Chương 95

Trần Duy vốn vừa từ nước ngoài trở về sau chuyến công tác ngắn ngày với sếp tổng Văn Minh. Sau khi kí kết xong hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, cậu ta quyết định cho phép anh về trước, còn chính mình ở lại đi du lịch, thăm thú vài nơi.
Thật ra lần "nghỉ phép trước hạn" này không hề khiến Trần Duy vui vẻ chút nào. Bình thường anh chính là người được Văn Minh tin tưởng nhất, chuyện gì cũng có thể sóng vai cạnh cậu ta, thoải mái đóng góp ý kiến. Thế nhưng dạo gần đây dường như mọi thứ đã thay đổi.
Mặc dù quản lí càng nhiều tài sản, số nhân viên cộm cán trong tay tăng càng cao. Nhưng trước đây Văn Minh với trí thông minh trời phú chỉ sở hữu vẻn vẹn ba trợ lí, anh và hai người khác ở lần lượt SM và ML. Còn lúc này, số lượng người giúp việc trực tiếp cho Văn Minh đã tăng cao bất thường: những tám người!
Lượng người càng lớn, công việc chia ra càng nhỏ hẹp. Nhàn nhã hưởng lương cao là điều ai cũng thích, nhưng Trần Duy thì khác, người thông minh như anh luôn nhìn thấy những nguy cơ tiềm ẩn người khác không thấy được. Giống như Văn Minh muốn "thay máu", cậu dần đẩy anh ra xa, những lần tiếp xúc hờ hững, thái độ nghiêm túc khác lạ, công việc mang tính chất cơ mật trong tay anh cũng bị tước bỏ từ từ... Văn Minh ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thường, những vụ kí kết hợp đồng làm ăn vẫn đưa anh theo. Nhưng lúc này soạn thảo hợp đồng đã không còn là việc của anh nữa, Trần Duy chỉ cần thoải mái ung dung đi đặt phòng, lo chuyện cơm áo như một cô vợ nhỏ của sếp mà thôi!
Những người khác khen anh may mắn hạnh phúc, được boss sủng ái, chẳng cần làm cũng được hưởng. Có điều Trần Duy biết rõ, ở đời làm gì có miếng ngon cho không. Và đến lúc này, khi Văn Minh chính thức buông lời đề nghị anh trở về trước, anh liền nhận ra rằng, có lẽ duyên của mình với vị sếp trẻ này đã sắp sửa tàn.
Vì lẽ gì chứ?
Anh trung thành, mấy năm qua đều ở cạnh không hề nghĩ tới chuyện sẽ phản bội Văn Minh.
Anh tận tâm, dù là cậu ta phẫu thuật gặp hiểm nguy trùng kích cũng không hề bỏ chạy.
Anh hết lòng, có chuyện gì cũng lập tức lo liệu làm sạch sẽ không hề từ nan..
Lỗi là ở anh sao?
Chắc chắn không phải!
Do Văn Minh thay lòng?
Cậu vốn dĩ không để tâm quá nhiều chuyện này, hễ ai đủ năng lực liền sử dụng. Và hiển nhiên Trần Duy không thiếu năng lực để đáp ứng đòi hỏi của Văn Minh. Chắc chắn chỉ còn một lí do duy nhất, cậu ta chịu tác động của người ngoài!
Nguyễn Hạ Lam?
Là cô ta đúng không?
Trần Duy nhíu mày suy tư một chút, cuối cùng cũng đi tới kết luận chỉ có duy nhất người này đủ khả năng mà thôi. Bên cạnh Văn Minh tuy có nhiều người, song lại không ai ở gần cậu giống như Hạ Lam đó. Hơn nữa dạo này cậu còn không sử dụng điện thoại và máy tính nên không thể liên lạc được với người ngoài.. Muốn thổi gió bên gối chẳng phải khoảng cách chính là điều kiện tiên quyết hay sao?
Chẳng lẽ cô ta đã phát hiện ra anh lừa gạt không nói cho Văn Minh về vết thương trước ngực của cô ta nên quyết định trả thù? Và sự trả thù đơn giản nhất lúc này chính là đánh thẳng vào công việc và điều kiện kinh tế?
Hừ, tiền Trần Duy không thiếu, thứ mà anh cảm thấy tiếc nuối và tức giận chỉ là chuyện Văn Minh tin người khác còn hơn tin anh. Loại đàn bà tựa Đắc Kỷ như cô ta nhất định phải loại trừ!
Suy nghĩ này của Trần Duy càng kiên định hơn khi anh vô tình gặp lại Hồng Ngọc ở một quán nhỏ. Khi đó cô ấy đến đây chẳng phải vì mục đích muốn được uống một tách cafe thơm nồng, ngọt ngào, Hồng Ngọc ở đó để làm việc!
Tính ra thì anh và cô chỉ mới xa cách có vài ngày ngắn ngủi, ấy vậy mà lúc này Hồng Ngọc đã trở nên tiều tụy khó tin. Khuôn mặt xinh đẹp đượm một nỗi buồn sâu thẳm, hai hàng mi dài che đôi mắt hững hờ lạnh lẽo.. Mặc dù đã định sẵn Hồng Ngọc không thuộc về mình, nhưng khi nhìn thấy cô thế này Trần Duy vẫn không nhịn được đau xót trong lòng. Vội vã kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình, Trần Duy dỗ dành gạn hỏi thật lâu Hồng Ngọc mới miễn cưỡng nói cho anh biết cô đã bị Văn Minh sa thải.
Thật ra điều này Trần Duy đã nghe qua khi cùng ngồi trên máy bay với Văn Minh. Cậu ta còn nói cái gì mà mình.. thích đàn ông nên không thể ở cạnh cô ấy.. v..v.. Trần Duy biết Văn Minh không nói thật, nhưng anh cũng biết, với tính cách của cậu ta nhất định sẽ có "đền bù" cho Hồng Ngọc. Và khoản đền bù này của cậu ta không hề nhỏ, ít ra sẽ giúp cuộc sống của cô thoải mái hơn nhiều, không cần vất vả chạy đôn chạy đáo ở đây cả ngày thế này. Ôm nghi hoặc sâu sắc trong lòng, Trần Duy giả bộ thân tình hỏi thăm, thực chất đang cố công moi thêm tin tức từ chỗ Hồng Ngọc. Cuối cùng sau hàng loạt những lỡ lời của cô, Trần Duy đã thu được kết quả cuối cùng: kẻ đứng sau tất cả những chuyện này chính là Nguyễn Hạ Lam!
Nhân cơ hội Văn Minh và Hồng Ngọc giận dỗi mà xen vào, câu kéo cậu ta lăn giường cùng mình. Sau đó cô ta dùng điều này để uy hiếp Văn Minh, khiến cậu "đá" Hồng Ngọc ra khỏi nhà không một chút nương chân!
Đúng là con khốn hạ cấp! Nếu nó không xen vào chuyện của người khác một lần nhất định nó sẽ chết đúng không? Hãm hại giật người yêu của cả bạn thân thiết nhất của mình, còn tàn nhẫn đẩy cô ấy ra đường trong khi mình hưởng thụ vinh hoa phú quý thật ung dung. Đấy, người bao bọc nó bao năm nó còn đối xử như vậy được, một trợ lí kiêm giảng viên như anh tính là gì mà nó không dám xuống tay?
Loại người cặn bã này cần dung thứ sao? Không! Bao! Giờ! Chẳng nhắc tới việc nó muốn hại anh, nguyên chuyện nó đụng chạm Hồng Ngọc đã khiến anh không thể chấp nhận nổi rồi.
Thế đấy.. Trần Duy yêu Hồng Ngọc đến vậy, tới mức bất kì ai tổn thương cô anh đều thấy khó chịu khó tả. Nhưng oái oăm thay, người mà cô ấy yêu lại là cậu ta.. Vậy nên việc mà anh có thể làm lúc này chỉ là chúc phúc cho hai người họ, và giúp bọn họ dọn sạch chướng ngại trên đường tình. Không cần nghi ngờ gì nữa, Hạ Lam này nhất định là kẻ ngáng đường lớn nhất của Hồng Ngọc và Văn Minh!
Trong lúc cơn giận xông thẳng lên đỉnh đầu, Trần Duy đã quyết định tìm người cho Hạ Lam này một bài học. Tiếc rằng cô ta thuê quá nhiều vệ sĩ, ai nấy đều ẩn thân một cách chuyên nghiệp và tinh tường nên một sợi lông chân cô ta anh cũng không động tới được. Chuyển hướng sang phá hoại về mặt kinh tế, anh tìm cách đánh động cửa hàng kinh doanh nhỏ của Hạ Lam. Nhưng dường như cô ta đã đoán định trước điều này nên đã lập tức thuê người chặn ma trảo của anh lại.
Ôm tiếc hận trong lòng thật lâu, mãi đến ngày hôm nay, khi Trần Duy cùng Hồng Ngọc ra ngoài mua đồ, anh mới tìm được cơ hội làm cô ta bớt vênh váo. Nói cho cô ta biết toàn bộ sự thật, để cô ta nhận ra mình đang đứng ở chỗ nào. Chỉ là một quân cờ cũng dám cùng anh và Hồng Ngọc tranh giành? Chỉ sợ ngay khi Văn Minh ôm xong Trịnh gia về tay, Nguyễn Hạ Lam này sẽ bị cậu ta diệt khẩu!
Thôi được rồi.. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, dù sao trước sau gì Văn Minh cũng cho cô ta ăn đau, Trần Duy sẽ dừng lại toàn bộ những hành động phá hoại hướng về người này, tập trung đầu tư cho Hồng Ngọc.
*Reeenngggggg
Hai người đang cùng nhau đến nhà hàng ăn trưa, điện thoại trong túi ngực của Trần Duy đột nhiên rung lên. Anh giảm tốc, mở điện thoại xem xét, chỉ thấy trên màn hình hiển thị dòng chữ "Family" ấm áp.

"Con đang ở đâu?" Giọng nữ trầm ấm ngọt như mật rót vào tai Trần Duy, khiến anh vô thức nở nụ cười. Không cần đoán định gì cả, người vừa gọi tới chính là mẹ của anh! "Về nhà một chút được không?"
"Có vấn đề gì thế mẹ?" Trần Duy gật đầu với Hồng Ngọc đang ngồi bên cạnh, sau đó vui vẻ đáp lời "Lúc này con đang đi chung với bạn, không tiện về đâu!"
"Công ti xây dựng X muốn kí hợp đồng với chúng ta, hiện tại đã đưa nhân viên đến đàm phán!" Mẹ Trần Duy vội nói, cách đây mấy ngày công ti này đã tỏ ý muốn mua một số lượng lớn hàng hóa ở chỗ Trần gia. Nhưng vì vài lí do đặc thù nên bị trì hoãn đến tận ngày hôm nay.
Trần gia chuyên cung cấp vật liệu xây dựng, nay tự dưng vớ được cục vàng X - công ti xây dựng lớn và uy tín nhất cả nước - không mừng đến sốt lên mới lạ! Nếu vụ này thành công, chắc chắn lịch sử kinh doanh của tập đoàn Trần gia sẽ bước sang trang mới!
"Con về nhà xem qua vài thứ cho mẹ!"
"Công ti X?" Trần Duy nghiêm túc trở lại, âm thầm vẽ ra trong đầu những tư liệu, hồ sơ có liên quan đến nơi này. Ừm, uy tín và chất lượng đều không tệ, có thể coi là miếng mồi ngon nhà cung cấp vật liệu nào cũng muốn ăn!
Bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống.. Từ khi Trần Duy đi theo Văn Minh, chuyện này đã thường xuyên xảy ra rồi. Văn Minh có thể lạnh nhạt, có thể xỉa xói, có thể bỏ bê đám trợ lí cao cấp các anh, nhưng lại luôn tìm cách dùng kinh tế để đền bù lại. Hẳn rằng lần này cũng nhờ sự giúp sức của cậu ấy nên công ti X mới để ý tới Trần gia nho nhỏ nhà anh.
Vậy chẳng lẽ mọi suy nghĩ phía trên kia của anh về Văn Minh đều là sai lệch? Thật ra cậu ấy không hề thay đổi, cậu ấy vẫn là cậu ấy của ngày xưa? Hay phía sau chuyện này còn điều gì khuất tất?..
"Con hiểu rồi! Con sẽ trở về ngay!"
"Anh cứ để em xuống bên kia, tự em sẽ tìm cách đi về!" Hồng Ngọc canh lúc Trần Duy cúp máy, nhỏ giọng đề nghị "Anh bận cứ về trước đi, sau này có thời gian chúng ta gặp mặt sau cũng được!"
"Không thể!" Trần Duy cất điện thoại vào hộc tủ ô tô, cười tà mị "Chỉ một chút thôi! Chúng ta về Trần gia sau đó anh đưa em đi ăn!"
"Em sợ phiền anh.."
"Anh chỉ xem xét hợp đồng, không phải người chịu trách nhiệm chính!" Trần Duy an ủi, thật ra những điều phía trên anh nói đều đúng. Bình thường công việc chính của anh là làm trợ lí cho Văn Minh và giảng viên đại học chứ không phải kinh doanh gia đình nên Trần Duy không lún quá sâu. Hơn nữa phía sau anh Trần gia còn rất nhiều mầm non tài năng, dù gì cũng chẳng tới lượt anh quản.
Hợp đồng cung cấp vật liệu số lượng lớn trong thời gian hạn định, một kiểu loại đơn hàng vô cùng thường gặp. Hẳn rằng trong chuyện này chẳng có gì bất thường đâu, hoặc giả có thì cũng là lỗi nhỏ dễ chữa, sẽ chẳng mất của anh quá nhiều thời gian "Không phiền chút nào, anh chỉ sợ Hồng Ngọc xấu hổ!"
"Không, em không sao.."
"Vậy chúng ta đi nào!"
*
Ngọc Thái để Y tá

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Loading...