01; csh x pb


Act like nothing's wrong.
Seunghyun nằm vật trên chiếc ghế sofa với chai rượu rỗng trong tay cùng đôi mắt thâm quầng. Đời này có quá nhiều chuyện khiến hắn muốn quên, thế nhưng thuốc ngủ thì đã không còn là lựa chọn hữu dụng. Hắn sợ cái cảm giác tỉnh dậy trong phòng hồi sức và phải đối diện với gương mặt gầy rộc, đẫm nước mắt của mẹ, cùng với đó là tâm trạng lo lắng cùng oán trách của cả ngàn, cả vạn người trên khắp thế gian này.
Trong suốt những ngày qua, hắn vẫn luôn mong mỏi một giấc ngủ thật dài, nhưng như vậy có khác nào hắn sẽ trở thành một kẻ trốn chạy không hơn? Sai lầm của hắn đâu thể để hằn lên đôi vai mệt mỏi của bốn người còn lại, cũng đâu thể thêm xát muối vào tim những người đã ở bên hắn trong suốt mười một năm trời?
Cạch.
Tiếng đẩy bên tai vang lên khe khẽ. Hắn không nhìn lại phía sau, ấy vậy nhưng cũng dễ dàng nhận ra người vừa tiến vào qua hình ảnh phản chiếu từ chiếc tivi tối màu. Cô gái vừa xuất hiện đặt chiếc túi xách qua một bên, trước khi cúi người nhấc chai rượu từ tay hắn rời khỏi.
"Em đâu gọi chị đến?"
"Ừ."
Park Bom chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ bẫng. Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng bừa bộn hồi lâu rồi cũng chậm rãi ngồi xuống vị trí trống còn sót lại trên chiếc ghế sofa. Seunghyun vẫn nằm bất động, chỉ có lồng ngực vẫn thở phập phồng đều đặn cùng đôi hàng mi thi thoảng chớp vài cái thể hiện rằng hắn vẫn còn đang thức.
"Cậu mệt rồi, ngủ đi!"
"Ừ."

Hắn gật đầu, đoạn nhích người về phía cô tựa như một bản năng truy cầu nơi chốn bình yên giữa bộn bề cuộc sống khắc nghiệt mà mình luôn ngầm ao ước. Cô vừa đi ngoài đường, cả người đều lạnh toát, ấy vậy mà hắn vẫn chẳng muốn rời đi, cứ thản nhiên gối đầu lên đùi cô ngủ và để cô vỗ vễ như đối xử với một đứa trẻ. Thế giới ngoài kia mệt nhọc biết chừng nào, mệt nhọc với hắn, tàn nhẫn với cô, bởi vậy mà ngày qua ngày, cả hai chỉ còn biết vô tư dựa vào nhau mà đứng vững. Là đồng nghiệp, là bạn bè, hay là một thứ gì đó khác, giờ phút này cũng chỉ còn là những con chữ vô nghĩa mà thôi.
"Chị hát đi!" Hắn nài nỉ bằng giọng điệu khản đặc vì men rượu. "Hát cho em nghe như ngày xưa ấy!"
"Như ngày xưa?"
"Như ngày chúng mình còn trẻ dại, như cái ngày dù vấp ngã cả trăm lần vẫn ngoan cố đứng lên."
"... Ừ."
Cô gật đầu, tâm trí mơ hồ trôi về những ngày xưa cũ, để rồi chần chừ hồi lâu mới chậm chạp hát lên, những câu hát không đúng giai điệu, những câu hát rời rạc không chính xác lời, và những câu hát nghẹn đắng hòa cùng nước mắt. Ngày xa xưa ấy, vì đâu mà giờ đã bị bỏ lại ở một quãng rất xa, vĩnh viễn chẳng thể nào chắp vá được mảnh kí ức nhòe nhoẹt và vỡ vụn.
Gã đàn ông im lặng với đôi mắt nhắm nghiền, mặc cho sống mũi cay xé trào lên biết bao xúc cảm xốn xang. Mười một năm trôi qua, ngoảnh đầu nhìn lại, hắn đã lớn, ấy vậy mà vẫn chẳng biết cách trưởng thành. Tám năm trôi qua, cô vẫn một lòng hy vọng, nhưng hiện thực thì chỉ biết níu kéo tuyệt vọng, không hơn.
Màn đêm buông, gió vẫn lạnh lùng, và trong căn phòng ngổn ngang, bừa bộn ngày hôm ấy vốn chỉ có hai bàn tay đan chặt lấy nhau, mãi mơ về một ngày có nắng.
End shot.

Lí do tớ viết shot này, đơn giản là vì tớ nhớ 2NE1, nhớ tới phát khóc...

Mục Lục Truyện

Warning: Unknown: write failed: No space left on device (28) in Unknown on line 0

Warning: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/var/lib/php/session) in Unknown on line 0