Chương 100

Bữa tối của Hạ Lam trôi qua trong sự xúc động vô hạn.
À, thay vì nói là xúc động, cô nghĩ mình nên dùng từ uất ức hoặc ghen tị phát khóc.. gì gì đó thì chính xác hơn nhiều!
Trịnh Văn Minh cậu ta đúng chuẩn không phải người!
Vì sao gặp danh sư có ba ngày đã sở hữu thứ tay nghề choáng ngợp đến đáng sợ này chứ? Cách cậu ta chọn thực phẩm chuyên nghiệp vô cùng. Cách cậu ta cầm dao thái từng lát mỏng hoa quả hoặc thịt cá cực kì hoàn mỹ. Cách cậu ta điều khiển chảo bếp, ngọn lửa chuẩn xác từng li.. Khủng khiếp! Cái này không nên gọi là thiên phú, phải là bản năng mới đúng! Giống như cả ba kiếp trước đây Văn Minh đều làm đầu bếp, và đến kiếp này, toàn bộ những kĩ năng cậu ta tích lũy được trong ba trăm năm đó được xuất ra toàn bộ..
Chắc chắn luôn!
Không thể nào có chuyện Hạ Lam thua ngọt xớt thế được!
Ban đầu cô còn giữ tâm lý bình ổn, tự an ủi bản thân phong thái đẹp chưa chắc đồ ăn đã ngon. Nhưng khi mùi hương dậy lên cùng hoa hồng và nến đỏ, mọi suy nghĩ trong êm đã bị xua tan không dấu vết!
Món cá này quá tuyệt!
Món thịt này hảo hạng hơn cả nhà hàng năm sao!
Món sa lát này không còn lời nào để chê bai!
Đến cả đồ tráng miệng.. cũng được hoàn thành một cách tuyệt hảo.
Hạ Lam ăn một miếng, cảm giác muốn khóc lập tức ập đến. Trước kia khi cô còn là tiểu thư Hạ gia, cô không hiểu rõ thế nào là sinh ra đã ở vạch đích. Nhưng lúc này đây, Hạ Lam thấy mình đã thấu lắm rồi! Trịnh Văn Minh cậu ta có một lũ bàn tay vàng mang tên vạch đích, thế nên chỉ cần cậu ta muốn, lập tức có thể biến mình trở thành tinh anh!
"Nhìn anh nhiệt tình thế làm gì?" Văn Minh vừa cười vừa dọn sạch chén đĩa bẩn trên bàn, đem đi rửa "Anh sẽ lầm rằng cưng muốn ăn cả anh đấy!"
"Cậu bớt nói những lời vô nghĩa đi!" Hạ Lam cười lạnh, đứng dậy xếp nốt đĩa bẩn vào bồn. Sau đó tự giác đem hai ly thủy tinh trên bàn đi rửa "Mới uống nửa ly rượu vang đã say rồi à?"
"Có thể!" Văn Minh ngả ngớn nghiêng người dựa sát Hạ Lam, hơi thở nam tính đột ngột xông vào mũi khiến mặt cô nóng bừng "Tửu lượng của anh rất kém!"
"Tránh ra!" Hạ Lam hơi hốt hoảng, theo phản xạ né con gấu lớn vừa nhào tới này. Tự dưng câu đùa khi nãy ở siêu thị vang vọng khiến cô ngại ngùng khó tả. Nghĩ cái tương xứng với bữa tối hoàn mỹ này.. Đồ ăn không có điểm nào để chê như thế, cậu ta muốn cô bù đắp thứ gì cho phù hợp đây?
"Nếu không tôi không thèm rửa bát là tự cậu làm hết đấy!"
"Được!" Không ngờ Văn Minh lại rất tự nhiên mà gật đầu đồng ý "Vợ cứ giữ sức, chút nữa chúng ta còn làm việc khác!"
"Nói bậy gì đấy?" Hạ Lam xì một tiếng, dứt khoát không thèm quan tâm người này mà xoay người ra phòng khách bật ti vi "Trẻ con! Tôi không thèm chấp!"
Tiếng nước róc rách từ phòng bếp truyền ra, âm thanh xì xào và nhạc nhẹ từ tivi đánh úp tới cũng không thể khiến tâm trí Hạ Lam phân tán được chút nào. Đầu óc cô lúc này chỉ xoay vòng vòng quanh hình ảnh một người, và dĩ nhiên: người ấy đang có mặt ngay trong ngôi nhà này.
Trịnh Văn Minh.
Phía sau cậu ta có quá nhiều điều bí ẩn Hạ Lam không thể nắm bắt. Hơn nữa cô cũng không đủ tự tin vỗ ngực đảm bảo được rằng bản thân có thể hiểu cặn kẽ chàng trẻ con này nghĩ thứ gì trong đầu. Những ý tưởng kì lạ, những toan tính khác thường.. Một con người đặc biệt vô cùng, đặc biệt đến nỗi khiến Hạ Lam dù biết cậu ta nguy hiểm nhưng vẫn không ngăn được mình tiến lại gần, thân cận với Văn Minh.
Là do sức hút của nhân vật nam chính khiến toàn thể nữ phụ trong phạm vi câu chuyện bị ảnh hưởng? Hay do cô trong lúc vô ý đã nảy sinh ra những thứ tình cảm không phải mối quan hệ bình thường với cậu ta rồi?
Mọi lần khi tự hỏi bản thân về vấn đề này, Hạ Lam luôn có thể khẳng định ngay mình không phải cư dân trong sách, tuyệt đối không thể bị ảnh hưởng bởi các thế lực có tại thế giới này. Nhưng hiện nay - khi cô đang cuộn mình trong mớ bòng bong rối như tơ này - tự dưng sự tự tin lúc đó đã bị cuốn sạch.
Có tình cảm với Văn Minh?
Đúng là ở cạnh cậu ta khiến cô vui vẻ và thoải mái, giả như nếu Văn Minh có làm chuyện quá đáng như trêu đùa, nắm tay hay thậm chí.. hôn nhẹ cô cũng không quá bài xích. Nhưng sự mơ hồ này lại khiến Hạ Lam nhận định không rõ ràng. Lẽ nào cô đã thật sự có thể buông bỏ tình cảm những năm năm với Đăng Khoa chỉ vì một câu trai mười tám mình mới gặp có mấy tháng?
Hình như diễn biến hơi nhanh quá!
Hạ Lam cô đâu phải loại người dễ từ bỏ quá khứ như vậy chứ? Mặc dù cái quá khứ này đúng là nên từ bỏ, có điều..
"Lại nghĩ đi đâu rồi?" Văn Minh đã rửa bát xong, cậu ta nhón chân đi thật nhẹ ra chỗ Hạ Lam ngồi, hù một câu khiến cô tỉnh mộng "Không phải nghĩ về tên trẻ con này đấy chứ?"
"Cậu rảnh thế thì kiếm việc làm đi!" Hạ Lam dĩ nhiên muốn trốn tránh, cô đứng dậy định trở về phòng, sau đó sực nhớ ra còn rất nhiều chuyện mình chưa chất vấn người này nên đành dừng lại "Trịnh Văn Minh, tôi có chuyện muốn nói với cậu!"
"Trúng tim đen cũng đâu cần gay gắt thế?" Người này bĩu môi, nét mặt trẻ con có mấy phần hờn dỗi. Biểu cảm xa lạ này đột ngột xuất hiện ở phạm vi gần khiến Hạ Lam giật nảy mình, ôm tim nhảy lùi ra sau.
Ôi má!
Văn Minh định giết người!
"Vừa lúc anh cũng có chuyện cần nói với em! Lại đây, mau ngồi xuống cạnh anh!"

"Đừng có anh anh ngọt xớt thế!" Hạ Lam nhếch môi, gằn giọng nhắc nhở lần thứ N "Cậu nhỏ hơn tôi ba tuổi!"
"Không đúng!" Văn Minh không để cô chống cự, vươn tay kéo một cái lập tức người trước mặt ngã vào lòng cậu "Nếu nói thân thể này 18 anh công nhận, nhưng linh hồn của anh cũng đã quá hai mươi mốt lâu rồi!"
"Cậu lại nói liên thiên gì đấy?" Hạ Lam vươn tay đẩy vị lực nào đó ra xa, nhưng kết quả cô thu được chỉ là sự bực bội vô bờ bến.
Tác giả đại nhân!
Đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu thứ sức mạnh phi lô gic này được tạo ra để làm gì!
"Thân thể.. Linh hồn.. Này, sao lại tách nhau ra như thế? Chẳng lẽ cậu cũng giống như tôi?"
"Hiểu thật nhanh!" Văn Minh gật gù, không dùng sức với Hạ Lam nữa. Cô lúc này cũng chẳng có tâm trí đâu mà cựa quậy, sững sờ yên lặng lục lại trong trí nhớ cuốn tiểu thuyết mình đã đọc một nửa kia..
Trong đó có tình tiết Văn Minh này là người xuyên qua sao?
Hạ Lam mới chỉ đọc đến đoạn cậu ta được Hồng Ngọc giúp đến trường, còn nguyên chủ và Văn Hóa đang mặn nồng đả đưa Trịnh gia.. Nhưng chỗ đó cũng đã đến nửa truyện, nếu Văn Minh này thật sự xuyên hẳn phải xuyên từ đầu mới đúng chứ?
"Nhưng cũng không hoàn toàn đúng, anh không xuyên qua, anh trở lại!"
"Trở lại?" Bởi vị cô nương nào đó không đọc tiểu thuyết nhiều nên vốn hiểu biết về vấn đề này vô cùng ít ỏi. Hạ Lam cắn môi, vẫn cố nhớ tình tiết.. Lâu quá rồi, ba tháng rồi, cô thật sự không tài nào nhớ ra thứ gì đặc biệt nữa! "Nhưng trong truyện đâu có cái này nhỉ?"
"Truyện?" Văn Minh nắm được thứ mình cần, mỉm cười từ ái "Em nói rõ về thế giới này cho anh nghe, anh sẽ kể cho em toàn bộ sự thật!"
"Sự thật?" Hạ Lam lúc này mới ý thức được bản thân lỡ miệng đã vô ý phun luôn suy nghĩ của mình ra ngoài. Cô giả vờ trấn tĩnh, chớp chớp ngây ngô hỏi Văn Minh "Là tôi đọc truyện ấy, không thấy có tình huống nào mang tên trở lại cả! Cậu giải thích rõ ràng hơn đi được không?"
"Vẫn còn muốn giấu tôi?" Văn Minh nhất quyết không để đôi mắt mê hoặc kia quyến rũ mình. Cậu đột ngột nắm lấy cằm Hạ Lam, ép buộc cô ngẩng đầu "Hư! Phải phạt!"
"Này, làm trò gì đấy?"
"Khiến cho em ngoan ngoãn!"
"Đừng! Tôi nói.. Cậu bình tĩnh.."
"Tôi không cần nghe nữa!" Người nào đó quyết tuyệt cúi sát đầu, không để cho cô nửa cơ hội chạy trốn. Giọng nói của cậu cũng trở nên trầm hơn, ngọt ngào tựa đường mật "Hạ Lam, chúng ta còn rất nhiều thời gian để giải quyết khúc mắc.. Thế nên lúc này, để yên cho tôi thể hiện nỗi nhớ của mình được không?"
*
Biệt thự Trịnh gia mấy ngày này đều tấp nập người qua lại. Mấy hôm trước tiệc tùng mừng Văn Hóa "lên ngôi" thành công, mấy ngày sau để đánh dấu hàng loạt những dự án và hợp đồng lớn do tập đoàn kí được. Hôm nay cũng không ngoại lệ, trong sảnh lớn nườm nượp người vào ra, vẻ mặt ai nấy đều vui vẻ, hòa nhã, ra sức chúc tụng cười nói lấy quan hệ.
Với tư cách là tiểu thư Trịnh gia - em gái của quyền chủ tịch Trịnh Văn Hóa, lẽ ra Dung Dung cũng phải ăn diện đẹp đẽ xuất đầu ở nơi này mới đúng. Nhưng nói thật, cô - một công chúa mười sáu xuân xanh, đẹp tựa hoa đào thế này mà suốt ngày phải gò mình trong mấy bữa tiệc giao lưu tẻ ngắt thế sao? Dung Dung không thích, thế nên cô nhất quyết không thèm tham gia đấy!
Bố mẹ và cả anh trai cô thương yêu cô như vậy, cô nói một là một, nói hai là hai, làm gì có ai dám trái lời chứ?
Vậy là mặc kệ bên trong tiệc tùng xa hoa đến đâu, Dung Dung cũng không thèm quan tâm, khoác áo xách túi đi thẳng ra cửa chính, nơi có một chiếc xe đen bóng chờ sẵn. Người ở trong xe chính là cậu bạn cô mới quen thân gần đây, con trai của một vị cảnh sát trưởng có tiếng, vừa giàu lại đẹp trai và ga lăng: Tình Trường! Quan trọng hơn, cậu ta thích Dung Dung ra mặt, cô muốn gì liền chiều chuộng cô như thế! Đến cả vụ lao xe vào đường ngược chiều kia cũng y như vậy!
Ây, nhắc đến vụ lãng xẹt đó Dung Dung lại có chút khó chịu. Hai người vốn dĩ chỉ muốn thử cảm giác mạnh mà thôi, ai ngờ tay lái Tình Trường lại yếu đến thế. Cậu ta đâm phải người, đã thế còn đâm phải chính mụ già Hạ Lam và thằng ngốc Văn Minh!
Vì hai người còn nhỏ nên không cãi lại được bọn chúng, bị xích lên phường làm việc. Đám cảnh sát ban đầu doạ dẫm này kia, còn dám nói sẽ cách chức bố Tình Trường vì vụ này. Ai dè ngay khi cô khóc lóc gọi cho Đào Nương, khi thấy bà đem tiền đến chuộc người, bọn chúng lại lập tức đổi thái độ. Hừ, đúng là thối nát! Có tiền liền mua được các người? Pháp luật cũng rẻ rúng ghê nhỉ!
"Mau lên xe đi!" Tình Trường không bước xuống, cậu ta hé cửa sau, gọi nhỏ. Dung Dung nhíu mày, bình thường người này luôn tìm cách lấy lòng cô cơ mà, hôm nay lại lười cả mở cửa đón cô là thế nào?
Chẳng lẽ cậu ta bệnh? Hay.. đã tìm được đối tượng yêu thích khác rồi?
Có thể lắm, sau vụ đâm xe đó Tình

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Loading...