Chương 58

Hồng Ngọc do dự một chút, sự đấu tranh trong đáy mắt rất nhanh trầm xuống không dấu tích. Hạ Lam nhìn thấy nét thuần khiết vô ưu hiển hiện trong đôi mắt đẹp mà không kiềm được tiếng thở dài. Công lực diễn không kém Văn Minh tí nào, không hổ danh nam nữ chính, hợp nhau từng tí một!
"Hạ Lam.." Hồng Ngọc dịu giọng, kéo Hạ Lam ngồi xuống bên giường gần đó "..Cậu biết Văn Minh không ngốc?"
"Cậu ta không ngốc?" Hạ Lam giả ngây, ha ha cười lớn "Cậu nói gì lạ vậy? Người đó không những ngốc, còn bị tâm thần phân liệt!"
"Sao.. Sao cậu lại nói vậy?" Nữ chính đưa tay che ngang miệng, khó tin hỏi ngược "Văn Minh nói chuyện rất bình thường mà, khi nãy cậu cũng thấy đó.. Còn lúc ở trên bàn ăn cùng người ngoài chỉ là diễn thôi!"
"Diễn? Cậu ta diễn để làm gì?" Hạ Lam bĩu môi, vẫn làm ra vẻ khó tin "Hồng Ngọc, cậu đừng để bị lừa! Văn Minh ngốc là chuyện 18 năm nay đã được Trịnh gia công nhận rồi. Còn cái kiểu nói chuyện bình thường khi nãy.. là nhân cách phân liệt của cậu ta thôi!"
"Vậy à?" Hồng Ngọc dường như nhận ra nói chuyện với cô chán chả khác nào nói với đầu gối nên quyết định từ bỏ. Vẻ mặt cô nàng vẫn còn nửa tin nửa ngờ nhưng sau đó cũng không đề cập đến vấn đề IQ của Văn Minh nữa.
Ừ, suy nghĩ đi!
Đau đầu đi!
Mục đích của Hạ Lam là khiến cô nàng phải bỏ công tính toán đấy có được không?
Hồng Ngọc thân ái, không hiểu lúc này bạn đang nghĩ theo hướng nào đây? Coi Hạ Lam là con ngốc không tinh tế hay.. nghi ngờ nam chính đa nhân cách thật sự? Kiểu gì cũng được, dù sao Hạ Lam cũng không mất gì, thậm chí nếu Hồng Ngọc vẫn nghĩ cô là đứa ngu ngốc dễ xoay, không khéo còn vui nữa ấy chứ!
Nữ chính lôi kéo Hạ Lam nói chuyện một lúc lâu, cô nàng kể cho Hạ Lam vài việc từ sau khi cô đi khỏi Trịnh gia. Cái gì mà mình đó một mình rất đơn; Văn Hóa sợ mình vất vả, không cho mình đi làm.. Mục đích của bạn Hồng Ngọc rốt cuộc là gì vậy? Tâm sự hòng kéo cao độ thân thiết hay châm ngòi ghen tị? Chậc, nguyên chủ may mà đã thăng, nếu không sống cùng loại bạn thân kiểu này lâu chắc cũng ức chết mất!
"Sao anh Thanh Tùng lại làm trợ lí cho cậu vậy?" Rốt cuộc cũng hết chuyện, nữ chính loanh quanh thế nào lại quay về chủ đề nam phụ "Anh ấy nói với mình sẽ đi làm chính trị theo chân bố, tự dưng lại đầu nhập Trịnh gia là thế nào nhỉ?"
"..." Cô gái, cô nhìn tui và anh Thanh Tùng của cô có vẻ thân thiết tới mức tâm sự những chuyện thầm kín đó được sao? Muốn biết như vậy thì lúc ăn trưa để ý tới anh ta tí đi, hoặc lúc ngồi xe ấy.. Mở miệng tùy ý hỏi một câu đảm bảo anh ta đáp lời liền! "Mình cũng không biết!"
"Cậu không biết đúng không?" Nữ chính tỏ ra thần bí, không hề keo kiệt mà tiết lộ "Đào gia chuyên mảng chính trị đấy, bố Thanh Tùng làm quan chức cao cấp lắm!"
"Thế hả?" Hạ Lam gật đầu tán dương, cũng đúng thôi, người ta là nam phụ đó, và muốn leo được tới chức danh này dĩ nhiên trong tay phải có tí vốn liếng rồi. Đừng nói bố bạn Tùng là quan chức, bây giờ nữ chính bảo với cô bạn Tùng là chính trị gia trẻ tuổi nhất cô cũng tin nữa kìa!
Mà.. Khoan đã!
Quan chức cao cấp?
Hạ Lam hơi trầm tư, suy tính trong lòng nổi ầm ầm như giông bão. Cô.. Có nên hay không đây?
"Thôi, cậu xuống nhà trước đi, mình phải chuẩn bị chiều còn tới công ti!"
"Còn vấn đề phòng ở?" Hồng Ngọc kéo áo Hạ Lam, rụt rè hỏi nhỏ "Cậu có đề xuất gì không?"
"Không có!" Hạ Lam đáp nhanh, vừa lúc nhìn thấy thái độ ngập ngừng khác lạ của nữ chính. Gì đây? Thế bạn Ngọc, bạn có đề xuất gì thú vị à? "Cậu hỏi xem Văn Minh muốn thế nào thì làm thế ấy!"
*
Công việc buổi chiều của Hạ Lam không quá bận rộn, nhưng Thanh Tùng thì khác. Với cương vị môt trợ lí thực tập, anh ta không chỉ học cách chăm lo đời sống tinh thần của sếp mình mà còn phải ra sức học tập xử lí công vụ. Vừa khéo hôm nay ban thư kí có một buổi họp thường niên, vậy là tất cả trợ lí các ban đều được triệu tập tới dự để học hỏi.
Vì đã quen tự làm việc nên chuyện có hay không có sự xuất hiện của Thanh Tùng cũng chẳng khiến Hạ Lam khó chịu. Điều duy nhất làm cô tiếc nuối đó là không nhờ vả anh ta đến siêu thị nội thất mua giùm mình một chiếc giường hịn. Hầy, vậy là tối nay cô đành miễn cưỡng bản thân làm việc mà toàn thể đàn ông trong cuốn sách này đều muốn rồi. Hi hi ~ việc gì ấy à? Dĩ nhiên là đồng sàng cộng chẩm với nữ chính thân yêu rồi..
Buổi tối phải đến Trịnh gia nên Hạ Lam kết thúc công việc sớm. Cô trở về nhà đón hai người kia, chỉ thấy Hồng Ngọc và Văn Minh đã chờ sẵn ngoài phòng khách. Vẻ mặt hai người đó khi thấy cô mở cửa rất kì quái, tựa như đang cố gắng giấu Hạ Lam bí mật gì vậy..
Này.. Các người đừng làm tui phải nghĩ bậy!
Không phải các người vừa vào nhà tui đã làm chuyện này chuyện kia rồi đấy chứ?
Mẹ kiếp!
Trịnh Văn Minh, tui đã nhìn nhầm con người cậu rồi!
Dê xồm, háo sắc, ngựa đực!
"Nhìn gì?" Văn Minh bị cái nhìn của Hạ Lam dùi tới mức khó chịu, trong giây lát cậu cảm tưởng như đôi mắt xinh đẹp kia chuẩn bị rơi lệ vì uất ức. Uất ức cái gì? Ai chọc gì tới cô nàng kia chứ? Đừng bảo.. Vì thấy cậu hòa thuận ngồi cạnh Hồng Ngọc nên ghen tới phát khóc!
Ghen?
Nhắc đến từ này, khóe môi Văn Minh không tự chủ nhếch cao, nhưng rất nhanh sau đó, tự cậu lại đè lại nụ cười này. Không đúng, con người máu lạnh như cô ta làm sao lại biết ghen tức? Hừ, tín vật cậu đưa còn dám cho người khác, lúc này cậu ngồi cùng người ta chẳng phải đúng ý cô ta lắm sao?
"Văn Minh không nên xẵng giọng với Hạ Lam nha!" Hồng Ngọc khẽ xen vào xoa dịu, giọng nói mềm nhẹ dịu dàng vô cùng "Hạ Lam mới đi làm về, đang mệt đó!"
"Việc ở Trịnh gia lúc này cũng chẳng mệt được tới mức ấy đâu!" Văn Minh không dừng lại mà tiếp tục châm chọc "Chắc hẳn còn bận làm gì khác nên mới kiệt sức được đến mức kia!"

"Cậu ngứa miệng à?" Hạ Lam đen mặt, vừa nãy hòa nhã với nữ chính thế, thấy chị về phá phong cảnh liền trở mặt trả treo?
Nam chính, phí công tui đây làm ân nhân cho đứa ăn cháo đá bát như cậu!
"Chuẩn bị đi, tối nay về Trịnh gia ăn tối!"
Lời vừa nói ra miệng chưa đầy mấy giây, phía cửa đã vang lên tiếng chuông bấm điện tử. Hạ Lam tiến đến khu vực trả lời, chỉ thấy nơi đó phát ra âm thanh đàn ông thuần thục: "Tiểu thư Hạ Lam, tôi tới đón vợ chồng tiểu thư về Trịnh gia!"
"Nhắc người cái thấy liền!" Hạ Lam gật gù, cũng nhanh chân đi tới mở cửa. Bác tài xế quen thuộc đã từng của vợ chồng bước vào, trên mặt là nét vui vẻ khó giấu "Chào bác, lâu quá không gặp!"
"Vì tôi bị phân công chuyên môn khác nên không phục vụ tiểu thư được nữa.." Nhắc đến chuyện này, sự vui vẻ của bác hạ xuống quá nửa. Làm sao không hạ được kia chứ? Công việc khác nặng nề hơn không nói, nguyên cái vấn đề không có Hạ Lam làm quân cổ phiếu đã đủ khiến bác đau đầu!
Hức, tỉ lệ lãi của bác lúc trước là 100%, cứ chơi liền có tiền. Thế nhưng từ khi Hạ Lam đi, con số này đã rớt thê thảm..
"Sau hôm nay tiểu thư và đại thiếu gia có trở về nhà chính luôn không?"
"Chắc là không!" Hạ Lam đi trước mời bác tài vào phòng khách, vì bác ấy đến quá sớm nên cô chưa chuẩn bị gì, hai người còn lại hẳn cũng vậy. Ừm, chuẩn bị gì đó cũng chỉ là thay quần áo, nhưng ai nói thay đồ không cần thời gian? Thay vì bắt bác tài đợi ngoài nóng, mời bác ấy vào phòng khách vẫn hơn "Chỗ này tiện cho cháu đi làm hơn!"
"Tiểu thư cô thay số điện thoại rồi hả? Tôi gọi mấy lần đều không thể liên lạc.." Bác tài tranh thủ hỏi nốt câu cuối. Lời vừa dứt cũng là lúc hai người vào tới phòng khách, Văn Minh và Hồng Ngọc đang ngồi trên ghế dài, họ quay mặt sang đồng loạt nhìn tới "Ồ, chào đại thiếu gia, cô Hồng Ngọc!"
"Chào bác!" Hồng Ngọc nhẹ cười, thân thiết đến gần Văn Minh đang tiến vào trạng thái giả ngốc. Cậu chàng có vẻ khó chịu khi bị người khác đột ngột đến gần nhưng cũng không dám phản kháng, chỉ đành cúi đầu, nén giận "Bác tới đón chúng cháu sao ạ? Bác vào ngồi uống nước đã!"
"Bữa tối đã sẵn sàng!" Bác tài cười gượng, cuối cùng vẫn nhìn qua Hạ Lam đề nghị "Tiểu thư có gì cần chuẩn bị xin hãy làm khẩn trương, ông chủ đang chờ rồi ạ!"
*
Thay đồ qua loa chút xíu đã xong xuôi, Hạ Lam từ trên tầng hai đi thẳng xuống chỗ đỗ xe bên ngoài. Cô để ý thấy đồ đạc của Văn Minh và Hồng Ngọc đã biến mất không dấu tích. Vậy có nghĩa là trong lúc Hạ Lam đến công ti họ đã dọn dẹp cả rồi. Nhưng.. trong phòng cô không hề thấy bóng dáng đồ đạc của nữ chính hoặc nam chính.
Chẳng lẽ bọn họ không có đồ? Ầy, lấy đâu ra! Lúc vào nhà cô nhiều vali các kiểu thế cơ mà!
Vậy khả năng cao là hai người này đều không thèm chung phòng với Hạ Lam mà đã tự có ý tưởng khác. Là gì? Mua giường đến thư phòng? Một người ngủ phòng khách? Ra ngoài thuê khách sạn? Hay.. Bọn họ chung phòng với nhau?
Chung phòng với nhau?
Ahaha, mày lại nghĩ bậy rồi Hạ Lam!
Bạn Văn Minh có thể ngựa giống, nhưng chắc sẽ không ngựa giống công khai thế đâu. Hơn nữa nãy tức nên không nghĩ kĩ, bạn Minh mới vừa phẫu thuật tim xong, làm sao vận động mạnh được chứ?
Ừ ừ, tự dưng thấy bớt bực bội trong người bao nhiêu!
Đúng lúc này Văn Minh cũng được Hồng Ngọc thân mật dìu dắt ra ngoài. Bọn họ còn vui vẻ cùng nhau giúp cô khóa cửa nữa chứ! Hừ, làm như đây là tổ ân ái của hai vị không bằng, đừng diễn trò trước mắt cẩu FA nữa, sẽ chói chết tui đó biết không?
Sự bực bội vừa nén xuống không bao lâu, chẳng biết vì lí do gì lại bùng phát trở lại. Hạ Lam dứt khoát không thèm nhìn cảnh tượng 16+ trước mắt nữa, cô mở cửa trước, ngồi vào ghế phụ, đóng sầm cửa lại: "Bác tài, khởi động luôn đi!"
"Tiểu thư à, bọn họ còn chưa đi tới..."
"Chướng mắt!"
"Cô ghen!"
"Cái gì?"
"..."
*
Biệt thự Trịnh gia hôm nay trang hoàng lộng lẫy, đèn đuốc được thắp sáng trưng, người làm đi lại rộn rã vô cùng.
Cũng phải thôi, hôm nay là ngày các cháu của ông

1 2 »
Mục Lục Truyện

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133