Chap 39: Anh nghe nói...


Người giận thì họ thường hay mặt lạnh với người bị giận. Người bị giận thường thì rất hay áy náy với người giận, nhất là biết người đó vì gì mà giận.
Nguyên Anh không hẳn là giận gì tôi, có điều cứ giả bộ im lặng...
Áy náy thật đó, Nguyên Anh tổng cộng có 4 vết cào ở tay, ở cổ thì có 2 vết sướt đang rơm rớm máu, do da cổ thì mỏng hơn tay thì phải.
Tôi không cố ý, tôi chỉ định cào thằng Huy thôi, ai biết hắn lại chen vào can chứ. Tự nhiên chạy vào, đưa tay cản trước mặt tôi...
Nếu như tôi không phải là người có lỗi, nếu như tôi không xót khi thấy hắn như vậy...tôi sẽ không bao giờ như thế này...
- Mày ơi, tao không cố ý mà, xin lỗi nha nha.
Tôi với Nguyên Anh đang ngồi ở ghế salong, lớp thì rải rác quanh nhà ngủ, nhưng thật ra đứa nào cũng cầm điện thoại bấm nhiệt tình lắm...nên tôi nói rất khẽ đủ để Nguyên Anh nghe nhưng... hình như đối với hắn là không đủ nghe thì phải, cứ như không thích nói chuyện với tôi thế này...
- Anh à, tao không cố ý mà, lúc đó tao chỉ định xử thằng Huy thôi, không biết mày chen vào...có gì cho tao xin lỗi nhá...
- ...
- Thật đấy, tao xin lỗi thật đấy.
- ...
- Tao...
- Tao nhiều lỗi lắm hay sao mà xin hoài vậy... mà xin chẳng có tí nào thành ý.
Cuối cùng cũng lên tiếng nhưng cơ mà thành ý gì chứ, tôi nói giọng ngọt như đường saccarozơ vậy mà, mà như cái giọng điệu này, hình như tôi phải...
- E hèm, anh bớt giận anh nhé, lần sau em không dám nữa...
Tôi đã cố gắng đưa ra bộ dạng cute lạc lối nhất ...khổ quá, mặt tôi lúc này chắc nhìn ngu lắm đây...nhưng kệ...
Nét mặt của đứa đối diện giờ đã dịu đi một chút rồi, cũng nhìn tôi mỉm mỉm tí rồi.
Tôi biết ngay mà, từ khi nào tôi lại hiểu hắn như vậy chứ. Nguyên Anh ấy à, rất thích xưng anh em với tôi lắm... Thôi dù sao xưng cũng quen rồi, Nguyên Anh lại già như trái cà như thế, có sao đâu.
À mà chưa nói, mỗi lần hắn nghe sướng tai là mặt hắn sẽ phởn lên ngay. Mới đó thôi mà...đó đang bắt đầu phởn rồi đó, cười kiểu đó đó, gớm, mặt đểu phải biết. Tự nhiên thấy nó rợn người sao ấy. Thằng này hắn sướng là hắn không thèm giấu gì hết, không giữ hình tượng gì hết à, phô trương quá..
- Em hứa lần sau sẽ cào mạnh hơn...chảy nhiều máu hơn một chút...
Tôi thù quá nói thêm một câu...
Nguyên Anh lập tức trợn mắt mím môi...sau đó bật cười kéo má tôi ra, rồi hề hề nói:
- Không sao em à, bạn gái anh làm gì anh cũng chịu được, nhưng lần sau em cứ chuẩn bị tâm lí nhé. Anh nghĩ rồi, nếu em cào anh một phát anh sẽ hôn lại một cái để bù. Thế nhé!
Ơ nói cái quỷ sứ gì vậy? Cái định luật nào nói phải vậy hở?
Lên cơn gì thế này?
- Em thấy sao?
Còn hỏi lại nữa chứ!!
- Em thấy anh nói rất tào lao.
- Nhưng thật là anh không nói tào lao. Em thử suy nghĩ xem nào.
- Sao anh cứ thì thào như người bị lao thế?
- Nhưng kệ, anh vẫn rất ngọt ngào là được.
- Ngọt ngào như nào cũng kệ, vì dù sao anh cũng chỉ là trai bao.
- Em nói sao? Nói lại xem nào?
- Anh là trai bao.
- Trai bao nhưng anh cao, với em chắc không sao nhỉ?
- Thôi nào!
- Anh thích nói đó, làm gì được nhao!
- Thôi dẹp mẹ cho tao.
Tôi bực mình quá phải nói một câu phũ nhất cắt ngang cuộc nói chuyện tào lao này. Nói thêm nữa chắc tôi sẽ "lao đao" khi chẳng tìm được vần "ao" nào để tiếp tục nối tiếp câu chuyện hắn "khơi mào" quá.
Sau đó thì hai đứa chúng tôi ngồi đánh nhau suốt buổi trưa. Khi thì chẳng nói gì mà 2 đứa nhìn nhau rồi ôm bụng cười, như kiểu lên cơn ý.
Nhìn chúng tôi có dở hơi không nhỉ? Thông cảm nhé, con người lâu lâu cũng điên điên khùng khùng bất thường mà.
Ngày đi chơi hôm đó do rủ nhau ra biển nên chụp được rất nhiều ảnh vi diệu, thánh nào cũng thay nhau sống ảo cháy cả máy...
À chưa nói, tụi con trai lớp tôi đã được thỏa lòng mong ước được ngồi sau xe con gái rồi, và tụi con gái lớp tôi đã biết được độ men của bản thân rồi. Con gái tụi tôi ấy à, men lắm, men đến độ con trai đứa nào cũng xấu mặt với người đi đường nằng nặc đòi xuống...
Tôi cũng thấy mắc cỡ thay, nhưng cơ mà thằng sau lưng tôi thì thích thú như lần đầu tiên được đi công viên nước ấy...
Kết thúc một ngày rồi, rất vui...
Có ai liên hoan như lớp tôi không nhỉ?
-----------
Khi nào đối diện mới biết thử thách dành cho mình khó khăn thế nào. Hôm trước còn hào hứng khi được Nguyên Anh nhắn hôm nay đi đăng kí học nghề, thích thú khi có người chở mình đi.
Vậy mà giờ, khi vào trường rồi tôi lại thấy chả vui tí nào, lại thấy như mình sắp phải đi trại giam suốt kì nghỉ hè. Đắn đo, phân tích, kết luận... Tâm trạng tôi cũng rối bời theo. Ôi 2 tháng ăn chơi không đã của tôi phải dành một tuần 3 buổi đi học. Lại cầm cuốn vở bước vào lớp học chán ngắt...mẹ ơi..
- Đi thôi.
Nguyên Anh đã bước trước tôi mấy bước mà tôi vẫn đứng chỗ xe chẳng muốn đi...hãi lắm, khổ lắm, mệt lắm...Hân mệt, Hân chán lắm Anh ơi...
Tôi tiếp tục đứng lì ở nhà xe.
- Đi thôi, đứng đó làm gì?
Hắn quay lại nheo mắt nhìn tôi khó hiểu.
Tôi nheo mắt nhìn lại hắn mếu máo:
- Không học có sao không mày?
- Không được, học đi, đến khi tốt nghiệp rất cần đấy.
- Nhưng tao ngán lắm, mày đừng có ép tao mà.
- Tao đâu có...
- Tao lười lắm...
Nguyên Anh chẳng nói thêm lời nào mà đi đến chỗ tôi đang đứng, cười khích một cái, lấy tay khoác vai tôi, rồi nhìn tôi, sau đó lại đưa tay chỉ về phía xa:
- Mày biết phòng đó phòng gì không?
Tôi thơ ngây không hiểu chuyện gì đáp lại:

- Phòng học vụ, tao vẫn chưa bị mù mày ạ.
Nguyên Anh lại tiếp tục cười khích với tôi nói tiếp:
- Thì đó, đó là phòng học vụ, tao với mày đến đây để đăng kí học chứ không phải đăng kí...kết hôn, đâu có cần phải...
- Khùng này! Nói linh tinh gì đó.
Tôi bực mình đánh mấy phát vào lưng đứa kế bên, giờ còn đùa nữa.
- Thôi đi vào, anh bảo là em phải nghe, không cái gì mà không, đi thôi...
- Nhưng...
Hắn chưa để tôi nói hết câu, lôi xềnh xệch tôi đi...
Tôi đã thù thêm một thể loại người rồi mọi người ạ, là những đứa luôn dùng sức mạnh giải quyết mọi việc.
Vừa vào phòng, tôi đã thấy có người đăng kí rồi, đứng xung quanh đó rất nhiều. Tôi đứng ở cửa ngán ngẩm. Đã vậy Nguyên Anh còn tặc lưỡi đùa: "Đi sớm vậy mà cũng có nhiều người nhỉ? Cứ như đi đăng kí kết hôn thiệt mày?"
Tôi nản quá nên cũng chả thèm chấp hắn xàm gì, bước vào định tiểu nhân chen vào đám đông đăng kí trước. Tôi phải làm liền chứ, mong mấy em, mấy bạn đứng xung quanh đây thông cảm cho tôi...
- Anh cũng đăng kí học nữa hả?
Tôi chưa đến được đám đông thì phải dừng lại quay qua...
Kiều Anh, nó vừa đứng lên từ ghế chờ của phòng...
Tôi quay lại đằng sau nhìn Nguyên Anh...
Tất nhiên Nguyên Anh theo phép lịch sự chào lại nó, còn tôi...thì không, tôi không quan tâm sự hiện diện của nó, nó làm gì, nó ra sao thì cũng kệ nó. Tôi liếc nó một cái rồi đi đến chỗ đám đông.
Nguyên Anh chắc cũng thấy được thái độ của tôi nên cũng chỉ chào thôi, không nói chuyện nhiều...
Biết điều đó.
Không phải là tôi chấp gì nó mấy chuyện cỏn con trước đây mà con bé đó...tự nhiên càng ngày tôi càng không thể ưa nó mà.
Tôi đã bỏ qua vụ nó với bạn nó hôm tổng kết trước khi lên múa nói xấu tôi, đã bỏ qua vụ bạn nó cố tình giấu cái micro tôi để chỗ phòng giáo viên, hay là vụ tụi nó thay đồ nói tôi hát dở, nói tôi với anh Minh đó làm giống thảm họa âm nhạc...
Làm như tôi được hưởng tiền khi lên đó hát lắm không bằng.
Là anh chị thì chấp gì mấy em thích nói xấu ấy, tôi không chấp, anh Minh cũng nhìn tôi cười bỏ qua cho mấy em. Khi mà người ta đã không thích ai rồi thì dù mình có làm gì họ cũng ghét. Mấy em thích thì mấy em cứ nói xấu, chị thích thì chị cứ tốt thôi. Bình thường mà.
Tôi là tôi bực khi thấy Nguyên Anh gọi tôi từ xa, nó dám ngang nhiên chạy bạch bạch sơ ý đụng vai tôi (tí thì tôi té), rồi đến ôm chầm lấy cánh tay người vừa vẫy tôi lại. Đó, cứ cho là nó không biết quan hệ hiện giờ của chúng tôi đi, cứ cho là nó đang ngộ nhận đi, nhưng cũng giữ chừng mực tí đi chứ. Thật là nếu mà lúc đó Nguyên Anh không nói: "Anh phải đèo bạn gái anh đi chơi rồi, chắc không đi với tụi em được đâu" và nắm tay tôi ra nhà xe trong tư thế đẹp nhất thì tôi đã giận hắn luôn rồi.
Thật mà hắn dám hùa theo con bé đó là giờ tôi với hắn đã là bạn thân mãi của nhau rồi, mà đâu, không thân thiết gì luôn ấy chứ.
Tôi nghĩ nếu như Nguyên Anh thích nó thì đã không nói thích tôi. Ít ra tôi cũng hơn nó về điều đó. Nhưng tôi ghét ghét nó lắm...tôi bực khi con bé đó lại bám lấy Nguyên Anh trước mặt tôi, dù bây giờ đã biết chuyện của chúng tôi rồi. Nó không biết lúc trước khác, bây giờ khác sao?
Đó, chúng tôi vừa ra đến cửa là nó với bạn nó đã bao vây người thương của tôi hỏi này hỏi nọ rồi, mấy đứa này nó không xem tôi ra gì thật mà.
Đã vậy chắc nó cũng học chung với tụi tôi rồi, thật là không thích chút nào hết. Nghĩ đến việc học với nó là tôi không thích rồi, chán thế chứ. Không biết đi học chung vậy nó có giành người thương của tôi không nữa. Dám giành à? Giành là chị chém, chém chết.
Thôi, chẳng bận tâm nữa, tôi bực mình đi thẳng...
- Hân!!
- ...
Tôi nghe tiếng gọi phía sau, tôi không thèm trả lời.
- Ê!!!
Tôi không thèm nghe.
- Hân!!!
Hắn kéo tôi quay người lại nhìn hắn.
- Tao gọi không nghe à?
Nhìn mặt là thấy hờn rồi. Tôi liếc một cái rồi lại quay người đi ra xe vừa nói:
- Thôi chở tao đi về đi, ở đây chán lắm.
- Sao nhìn mày cứ như mới bốc hỏa vậy?
- Ừ, đang bốc hỏa rừng rực đó, khôn hồn thì tránh xa ra.
- Thôi vậy tối tao sẽ mời mày trà sữa hạ hỏa nhé!
Hắn bước song song với tôi, tay đã khoác lên vai tôi như thường lệ đề nghị.
Đang có một sự dụ dỗ thiếu nữ tuổi ăn hàng...đừng có nghĩ tôi vì đồ ăn mà bỏ qua nhé! Đừng nghĩ tôi vì được mời mà hết bực nhé!
- Không đi.
Tôi phồng má, quay mặt không thèm nhìn hắn. Đừng có dụ tôi.
- Sao vậy? Hôm nay "hiền" vậy à?
Coi kìa, nói tôi vậy đó, nói móc tôi vậy đó. Vậy tôi không khách sáo nữa.
- Không phải vậy, tối nay tao mắc đi với trai rồi...
- Cái gì?
Mất cả hồn!!
Tự nhiên đang nói nhỏ nhẹ hắn hét lên...
- Đi đâu? Nhiều người không? Với ai? Tên? Mấy giờ đi? Mấy giờ về? Mặc đồ gì? Lí do đi?
Hắn nói một lèo làm tôi choáng váng luôn ý, cái người này...
- Này! Hỏi gì lắm vậy? Sao tao trả lời hết được hả?
- Không trả lời được hết thì cứ việc ở nhà đi cưng.
Vuốt mồ hôi, ôi thằng dở hơi.
- Trai này tao quen lâu

Loading...
1 2 3 »
Loading...