Chap 21

Jungyeon liếc mắt nhìn sang cô gái ngồi cạnh đang thẫn thờ nhìn cảnh vật qua ô cửa sổ, cô đưa một tay đặt lên vai Momo, khẽ gọi:
_ Momo
_ Em nghe ạ
_ Dù vừa mới tiếp xúc nhưng chị thấy Tử Du là một cô gái tốt. Lời nói và hành động đều rất thẳng thắn và chân thành. Và ánh mắt em ấy dành cho Sana ...
_ Cô ta như thế nào thì liên quan gì đến em?
Momo siết chặt hai bàn tay đang đặt trên đùi thành nắm đấm để kiềm nén cảm giác khó chịu đang dâng lên khi cảnh tượng Sana và Tử Du ở khu chợ D lại chợt hiện về trong tâm trí cô. Nụ cười của Sana khi ấy thật sự rất đẹp, đó là một nụ cười hạnh phúc mà cô chưa từng được thấy.
_ Chị chỉ muốn nói ở cương vị của một người bạn thân không phải em nên chúc phúc cho Sana sao?
_ Em...không thể. Em cũng có thể chăm sóc Sana rất tốt.
_ Em có yêu Sana không?
Momo giật thót tim khi nghe câu hỏi bất ngờ nhưng quá thẳng thắn từ chị chủ quán. Cô đã chưa từng dám đối mặt với chữ yêu kia, có điều gì đó luôn làm cô vướng bận mỗi lúc nghĩ đến.
_ Em...
_ Momo này, chuyện tình ba người em biết kết quả sẽ như thế nào không?
Đôi mắt trầm buồn của Jungyeon khiến Momo như bị hút vào trong lời nói của chị. Cô có thể cảm nhận được phần nào đó nỗi buồn mà Jungyeon unnie đã từng trải qua. Điều đó làm cô thấy tò mò nhưng lại không dám hỏi đến. Momo khẽ lắc đầu rồi im lặng chờ chị chủ quán nói tiếp.
_ Một là sẽ có một người phải chủ động dừng lại. Hai là cả ba sẽ cùng phải gáng chịu nỗi đau. Dù là kết quả nào thì chị cũng không muốn cả ba phải đối mặt. Sana và Tử Du, cả em nữa. Cả ba đứa đều xứng đáng có một hạnh phúc trọn vẹn. Và em có nghĩ đến Sana không? Em ấy sẽ rất khó khăn khi phải ở giữa...
Jungyeon nhẹ giọng nói ra những suy nghĩ của bản thân như một người từng trải rồi thở dài tạm ngưng lời nói trong chốc lát.
Momo trầm lặng không đáp, cô lặng nhìn những bông tuyết đang rơi ngoài ô cửa sổ, hai đôi bàn tay siết chặt vào nhau để kiềm lại phần nào đó sự bối rối trong lòng cô hiện tại. Jungyeon nhìn sang quan sát biểu hiện của Momo rồi tiếp tục:
_ Chị biết em nghĩ gì. Hiện tại em chỉ muốn giữ Sana cho riêng mình nhưng chưa bao giờ em dám hỏi bản thân tình cảm dành cho cô bạn là gì, phải không?
_ Unnie. Có phải trong mắt chị em rất trẻ con không?
Jungyeon mỉm cười lắc đầu, nhẹ đặt một tay lên tay của Momo như dỗ dành, an ủi và ...đồng cảm.
_ Chị hiểu em.
_ Jungyeon unnie, người đó như thế nào?
Sau một giây ngạc nhiên, Jungyeon bật cười bất đắc dĩ lắc đầu. Cô luôn nghĩ bản thân rất giỏi che giấu nội tâm nhưng hôm nay lại bị một đứa nhỏ nhìn thấu thế này.
_ Em ấy hiện tại đang rất hạnh phúc. Chị nghĩ quyết định từ bỏ của chị năm đó là đúng đắn. Tin chị đi, khoảng khắc em nhìn thấy nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi người mình yêu thì khái niệm tranh giành trong em sẽ như tan biến. Chị không dám nói bản thân là người cao thượng. Nhưng một người đau sẽ tốt hơn cả ba mà phải không?
''Người mà Jungyeon unnie đang nói đến có phải là...? ''
_ Chị đã từng thổ lộ với người đó chưa?
_ Chưa. Em ấy không biết đến tình cảm của chị.
Momo lặng im nhìn nụ cười nhẹ của Jungyeon trong vô thức cũng cong khóe môi mỉm cười theo. Nụ cười của Jungyeon unnie lúc này rất nhẹ nhàng như đã trút bỏ được một gáng nặng tâm tư nào đó.
_______________________________
11:00 pm
Nhà Trọ
_ Momo-rin, tớ muốn ăn thịt bò ~
Đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng, Momo giật mình nhìn sang giường bên kia khi nghe tiếng Sana lẩm bẩm gì đó. Nhẹ nhàng từng bước đến gần cô bạn, Momo mỉm cười nhìn Sana đang ngủ say nhưng miệng vẫn luyên thuyên nói mớ.
_ Chu Đáng Sợ ~
_ ...
Đôi mày khẽ nhíu vì khó chịu, Momo cẩn thận đắp chăn ngay ngắn lại cho Sana rồi ngồi tựa lưng vào cạnh giường.
_ Tớ phải làm sao đây Sana?
_ ....
_ Trong tim cậu Chu Tử Du có phải đã chiếm một vị trí quan trọng rồi không? Còn tớ thì sao? Một người bạn thân sẽ đứng ở vị trí nào? Tại sao chúng ta lại đến Hàn? Tại sao Chu Tử Du lại yêu cậu rồi cướp mất trái tim cậu?
_ ...
''Tin chị đi, khoảng khắc em nhìn thấy nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi người mình yêu thì khái niệm tranh giành trong em sẽ như tan biến''
''Nhưng một người đau vẫn tốt hơn cả ba mà phải không? ''
_ Sana...
Momo gục mặt vào đầu gối, nhỏ giọng gọi tên Sana, đôi vai nhỏ bé đang bắt đầu run lên.
Trước khi tình cảm chỉ vừa mới chớm nở này tiến xa hơn phải chăng cô nên dừng lại ?
Sana khẽ mở mắt khi nhận ta chiếc giường đang nhẹ run. Cô hơi giật mình khi phát hiện có người đang ngồi ở cạnh giường nhưng khi nhận ra đó là Momo làm cô cũng yên tâm hơn. Nhận ra đôi vai kia có vẻ như đang run rẩy, Sana khó hiểu vươn tay ra định xoa lấy đôi vai của cô bạn nhưng cùng lúc Momo cũng đứng thẳng dậy đi về phía giường nên cô đành bỏ qua ý định kia.
Cả đêm, Sana thức trắng vì trong đầu như đang chứa đựng cả ngàn câu hỏi vì hành động của Momo. Cô lặng lẽ nhìn sang phía giường bên kia nơi cô bạn đang say ngủ.
''Momo, rốt cuộc cậu đang gặp phải chuyện gì?''
_______________________________
8:50 am
Đại học S
_ Minatozaki Sana
_ ...
_ Minatozaki Sana
Tử Du và Momo cùng lúc khó hiểu nhìn Sana đang ngồi thẫn thờ ở giữa mặc cho giảng viên đã gọi tên đến hai lần. Lo lắng khều nhẹ vai Sana, Tử Du nhíu mày nhìn Momo thắc mắc nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu.
_ Hả?

_ Giảng viên gọi em
Tử Du vừa dứt lời , Sana mở to đôi mắt bất ngờ vội đứng dậy cúi đầu nhận lỗi với giảng viên.
_ Xin lỗi giảng viên. Em...
_ Sinh viên Minatozaki đây nếu thấy tiết học này chán thì cứ báo lên tôi sẽ cho phép ra khỏi phòng. Ngồi xuống và tập trung vào bài giảng đi.
Giảng viên đã có tuổi nghiêm khắc nhắc nhở cô sinh viên đang bối rối nhận lỗi rồi gọi sinh viên khác cho ý kiến về bài giảng. Sana cúi đầu nhận lỗi thêm một lần, cô ngồi xuống ghế lặng lẽ tiếp tục nhìn lên bục giảng.
_ Em ổn không? Có phải đang mệt ở đâu không?
_ Không có.
Dù Sana đã lắc đầu nhưng Tử Du vẫn không yên tâm vội áp tay lên trán Sana để kiểm tra nhiệt độ. Sana quay sang gỡ tay Tử Du xuống rồi nở nụ cười nhẹ trấn an người đang nhăn nhó lo lắng cho cô.
_ Tôi không sao thật mà, cậu đừng lo lắng.
''Ánh mắt của Sana và Chu Tử Du khi nhìn nhau thật sự rất ấm áp''
Momo xoay cây bút trong tay lặng nhìn hai cô gái ngồi cạnh đang trao đổi ánh mắt với nhau trông rất tình cảm.
Renggg
_ Chu Tử Du, tôi có thể nói chuyện riêng với cô không?
Tiếng chuông báo giờ giải lao vừa reo lên thì Momo vội dừng bút rồi xoay sang Tử Du đề nghị. Sana chợt nhớ đến hành động kì lạ của Momo vào đêm hôm qua, trong lòng lại thêm một tầng lo lắng.
_ Momo, tớ đi cùng được không?
_ Sana, không phải cậu luôn muốn tớ thân thiết hơn với Chu Tử Du sao?
Momo nựng nựng đôi má đang xụ xuống của cô bạn thân rồi nghiêng người nhìn Tử Du đang đứng phía sau để hỏi ý.
_ Em mệt thì cứ ở trong lớp. Tôi sẽ nhắn tin Nayeon unnie mua giúp gì đó cho em ăn. Được không?
_ Tôi không sao, đừng làm phiền tiền bối. Hai cậu cứ đi đi.
Nhận thấy thái độ kiên quyết của Momo, Sana thở dài nhìn cô bạn một lúc lâu rồi ngồi lại xuống ghế. Tử Du nhíu mày quan sát biểu hiện của Sana rồi cùng Momo đi ra khỏi lớp, trong lòng vẫn âm ỉ cảm giác lo lắng cho bảo bối.
_____________________________
Tìm một chiếc ghế yên tĩnh phía sau trường, Tử Du im lặng chờ cô gái ngồi cạnh lên tiếng nhưng mãi không thấy nên cô đành phải mở lời trước:
_ Cô nói đi
_ Cô ... rất yêu Sana?
_ Tôi yêu Sana
Momo nghĩ đến lời của Jungyeon vào tối hôm qua. Lời nói của Chu Tử Du thật sự rất thẳng thắn và chân thành, đúng là có thể tạo cho người khác cảm giác tin tưởng.
_ Cô gặp Sana không lâu thì phải?
_ Đã gặp từ rất lâu. Nhưng yêu chính là yêu, tôi gặp Sana từ lúc nào liệu có quan trọng?
Tử Du mỉm cười hồi tưởng lại hai lần gặp Sana ở Nhật, ánh mắt lạnh lùng chợt lóe lên một tia hạnh phúc làm Momo có phần bất ngờ. Song, Tử Du nghĩ gì đó rồi nói tiếp:
_ Tôi rất vui lòng nếu chúng ta có thể làm bạn. Đối với Sana, cô rất quan trọng. Cô hiểu mà, nếu tôi và cô cứ như thế này Sana sẽ rất khó xử.
_ Tôi cũng không ghét cô. Vì Sana tôi sẽ miễn cưỡng hòa thuận với cô vậy.
Momo nhếch môi cười khi thấy khuôn mặt người ngồi cạnh đã tối sầm lại. Cô cũng không ngờ rằng một Chu Tử Du mà tất cả sinh viên chỉ dám đứng nhìn từ xa hôm nay lại có thể vì Sana mà lùi một bước nêu ra lời đề nghị kia. Có vẻ cuộc nói chuyện này không quá căng thẳng như cô đã nghĩ.
_ Nhưng nếu một ngày nào đó tôi và cô là tình địch?
_ Tôi sẽ không nhường cô.
Tử Du thẳng thắn đáp lời, ánh mắt phút chốc cũng trở nên kiên định. Momo nhướng mày rồi chợt nở nụ cười bí ẩn.
_ Hai đứa cũng có chuyện để nói với nhau à?
Tiếng cười trêu chọc phát ra từ phía sau ghế. Momo và Tử Du dường như đã quen với giọng nói này nên cũng không quá bất ngờ.
_ Tiền bối Nayeon, tiền bối Mina.
_ Chào Momo, Tử Du không chào chị à?
Tử Du nhướng mày nhìn cô chị răng thỏ đang cầm quyển sổ kỉ luật trong tay. Mina đứng bên cạnh nở nụ cười ôn nhu quen thuộc rồi thắc mắc hỏi:
_ Chị nghĩ Sana đi cùng hai đứa chứ? Lúc nãy đi ngang phòng học và căn tin tìm nhưng không thấy ba đứa nên đành đi tuần tra một vòng trường đây.
_ Sana không có trong lớp và cả căn tin sao?
Tử Du vội hỏi lại Mina.
_ Chắc em ấy đi dạo quanh tham quan trường thôi. Chu Tử Du à, sao em cứ xem em ấy như trẻ con thế?
_ Chắc Mina unnie không chăm chị như trẻ con?
_ Yahh
Không đợi Nayeon giãy nãy cãi lại, Tử Du đã nhanh chân bỏ đi trước để tìm Sana. Momo sau một lúc nhịn cười thì cũng chạy vội đi đâu đó.
Thư viện
_ Oa ~ thư viện thật to nhỉ tiền bối Park?
_ Em chưa từng đến thư viện sao?
Cô gái họ Park đặt nhẹ cuốn sách xuống bàn mỉm cười hỏi cô hậu bối đang trầm trồ nhìn quanh thư viện rộng lớn.
_ Đại học S thật sự rất lớn. Em vẫn chưa được đi tham quan hết trường.
_ Khi nào rảnh cứ tìm chị. Chị sẽ dắt em đi, được chứ? Mà em cứ gọi chị là Jihyo unnie là được rồi.
Sana cười tít cả mắt gật gật đầu thay cho lời đồng ý. Sau khi chán nản ngồi một mình trong lớp, Sana tò mò đi tìm thư viện của trường. Sau khi lòng vòng được một lúc, cô cũng quyết định hỏi đường một cô gái đi ngang qua. Và may mắn là cô đã gặp được tiền bối năm ba Park Jihyo, chị ấy không chỉ nhiệt tình chỉ đường mà

Loading...
1 2 »
Loading...