình buồn lắm Thu à."
Cái Chi rủ rê ý, nó với thằng Hưng cứ thụt thà thụt thịt làm Thu nóng máu cực kỳ luôn. Các cậu thông cảm, tớ là người bình thường, cảm xúc có lúc lên lúc xuống, FA mà, thất tình cả nửa năm rồi mà, trông thấy couple bình thường tình củm ngứa mắt một phần thì trông thấy Chi vui vẻ ngứa mắt gấp chục lần.
-"Thu buồn thì Chi sướng quá còn gì?"
-"Sao...sao Thu lại nói vậy?"
-"Cái đoạn video đó, rõ ràng Chi đưa cho Diệp rồi hai người lên kế hoạch chia rẽ bọn tớ. Chi biết thừa Khôi tự kỷ rất dễ bị kích động Chi còn làm thế? Chi không ăn được thì đạp đổ chứ gì? Bây giờ Khôi đi du học rồi đấy, tớ với Khôi cũng chấm dứt rồi, Chi vừa lòng chưa?"
-"Cái gì...con Diệp...Chi...Chi...Chi không biết gì đâu...thề luôn..."
Người gì mà mau nước mắt dễ sợ, chưa gì đã rơm rớm rồi. Nghe nói chiều hôm đó nó tìm cái Diệp gây chuyện, hai đứa choảng nhau gần nửa tiếng đồng hồ mới chịu dừng, mặt mũi sưng bầm luôn à.
Sau đó lớp trưởng đến tìm tớ, mồm năm miệng mười bao biện cho Chi, nói dài nói dai nói dại khiến Thu phát mệt à, rốt cuộc đành phải nhận lời lên sếp đèo để tới thăm và xin lỗi Chi.
Khổ thân con bé, khóc nhiều sưng húp cả mắt, nức nở tức tưởi.
-"Rồi, Chi chấp nhận lời xin lỗi của Thu...nhưng mà...nhưng mà...Hưng...Hưng thích Thu à? Sao hai người lại đi cùng nhau?"
-"Ừ chuẩn, từ giờ Thu công khai theo đuổi Hưng đó."
Sếp điên lắm, nhưng trước khi thanh minh đã bị Thu bịt miệng rồi.
-"Không được, Thu không được làm thế. Thu đã cướp Khôi của Chi rồi mà."
Bé Chi sụt sịt phát tội á.
-"Nhưng Chi đâu có thích Hưng đâu, quan tâm làm gì? Vừa lúc sáng thấy Chi còn bảo hai người chỉ là bạn thân thôi mà."
-"Là Chi nói vậy thôi...tại Chi sợ...sợ...nhận lời làm bạn gái rồi thì Hưng không cưng Chi như trước ấy."
Bạn Hưng kiểu không thể chịu đựng được nữa, gạt tay Tây Thu ra rồi ngay lập tức xông đến hôn Chi say đắm, đoạn còn trịnh trọng tuyên bố.
-"Tiểu tử ngốc ạ, tim trẫm rất hẹp, cho nên là dù sông có lở núi có mòn thì nó cũng chỉ có thể chứa một mình nàng mà thôi."
Oẹ.
Xin lỗi các bạn, nhưng sến quá mức rồi á.
Chi ngượng đỏ bừng à, hai bạn sau đó ríu rít tíu tít quên trời quên đất làm Tây Thu phải đi bộ về. Đường rất dài, đường dài là thế, xưa kia luôn có người đứng ở ngã ba đợi mình.
Mà hôm nay, cớ sao ngã ba chỉ có cái cột đèn giao thông?
Sầu đời thế chứ nị.
Thời gian trôi không lâu mà cũng chẳng nhanh, thế rồi cũng đến Tết. Nói thật tớ có chút mong Tết đến, học sinh đi du học chẳng phải rất hay về Tết

Loading...
1 2 3 »
Danh sách Chap

Chap 1: Tây Thu đậu phụ

Chap 2: Viet Duc International High School

Chap 3: Nhập học

Chap 4: Cho Cún vào danh sách đen

Chap 5: Tây Thu lớn rồi

Chap 6: Lo lắng và áy náy

Chap 7: Chi thích Khôi

Chap 8: Tương lai của cả nhà Thu

Chap 9: Hưng thích Thu

Chap 10: Giải pháp vẹn toàn

Chap 11: Cô Rùa hay Khôi?

Chap 12: Dì không lấy ơ rô

Chap 13: Lý tưởng sống của một thằng đàn ông

Chap 14: Làm điều xấu ắt gặp quả báo

Chap 15: Thu lo cho Khôi lắm ý

Chap 16: Cười một cái cho đời nó tươi

Chap 17: Thu bán Khôi rồi Khôi ơi

Chap 18: Cắt trọc Chi cho Thu

Chap 19: Ba con cua rang me

Chap 20: Vẻ đẹp tâm hồn

Chap 21: Thu đừng hiểu nhầm nữa

Chap 22: Có ai đánh thuế giấc mơ đâu?

Chap 23: Nuốt nước cháo sống qua ngày

Chap 24: Nhà tôi cũng bán than tổ ong nhé

Chap 25: Khôi chẳng bao giờ ghét Thu cả

Chap 26: Ghét một tỷ lần luôn á

Chap 27: Tại Thu trước

Chap 28: Thanh mai trúc mã

Chap 29: Ăn hay không?

Chap 30: Cây và quạ

Chap 31: Dễ như ăn kẹo

Chap 32: Chị chị em em

Chap 33: Bà chủ vựa than tổ ong

Chap 34: Puppy loves dog

Chap 35: Chị Thu không nói dối

Chap 36: Khôi thương Thu

Chap 37: Chuyện tình K và T

Chap 38: Anh là soái ca của lòng em

Chap 39: Mình chia tay nhau đi

Chap 40: Can I have your kiss, please?

Chap 41: Thi nhau mọc sừng

Chap 42: Tears fall

Chap 43: Wc<3Ft

Chap 44: Môi anh đỏ ghé má em hồng

Chap 45: That's why I'm crazy about you

Chap 46: Tranh thủ lúc răng còn khoẻ

Chap 47: Nụ hôn 90 giây

Chap 48: Nụ hôn xe bò

Chap 49: Khôi đi du học

Chap 50: Kết

Loading...