Chương 46

Cao tầng tập đoàn Trịnh gia hôm nay triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Tất cả những cổ đông nắm trong tay số lượng cổ phần lớn đều được tham gia, còn những vị không liên quan dĩ nhiên không phận sự miễn vào!
Văn Hóa hiển nhiên không thuộc vào hàng ngũ bô lão có N % cổ phần. Thế nên lúc này hắn đành lén lút chui vào phòng chủ tịch của ông nội Trịnh, nhân lúc không có ai mà ngồi thử trên chiếc ghế nóng êm ái trong này.
Cảm giác hạnh phích từ mông truyền tới khiến cúc hoa hắn hơi co lại. Sung sướng thật! Sự sung sướng lúc này không thể tả lại bằng bất kì lời lẽ hoa mỹ nào hết. Văn Hóa chỉ biết, nó còn làm hắn cảm thấy thỏa mãn còn hơn cả khi làm tình! Và đảm bảo sau này, khi ôm được Hồng Ngọc trong tay cũng không thể khiến hắn vui vẻ đến vậy.
Nói chung người đẹp cũng chỉ là mây bay, tài sản và quyền lực mới là thứ có thể nắm được trong tay, phục vụ cho cuộc sống của hắn sau này!
Văn Hóa nhếch khóe môi, xoay nhẹ chân một cái, lập tức chiếc ghế cũng quay tròn, di chuyển tới tận cánh cửa kính trọng lực cách đó không xa mới dừng lại. Từ trên tầng cao nhất của tập đoàn nhìn xuống dưới, từng con người nhỏ bé li ti di chuyển trước mắt hắn. Tất cả bọn họ giống như con sâu cái kiến tùy ý hắn muốn chà đạp thế nào cũng được.
Rất nhanh thôi, cái sự "giống như" phía trên kia sẽ trở thành hiện thực. Khi hắn ung dung chiếm được ghế chủ tịch Trịnh gia này rồi, đám người đó thật sự sẽ tự động biến thân thành những kẻ yếu thế, cả đời chỉ còn cách quỳ gối phục vụ cho Văn Hóa mà thôi!
Nghĩ tới đây, nụ cười vốn hiển hiện trên khóe môi càng được khắc sâu. Khuôn mặt tinh mỹ với đôi mắt hoa đào ánh lên tia sáng lạnh lùng mà phóng khoáng. Văn Hóa tự tin bản thân hoàn toàn có thể trở thành người thừa kế chính thức. Hắn không tin một con nhãi từ nơi khác tới và một thằng ngốc lại đủ sức đánh bật được một tài năng như hắn. Nhất là khi bây giờ mọi thời cơ đều bị hắn nắm trong tay, và thứ tiện nhân Nguyễn Hạ Lam ấy có chỉ là toàn bất lợi.
Nhắc mới nhớ, hình như mọi may mắn của hắn hôm nay đều bắt nguồn từ ngày đó: ngày mà Hồng Ngọc quyết định dọn tới nhà ở trên lầu ba nhà hắn. Mặc dù lúc bắt đầu có hơi trắc trở, nhưng sau đó mọi thứ lại đi vào đúng quỹ đạo, Hồng Ngọc tựa như nữ thần bảo hộ cho hắn, đem tất cả số đỏ trong số phận dung hòa lại, đưa đến bên cạnh Văn Hóa.
Ngày đầu tiên cô ấy tới, Dung Dung liền bị con khốn Hạ Lam hãm hại phải chuyển đến đến trại hè. Đã vậy ngay sau đó Hạ Lam còn lật mặt, vừa đến công ti lập tức không nhận người. Cô ta tỏ ra vượt trội hơn hẳn, vừa làm việc đã chiếm được sự tin tưởng của toàn bộ công nhân viên. Hắn lúc này chỉ vừa tốt nghiệp trung học, mặc dù khả năng thiên phú không phải ít, thế nhưng không thể so sánh với kẻ đã được đào tạo bao năm như cô ta.
Văn Hóa nửa tin nửa ngờ, lúc này hắn đã lờ mờ nghĩ rằng Nguyễn Hạ Lam này chẳng hề đơn giản. Nếu cô ta đơn giản lại có thể yên lặng giả ngốc quấn lấy hắn lâu như vậy hay sao? Lại có thể trong lúc nước sôi lửa bỏng mà tính kế đá được hắn đi ngọt xớt thế sao? Tiếp đến còn cách thể hiện hoàn hảo này ở công ti lại tính là gì?..
Thế nhưng hắn cũng lại phân vân, Hạ Lam diễn? Nhưng cô ta thật sự có thể diễn hoàn mỹ như vậy? Có thể làm ra vẻ mặt si tình đó, rồi còn không ít lần quyến rũ lăn giường súng thật đạn thật với hắn nữa chứ? Có thể thật sự nhập tâm đến thế? Vì tình yêu thấy chết không sờn đến thế?.. Nếu là diễn kiểu gì cũng sẽ có sơ suất ít nhiều, và nếu có gì khác lạ, Văn Hóa không tin với giác quan nhạy bén của mình hắn không thể nhận ra..
Chính vì thế mà Văn Hóa đi tới một loạt hành động: lén lút điều tra cuộc sống trước kia của cô ta, lại dò hỏi người thân cận nhất với cô ta - Hồng Ngọc, sau đó tìm cách tiếp cận Hạ Lam trong công ti... Kết quả thu được đều đi đến một kết luận chung, Nguyễn Hạ Lam trước kia chỉ là phế vật yêu cậu chết đi sống lại, nhưng cuối cùng vì bị Văn Hóa vứt bỏ mà trở nên thay đổi, lột xác hoàn toàn.
Kết luận này khiến vướng mắc trong lòng Văn Hóa được tháo sạch, mặc dù hận ý với Hạ Lam vẫn còn tràn trề trong lòng, nhưng tâm trí lại không nhịn được mà dâng lên một sự thỏa mãn kì lạ. Vì hắn mà cô ta thay đổi, con gái luôn nặng lòng, vậy thì có phải hắn rất có ảnh hưởng với cô ta? Rất có trọng lượng trong lòng cô ta hay không? Nói thế có nghĩa là sau này...
Mọi suy tính và sự vui vẻ đều bị dằn xuống, Văn Hóa có thể đưa ra tình huống giả định, nhưng cũng không thể không đối diện với sự thật rằng Hạ Lam đang lấn át hắn. Nếu không thể đường đường chính chính đối đầu, vậy thì Văn Hóa cũng không ngại tìm cách sắp xếp một cơ hội như vậy!
Hắn nhờ bố Trịnh tìm cách móc nối với những cổ đông lớn trong tập đoàn, cùng nhau họp kín phân tích tình hình cụ thể. May mắn thay cả Trần Trụi và Sân Siu đều có chung ý tưởng với hắn, ngay khi nghe hắn đề cập đã đồng ý chung thuyền. Văn Hóa không phải con cá nhỏ ngây thơ, hắn biết cái gật đầu của cả hai kẻ này đều không xuất phát từ lòng chính nghĩa, trong lòng những con cáo già này đều đã có âm mưu, những âm mưu thâm độc giăng ra chỉ đợi hắn lỡ chân sa vào. Định rằng bẫy cho hắn lên ngôi, sau đó hợp tác tìm cách khiến hắn chịu đủ khổ chứ gì?
Xiết chặt nắm tay, Văn Hóa kéo cao khóe môi. Lợi dụng? Là ai lợi dụng ai còn chưa biết được đâu. Có chút xíu cổ phần nhỏ nhoi mà muốn hợp lực làm "chim sẻ phía sau"? Muốn mơ tưởng cũng nên có điểm tựa một chút biết chưa?
Sắp xếp xong xuôi công cuộc hợp tác, Đào Nương liền gọi điện thông báo cho hắn một tin "thú vị".
Văn Hóa nhìn thấy ảnh và video ngay trên bàn của bà, mặt không tự chủ tối sầm. Đó đều là tài liệu AV của hắn và Nguyễn Hạ Lam!
Khốn khiếp!
Là kẻ nào lén quay lại lúc hai người họ ân ái?
Cái này nếu để Hồng Ngọc nhìn thấy.. Không biết cô ấy sẽ nghĩ gì? Có khi nào sẽ cho rằng hắn chỉ là thứ ghê tởm, cướp vợ của anh trai, thác loạn, dùng nửa thân dưới để suy nghĩ.. Hay không?
Văn Hóa nghiến răng căm hận, bàn tay không nhịn được xiết chặt. Trong đầu hắn lóe ra khuôn mặt của một người, và hiển nhiên người này khiến hắn chẳng thể nào vui nổi!
Nguyễn Hạ Lam?
Là do cô ta làm?
Phải rồi, chắc chắn chỉ có cô ta mà thôi!
Đúng là thứ đồ biến thái, sở thích mà cô ta sở hữu cũng thật kinh tởm! Quay lại những hình ảnh này không phải điều gì đáng lên án cho lắm, nhưng điều kiện tiên quyết phải là cả hai bên đều đồng ý và cái.. vẻ mặt cùng với biểu cảm của cô ta cũng không được tởm lợm đáng ghê rợn đến mức này!
Hừ, quỷ xấu xí! Khẩu vị nặng như vậy lúc xem lại không thấy nhục nhã hay sao?
Văn Hóa nhăn trán tua nhanh video, rõ ràng là phim nóng nhưng một chút rục rịch dưới thân cũng không xuất hiện, thứ cảm xúc duy nhất của hắn bây giờ chỉ là cảm giác buồn nôn dâng đầy cổ họng. Vội vã tắt màn hình, Văn Hóa uống vội hớp nước để đè nén sự khó chịu đang trào dâng như thác lũ. Vì sao cô ta gửi thứ này cho mẹ hắn? Lẽ nào cô ta đúng là kẻ có tâm lý vặn vẹo, yêu không được nên muốn đạp đổ? Thấy hắn cùng Hồng Ngọc đẹp đôi, ghen tị nên muốn ra tay phá hoại?
Nhưng chính Hạ Lam đã mở miệng quyết tuyệt cắt đứt taonf bộ quan hệ với hắn rồi còn gì? Đã thế cô ta còn mạnh miệng ám chỉ rằng chỉ lừa gạt hắn thôi cơ mà? Hay.. Ý đồ thật sự của cô ta lúc này là muốn cảnh cáo, nếu hắn còn dám "tỏa sáng" ở Trịnh gia, cô ta nhất định sẽ có cách triệt để hạ bệ hắn trên thương trường?

"Sao vậy?" Đào Nương lo lắng nhìn Văn Hóa, vẻ mặt đan xen nhiều thứ cảm xúc, nhưng nhiều nhất chính là vui vẻ " Con khó chịu à? Khó chịu thì đừng xem!"
"Ai gửi cho mẹ?" Văn Hóa ngả lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần "Với mục đích gì?"
"Con không cần biết!" Đào Nương nhếch môi cười lạnh "Con chỉ cần biết chuyện này nhất định có lợi cho con!"
"Có lợi?" Văn Hóa ngạc nhiên trừng mắt "Mẹ nói gì vậy? Nó đủ sức hủy hoại toàn bộ tương lai của con thì có!"
"Con trai ngốc, chỉ cần thế này..."
Chuyện sau đó giống như tất cả mọi người đều biết, ảnh và video được tung ra ngoài, trở thành chủ đề hot ai nấy đều quan tâm. Dĩ nhiên gương mặt cả hai nhân vật bị bôi mờ, nhưng nhân vật nữ lại được "ưu ái" giữ lại những đặc điểm đặc biệt ví như mái tóc, nốt ruồi son đỏ chói.. Lại thêm danh tiếng thối nát: trai nào cũng ôm sẵn có, chuyện Nguyễn Hạ Lam cắm sừng chồng ngốc nhanh chóng lan xa, bay khắp mọi nơi. Nó tạo thành làn sóng dữ dội và mãnh liệt một phát hất tung Hạ Lam, khiến cô ta từ một kẻ đang trên đà leo lên tuột dốc không phanh. Cổ đông trong công ti cũng theo đó phản đối người thừa kế danh tiếng không tốt, gây áp lực khiến ông nội Trịnh bắt buộc mở một cuộc "cạnh tranh công bằng".
Văn Hóa ngẩng đầu cười lớn, công bằng?
Hay cho hai chữ công bằng!
Nguyễn Hạ Lam nghĩ cô ta đủ sức ganh đua với cậu hay sao?
Một tháng là quá ngắn để chuẩn bị cho một cuộc chạy đua nước rút, đã vậy thông tin này còn bị Văn Hóa vây lại, không đến được tay Hạ Lam. Một kẻ thân cô thế cô, trong thời gian ngắn ngủi không ai trợ lực có thể làm lên kì tích? Ha ha, dù là ai có thể cũng nhất định không phải Nguyễn Hạ Lam này!
Văn Hóa ngửa đầu cười lớn, niềm vui thích vặn vẹo trên khuôn mặt điển trai khiến ai nhìn thấy cũng phải lạnh gáy. Hắn nheo mắt, xiết chặt bàn tay mềm mại của mình, quyết tuyệt và âm trầm.
Để xem lần này ai mới là kẻ thắng.
Để xem lần này ghế gia chủ sẽ thuộc về ai!
*REENNGGGGGG!
Văn Hóa đang cười hạnh phúc bỗng dưng bị tiếng điện thoại cắt ngang. Hắn ngưng cười, nghiêm túc chỉnh lại quần áo. Đây là phòng chủ tịch, điện thoại ở đây là của riêng ông nội Trịnh. Ông Trịnh bình thường rất nghiêm cẩn, số điện thoại của ông không phải thứ có thể tùy tiện cho đi, nếu không phải đối tác đặc biệt hoặc những người có quan hệ cực kì tốt, nhất định không thể liên hệ đến.
Văn Hóa nhíu mày, sự tò mò xen lẫn chút ác ý thôi thúc, hắn vươn tay, không hề do dự nhấc máy!
"Chào ông Trịnh!" Bên đầu dây xuất hiện giọng nam ấm áp dễ nghe cực kì "Cháu không làm phiền ông chứ?"
"Xin chào!" Văn Hóa dịu giọng, giả trang đứng đắn "Tôi là thư kí của chủ tịch, hiện chủ tịch đang có một cuộc họp quan trọng, không thể nghe điện thoại!"
"Vậy sao?" Người bên kia có vẻ thất vọng, trầm xuống không ít "Thế tôi xin phép gọi lại

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Loading...