Chương 19

Hạ Lam sau khi ăn bữa tối xong lập tức trở về phòng khóa cửa lại, còn cẩn thận dùng ghế dài chèn qua nữa cơ. Nhìn cánh cửa an toàn, cô lấy quần áo sạch vứt lên giường, chuẩn bị "thanh tẩy" một lần. Hôm nay đi chơi ác quá, mồ hôi mồ kê đầy người, không tắm đi đúng là không chịu nổi.
Xả đầy một bồn nước man mát, Hạ Lam dùng xà phòng thơm có sẵn trong phòng nguyên chủ. Ừm, hương hoa nhài này cũng tinh tế phết đây, lúc mới bỏ ra thì nồng, khi chà lên da lại thoang thoảng dịu dàng.. Hạ Lam dùng điện thoại của nguyên chủ bật mấy bài nhạc đang thịnh hành rồi dùng động tác quý phi tao nhã, bước chân tiến vào bồn tắm, bắt đầu công cuộc ngâm mình vĩ đại. Vừa để nước xoa dịu làn da mệt mỏi, Hạ Lam vừa không nhịn được suy tính một hồi.
Hồng Ngọc không hổ danh nữ chính vạn người yêu thương, vừa mới tới Trịnh gia không lâu mà đã được chào đón như người nhà. Thậm chí "phu nhân đại thiếu gia" như cô đây còn không được mọi người yêu quý và quan tâm bằng nữ chính. Văn Hóa yêu thích thì khỏi phải bàn, vẻ mặt hắn ta nhìn Hồng Ngọc chính là si mê điên đảo, hận không thể quỳ liếm nữ chính. Mẹ con Đào Nương - Dung Dung vẻ ngoài luôn đầy gai nhọn, ấy vậy mà khi nhắc tới nữ chính cũng là khen ngợi hết lời. Ông nội Trịnh không cần nhắc đến, vừa nãy trên bàn ăn là lần đầu họ tiếp xúc, vậy mà Hồng Ngọc nói một câu, ông liền gật đầu tán thưởng hai cái.. Quái quỷ, cô cũng ngồi đó nghe nữ chính nói chuyện, có thấy cái gì đột phá đâu ta?
Hay ông nội Trịnh nhìn quanh nhà toàn phế vật, giờ thấy người bình thường liền thưởng thức không thôi?
Ầy, nhắc mới nhớ, bữa tối hôm nay ban đầu chỉ có bốn người các cô, mãi sau ông nội Trịnh mới trở về dùng bữa chung. Bố mẹ Trịnh dĩ nhiên còn đi nghỉ dưỡng, vậy Dung Dung đang ở đâu?
Gãy tay nhè nhẹ thôi có cần đến mức nằm viện không ta? Hạ Lam hơi nhún vai, dù gì cũng là lỗi của mình, có lẽ một lúc nữa nên đến chỗ ông nội nhận tội trước vậy! Bố mẹ Dung Dung có thể mạo phạm, nhưng pi sà nắm trong tay các loại mấu chốt truyện như ông nội thì tuyệt đối không thể đâu!
Dù sao các cụ cũng nói rồi, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại. Cô tự thú nhất định sẽ được khoan hồng, không đợi tí nữa "nạn nhân" về, cô không ăn hành chết mới là lạ!
Đang suy tư tính toán các kiểu, bên ngoài tự dưng có tiếng động. Hạ Lam cười khoái trá, Văn Minh muốn dùng công phu mèo cào của cậu ta mở cửa nữa à? Mở đi cưng! Dù có mở được cũng chả vào được! Ghế chị chặn hơi bị chắc đó!
Cô cười thầm, với tay tắt điện thoại sau đó ngồi chống tay lên thành bồn, yên lặng nghe ngóng. Chỉ thấy tiếng lạch cạch vô vọng vang lên mấy lần, sau đó im re như chưa từng xuất hiện.
Hố hố, nam chính nhà này bỏ cuộc sớm ghê ta?
Tui vẫn nghĩ cậu nên chấp nhận số phận đi, cửa phòng sách khóa hờ kia hợp với cậu lắm nè! Đó, ở đó thích coi cái gì liền coi cái đó, khỏi phải mất công giấu giấu giếm giếm khổ sở!
Huýt sáo vui vẻ, lại ngâm thêm một lúc đến khi người lạnh băng, Hạ Lam mới lau khô người, ung dung bước ra. Quấn khăn tắm hờ hững quanh ngực, cô giật mình nhận ra vòng một lớn thật tốt. Ngày xưa mình tường thành cứ quấn khăn phát là tuột ngay, chứ như bây giờ có hai quả tưng tưng này giữ, quấn hờ cũng chẳng rơi!
"Hạ Lam!" Văn Minh vắt chân ngồi trên giường, không hề khách khí ôm gối của cô mà hành hạ. Ớ, thế là thế nào? Cửa chính không hề mở, ghế dài vẫn còn chèn.. Cậu ta làm cách nào vào được đây? "Cô tính lật lọng à? Trước mặt mọi người nói ở chung, sau lưng lại muốn đá tôi ra ngoài?"
"Ối! Ối! Ối!" Hạ Lam hoảng hồn nhìn quanh, mé, phòng mở đèn ngủ tối mờ mờ, cậu ta mặc một thân sơ mi trắng, quần âu ngồi kiểu oán phụ thế kia.. Dù có đẹp bằng giời cũng sẽ khiến người khác giật mình đó!
Đổi lại là chị đây có bệnh, chắc chắn khi nãy đã trụy tim mà chết! "Cậu làm sao vào được chỗ này?"
Văn Minh nhếch môi cười lạnh, cậu ta cầm trên tay bộ đồ ngủ đơn giản, nhẹ bước đẩy Hạ Lam sang một bên mà tiến tới cửa nhà tắm. Không thèm liếc nửa con mắt tới vẻ mặt đang ngạc nhiên hết sức của cô, cậu ta đắc ý bỏ một câu: "Tôi đi xuyên tường!"
Xuyên cái khỉ chứ mà xuyên!
Hạ Lam nhịn xuống nội tâm phun trào! Một bên chạy nhanh tới giường lấy quần áo mặc vào, một bên đá thúng đụng nia phát giận. Không phải tên hắc ám này đào góc tường từ phòng cũ của cậu ta sang đây chứ? Hơ hơ, tưởng tượng Minh sama chui qua lỗ.. éc, đặc sắc tới mức cô không dám nhìn mất!
Chỉnh trang xong xuôi, Hạ Lam tiến hành theo kế hoạch. Cô kéo ghế vẫn đang chặn cửa ra, đi xuống phía dưới. Phòng của ông nội Trịnh ở tầng dưới cùng, ông dù sao cũng đã có tuổi, đi lại thật sự không tiện. Với lại cái nhà này ấy mà, ba tầng nhà một tầng thượng, nếu lắp thang máy thật sự quá khoa trương!
Đi ngang qua phòng khách, vẫn thấy Văn Hóa cùng ngồi với nữ chính Hồng Ngọc, vui vẻ trao đổi chuyện gì đó. Hạ Lam nhún vai, không hiểu loại diễn biến này có ý nghĩa gì đây? Chẳng phải nữ chính lúc này nên nhào tới cạnh nam chính thúc đẩy tình cảm à? Ở đây ái muội với một tên con trai khác là thế nào?
Với lại.. Chẳng phải nguyên chủ với cô nàng là bạn thân hay sao? Nữ chính còn biết rõ ràng cô bạn thân của mình có tình cảm với Văn Hóa kia nữa chứ. Ở chỗ này công khai ân ân ái ái với hắn, nếu cô mà là nguyên chủ chính hiệu, nhìn thấy cảnh này chả đau lòng chết!
Chậc, đôi khi tư duy kiểu bình thường không thể ứng dụng vào tiểu thuyết! Hạ Lam cảm thấy chuyện này mình đã hiểu một cách sâu sắc rồi!

Chẳng mấy chốc đã đứng trước cửa phòng ông nội Trịnh, Hạ Lam vươn tay gõ cửa theo nhịp điệu thong thả, thoải mái nhất. Ông nội Trịnh im lặng một chút, mãi sau mới lên tiếng hỏi: "Ai đó?"
"Ông, cháu là Hạ Lam!" Cô nhanh gọn đáp lời, bàn tay đã đặt sẵn vào tay nắm cửa, chỉ đợi lệnh của pi sà sẽ lập tức tiến vào "Cháu có thể gặp ông một lúc không ạ?"
"..." Người trong phòng dường như lưỡng lự thật lâu, mãi đến khi chân cô có dấu hiệu tê đi mới nghe thấy âm thanh thở dài "Cháu vào đi, vừa lúc ông cũng có chuyện muốn nói với cháu!"
Căn phòng lớn của ông Trịnh được bày trí theo lối cổ, một bên là giường lớn, một bên kê sập gỗ, ở giữa bày bàn thờ gia tiên, đồ trang trí bằng đồng và một bộ bàn ghế thật lớn. Thế nhưng không phải cứ cổ là sẽ không có sự xuất hiện của các đồ vật hiện đại. Ngay cạnh cửa ra vào là hàng loạt nhưng giá, kệ để đầy tài liệu, sách vở, trên mặt bàn còn một chiếc máy tính loại mới đang mở, tay ông Trịnh cũng vậy, một bên cầm bút, một bên cầm máy tính bảng xử lí công việc.
Dáng vẻ nghiêm túc chỉnh thêm vài phần, ông Trịnh đẩy gọng kính, chỉ phía bên ghế đối diện bảo cô ngồi xuống.
Làm việc yêu cầu sự tập trung cao độ, một tiếng động nhỏ cũng khiến người ta khó chịu nhíu mày. Hạ Lam trước đây khi đến công ti cũng rất ghét những âm thanh ồn ào, vậy nên cô vô cùng thức thời, nhón chân không tiếng động ngồi xuống.
"Cháu xem cái này trước đi!" Ông nội Trịnh xoay máy tính vẫn còn đang phát sáng về phía cô. Hạ Lam tò mò nhìn qua màn hình, chỉ thấy trên đó xuất hiện một tấm ảnh chụp vô cùng quen thuộc "Ông không tin báo chí, nhưng lại tin vào câu không lửa làm sao khói!"
"Vâng!" Hạ Lam gật đầu, nhanh chóng chỉnh lại màn hình cho vừa với tầm mắt của bản thân. Ông nội thấy cô không thắc mắc nhiều cũng không nói nữa, tiếp tục tập trung vào máy tính bảng trên tay, xử lí công vụ.
Cái "bức ảnh quen thuộc" mà bạn Lam vừa nhắc đến ấy mà, chính là tấm hình hôm nay Văn Minh giả ngây chụp hai người ở cửa tiệm quần áo. Đám nhà báo này đúng là đánh hơi nhanh thật, thoáng cái đã chôm ảnh đưa lên mấy tờ lá cải rồi. Hạ Lam nén xuống cái bĩu môi đã gần lên đến miệng, chậm rãi nhìn lại một lượt. Lúc ở cửa hàng cô không xem kĩ đã bị người ta cưỡng chế rời đi, bây giờ nhìn đến mới biết thì ra các nhân viên ở cửa hàng không phải chỉ khen cho có lệ!
Một bức hình tuyệt mỹ vô cùng có mùi thời trang, mặc dù nhân vật trong hình chỉ đơn giản một nam một nữ, không cười không biểu cảm đứng đó nhưng lại vô tình tỏa ra một hấp lực khiến người ta không thể rời mắt. Chậc, bàn tay vàng của nam chính không phải chuyện đùa, tùy ý làm cái gì cũng xuất sắc hơn người!
Chút nữa về phòng không khéo cô phải nhờ tên này chụp cho mấy tấm up làm ảnh đại diện mới được!
Bỏ qua mấy suy tưởng phía trên, Hạ Lam bắt đầu tập trung xem nội dung báo phía dưới. Một loạt tiêu đề chẳng mấy hay ho hiển hiện trước mắt cô, Hạ Lam mỉm cười tiếp nhận, nhấn vào tít báo có lượt xem nhiều nhất.
<Hot girl sai trái quay đầu?>
Tiêu đề cũng có tính thách thức phết đấy nhỉ, ừm, không sai, trên mạng xã hội và trên mặt báo, nguyên chủ Nguyễn Hạ Lam nổi danh với cái tên "Hót gơ sai trái". Vì lí do gì? Dĩ nhiên là vì những hành động không có tí đúng đắn nào của cô nàng rồi!
Nói thật, nếu bây giờ có bỏng ngô nước ngọt, Hạ Lam sẽ không ngại ngồi co chân, thích thú đọc lại tiểu sử của chính mình. Đáng tiếc nơi này là thư phòng của ông nội nghiêm khắc, thế nên cô chỉ còn cách nén kích động, yên lặng xem xét.
Bài báo có nhắc lại một lượt tiểu sử của nguyên chủ, rằng Nguyễn Hạ Lam chỉ là một cô nhi bị bỏ rơi trong bãi rác, được sư chùa nhặt về nuôi nấng. Lên 18 tuổi bắt đầu tự lập, thi được vào đại học Hê Hê danh giá, bắt đầu cuộc sống sinh viên ngập tràn khó khăn và thách thức. Khoảng thời gian 21 năm đầu đời, Nguyễn Hạ Lam sống như những cô gái bình thường, ngây thơ và thậm chí là có cả đáng thương nữa. Thế nhưng vào mùa xuân năm cô là sinh viên thứ ba, một bước ngoặt xảy đến khiến cô hoàn toàn thay đổi.
Từ chim sẻ hóa thành phượng hoàng, được gia chủ nhà họ Trịnh cho phép lựa chọn một trong hai người thừa kế chính thức lấy làm chồng. Hạ Lam không ngần ngại kết hôn với anh lớn Văn Minh - con dòng chính của gia tộc. Cư dân mạng cứ ngỡ đây sẽ là điểm kết đẹp cho cô bé lọ lem, nào ngờ mãi sau mới biết, đó chỉ là cái vỏ hào nhoáng bên ngoài. Từ khi kết hôn, Nguyễn Hạ Lam thay đổi chóng mặt, nhuộm tóc, trang điểm, ăn mặc sexy, khoe mông khoe ngực.. Suốt ngày lên bar, sàn, tiệc tùng còn không nói, đây lại đi chụp ảnh với N người đàn ông

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Loading...