Chương 101

Lúc Hạ Lam tỉnh dậy chỉ thấy đầu đau nhức khó tả, có lẽ là do tác dụng của ly rượu đỏ hôm qua cô uống khi dùng bữa tối.
Lần trước Hạ Lam đã tự hạ quyết tâm không đụng chạm gì đến rượu chè, nhưng nói thật, đồ ăn Văn Minh làm đậm chất Tây phương. Và phương Tây thì thế nào ấy à? Trong bữa ăn họ thường dùng một chút rượu để kích thích vị giác, khiến hương vị của đồ ăn trở nên hoàn hảo hơn. Nếu như ăn đồ Pháp mà không nhấp môi một chút rượu vang, đảm bảo bạn sẽ cảm thấy chưa tròn vị!
Một người sành ăn như Hạ Lam dĩ nhiên sẽ không để tửu lượng ảnh hưởng đến chất lượng bữa tối hoàn mỹ của mình. Vậy nên cô bất chất, liều lĩnh dùng nửa ly rượu đỏ.
Nửa ly!
Có nửa ly mà thôi!
Vậy mà không ngờ thứ rượu có vài độ cồn này cũng đủ khiến "Nguyễn Hạ Lam" say cho được! Chứng tỏ thân thể này tửu lượng quá yếu, yếu đến mức khiến người khác cảm thấy thương tâm và chính bản thân cô muốn rớt nước mắt!
Kiểu này thì sau này làm sao mà đi ngoại giao đây? Chẳng lẽ đến tiệc lại cười tình rồi thỏ thẻ êm xin phép uống nước ngọt?
"Sao thế?" Văn Minh đợi cô tỉnh hẳn mới lên tiếng, vừa nói vừa kéo rèm cửa làm ánh sáng bên ngoài tràn vào gian phòng. Lúc này Hạ Lam mới giật mình nhận ra, trong căn phòng này còn có một nhân vật nguy hiểm khác - ngoài cô - Trịnh Văn Minh!
Vẻ mặt nam chính đầy xuân phong, phơi phới rạng ngời gấp mấy lần ban mai bên ngoài. Cậu ta cười nửa miệng, mặc cho Hạ Lam đang ngây ra vì ngạc nhiên, tiến đến giúp cô gấp gọn chăn màn. Nhìn đống đồ bên cạnh mình bị giải quyết triệt để, Hạ Lam gấp gáp đứng dậy, có xúc động muốn né xa Văn Minh một chút! Cô không đáp lời, chỉ yên lặng và nhanh chóng di chuyển bằng tốc độ ánh sáng đến phòng tắm, đóng cửa cài chốt cẩn trọng!
Đứng dựa người vào tấm cửa kính dày cộp, Hạ Lam cảm nhận được từng nhịp tim trong lồng ngực gia tốc!
Tối hôm qua.. Tối hôm qua hai người đã làm gì chứ?
Rượu.. Cô biết lúc đó trong người mình có hơi men, nhưng nói thật, tác dụng của nửa ly rượu đi vô cùng chậm, khiến tửu lượng kém say không biết gì là điều khó xảy ra. Nếu có, cùng lắm cũng chỉ như cô lúc này, ngủ mê man, dậy đau đầu nhức óc mà thôi. Thế nên hoàn toàn có thể khẳng định, lúc hai người ngồi trên ghế sa lon nói chuyện, Hạ Lam hoàn toàn đủ sức điều khiển toàn bộ ý thức của mình! Hay nói cách khác, đó là cô tỉnh táo vô cùng!
Đêm dạ tiệc say khướt nói không biết gì, không có khả năng chống cự, bị cưỡng ép.. Gì đó còn chấp nhận được. Chứ như hôm qua cô biết nên phản biện thế nào đây?
Không bài xích những nụ hôn ngọt như đường mật, không chống lại những cái ôm xiết chặt đầy cảm giác an toàn, cũng không hề đẩy ngã những thứ tình cảm lạ lùng dâng lên trong lòng mình như sóng triều.. Cô không có một chút phản ứng nào với những điều đó. Tựa như đây vốn dĩ là chuyện trong lòng cô mong muốn đã lâu, lúc này được thực hiện lại khó tin giống như cơn mơ, khiến Hạ Lam bối rối.
Nơi nào đó trong trí óc mơ mộng bỗng dưng gào thét: Hạ Lam! Dừng lại! Tuyệt đối không thể tiến tiếp! Với cậu ta cô không có hi vọng gì đâu!
Bừng tỉnh khỏi mọi xúc cảm đêm trước, Hạ Lam thất thần nhìn vào gương. Khuôn mặt nhỏ vẫn thanh tú như vậy, hai bên má hồng rực càng khiến cô trở nên đáng yêu lạ thường. Tự beo beo hai gò má phúng phính của mình, Hạ Lam nhăn mày vỗ nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo.
Chuyện tình cảm gì đó đúng là phức tạp!
Cô không hiểu và cũng không muốn hiểu đâu! Thế nên là.. Cứ để mọi thứ tự nhiên đi!
"Hạ Lam, mau xuống ăn sáng!" Văn Minh gõ cửa phòng tắm, nhẹ giọng "Anh chờ!"
"Biết rồi!" Cô nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, nghe ngóng bên ngoài đến khi bước chân của Văn Minh khuất hẳn mới hé cửa ra ngoài.
Ầy, dù là thế nhưng sao vẫn có cảm giác ngại ngùng này nhỉ? Lẽ nào do cô là xử nử thiếu kinh nghiệm yêu đương nên mới thế? Hừ, không được! Mạnh mẽ lên Hạ Lam!
Vừa xuống đến cầu thang hương thơm của thức ăn đã nhẹ nhàng xen vào khứu giác cô. Mùi vị thanh nhã, dịu dàng đã nói cho Hạ Lam hay một sự thật bi thảm: Trịnh Văn Minh kia không chỉ biết nấu đồ Tây, cậu ta còn có khả năng làm đồ ăn sáng theo đúng chuẩn phương Đông kìa!
Ôi má.. Ba ngày! Có cái loại ba ngày nào lại thế này hay không?
Ôm hận ý và uất ức trong lòng, Hạ Lam nhỏ nhen bước vào phòng bếp, nơi có một người con trai đẹp như ánh bình minh đang đeo tạp dề, cười như hoa nở đợi cô tới để phục vụ.
"Lâu thật! Con gái chuẩn bị phải cả tiếng đồng hồ chứ không ít!" Văn Minh thật thà nói, vừa kéo ghế cho Hạ Lam ngồi xuống vừa đem đồ ăn đặt trước mặt cô "Nếu thấy chưa đủ vị cứ nói, anh sẽ giúp em thêm!"
"Lần sau lâu quá đừng chờ!" Hạ Lam bĩu môi, giống như vị thực khách khó tính nhất, nhướn mày soi mói từng món đồ trên bàn một.
Ai ngờ không nhìn thì thôi, nhìn lập tức bị hấp dẫn! Sao trong nhà cô lại có báo an ninh? Và trên trang nhất tờ báo này xuất hiện thứ tin tức sét đánh gì thế này?
"Đây.. Đây chẳng phải Huyện trưởng Dương với người hôm qua đi cùng lão ta à?"

"Phải!" Văn Minh gật đầu, đem báo đặt sang một bên "Hạ Lam, dùng bữa sáng trước! Và anh đính chính với em một điều, anh chờ em đến khi nào cũng được, nhưng đồ ăn thì không! Hiểu chưa?"
"Cho tôi xem trước đi!" Hạ Lam bị cơn tò mò đánh úp, hạ giọng van vỉ. Trong nhà này chỉ có cô và Văn Minh, bản thân cô chỉ quan tâm chủ yếu đến kinh tế nên chuyện mua mấy tờ an ninh là không có khả năng. Thế nên chắc chắn người đem mấy tờ báo kia về đặt trên bàn chỉ có thể là cậu ta mà thôi!
Định câu cô, khiến cô tò mò xong giấu nhẹm đi thế này đấy à?
Quá hư hỏng!
"Xong rồi ăn cũng được mà!"
"Nguội không ngon!" Văn Minh lắc lắc ngón tay, cười tình "Tóm tắt cho em hay, hai lão già đó đều dính án tham nhũng nghìn tỉ, hôm nay đã bị bắt và tịch biên tài sản rồi!"
*
Như thường lệ cứ đúng giờ Văn Hóa sẽ đưa cô đến chỗ ông nội Trịnh làm việc. Hôm nay cũng không khác biệt, sau khi dùng xong bữa sáng xa hoa, Hồng Ngọc mở cửa phụ siêu xe, ngồi vào ung dung chờ người ta đưa rước.
Dạo gần đây cô sống ở biệt thự Trịnh gia, ngoại trừ vấn đề mỗi ngày đều phải đi làm ra thì cái gì cũng ok hết! Văn Hóa yêu thích cô ra mặt, mặc dù cậu ta thường xuyên giả bộ để lợi dụng nắm tay nắm chân, thậm chí là ôm ấp gì đó với cô.. nhưng nói thật, cái giá đó quá rẻ so với những đãi ngộ mà Hồng Ngọc đạt được khi cô ở lại nơi này. Có người đưa đón, tiền lương cao chót vót, thưởng như mưa rào, cơm ăn ba bữa đều là mỹ vị, phòng ở hạng nhất còn thường xuyên có người dọn dẹp.. Thay vì cuộc sống phục dịch Văn Minh trước kia, thì nhịp sống này khiến cô thoải mái hơn nhiều!
Không có Văn Minh, xa cách con mồi ngon như cậu ta khiến Hồng Ngọc cảm thấy hơi mất mát. Nhưng bù lại thời gian này ông trời đem đến cho cô rất nhiều thứ để đắp lại tổn thất ấy. Văn Hóa không kể đến làm gì, sau cậu ta còn có Trần Duy - thầy giáo luôn sẵn lòng vì cô làm mọi chuyện, còn cả Ngọc Thái - vị bác sĩ trẻ tinh anh, luôn luôn ôn nhu, ngọt ngào.. Thôi thì không có đồ ngon đành ăn tạm cơm bình dân vậy! Từ bây giờ cho đến lúc cưa được Văn Minh hoặc tìm được người khác tốt hơn, cô cứ xoay quanh mấy vị này cũng không tệ!
"Hồng Ngọc, đi làm không vấn đề gì chứ?" Văn Hóa dừng xe ở bãi đỗ xe của bệnh viện, hơi thiếu kiên nhẫn nhíu mày quay sang chạm khẽ lên má cô. Hành động này khiến thỏ con nào đó ngại ngùng, đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn thẳng. Thấy thái độ này xuất hiện ở người trước mặt, không hiểu vì sao Văn Hóa vui vẻ hẳn lên "Hôm qua mệt như vậy.. Nếu không ổn thì nghỉ ngơi đi, cùng Hóa đến Trịnh gia!"
"Không sao!" Hồng Ngọc lắc đầu, cố gắng tròn vai. Đám đàn ông này lúc nào cũng thích kiểu mềm mại yếu đuối, chim nhỏ nép vào ngực.. diễn thứ tính cách này lâu, Hồng Ngọc đã quá quen rồi! "Chỉ là một bữa tiệc, lần sau tôi chọn giày cao gót thấp một chút là được rồi!"
"Không sao thật?" Văn Hóa thương tiếc người đẹp, chần chừ không muốn rời đi. Hôm qua nhà có tiệc, chỉ là mấy vị khách thân thuộc đến chúc mừng và bàn chuyện làm ăn nhỏ nhặt. Nhưng nhỏ thì nhỏ, với một gia đình có yêu cầu cao về mặt lễ nghĩa như Trịnh gia thì chuyện gì phải làm cho ra chuyện ấy! Tối qua Hồng Ngọc đã bị cậu cưỡng ép trở thành bạn đồng hành, hại cô ấy phải uống rượu, phải cười nói, phải cùng cậu giao lưu mấy tiếng đồng hồ.. "Đừng khiến tôi phải lo lắng được không?"
"Cậu đi làm đi!" Hồng Ngọc dứt khoát cười, xoay người mở cửa "Tôi ổn! Tạm biệt, tối gặp lại!"
Nhanh chân di chuyển về khu vực làm thực nghiệm đặc biệt, Hồng Ngọc tiến vào tầng một, nơi khử trùng và thay đồ, bắt đầu công việc của mình. Lúc cô bước vào phòng, nơi này còn chưa có bóng dáng một ai, ấy vậy mà ngay khi Hồng Ngọc mặc xong đồ hộ sĩ bước ra ngoài, ở đó đã chật kín mấy hàng người!
Ngạc nhiên lên tiếng chào hỏi một loạt, Hồng Ngọc nhận ra đây đều là y sĩ hộ lý của TL, và quan trọng hơn, bọn họ đều là nữ! Tinh tế nhận ra đám người này không hề có ý tốt với mình, Hồng Ngọc thực hiện chuẩn phương châm "tránh voi chẳng xấu mặt nào", giả lả cười định lảng ra ngoài. Nào ngờ chân cô còn chưa ra đến cửa, tay đã bị người ta kéo lại, thô bạo hất mạnh xuống sàn. Hồng Ngọc bất ngờ ăn đau, ngã sóng soài khiến bộ đồ cô mới thay nhiễm không ít bụi bẩn.
Hừ, định làm trò gì đây?
Hại người khác lại phải thay quần áo!
Ôm hậm hực trong lòng, Hồng Ngọc trước hết tự kiểm điểm lại bản thân sau đó tủi thân ngẩng đầu nhìn lên đòi một lời giải thích. Từ lúc cô được đặc cách tham gia thực nghiệm này Hồng Ngọc còn chưa đụng chạm đến ai đâu. Hơn nữa hình tượng của cô là Bạch Liên không nhiễm bùn đất cơ mà, lấy đâu ra chuyện cô nói xấu hay đạp sau lưng kẻ khác?
Lần đầu tiên ăn đau không rõ lí do, Hồng Ngọc cảm tưởng cơn tức trong lòng sắp bùng lên đến nơi rồi!
"Là em gái này đúng không?" Một bà chị béo lên tiếng, giọng nói khàn khàn chẳng khác nào vịt đực khiến Hồng Ngọc phát buồn nôn "Cũng có tí nhan sắc, bảo sao tự tin thế là phải!"
"Em gái, Hồng Ngọc đúng chứ?" Một người khác cười tà, nhanh chân bước đến trước mặt cô, đưa tay ra với hảo ý muốn kéo cô đứng dậy. Hồng Ngọc vẫn giữ nguyên hình tượng tiểu bạch ngây thơ, thế nên với cái tay ở trước mặt này kiểu gì cô cũng phải nắm

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Loading...